16 - 18

Tùy Chỉnh

16.
Ngôn Sâm gửi tin nhắn cho Kỷ Hiết Nhan, hỏi hắn: Anh đã ngủ chưa ?
Hai phút sau, Kỷ Hiết Nhan gọi điện thoại tới: “Làm sao, nhớ tôi rồi ?”
Ngay trước mặt con trai, Ngôn Sâm không dám trả lời bừa, quy củ nói: “Miểu Miểu nói nhớ anh, muốn mời anh tới…”
“Chú Nhan ơi !” Ngôn Miểu hưng phấn lại gần gọi, “Con nhớ chú ! Chú tới nhà của con ngủ đi ! Ngày mai con không có đi học, chúng ta cùng ăn sáng cùng chơi cờ cùng vẽ vời, có được không ạ ?”
“Được.” Kỷ Hiết Nhan cười cười, lại thấp giọng hỏi Ngôn Sâm, “Cậu thì sao, có nhớ tôi không ?”
Ngôn Miểu cướp lời đáp: “Nhớ ! Nhớ cực kỳ ! Chú Nhan chú mau tới !”
“Được, chờ chú năm phút đồng hồ.”
Ngôn Sâm cũng không kịp thẹn thùng, nghe nói như thế liền cuống lên: “Năm phút tới cái gì, anh chạy xe chậm một chút.”
Kỷ Hiết Nhan dừng một chút, nói: “Vậy thì mười lăm phút.”
Ngôn Sâm trở về phòng đổi bộ đồ ngủ. Quần áo mới vừa mặc trên người là của mấy năm trước, kiểu cũ, tay áo còn có chút xù lông, chỉ là mặc vẫn rất thoải mái, nên cậu mới không nỡ bỏ.
Ngôn Miểu thấy cậu thay quần áo, cười khanh khách vài tiếng, khen cậu: “Ba ba, ba mặc đồ này trông thật đẹp mắt.”
Ngôn Sâm cười cười. Bộ áo ngủ này là sau đó cậu cố ý đi mua, cùng kiểu với bộ kia cậu mua cho Kỷ Hiết Nhan, chỉ là khác màu.
Đúng là đẹp, giá tiền càng đẹp hơn.
Làm cho Ngôn Sâm đau lòng chừng mấy hôm.
Kỷ Hiết Nhan mang theo đồ ăn khuya đến, ba người ngồi ăn trong phòng khách. Ăn xong mì hoành thánh, Kỷ Hiết Nhan theo Ngôn Miểu đi đánh răng, đánh răng xong lại nằm trên giường cùng bé, nghe bé đọc thơ, kể truyện cho bé, cậu nhóc quá mức hưng phấn, nháo gần hai tiếng đồng hồ. Trước khi sắp ngủ vẫn luôn nắm tay Kỷ Hiết Nhan, muốn hắn bảo đảm buổi tối không đi.
Kỷ Hiết Nhan nói không đi, buổi tối chú ngủ với ba con.
Lúc này Ngôn Miểu mới an tâm ngủ.
Kỷ Hiết Nhan ra khỏi phòng trẻ con, đến phòng của Ngôn Sâm, thấy cậu quy củ ngồi bên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, dáng dấp ngoan ngoãn như một cô dâu nhỏ, Kỷ Hiết Nhan không nhịn được bật cười: “Làm gì đó ?”
Ngôn Sâm đứng lên, sắc mặt ửng đỏ: “Chờ anh.”
Kỷ Hiết Nhan đi tới trước mặt cậu, cố ý hỏi: “Chờ tôi làm gì ?”
Ngôn Sâm nhìn thấy khuôn mặt Kỷ Hiết Nhan thật gần: “Chờ anh, ngủ, ngủ.”
Kỷ Hiết Nhan ôm eo cậu: “Cởi quần áo ngủ hay không cởi quần áo ngủ ?” Ngôn Sâm run chân lên, Kỷ Hiết Nhan thuận thế áp đảo cậu ở trên giường, khẽ cắn vành tai cậu, “Xem ra là muốn cởi quần áo ngủ.”
Âm thanh của Ngôn Sâm run run: “Anh đừng, đừng cắn em.”
“Được.” Kỷ Hiết Nhan thay đổi liếm trong tai cậu: “Vậy em cắn tôi đi.”
