C361 - C365

Tùy Chỉnh

Chương 361: Không có Đàm gia, không còn giang hồ
Người Thương Lăng tôn sùng nhất là mẹ tự nhiên, mỗi dịp tết đến cũng rất cầu kỳ. Rét ngược đầu xuân thật ra cũng không tính là dịp tết gì, nhưng ở trong mắt người dân Thương Lăng thì khác, vừa ấm mà vẫn rét. Đây chính là lời cảnh cáo của tự nhiên dành cho con người. Vì thế trong những ngày này, họ sẽ dựng đống lửa sưởi ấm mặt đất, mượn nó để cầu mong một mùa xuân nhiều may mắn, một năm mùa màng bội thu.
Người Thương Lăng xưa khi đón rét ngược thường rất kỹ tính. Sau lễ tế đông, họ không hạ đài tế mà giữ tới tận ngày rét ngược, sau đó nam nữ già trẻ của Thương Lăng đều cùng nhau dựng đống lửa to, giết 5 con dê, 5 con bò, 9 con gà, 9 con vịt, 9 con cá lớn tiến hành nướng tế. Mùi hương bay lên tận đường chân trời, đồ nướng được tập trung lại rồi chia cho mọi người. Số 5 tượng trưng cho phúc, số 9 tượng trưng cho sự dài lâu. Hai con số này chính là số may mắn trong truyền thống của người Trung Quốc.
Cho đến tận bây giờ, tập tục đón rét ngược đầu xuân vẫn được duy trì. Có điều người dân không còn vất vả đi tới tận đài tế mà từng nhà từng hộ dựng lửa nướng thịt. Những gia đình không tiện đốt lửa cũng làm một mâm thịt coi như đại diện, hoặc chạy tới thành cổ để cảm nhận bầu không khí truyền thống.
Ngày rét ngược tuyết rơi nặng hạt, thế nên người của thành cổ đều không hẹn mà gặp lùi ngày chúc tụng tới ngày này.
Khi Tưởng Ly khoác một chiếc áo choàng cổ lông chồn bước ra, Nhiêu Tôn quay đầu nhìn cô, sau đó ánh mắt sáng lên, không thể dời đi được nữa.
Tưởng Ly mặc rất thanh thuần, chân đi đôi bốt dài màu trắng mặt lụa, áo choàng trên người cũng màu trắng, có những hoa văn hình mây lành chìm bên dưới. Trên cổ là một nhúm lông chồn vàng bao quanh. Cô gần như hòa làm một với khung cảnh tuyết rơi ngập trời. Duy chỉ có mái tóc dài xõa xuống vai là màu đen, càng tôn lên khuôn mặt nhẹ nhàng, nước da trắng trẻo của cô.
Yên tĩnh như sen, nhưng lại có khí chất tuấn tú, khẳng khái.
Tưởng Ly không nhìn Nhiêu Tôn, ngược lại bị chấn động bởi chiếc xe việt dã lớn đầy khí chất đỗ cách cửa không xa. Cô xoa nhẹ hai tay, hà hơi vào lòng bàn tay rồi tiến lên, tỏ thái độ kỳ lạ: "Chiếc xe này ở đâu ra vậy?"
Một chiếc xe AMG cỡ lớn, chỉ riêng thân xe trông đã đủ dữ dội, nhưng nó còn được sửa sang lại một cách chuyên nghiệp. Lấy màu đen làm chủ đạo. Ô lưới trước mặt xe rõ ràng đã được gia công chắc chắn hơn. Bánh xe nặng nề dày dặn, băng đèo vượt núi không thành vấn đề. Nó đỗ trước cửa Lâm khách lầu giống như một con quái vật vừa băng xuống núi vậy.
Nhưng đã trải qua sương gió, thân xe có dấu vết vì chà xước, mặt trước cứng cáp cũng bị phủ một lớp bụi.
Không gian sau cốp xe bị một con bò Tây Tạng chiếm trọn. Nói theo lời Tưởng Tiểu Thiên thì nó là một con rất to.
Đúng là không hề nhỏ, một con bò như vậy biết ăn đến khi nào mới hết?
