Chap 18: Hoan lạc (2)

Tùy Chỉnh

Song Song uống không ít rượu mà gây nháo buổi tiệc, gây hỗn loạn làm con nhà người ta sợ hãi, Trình đại tiểu thư xinh đẹp lại hung dữ như thế ư. Một vài tiểu thư bị Song Song đuổi bắt chạy trốn đến "ngu người", khóc không ra nước mắt. Dương Thời Minh chủ tịch tập đoàn Dương thị ở trên báo được miêu tả lạnh lùng lãnh đạm bao nhiêu, thì hiện tại bị Song Song " hù doạ" làm mất hồn ngu đơ bấy nhiêu! Ngay cả Đường Vân Thanh cũng bị cô cầm nĩa xiên trái cây dí chạy đến bạt mạng. Buổi tiệc nhanh chóng kết thúc trong nước mắt.
Ưu Lục phải dùng sức bắt Song Song lại, cô liên tục giẫy người ra chửi mắng:
"- Tên khốn kia, ngươi dám bắt lão nương, ta cắn ta cắn!" - Nói rồi Song Song há miệng thật to cắn tay Hoàng Ưu Lục. "Phập" - vết răng người nham nhở hiện trên tay Ưu Lục nhìn thực tức cười, ai không biết còn nghĩ là răng "cún".
Hoàng Ưu Lục trên mặt hiện ba vạch đen, càng ngày càng đen, đau khổ nhìn vào dấu tích tuyệt đẹp do Song Song để lại. Anh đành phải dùng lực cốc mạnh vào đầu cô làm cô ngất đi, trực tiếp bế cô đi vào xe ở ngoài sảnh, mọi người thở phào, cuối cùng cũng thoát. Chiếc xe từ từ trở về biệt thự riêng của Ưu Lục. Cửa xe vừa mở thì...
"- Oa, anh thật đẹp trai nha, có muốn một đêm không?" - Song Song bất ngờ tỉnh dậy kêu lớn làm Ưu Lục giật mình buông vô lăng, suýt thì đâm vào cây cổ thụ gần đấy!
"- Em chớ làm loạn, tôi đưa em vào nhà."
"- Không chịu đâu, anh phải chiều em cơ."
Song Song tiếp tục mè nheo, bò sang ghế Ưu Lục, ngồi lên thân anh. Tay sờ nắn bộ ngực rắn chắc sau lớp sơ mi trắng. Ưu Lục bắt lấy tay cô.

"- Đừng."
"- Làm đi mà, em sẽ bao anh hậu hĩnh." - Song Song không biết trời đất trượt trượt hai đùi trên người Ưu Lục, làm anh nóng lên. Ưu Lục cười tà với vật nhỏ đang không yên phận trên người anh:
"- Em chịu trách nhiệm chứ?"
"- Đương nhiên rồi, lão nương rất giàu có a."
Đôi tay sờ nắn bộ ngực săn chắc kia lại mò xuống bên dưới, khẽ xoa xoa làm dục vọng của Ưu Lục tăng cao, mắt đỏ ngầu. "Tiểu kê kê" kia dường như không chịu đựng được mà biểu tình, cộm dưới quần. Song Song không biết điều dùng bộ ngực đầy đặn cọ cọ vào người Ưu Lục, lại đưa môi liếm láp môi anh, rồi cười đùa:
"- Hương vị trai tân hảo ngọt a~"
Chết tiệt! Em làm tôi khó chịu rồi đấy! Hoàng Ưu Lục đứng dậy, vòng đôi tay  ôm lấy vật nhỏ kia mà đi vào biệt thự, không quên phân phó người đưa xe vào.
Thả thân thể nhỏ nhắn của Song Song xuống giường, Ưu Lục nguy hiểm vẽ một đường cong trên môi:
"- Là do em..."
______________________________________
(*) Ngồi viết cười lăn lộn :)) Rượu thể biến đổi tính cách con người một cách man. Thật đáng sợ a~