Ngôn Sâm cắn hắn đến nửa đêm, mệt mỏi vô cùng, hai chân có chút không khép lại được. Kỷ Hiết Nhan vẫn còn chưa thỏa mãn, hai tay dùng sức xoa cái mông ửng hồng của cậu, lồng ngực nóng bỏng dán vào tấm lưng thấm mồ hôi của Ngôn Sâm, khàn khàn nói: “Lại tới một lần nữa.”
Ngôn Sâm còn đang thở dốc, trở tay khe khẽ đẩy hắn một cái: “Em không có sức…”
“Tôi có là được.”
“Không muốn…”
Kỷ Hiết Nhan lật người Ngôn Sâm lại, một tay vòng ra sau đỡ cái mông của cậu: “Không muốn thì đẩy tôi ra.” Trong thân thể Ngôn Sâm trơn dính nị, Kỷ Hiết Nhan thoáng dùng sức, không chút trở ngại nào đâm thẳng đến cùng, đỉnh lộng ra vào mấy lần, bên tai nghe được tiếng nước rõ ràng, hắn vùi mặt bên cổ Ngôn Sâm, trong miệng phát sinh tiếng thở dài thỏa mãn.
Ngôn Sâm không nỡ đẩy Kỷ Hiết Nhan ra, hai tay quấn quýt lấy cổ hắn, ôm chặt lấy hắn: “Làm xong lần này liền ngủ, có được không ?”
“Vậy lần này tôi cần phải làm lâu một chút, tốt nhất đến sáng hôm sau.” Kỷ Hiết Nhan vừa nói vừa động, Ngôn Sâm khẽ thở dốc nhỏ giọng rên rỉ, Kỷ Hiết Nhan tăng sức va chạm, khiến cậu gọi lớn hơn, nhưng Ngôn Sâm không dám, đơn giản cắn chặt môi, Kỷ Hiết Nhan thấy cậu như vậy, càng muốn khi dễ, sống lưng cực tốc đong đưa, đụng phải cái mông của cậu vang lên bành bạch.
Ngôn Sâm rất nhanh lại cứng lên, bị Kỷ Hiết Nhan nắm trong tay.
Hắn tuốt động mấy lần, đột nhiên hỏi: “Miểu Miểu là con của anh đúng chứ ?”
Ngôn Sâm mãnh liệt run rẩy, rồi mềm nhũn.
17.
“Không không không phải, thằng bé không phải…”
“Em không phát hiện sao ?” Kỷ Hiết Nhan tiếp tục động tác trên tay, không nhanh không chậm mở miệng, “Em người này, sẽ không nói dối.”
“Em… A !” Ngôn Sâm đột nhiên ngửa đầu, hai chân theo phản xạ kẹp chặt thắt lưng của Kỷ Hiết Nhan, đột nhiên bị khoái cảm khi cọ đến tuyến tiền liệt làm cho cậu khó có thể kiềm chế kêu thành tiếng, Kỷ Hiết Nhan dùng một tay khẽ vuốt khóe mắt ửng hồng của cậu, lại tăng nhanh thêm tần suất, liên tục dốc sức đỉnh vào vị trí nào đó.
Ngôn Sâm muốn nhịn xuống, nhưng bên trong khoái cảm như từng làn sóng thủy triều cuồn cuộn mà đến, muốn cậu không lên tiếng căn bản là không thể, vừa kêu vài tiếng vừa xấu hổ cắn chặt môi, quá dâm đãng.
Ngôn Miểu còn đang ở bên phòng ngủ cách vách.
“A Nhan, ừ a… Anh, tha cho em đi…”
Kỷ Hiết Nhan không nói tiếp, hai tay nắm chặt lấy cái mông của Ngôn Sâm, cứ như vậy cắm vào cho đến khi cậu bắn ra.
Đôi chân quấn quanh thắt lưng Kỷ Hiết Nhan từ từ thả lỏng, cuối cùng vô lực buông xuống, Ngôn Sâm nước mắt đầy mặt, tiếng khóc đều rất nhỏ. Cũng không phải sợ bị nghe thấy, mà là thực sự không còn khí lực.