Tưởng Ly nhìn mà xót xa, thay cho chiếc xe này.
Nhìn vào nội thất trong xe thì chắc chắn phải là xe hạng sang, bét cũng phải hơn bốn triệu, rồi nhìn lại phần sửa sang này, chưa biết chừng cũng phải đến một triệu*. Một chiếc xe đắt như vậy dùng để... kéo bò? Còn khiến nó trông như bị chó gặm vậy?
*4 triệu NDT ~ hơn 13 tỷ VNĐ; 1 triệu NDT ~ hơn 3 tỷ VNĐ.
Cô thật không đành lòng.
Nhiêu Tôn đứng phía trước xe, giơ tay vỗ vỗ vào cửa xe: "Con xe này à... anh trấn lột được đấy."
Thấy Tưởng Ly sửng sốt, anh cười cười: "Ở chỗ này toàn là đường núi, loại xe này là thích hợp nhất." Rồi anh ra sức vỗ vào đầu xe: "Đi mưa về gió, rất cứng cáp."
Đúng là không phải do anh mua nên thích giày vò thế nào thì giày vò. Tưởng Ly nghĩ thầm trong bụng: Nhiêu Tôn này đã trảm nhân vật oan ức nào đây?
Nhiêu Tôn tiếp tục nói: "Con bò Tây Tạng này anh đặc biệt tới khu tự trị Địch Khánh mua về đấy. Chọn và giết ngay tại chỗ. Khi ngang qua chợ phiên bản địa, anh còn mua thêm gạo, mỳ, dầu, rau xanh và thịt gà thịt vịt. À đúng rồi, còn có cá, toàn là đánh bắt lên từ sớm thôi, tươi ngon mang đi đông lạnh luôn, đủ cho em ăn một thời gian rồi."
Từ Thương Lăng tới Địch Khánh, Hương Cách Lý Lạp chỉ đi thôi đã mất bảy tám tiếng đồng hồ. Lúc đó khi Tưởng Tiểu Thiên rầm rộ dựng đống lửa nướng thịt, cô cũng chỉ nói đại một câu. Ở Thương Lăng, người ta hay nướng dê nướng gà, không sản xuất bò Tây Tạng, thị trường cũng không phát đạt như ở Bắc Kinh – một đô thị loại 1, nên muốn đặt hàng một con bò Tây Tạng là rất mất công.
Nhiêu Tôn nghe nói cô nhắc tới bò Tây Tạng thì lập tức đi tới siêu thị, kết quả nghe nói phải bảy, tám ngày nữa mới vận chuyển đến thì phẫn nộ, đập tiền vào mặt chủ cửa hàng. Ai dè người ta chẳng chịu, một mực khăng khăng phải bảy, tám ngày, thêm tiền cũng không được.
Anh cắn răng, thẳng thừng tiến tới Hương Cách Lý Lạp.
Tưởng Ly nhìn đống đồ xếp đầy xe, lại nghĩ tới chuyện Nhiêu Tôn đi đi về về mất mười lăm, mười sáu tiếng đồng hồ, nhất thời cảm thấy rất xấu hổ, khẽ nói một tiếng "Cảm ơn".
Nhiêu Tôn nghe xong câu này hơi sững người, sau đó cười ngượng ngập: "Bỗng dưng lại khách sáo với anh như vậy làm gì, anh thật sự không quen." Ngay sau đó, anh vẫy tay với Tưởng Tiểu Thiên: "Đứng đó giả vờ làm con gái à, nhìn gì nữa, khẩn trương qua đây xếp đồ."
Tưởng Ly cũng định giúp đỡ, Nhiêu Tôn bèn đẩy cô ra cửa: "Không có việc của em, đừng làm bẩn quần áo, vào nhà đi."
Qua lớp một cửa sổ kính với những hoa văn hình lục lăng, trong phòng ấm như mùa xuân mặc kệ ngoài kia tuyết trắng rợp trời. Nhiêu Tôn chuyển những món đồ trong cốp xe xuống, Tưởng Tiểu Thiên đón lấy, hoặc là vác hoặc là xách lần lượt vào trong nhà.
