Chương 424: Chuyển Phát Nhanh Âm Dương (30).

Tùy Chỉnh

  "Các vị thiên sư."

Các thiên sư đang hăng say thảo luận thì bỗng nghe thấy một âm thanh lạ phát ra rồi cùng đồng loạt nhìn về phía Minh Thù đang ăn, trên mặt hiện lên ba chữ "Cái gì vậy".

Minh Thù ăn xong hai miếng rau cần và bánh bao nhân thịt bò, khóe miệng hiện ra một nụ cười mỉm: "Các người muốn giải cứu thế giới sao?"

Thiên sư: "..."

Tạ Hồi: "..."

Giải cứu thế giới chứ có phải cứu vớt cây củ cải đâu, sao cô ta có thể nói một cách nhẹ nhàng như vậy?

Quan trọng là cơ hội cứu vớt thế giới ở đâu ra?

"Cho các ngươi một cơ hội giải cứu thế giới, muốn không?" Trẫm hào phóng như vậy, các ngươi đốt đèn tìm kiếm cũng tìm không ra một người hào phóng như ta.

Các thiên sư nhìn nhau, người địa phủ muốn làm gì?

Sẽ không có âm mưu gì chứ, chuẩn bị đánh nhân gian để xưng bá hai giới sao?

Một lúc sau, một thiên sư đứng ra hỏi: "An Ca cô nương, xin cô chỉ rõ là việc gì?"

Tạ Hồi có dự cảm bất an càng lúc càng lớn.

Quả nhiên Minh Thù không chút giấu giếm nói ra hết chuyện Tây Sở quốc, hơn nữa không hề che đậy, ngay cả chuyện thi thể của cô ở đây cũng nói luôn.

Tạ Hồi: "..."

Hắn đang suy nghĩ có nên nói nhiệm vụ này ra hay không. NPC trước mắt đã đưa nhiệm vụ, thậm chí còn tổng kết ra phương pháp vượt ải.

Ngoan nào, không phải hắn không tin thiên sư.

Nhưng lỡ như trong những thiên sư này có người của Triệu Đức Sinh thì sao?

Vân vân...

Vì sao cô lại dây dưa chuyện này với chuyện của Triệu Đức Sinh chứ.

"An Ca, cô không có chứng cứ, không nên nói lung tung."

Tạ Hồi cắt lời mọi người: "Sao cô biết là Triệu Đức Sinh?"

"Ta không biết."

Minh Thù nghiêng đầu, nhếch miệng cười đến xán lạn: "Thế nhưng Linh Yển biết."

Linh Yển từng nói qua cái tên này, hiện tại Triệu Đức Sinh và Cô Dực đều tới huyện An Phong, chỉ có kẻ ngốc mới thấy đây là trùng hợp.

Ánh mắt các thiên sư đồng loạt nhìn người đàn ông phía sau Minh Thù, hình như hắn có chút không kiên nhẫn nhìn Minh Thù nhưng không phủ nhận lời Minh Thù nói.

Mọi người yên lặng, chẳng lẽ là thật?

"Lần trước Triệu Đức Sinh bị phát hiện dùng cấm thuật để luyện lệ quỷ, lần này hắn tới huyện An Phong nhất định không phải là trùng hợp."

"Nhưng bây giờ chúng ta chỉ có thể phỏng đoán, cũng chưa được chứng thực, lỡ là trùng hợp thì sao?"

"Mặc kệ nó trùng hợp hay không trùng hợp, nhất định phải bắt Triệu Đức Sinh!"

Minh Thù gõ ngón tay xuống mặt bàn, các thiên sư bên kia thảo luận xong mới chậm rãi lên tiếng: "Vậy thì mọi người đã suy nghĩ kỹ chuyện cứu vớt thế giới chưa?"

Thiên sư: "..."

Vì sao luôn có hai loại cảm giác?

-

Đội thiên sư giải cứu thế giới lên đường.

Tạ Hồi phổ biến cho các thiên sư về tình hình Tây Sở quốc và Linh Yển, mọi người đều hiểu rõ tình hình. Các thiên sư rất có năng lực, nhanh chóng tiếp thu những điều mấu chốt.

Đủ các loại cảm giác khi nhìn vào ánh mắt Linh Yển, nó được gọi là một sự cổ quái.

Đây chính là cổ vật của hai nghìn năm trước.

Vậy mà bọn họ có thể tận mắt nhìn thấy nó.

Thật không thể tin được, thật không thể tin được

"Hiện tại phải nghĩ ra một kế hoạch!" Thiên sư số một giơ tay.

"Nên có một kế hoạch, mặc kệ Triệu Đức Sinh muốn làm gì, chúng ta đều phải ngăn cản hắn." Thiên sư số hai tán thành.

"Chi bằng chúng ta hãy bày trận pháp đợi Triệu Đức Sinh tự chui đầu vào lưới?" Thiên sư số ba đề nghị.

Thảo luận xong, mọi người cùng nhìn về phía Minh Thù, cô mỉm cười: "Mọi người cứ tự do phát huy."

Nhóm thiên sư cứu vớt thế giới: "..."

Cái gì mà tự do phát huy, lẽ nào vọt thẳng tới đánh một trận với Triệu Đức Sinh?
Nhóm thiên sư chia thành hai đội, một đội đi về phía miếu đá, đội còn lại đến các vùng lân cận gần huyện An Phong thăm dò tung tích của Triệu Đức Sinh.

Nhưng khi nhóm thiên sư đến miếu đá liền phát hiện đã xảy ra chuyện.