Kỷ Hiết Nhan rất hưởng thụ mười mấy giây ngắn ngủi khi Ngôn Sâm cao trào kia, cậu cắn rất chặt, đặc biệt thoải mái. Vật chôn tại nơi sâu của hắn bất động, chờ Ngôn Sâm chậm rãi hồi sức, liền nắm lấy eo của cậu, nhẹ nhàng đưa đẩy: “Miểu Miểu là con của anh sao ?”
Ngôn Sâm vừa cao trào, nào chịu nổi hắn làm như vậy, run rẩy rên rỉ, suýt chút nữa cào sau lưng của Kỷ Hiết Nhan ra máu: “Anh đừng, đừng động…”
“Vậy em nói thật cho anh biết.”
“… Ừm.”
Kỷ Hiết Nhan dừng lại động tác, nhẹ nhàng thở gấp: “Mẹ thằng bé là ai ?”
Ngôn Sâm nhìn cằm của hắn chăm chú: “Em cũng không biết, thằng bé là em… Nhặt được.”
“Trông anh rất dễ lừa sao ?”
Thấy Kỷ Hiết Nhan nghiêm mặt, Ngôn Sâm bỗng chốc khẩn trương lên: “Chờ đã, em nhớ là nhớ là, hình như không phải nhặt được…”
Kỷ Hiết Nhan bật cười một tiếng, niết niết khuôn mặt của Ngôn Sâm: “Vẫn đáng yêu như thế.”
Ngôn Sâm có chút ngây người: “… A ?”
“Ngày đó ở trong xe, em hỏi anh có thích trẻ con không.” Kỷ Hiết Nhan cúi đầu ngậm bờ môi của Ngôn Sâm, khẽ mút hai lần, một tay nhẹ nhàng vuốt bụng của cậu, “Là lại muốn sinh cho anh thêm một đứa sao ?”
Ngôn Sâm không thể tin trợn to hai mắt: “Anh…”
“Anh nhớ ra rồi.” Tay Kỷ Hiết Nhan vòng ra sau, dùng sức vò cái mông của Ngôn Sâm, hơi thở nóng hầm hập phun vào lỗ tai cậu, “Em ở trong sơn động câu dẫn anh, nói phải sinh con cho anh.”
Lồng ngực Ngôn Sâm đập chập trùng kịch liệt, cậu ra sức ôm chặt Kỷ Hiết Nhan, nước mắt nóng ẩm chảy ướt nhẹp bả vai hắn trong nháy mắt. Ngôn Sâm một câu vẫn chưa nói, chỉ ôm hắn, dùng sức đến toàn thân run rẩy.
Kỷ Hiết Nhan nhẫn nhịn không ôm lại cậu: “Trước tiên đừng khóc, anh vẫn còn đang tức giận đây, nếu như anh không nhớ ra, có phải em vẫn dự định giấu diếm như thế ?”
Ngôn Sâm gào khóc lên.
Kỷ Hiết Nhan hoảng hốt, gấp rút giơ tay vỗ lưng cậu: “Được rồi anh không có tức giận, em đừng khóc.”
“Em…” Ngôn Sâm thật vất vả mới ngừng khóc, giơ tay mạnh mẽ lau mặt một cái, “Em mới tức giận.”
Kỷ Hiết Nhan hỏi cậu: “Em tức cái gì ?”
Ngôn Sâm nghẹn ngào nói: “Anh đều nhớ ra còn cố ý hỏi em, còn làm em như vậy.”
Kỷ Hiết Nhan chỉ nghe nửa câu sau: “Không phải em rất thích anh làm em sao ?”
Ngôn Sâm đột nhiên đỏ mặt lên: “Không, không có.”
“Em xem, em nói dối liền nói lắp.”
“Không không không có…” Ngôn Sâm mạnh mẽ bấm bắp đùi mình một cái, “Em không có nói dối !”
“Được rồi, vậy sau này anh không làm em.” Kỷ Hiết Nhan nói, ra vẻ muốn xuống giường, Ngôn Sâm vội vàng nắm lấy hắn: “Anh đi đâu ?”
“Nhà vệ sinh.”

Ngôn Sâm nhìn giữa hai chân hắn, vật kia còn đang dựng thẳng tắp, dáng vẻ đầy tinh lực, nghĩ đến vừa nãy chính là vật này thô bạo ra vào trong thân thể của cậu, dày vò cậu đến dục tiên dục tử, sắc mặt Ngôn Sâm càng đỏ hơn, ngẩng đầu thấy Kỷ Hiết Nhan nhíu mày, một mặt không vui, Ngôn Sâm quỳ gối hai bước, nắm tay hắn càng chặt hơn: “Chính mình dùng tay, sẽ không thoải mái, anh… Anh vẫn là nên làm em đi.”