Cuối cùng, hai người họ hợp lực chuyển con bò vào trong bếp.
Tưởng Ly chọn một tư thế thoải mái để nằm xuống.
Không còn mặc đồ vest với vệ sỹ trước sau như lần trước đến Thương Lăng, Nhiêu Tôn bây giờ gần như không còn hình tượng gì nữa. Có lẽ vì sợ lạnh, anh mặc một chiếc áo jacket cỡ đại màu xanh mực. Có lẽ vừa xách vừa vác ở chợ phiên nên trên góc trái áo anh chỗ thì dầu mỡ chỗ thì bùn đất, không nhìn kỹ còn không phân biệt được màu của áo.
Bên dưới là một chiếc quần bò, ống quần được nhét vào trong đôi bốt da màu đen. Buồn cười nhất là anh đeo một chiếc mũ len vuông trùm kín đầu, trên đỉnh mũ đựng một lớp tuyết dày.
Tưởng Ly nhìn là muốn cười, nhưng lại buông một tiếng thở dài.
Khi cô đi khỏi Bắc Kinh là cuối thu, cả thành phố một màu vàng ruộm. Gió nổi lên, lá của cây ngô đồng cũng rơi xuống cửa xe hay mặt đất.
Cô đã ra đi vào mùa đẹp nhất.
Thương Lăng, giống như mảnh đất bảo vệ cuối cùng của cô, cô né tránh về đây. Chỉ mới vài tháng mà cô bỗng cảm thấy mọi thứ xảy ra ở Bắc Kinh như đã xa xôi lắm rồi. Có lúc nửa đêm nằm mộng, cô ngồi trên giường suy tư rất lâu và nghĩ. Những vui vẻ, đau khổ, hạnh phúc hay tuyệt vọng lúc trước đã thực sự xảy ra hay chỉ là một cơn mộng mị?
Trong mơ thường xuất hiện bóng hình người đàn ông đó.
Cao lớn đĩnh đạc, đứng giữa màn sương mù, dưới bầu trời sao, cô luôn ở một khoảng cách như ngàn núi vạn sông, nhìn anh chăm chú. Cô biết anh là ai, bất giác tiến lại gần.
Nhưng anh lùi lại sau từng bước một.
Cô nói với anh: Từ nay về sau, anh và em là người xa lạ.
Cô bàng hoàng tỉnh giấc, khóe mắt đã ướt, rồi liên tục tự thôi miên bản thân. Tình yêu với cuộc đời này chẳng qua chỉ như một hạt cát bé nhỏ.
Tưởng Tiểu Thiên là người vui nhất khi cô quay về Thương Lăng, vừa biết nó đã gọi điện thoại cho ai đó. Trở về rồi, Tưởng Ly mới hiểu sự tâm huyết của Tưởng Tiểu Thiên.
Một hàng người đứng xếp hàng đều tăm tắp từ trước cửa Lâm khách lầu, ai nấy đều mặc sơ mi đen quần dài. Chân trước cô vừa bước xuống xe, chân sau đã thấy mọi người quỳ một gối xuống đất, tiếng hô vang vọng cả thành cổ: Tưởng gia!
Bốn người dẫn đầu Tưởng Ly nhớ rõ, họ từng là thuộc hạ của Tề Cương, cũng đi theo Đàm gia: Đầu hổ, Đại Phi, Mặt béo và Răng trắng. Đó đều là các biệt danh anh em xưng hô với nhau. Đầu hổ uy phong lẫm liệt, Đại Phi đi đường dưới chân như tạo gió, Mặt béo sức nặng bằng ba người cộng lại, đánh nhau cực kỳ có ưu thế và Răng trắng từ nhỏ răng đã trắng đến kỳ lạ, tư duy nhanh nhạy, miệng lưỡi khéo léo.
Họ chính là bốn người mà Tưởng Ly đã dốc hết sức cứu về.
Những chủ cửa hàng trong thành cổ cũng lần lượt tham gia đội ngũ, cùng nhau hét vang Tưởng gia. Họ đều là những người từng đội ơn Đàm gia, vừa nghe Tưởng Ly quay về đã hưng phấn như đón năm mới vậy.