Bên ngoài miếu đá có vài thôn dân.

Cách nơi này gần nhất chính là thôn Đại Tần, những thôn dân này hơn phân nửa là của thôn Đại Tần.

Thiên sư xuất hiện làm cho thôn dân rất căng thẳng. Đột nhiên thấy một đám người lớn như vậy xuất hiện, bọn họ căng thẳng cũng là bình thường.

"Mọi người đang làm gì vậy?" Tạ Hồi nhíu mày nhìn những thôn dân kia.

Thôn dân đầy cảnh giác nhìn nhóm người của hắn chằm chằm, hung tợn nói: "Các ngươi là ai? Chúng ta đang làm gì thì liên quan gì đến các ngươi?"

"Không thể đụng đến miếu đá này."

Tạ Hồi nói: "Mọi người mau rời khỏi nơi này đi!"

"Rời khỏi? Để cho các ngươi độc chiếm báu vật ở nơi này sao?"

Thôn dân tức giận không khách khí quát lớn:

"Các ngươi đừng có mơ. Đồ ở đây là của bọn ta, người nên đi chính là các ngươi! Mau cút đi, nếu không... đừng trách chúng ta không khách khí!"

Các thôn dân cầm cuốc, liềm, đao, đánh về phía nhóm thiên sư, bọn họ đều là những hung thần ác sát.

"Bọn họ mới vừa nói gì?" Tạ Hồi có chút mơ hồ hỏi Minh Thù.

Minh Thù cắn một cái bánh bao nói: "Ừm, bọn họ nói các ngươi muốn độc chiếm báu vật ở nơi này."

Miếu đá có niên đại tồn tại đã lâu, nhiều năm như vậy đều không có chuyện gì, sao những thôn dân này đột nhiên biết nơi này có báu vật?

Trừ Triệu Đức Sinh ra, Minh Thù không nghĩ ra người thứ hai nào có thể khuyến khích những thôn dân này lên núi.

Nhưng Triệu Đức Sinh muốn làm gì mà lại khuyến khích những thôn dân này lên núi?

"Mọi người hãy nghe ta nói, nơi đây rất không an toàn, mọi người nên xuống núi trước đã." Thiên sư nỗ lực giảng đạo lý cho các thôn dân hiểu.

"Các ngươi, những người ngoại lai này muốn lừa gạt đồ của chúng ta, không có cửa đâu!"

"Chúng ta không muốn lừa gạt đồ của các ngươi, chúng ta là thiên sư, có bằng chứng đây."

"Cái gì thiên sư, địa sư chứ! Mọi người đừng nghe bọn họ nói bừa, nhất định là bọn lừa gạt, muốn cướp đồ của chúng ta. Mọi người mau đuổi bọn họ đi!"

... Những thiên sư này ngày thường đều tiếp xúc với quan to, thỉnh thoảng cũng có gặp những thôn dân như vậy ở thâm sơn cùng cốc. Những người đó đều điêu ngoa và vô tri nên họ đã từng trải nghiệm, cho nên lúc này tất cả mọi người đều muốn lấy trứng chọi đá, không biết nên làm sao bây giờ.

Những người này đánh cũng không được mà mắng cũng không xong.

Minh Thù ăn xong bánh bao, hai tay khoanh trước ngực nhìn những thôn dân bên kia tức tới đỏ mặt tía tai cứ như bị người ta đào mộ tổ tiên lên vậy.

"Trực tiếp đánh thuốc mê đi, nghe bọn họ nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Một đám người không học thức còn nỗ lực giảng đạo lý. Sao các ngươi không đi hỏi xem "Đàn gảy tai trâu" là bài gì?"

Các thiên sư: "..."

Tuy cảm thấy lời này có chút không ổn nhưng bọn họ không thể nào nói nên lời.

Đối phó với người bất đồng sẽ phải dùng biện pháp bất đồng.

Thấy thôn dân sắp vọt tới, một thiên sư đánh ra mấy là bùa hôn mê khiến cho những thôn dân này ngất đi.

Sau khi âm thanh huyên náo của thôn dân biến mất, ngọn núi trở nên an tĩnh, chỉ còn lại tiếng chim hót và tiếng gió thổi.

Triệu Đức Sinh gọi nhiều thôn dân lên núi như vậy làm gì?

Không biết Linh Yển vào miếu đá từ lúc nào, sắc mặt từ bên trong đi ra không tốt lắm, đón lấy ánh nhìn sâu xa của Minh Thù.

Minh Thù nheo mắt lại, bên trong đã xảy ra chuyện?

Quan tài của cô lại bị đào lên lần nữa.

Minh Thù: "..."

Vì sao luôn có người muốn đào quan tài của trẫm!

Buông tha quan tài của trẫm có được hay không!

Bốn phía xung quanh quan tài là thi thể của vài thôn dân, bọn họ như bị người ta hút hết máu. Lúc này thi thể chỉ còn lại có da bọc xương, lúc chết tựa hồ cực kỳ đau đớn, trên mặt đất tất cả đều là vết tích giãy giụa.

Mà tay của bọn họ đều nối liền với quan tài.

"Ta cho là hắn sẽ xông tới, xem ra ta đã lầm rồi."

Giọng nói lạnh lùng của Linh Yển vang lên, rơi vào tai Minh Thù: "Hắn vì ngươi mà tới?"

"E rằng... là vì hai chúng ta mà tới."

Minh Thù nhìn những chiếc hộp đã bị lộ ra ngoài, khóe miệng dần dần nhếch lên.