Kỷ Hiết Nhan đang chờ những lời này, khom lưng bế người lên, nhanh chân đi vào trong nhà tắm, để Ngôn Sâm ngồi trên bồn rửa tay, chậm rãi thong thả làm xong nửa quá trình còn lại.
Chờ đến khi Kỷ Hiết Nhan rốt cuộc cũng tận hứng, đi ra khỏi nhà tắm, Ngôn Sâm đã mệt đến mức đầu ngón tay cũng nhấc không nổi.
Kỷ Hiết Nhan ôm cậu triền miên hôn mấy lần, ôn nhu nói: “Ngủ đi.”
“Không ngủ được.”
“Tại sao ?”
“Nhỡ ngày mai tỉnh lại, anh không nhớ rõ em thì làm sao bây giờ.” Ngôn Sâm vùi mặt trước ngực hắn, “Khi đó, người nhà anh đến đón anh về, anh nói rất nhanh anh sẽ trở lại tìm em… Lừa người, đều sắp qua bốn năm, không có nhanh chút nào.”
Kỷ Hiết Nhan dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước nơi khóe mắt của cậu: “Vận may của anh có thể đều là dùng để gặp em, vì vậy vừa rời khỏi em liền xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngày đó trên cầu phát sinh tai nạn giao thông liên hoàn, hai người ngồi cùng xe với anh đều tử vong tại chỗ, anh cũng bị thương không nhẹ…”
Ngôn Sâm dùng sức ôm chặt lấy hắn: “Em biết.”
“Em biết cũng không phải toàn bộ, não bộ bị thương tổn dẫn đến chuyện mất trí nhớ chỉ là tạm thời, nhưng là bà nội anh liên hợp với bác sĩ để cố gắng biến nó thành vĩnh viễn.”
Ngôn Sâm đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khiếp sợ.
Kỷ Hiết Nhan kiềm chế hít một hơi: “Anh thật sự, rất không thích bà ấy.”
18.
“Bà ấy có biết anh đã khôi phục trí nhớ không ?”
“Biết, tối hôm qua lúc nhận điện thoại của em, anh vừa mới lái xe đến khách sạn.” Kỷ Hiết Nhan ôm chặt eo Ngôn Sâm, cằm hắn nhẹ nhàng cọ đỉnh đầu của cậu, “Anh với bà ấy ầm ĩ một trận, bà nội bảo sau khi anh ra khỏi cửa thì cũng đừng trở về.”
Chuyện này… Trong ti vi hình như cũng diễn như thế. Ngôn Sâm yên lặng trong chốc lát, đưa tay vỗ cánh tay của Kỷ Hiết Nhan, động viên hắn: “Không có chuyện gì, anh còn có em đây.”
“Em nuôi anh à ?”
Ngôn Sâm bỗn cảm thấy phấn chấn, vươn mình ngồi dậy, kích động cầm lấy tay Kỷ Hiết Nhan: “Em, em nuôi anh ! Anh đừng lo lắng, em cũng có rất nhiều tiền, theo em bảo đảm không cho anh ăn một chút xíu khổ nào ! Anh cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ở bên em thôi, tiếp tục làm đại thiếu gia !”
“Em thật sự có rất nhiều tiền sao ?” Kỷ Hiết Nhan rút tay về, một mặt không tin, “Vậy tại sao còn ở trong căn nhà nhỏ như thế ?”
“Sư phụ em nói, làm người phải khiêm tốn.”
Kỷ Hiết Nhan: “…”
Ngôn Sâm vừa nhìn thấy vẻ mặt đó của hắn liền cuống lên: “Em thật sự có tiền, không gạt anh ! Em lấy cho anh xem !” Sau đó chạy đến thư phòng ôm sổ tiết kiệm cùng giấy tờ nhà lại đây, đưa toàn bộ cho Kỷ Hiết Nhan, “Anh xem, những thứ này đều là tiền.”
Kỷ Hiết Nhan lật xem đại khái, ừ, đúng là rất nhiều tiền.