Tưởng Tiểu Thiên ở bên kiêu hãnh nói với cô: Tưởng gia, chị quay về là mọi người như có xương sống. Giang hồ của Thương Lăng vẫn phải có người chủ trì.
Tưởng Ly nhìn mọi người rồi bảo họ đứng lên.
Cô cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.
Giang hồ... Từ khi không có Đàm gia thì cũng không còn giang hồ.
~Hết chương 361~


Chương 362: Chết cũng phải giành về
Cô nói với họ: Sản nghiệp của Đàm gia, tôi có thể thu lại bao nhiêu sẽ cố gắng thu về, sau này mọi người có chuyện cũng có thể tới tìm tôi. Nhưng từ nay về sau đừng gọi tôi là Tưởng gia nữa, gọi tôi là Tưởng Ly được rồi.
Đàm gia qua đời, còn ai có thể xứng với tiếng "gia" này nữa chứ?
Nhưng người Thương Lăng nhìn thấy cô vẫn gọi cô một tiếng "Tưởng gia". Tưởng Tiểu Thiên nói: Mọi người đều đang cảm ơn chị đấy, nếu không có chị âm thầm lấy về các sản nghiệp của Đàm gia, thì còn rất nhiều người phải tiếp tục chờ đợi một công việc.
Lúc trước Đàm Diệu Minh có không ít sản nghiệp ở Thương Lăng, thuê mướn chủ yếu là người bản địa. Sau này sản nghiệp bị tịch thu, không ít người cũng trong tình trạng thất nghiệp tạm thời, phải đi nơi khác tìm việc.
Đối với các sản nghiệp đã từng bị thu mua, ngoài các sòng bạc ngầm không thể kinh doanh một cách công khai ra thì các ngành nghề kinh doanh trong sạch khác và các bất động sản đều được tiến hành bán đấu giá, số tiền thu về phải giao nộp vào kho bạc nhà nước.
Khi còn ở Bắc Kinh, cô đã nghe Tưởng Tiểu Thiên nói về tin tức này, thế nên cô đã nghĩ thu lại được phần nào tốt phần ấy. Các tài sản Đàm Diệu Minh sang tên cho cô, cô không lấy một phần. Thứ nộp lại thì nộp lại, phần làm từ thiện thì làm từ thiện. Chỉ cần là chuyện có lợi cho việc thu mua sản nghiệp của Đàm Diệu Minh, cô đều sẽ làm.
Cô bỏ ra tất cả mọi khoản tích góp của riêng mình. Cả một phòng toàn túi xách hàng hiệu, trang sức, quần áo, thứ gì bán được cô đều bán cả, đưa hết tiền cho Tưởng Tiểu Thiên đi lo liệu. Cô tự nhận thấy mọi việc mình làm rất kín đáo, không ngờ đã bị Lục Đông Thâm biết rõ.
Một phần sản nghiệp của Đàm gia đã lấy lại được, có một số sản nghiệp phải giảm giá để chuộc lại những phần khác. Mảnh đất đầu tư chung với Trường Thịnh ở quận Xuyên Dương cô không thể lấy lại được, các dự án kinh doanh dạng lớn cô cũng không có tư cách tranh giành, nên đành chấp nhận. Nhưng việc bảo đảm có thể mua được một số sản nghiệp nhỏ giúp đỡ cho dân địa phương thì không khó.
Có bảy phần sản nghiệp bị lỗ giá, trong đó bao gồm: Hoàng Thiên, Lâm khách lầu, quán bar Meet. Bốn sản nghiệp khác lần lượt là những sản nghiệp đã được Đàm gia giành về từ tay Long Quỷ: Vọng giang lầu, Thiên hỷ hội, Lạc đô và Thiên thành phú.

Thiên hỷ hội là một sòng bạc ngầm, thế nên phải đóng cửa vĩnh viễn, không được bán đấu giá.
Nhưng điều khiến Tưởng Ly thấy rất khó hiểu chính là Hoàng Thiên.
