1. The Toy shop of Lunatic

Tùy Chỉnh

"Ở đây bán đủ thứ, nhưng cũng chẳng bán gì cả
Kẻ đến người qua xin ghé chơi"


Trời vần vũ ảm đạm, mây xám kéo giăng giăng khắp bầu trời, thế mà chẳng hiểu sao, lọt đâu ra từ nền trời tối sẫm ấy mấy cọng nắng yếu ớt, rọi xuống nhân gian, tựa sợi chỉ bạc mong manh níu bầu trời ở lại với thế giới. Nhưng những tia nắng ấy chỉ là dấu hiệu cho một cơn mua to sắp đến. Đã hàng tháng nay rồi, thị trấn Crow lúc nào cũng thế, chỉ chực chờ dội lên đầu người ta những cơn mưa bất chợt, tựa như những trò đùa hiển nhiên.
Mưa bắt đầu rơi xuống. Tóc tóc! Tách tách!
Dần dà, mưa phủ kín tứ bề một màu buồn bã đến là tang thương. Có một cửa tiệm náu mình bên sườn đồi vắng vẻ, và nhỏ bé đến nỗi nếu ta nhìn không kỹ, có lẽ tưởng chừng như màn mưa kia đã nuốt chửng cửa tiệm tí hon ấy rồi.
Có tiếng chạy vội vã của một kẻ đang tìm chỗ trú mưa. Anh ta nhìn thấy cửa tiệm nhỏ nhắn kia rồi. Nheo nheo mắt trước những giọt nước mưa lạnh buốt và tròn lẳn cứ liên tục bắn vào mắt mình, anh loay hoay chạy những bước khó khăn đến chỗ cửa tiệm đó, lội giữa bùn sình nhầy nhụa.
Tiếng mở cửa vang lên leng keng, như thể có người biết trước anh sẽ chạy đến, người khách vui mừng lách vào trong cánh cửa cũ kỹ đang mở sẵn, trốn khỏi cơn mưa đáng ghét dai dẳng.
Anh ta hài lòng giũ nước mưa khỏi người và quay lại định  cất tiếng cảm ơn người chủ tiệm đã mở cửa cho mình thì bỗng chợt nhận ra: xung quanh anh hình như chẳng có ai cả. Hơi rợn người, anh nhìn xung quanh, rồi phát hiện ra khắp nơi đều đầy những món đồ kỳ lạ.Có những bình trong suốt với đủ kích cỡ, đựng những thứ chất lỏng kỳ lạ lấp lánh, và cứ bắn tí tách, nhảy múa như thể chúng là sinh vật sống; những chiếc lọ lung linh với những đốm sáng tựa vì sao trôi bồng bềnh; mấy chiếc hộp gỗ được điêu khắc tinh xảo, hé e ấp những bí mật được giấu kín của nó, và rồi bước ra từ đằng sau một đám hoa giấy lộng lẫy nhiều màu sắc, là một cô gái nhỏ nhắn. Người khách ngây người. Chưa bao giờ anh nhìn thấy một cô gái nào như thế. Anh đã từng đi nhiều nơi, chiêm ngưỡng những thứ lạ kỳ bậc nhất, cũng đã từng diện kiến những giai nhân có nhan sắc tuyệt trần, nhưng chưa bao giờ anh thấy nơi nào kỳ khôi và một cô gái nào trông thế này, như thể cô gái và nơi này là độc nhất.
Người khách, trong một lúc lâu, lặng ngắm cô gái nhỏ. Cô ấy có mái tóc mang màu sắc đến là lạ lùng, mềm mại và ngắn đến ngang vai, mang thứ màu pha giữa cát sa mạc, và chút lửa bừng cháy từ tro tàn trỗi dậy; vóc người cô mảnh mai và nhỏ nhắn, nhìn mong manh đến nỗi chỉ cần đưa tay chạm nhẹ là cô vỡ tan; khuôn mặt tinh tế tựa như được làm bằng thứ sứ trắng trẻo và đẹp đẽ nhất, và được điêu khắc bởi bàn tay của người nghệ nhân dẻo tay và khéo léo nhất; điểm xuyết trên gương mặt mỹ miều kỳ lạ ấy là một chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi chúm chím ửng hồng, đôi gò má thanh tao hơi đỏ, hàng chân mày cong cong tựa vầng trăng non mới nhú, và đôi mắt, đôi mắt to tròn đến là mơ mộng, pha chút xám nồng của đêm nhiều sương, và được bao bọc bởi màu đen của bóng tối thăm thẳm, và cũng như bầu trời đêm nào cũng vậy, luôn nhấp nháy những vì sao, đôi mắt của cô gái ấy cũng long lanh thứ tia sáng tựa sao thật vậy. Vị lữ khách cứ thế ngây ra một lúc lâu, anh chẳng thể nói hay làm gì cả, như thể anh đã chìm sâu vào một cõi nào đó, và cứ thế lạc, lạc mãi, trong mơ màng.

Cho đến khi một giọng nói thanh ngọt cất lên, tựa tiếng suối réo rắt nơi núi cao:
- Này anh, anh sao cứ ngây người ra thế, hãy vào đây, để tôi mang cho anh tách trà ấm và một chiếc áo khô.
Người khách giật mình, như tỉnh khỏi mộng. Anh vội vã cảm ơn cô gái, rồi nhanh chóng rảo bước theo cô đi vào trong căn nhà lạ kỳ. Khắp nơi mọi chốn, căn nhà đều được này biện bởi những đồ vật kỳ quái khác thường, và có thứ gì đó, trong làn sóng của căn nhà này, lay động tựa phép thuật, người khách cảm nhận như thế.
Sau khi đã yên vị trên một chiếc Sofa quá là êm ái, hơ tay trước bếp lửa ấm ấp reo tí tách và uống một ly hồng trà nóng sực người, vị khách mới bắt đầu thư giãn dần ra, và lúc này, những câu hỏi mới tuôn ra khỏi miệng anh:
- Ơ này, cảm ơn cô nhé, thưa tiểu thư! Nếu không có cô thì giờ này chắc tôi chết cóng rồi! Mà sao nhà cô có nhiều vật lạ kỳ thế? - Vừa nói, người khách vừa nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt mình, người đang ôm một con búp bê bằng gỗ và được làm đẹp đến nỗi nếu không phải vì đôi mắt vô hồn và những khớp gỗ, có lẽ vị khách đã lầm tưởng rằng đó là một công chúa nhỏ mà đi lạc đến đây.
Cô gái nghiêng đầu nhìn vị khách. Ở góc độ này, nơi ánh sáng lấp lánh của ngọn lửa phản chiếu vào đáy mắt màu đêm trong suốt của cô, tựa một tấm gương lung linh, người khách có cảm tưởng như thể cô chẳng phải là một thiếu nữ bình thường, mà là một nàng tiên. Một nàng tiên cô độc.
- Ồ, đơn giản thôi, vì đây là cửa hàng đồ chơi mà! - cô gái mỉm cười, nụ cười sao mà tinh quái - Đây là cửa hàng đồ chơi của tôi, anh Levone ạ, và tôi là Caprisla Sparks. Chào mừng đến với cửa hàng đồ chơi của những Kẻ Khờ Mộng Mơ, hay là Những Kẻ Điên, anh thích gọi sao thì tuỳ. Anh cũng là một người đặc biệt nhỉ?
Vị khách - Levone choáng váng.
Cô gái này là ai kia chứ?
*Lunatic: kẻ điên, hoặc những người quá đỗi mộng mơ.