“Sinh nhật mười tám tuổi của anh nhận được quà còn nhiều hơn thế này, chút tiền này của em còn muốn nuôi anh ?”
“Đủ đủ, em còn có tiền trong ngân hàng Thụy Sĩ !”
Trán Kỷ Hiết Nhan giật giật một cái, biết võ công thì thôi, còn có tiền như vậy, nếu như sau này hai người náo loạn mâu thuẫn, Ngôn Sâm mang theo con trai chạy mất, hắn biết đi đâu đuổi theo. Kỷ Hiết Nhan cầm sổ tiết kiệm cùng giấy tờ nhà trong ngực, mặt lạnh nhìn Ngôn Sâm: “Bên kia có bao nhiêu tiền ?”
“Em nhớ không rõ.”
“Nhớ không rõ.”
Ngôn Sâm gãi đầu một cái: “Tài khoản với mật mã ở chỗ sư phụ em, vẫn luôn do ông ấy bảo quản.”
Kỷ Hiết Nhan nhíu mày.
Ngôn Sâm vội hỏi: “Em lấy đưa cho anh, đều cho anh, vậy được không ?”
Đạt được mục đích, trong lòng Kỷ Hiết Nhan thoải mái, nhưng trên mặt không biểu hiện ra, nhịn có chút cực khổ: “Vậy cứ như thế đi, những thứ này đều thuộc về anh.”
“Tất cả đều thuộc về anh, tất cả đều thuộc về anh.” Ngôn Sâm thử thăm dò hỏi, “Bà nội anh không cho anh về nhà, vậy sau này anh ở chỗ em, không đi chứ ?”
“Ừm.” Kỷ Hiết Nhan đặt mấy thứ đang cầm lên trên tủ đầu giường, “Không đi, để cho em nuôi.”
Ngôn Sâm hưng phấn đến mức ngủ không yên, một buổi tối lăn qua lăn lại, ôm Kỷ Hiết Nhan gặm nơi này cọ nơi đó, đến khi trời sáng mới bắt đầu buồn ngủ.
Kỷ Hiết Nhan rời giường không tìm được đồ ăn, không dám lại vào nhà bếp, đành phải ra ngoài mua. Mang dép lê cầm tiền lẻ đến cửa hàng bán đồ ăn sáng đối diện mua bánh bao, nhìn thấy bên ngoài ngồi xổm mấy người, nhìn rất quen mắt.
Kỷ Hiết Nhan đi tới trước mặt một người trong số đó, người kia ngẩng đầu lên thấy là Kỷ Hiết Nhan, đột nhiên đứng dậy. Anh ta vừa đứng dậy, mấy người bên cạnh cũng đứng lên theo.
Người kia quăng nửa cái bánh quẩy còn dư đi, lau tay một chút rồi khom lưng với Kỷ Hiết Nhan: “Thiếu gia, sao ngài lại đến đây ?”
Kỷ Hiết Nhan nhìn chằm chằm cái bánh quẩy trên đất.
Người kia gấp rút nhặt lên lại: “Tôi, tôi còn muốn ăn.”
Ánh mắt Kỷ Hiết Nhan chuyển qua trên mặt anh ta: “Sau này đừng đến.”
Người kia xua tay: “Ngài đừng hiểu lầm, chúng tôi bây giờ cái gì cũng không làm, chỉ cần nhìn thật kỹ, lão phu nhân nói rồi, nhất định phải bảo đảm an toàn cho ngài cùng tiểu thiếu gia.”
Kỷ Hiết Nhan lấy mấy tờ tiền lẻ trong túi đưa cho anh ta: “Mua mười cái bánh bao thịt, năm cái bánh quẩy cùng ba ly sữa đậu nành.”
Người kia cung kính nhận tiền, nhưng lại không nhúc nhích: “Thiếu gia, hàng quán ven đường làm đồ ăn không đảm bảo vệ sinh, tôi bảo khách sạn bên kia làm xong đưa tới, ngài thấy thế nào ?”
“Chẳng ra sao, khách sạn cũng không phải ở ven đường à.” Kỷ Hiết Nhan thiếu kiên nhẫn nói, “Mau lên.”
Kỷ Hiết Nhan mang theo bữa sáng băng qua đường, lúc sắp đến cửa tiệm gọi điện cho Kỷ phu nhân.
