Chap 109:

Tùy Chỉnh

Sau khi đi đến bệnh viện, Song Song vì được Ưu Lục bảo vệ nên trên người hầu như không bị thương, còn Ưu Lục thì xây xát nhẹ do phải lăn một vòng tránh bom. Bác sĩ sau khi khám cho Vân Thạn, cuối cùng chẩn đoán hai chân hoàn toàn phế liệt, một tảng đá trong lòng Vân Thanh rơi xuống. Dù biết trước kết quả là như thế, nhưng vẫn không tránh khỏi. Vân Thanh từ đầu đến cuối im lặng, không hề mở miệng, đôi mắt vô hồn nhìn xuống chân mình.
"- Vân Thanh..." - Thiết Lãnh đặt tay lên vai Vân Thạn, hắn hiểu Vân Thanh trong lòng đang nghĩ gì.
Vân Thanh gạt phăng tay Thiết Lãnh ra, tự mình lăn chiếc xe kim loại đi ra khỏi phòng, tuyệt nhiên không nói một câu nào. Song Song không thể nói gì. Đó là một nỗi đau quá lớn. Ngay cả cô cũng cảm nhận được. Ưu Lục đương nhiên cũng vậy, anh ôm cô vào lòng an ủi:
"- Cứ để cô ấy bình tâm một thời gian, rồi cô ấy sẽ ổn."
"- Mong là vậy..."
Cuối cùng Ưu Lục cùng Song Song rời đi, để lại Thiết Lãnh với một nắm tơ vò trong lòng.
________________________________________
"- Anh làm trò gì đấy?" - Song Song đẩy Ưu Lục ra, đưa tay lên che chắn bộ ngực của mình.

Ưu Lục miệng nhếch một đường, nhìn chăm chú vào người nào đó đang bảo vệ tài sản quý báu:
"- Anh đang muốn vật quý hiếm phát triển."
"- Vô sỉ!" - Cô đưa tay lên định tát Ưu Lục, liền bị anh nhanh tay bắt lấy, đè xuống dưới giường.
"- Vô sỉ với em thôi."
Đè hai tay nhỏ nhắn của cô xuống giường không cho phản kháng, Ưu Lục đưa sát mặt mình đến gần mặt cô, cọ cọ mũi, lè lưỡi ra liếm một đường trên môi cô. Dù đã tiếp xúc với Ưu Lục rất nhiều nhưng cô vẫn không khỏi mẫn cảm, môi bị anh liếm cảm giác như bị điện giật.
Nhìn phản ứng của Song Song, Ưu Lục không vội, rà rà chiếc lưỡi nam tính trên môi cô, phả ra hơi thở đàn ông đầy mị hoặc. Đến khi mắt cô lim dim như đang thưởng thức đồ ăn, anh mới nhẹ nhàng cạy môi cô ra, từ từ đưa lưỡi vào nghịch ngợm.
Chiếc lưỡi ấm nóng của anh nhẹ nhàng mút từng giọt mật ngọt bên trong khoang miệng, luồn qua mà hòa quyện với lưỡi cô đầy dịu dàng. Tay anh cũng thả lỏng cho cô, Song Song bất giác đưa tay lên ôm lấy thân thể to lớn của anh, đáp lại nụ hôn một cách nồng cháy.
Cảm nhận sự đáp lại của cô, Ưu Lục hôn càng lúc càng mạnh mẽ, đem chiếc lưỡi không ngừng khuấy đảo khoang miệng nhỏ, tựa hồ muốn rút hết hơi thở của cô. Bàn tay hư hỏng cũng từ từ di chuyển lên, nhẹ nhàng tháo từng chiếc cúc trong lúc cô không để ý.
Môi lưỡi hai người dây dưa đầy ướt át cho đến khi tách ra, tạo thành sợi chỉ bach kéo dài đầy kích tình. Nhìn thấy chiếc áo đã bị Ưu Lục cởi ra từ lúc nào cô không hay, Song Song không khỏi chán ghét, đúng là dâng mỡ cho mèo! (-_-)