5. Group học tập

Tùy Chỉnh

Nhược Hi và Lâm Kình Hiên vốn là người của hai thế giới. Mối liên hệ duy nhất mà hai người nối lại được với nhau là một trang mạng xã hội về học tập.
Vì thường xuyên chép đáp án nên Nhược Hi có hẳn một acc trên group học tập của diễn đàn HSSV. Còn Lâm Kình Hiên có acc trong group học tập này là điều hiển nhiên rồi. Có điều, hắn chỉ dùng nó để tra tài liệu, hầu như không có tương tác gì.
Ít ra, hai người cũng coi như có liên quan.
Hôm nay hắn không thấy cô lên hỏi bài, dù vậy, muốn tiếp cận một người thì có muôn vàn lý do đó thôi. Huống chi, người đó bản thân mình lại rõ như lòng bàn tay.
Nghĩ nghĩ, hắn nhanh chóng tạo một gmail mới, lại dùng cái gmail mới này gửi khá nhiều tài liệu bằng tiếng Anh phức tạp cho Nhược Hi.
Gần như là vừa gửi đi xong, Nhược Hi đã trả lời bằng một hàng dấu chấm hỏi.
Lâm Kình Hiên hơi cong môi nhìn màn hình điện thoại. Hắn biết rõ con người cô, rất quy tắc, ít khi để bản thân tạo ra sai lầm, dù là sai lầm đến từ ai đi nữa.
Và, tính hiếu kì của cô đối với những chuyện liên quan tới mình cực kì cao. Có thể, tối nay hắn làm cô khó ngủ rồi.
Hơi cười khẻ, hắn tắt điện thoại, để lên đầu giường. Ngủ sớm, mai còn đi bác sĩ nữa.
________________________
Phòng khám NPC
Lâm Kình Hiên mặt không biểu cảm ngồi đối diện với bác sĩ Du. Đây là bác sĩ khá thân với ba hắn, hầu như có mặt mọi lúc khi nhà hắn cần.
- Tôi có nghe anh Lâm nói qua về chuyện của cậu.... - Du Minh Trí vừa nói vừa quan sát hắn - Cậu bị stress?
Lâm Kình Hiên hơi hơi nhíu mày đáp:
- Hơn thế.
Câu trả lời này có vẻ ngoài dự kiến của Du Minh Trí. Tuy Du Minh Trí đa tài thật, bên mảng tâm lý cũng biết một chút, nhưng vẫn là người ngoài nghề. Tối qua, hắn đã tìm hiểu rất nhiều về khoản này có điều bản thân vẫn là người ngoài nghề, khó mà thành thạo được.
Cũng vì lòng tin của nhà họ Lâm, Du Minh Trí không thể mang Lâm Kình Hiên đi tìm một bác sĩ khác được. Bên trong của việc này vốn không đơn giảng như bề ngoài của nó.

Stress là phản ứng của cơ thể trước bất cứ một yêu cầu, áp lực hay một yếu tố tác động nào đe dọa đến sự tồn tại lành mạnh của con người cả về thể chất lẫn tinh thần.
Du Minh Trí nhìn Lâm Kình Hiên, chợt cảm thấy mình có hơi stress.
- Cậu có thể nói cụ thể hơn không? - Du Minh Trí hỏi
Lâm Kình Hiên không đáp.
- Thả lỏng một chút, tôi nhìn cậu từ nhỏ đến lớn, không phải người ngoài.
Lâm Kình Hiên vẫn im lặng, mặt không biểu cảm nhìn Du Minh Trí. Du Minh Trí đứng dậy, kéo màn lên, căn phòng lập tức hôn ám.
- Nói đi, cho tôi biết vấn đề của cậu.
Lâm Kình Hiên dựa cả người vào ghế, mở giọng khàn khàn.
- Tôi không phải thiên tài, họ lại ép tôi đi con đường của thiên tài. Tôi không chịu nổi nữa...
- Tôi có thể thuyết phục ông bà Lâm giảm bớt áp lực cho cậu. Còn chuyện chuyển trường, không cần thiết đi?
Lâm Kình Hiên cười nhạt.
- Nếu không chuyển trường, tôi sẽ phát điên đấy. Không phải điên cái loại thần trí không rõ phải đưa vào viện tâm thần. Mà, điên cái loại ăn chơi trác táng, sa đọa, tự bế, không việc xấu nào không làm... Thậm chí, tìm đến Heroin.
Du Minh Trí cảm thấy lưng mình ra toát mồ hôi lạnh. Chuyện này quá khó xử rồi.
- Cậu... Đang làm vấn đề lớn hơn đó. Việc gì phải thế chứ. Cậu chỉ mới hơn 17 tuổi mà thôi. Người nhà cậu rất lo cho cậu....
Lâm Kình Hiên hơi gật đầu: Tôi biết, nhưng tôi không kềm chế được thì làm sao bây giờ ? Tôi cũng đâu muốn biến thành người điên.
- Chỉ là, phía trên tôi có anh, có chị, có tiền, có quyền... Chỉ thiếu mỗi khoảng trống cho tôi thở mà thôi.
Du Minh Trí thở dài:
- Tôi hiểu rồi. Cậu stress rất nặng. Cậu cần phải chữa trị...
- Đúng vậy.