“Bà nội, bảo những người kia rút đi, bọn họ thật phiền chết.”
Cũng không biết đối phương nói cái gì, hắn nhíu mày lại, nói: “Ngài kiên trì như vậy, vậy đứa con thứ hai của tôi khẳng định cũng không phải họ Kỷ… Phải, chỉ cần ngài không lại quấy rầy chúng tôi, hết thảy đều theo ý ngài.”
Lão phu nhân mừng như mở cờ trong bụng, càm ràm rất nhiều ở đầu bên kia điện thoại, cuối cùng lại nói: “Dù thế nào đi nữa cháu cũng là người của Kỷ gia, làm sao có thể ăn uống tại hàng quán ven đường, cũng phải chú ý hình tượng, gấp gáp cỡ nào cũng không thể mang dép lê đi ra ngoài, còn nữa, làm sao lại có thể để cháu đi ra ngoài mua bữa sáng…”
Kỷ Hiết Nhan chẳng muốn nghe tiếp, nói một câu tín hiệu không tốt liền cúp máy, cúi đầu nhìn đôi dép lê trên chân, thầm nghĩ, vợ con đều có còn muốn hình tượng cái gì.
Nói cũng đã nói rồi, xem ra phải cố gắng tạo cái thai thứ hai.
Lúc trở lại Ngôn Sâm đã rời giường, mang hai vành mắt đen ôm đầu gối ngồi trên ghế sa lông mà ngẩn người.
Kỷ Hiết Nhan lên lầu cũng không chú ý.
“Miểu Miểu còn chưa tỉnh ?”
Ngôn Sâm mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Kỷ Hiết Nhan, viền mắt lại bỗng dưng đỏ lên: “Anh đi đâu ? Em còn tưởng rằng…”
“Tưởng rằng anh lại đi rồi ?” Kỷ Hiết Nhan cầm gì đó trong tay đặt trên khay trà, khom lưng ngồi bên cạnh Ngôn Sâm, giơ tay chùi chùi cái mũi của cậu, “Đã nói sau này đều ở bên em, chỗ nào cũng không đi.”
Ngôn Sâm nhào vào trong lồng ngực của hắn.
Kỷ Hiết Nhan ôm cậu một lúc, rồi nhẹ nhàng đẩy cậu ra: “Trước tiên ăn sáng đi, nhân lúc còn nóng.”
Ngôn Sâm vô cùng đói bụng, một hơi ăn hết năm cái bánh bao thịt, Kỷ Hiết Nhan thấy mà sửng sốt.
“Ợ, hù đến anh đi.” Ngôn Sâm sờ cái bụng, có chút ngại ngùng.
“Ăn được là phúc, tốt.” Kỷ Hiết Nhan cắn miếng bánh bao, duỗi tay lấy sữa đậu nành.
“Trước đây em không ăn được như vậy, gần đây có thể là lại có, cho nên mới…”
Kỷ Hiết Nhan bị nghẹn bánh bao, mãnh liệt đấm ngực, mặt đều nghẹn đỏ, Ngôn Sâm giật mình, vội vàng đến gần vỗ lưng giúp hắn. Thật vất vả mới nuốt xuống, lúc này Kỷ Hiết Nhan mới thở ra một hơi, quay đầu trợn mắt nhìn Ngôn Sâm: “Em vừa mới nói cái gì, lại có là ý gì ?”
Ngôn Sâm không nắm chắc được thái độ của hắn, có chút hoảng hốt: “Là, là ý đó ấy.”
Kỷ Hiết Nhan im lặng.
Ngôn Sâm căng thẳng đến nỗi nấc cụt: “Anh… Ợ, nếu như anh không thích, em ợ… Em…”
Kỷ Hiết Nhan rót cốc nước cho cậu, nhìn Ngôn Sâm uống xong, hắn duỗi cánh tay ôm cậu vào trong lòng, ôm thật chặt lấy: “Thích, thích chết rồi, Sâm Sâm, em thật là đại bảo bối của anh.”
Đây là lần thứ hai Kỷ Hiết Nhan gọi cậu là Sâm Sâm, làn da từ sau tai đến cổ của Ngôn Sâm hoàn toàn đỏ ửng như nung: “Vậy, vậy em lại sinh cho anh một tiểu bảo bối, có được hay không ?”
“Được.”
Hết.