Năm xưa Hoàng Thiên có thể nói là đã được liều mạng bảo vệ. Trước khi đi, cô giao lại cho Ngũ ca quản lý. Nhưng không ngờ mới đó đã bị người khác giành quyền kiểm soát. Ngũ ca né tránh không gặp mặt, đến điện thoại của cô cũng không nhận.
Cô dốc hết tâm sức để điều tra ông chủ đứng phía sau nhưng cũng vô ích, nói chi tới việc trao đổi mua lại. Nhưng ngay khi cô trở về Thương Lăng không lâu, có một ngày, Tưởng Tiểu Thiên đã hưng phấn lao tới nói với cô: Bao gồm cả Hoàng Thiên, Lâm khách lầu, Vọng giang lầu, Lạc đô đều được nhả ra rồi.
Nhả ra tức là có hy vọng mua về, quả không sai, lần này họ mua lại rất nhẹ nhàng và thoải mái.
Thế nên cũng đừng trách Tưởng Tiểu Thiên hưng phấn. Bốn nơi này cực kỳ khó mua lại, trước đó còn hoàn toàn không tìm được người bàn thảo.
Tưởng Ly mơ hồ cảm thấy trong này còn có chuyện. Cô gạn hỏi Tưởng Tiểu Thiên, Tưởng Tiểu Thiên quanh co nói với cô: Gia, chị quan tâm việc ông chủ đứng sau nghĩ thế nào làm gì, thu về lại được là được rồi. Thời buổi này, nói trắng ra cũng chỉ vì tiền thôi mà, bây giờ quan trọng là Thiên thành phú và quán bar Meet.
Không sai, vẫn còn một trận cần phải đánh.
Hai nơi này vấn đề không phải là không thu mua được mà coi như đã bị người ta nuốt trọn rồi.
Theo lời giới thiệu của Tưởng Tiểu Thiên, là một thế lực mới nổi lên ở Thương Lăng. Người đứng đầu tên là Ấn Túc Bạch. Lúc trước khi thanh tra các sản nghiệp, Thiên thành phú với tư cách là một club không trong sạch lắm nên vẫn luôn bị Đàm Diệu Minh đóng cửa, thậm chí lúc đó Long Quỷ tuy đã ký vào hợp đồng chuyển nhượng nhưng trên thực tế cũng chưa được Đàm Diệu Minh thu nạp vào trong phạm vi các sản nghiệp. Có lẽ khi ấy anh ấy chỉ coi như răn nặng phạt nhẹ Long Quỷ, thực tế là không ưng ý Thiên thành phú.
Một nơi nữa cũng đồng thời không lọt vào mắt Đàm Diệu Minh là quán bar Meet. So với các sản nghiệp có thể kiếm được tiền của Đàm Diệu Minh mà nói, quán bar này không đáng nhắc đến, bản thân Đàm Diệu Minh cũng không quan tâm.
Thế nên, hai nơi đó cũng coi như cá lọt lưới.
Nhưng Tưởng Ly không thể coi chúng như những quân cờ phế, thu về dọn dẹp lại, đổi tên cũng vẫn phục vụ được mọi người. Kết quả, vào thời điểm hỗn loạn lúc đó, hai nơi ấy đã bị một đám người chiếm làm của riêng. Dẫn đầu chính là người tên Ấn Túc Bạch đó.
Lai lịch nghe cũng được.
Nghe nói có một vài thế ở khu Quảng Châu, nếu không cũng chẳng dám chạy tới Thương Lăng ngang nhiên kênh kiệu.
Ấn Túc Bạch, đọc tên có vẻ khó khăn, nhưng nghe ra cũng rất có văn hóa.
Tưởng Ly chưa từng gặp qua Ấn Túc Bạch, không biết anh ta tròn hay méo. Cô chỉ cầm một tờ giấy đen, cắt một hình đầu người dán lên tường, sau đó phi một dao qua. Lưỡi dao bén nhọn xuyên thủng đầu người găm mạnh vào tường.
Vị trí đâm xuyên đầu người chính là ấn đường.
Ấn Túc Bạch?
Tưởng Ly cười khẩy, gọi anh ta là "Ấn đường đen" thì thích hợp hơn.
Sau này cô có tới Thiên thành phú một lần, vẫn đang hát ca nhảy múa thái bình. Trong đó, cô nhìn thấy Phù Dung.
Khi trở về Lâm khách lầu, cô nói với Tưởng Tiểu Thiên: Thiên thành phú và Meet, chết cũng phải giật về.
Tưởng Tiểu Thiên trả lời dứt khoát: Chúng ta có người có tiền, còn sợ Ấn Túc Bạch hay sao?
Có người thì cô hiểu, dẫu sao thì những người từng theo Đàm gia hiện giờ rải rác ở Thương Lăng cũng không ít, từ không khí đón tiếp ngày trở về cũng có thể nhận ra.
Nhưng có tiền ư?
Tưởng Ly nghi vấn nhìn Tưởng Tiểu Thiên, hỏi nó tại sao lại nói là có tiền? Tưởng Tiểu Thiên ấp úng một lúc lâu, bèn buông một câu: Chị cũng đừng coi thường em, bây giờ em ít nhiều cũng có thể độc lập làm ăn nên chị cũng đừng lo lắng vấn đề tiền bạc.
Việc độc lập làm ăn thì Tưởng Ly tin tưởng. Hôm đó đứng trước mặt mọi người, Tưởng Tiểu Thiên cũng rất có thần thái của một ông chủ con, ngay cả đám Đầu hổ cũng phải gọi nó một tiếng "Anh Thiên".
Ban đầu khi quay về Thương Lăng, Tưởng Ly lúc nào cũng cẩn thận, dù sao thì lúc trước cô gần như trốn khỏi Thương Lăng, hơn nữa còn mang danh từng bị điều tra, thế nên rất nhiều lúc cô không dám lộ mặt.
Nhưng lâu dần, động tĩnh gì cũng không có, cô không khỏi có phần khó hiểu.
Tưởng Tiểu Thiên nghe sự khó hiểu của cô xong bèn ôm bụng cười ngặt ngoẽo, nói với cô: Lúc trước là trên tỉnh phối hợp điều tra chuyện của Đàm gia. Tổ điều tra đã trả lại hồ sơ lâu rồi. Hơn nữa, chị còn hoàn toàn trong sạch, tiền bạc nộp lại cũng nộp rồi, quyên đi cũng quyên rồi, bây giờ còn điều tra chị chuyện gì chứ? Quan trọng hơn là...
Câu cuối cùng nó khựng lại không nói tốt. Tưởng Ly hỏi nó quan trọng là gì? Nó cười trừ hì hì, ngẫm nghĩ rồi nói: Quan trọng là, Chính phủ đang muốn phát triển kinh tế khu vực này mà, đúng không?
Tưởng Tiểu Thiên chỉ nói lời ngoài mặt, Tưởng Ly dĩ nhiên nghe ra. Nhưng dù cô hỏi thêm thế nào, nó cũng không đáp. Cô mơ hồ cảm thấy việc mình có thể sống bình an ở Thương Lăng trong một thời gian dài, phần Tưởng Tiểu Thiên chưa nói hết kia mới là mấu chốt.
Hoàng Thiên được mở cửa trở lại.
Tưởng Ly cố tình làm cho ầm ĩ rầm rộ.
Quả nhiên, người của Ấn Túc Bạch tới làm loạn gây chuyện. Khi Tưởng Ly đang chuẩn bị gặp họ, không ngờ Nhiêu Tôn lại đến. Điều càng khiến cô ngạc nhiên hơn là Dương Viễn cũng đến cùng anh.
Hai người họ đều dẫn theo thuộc hạ, cực kỳ ngông nghênh, chỉ riêng lẵng hoa chúc mừng cũng đã xếp đầy trước cửa Hoàng Thiên.
Khi Tưởng Tiểu Thiên chạy ra ngoài, người của Ấn Túc Bạch đều biến đi đâu mất. Nó miêu tả lại cho Tưởng Ly một cách sống động như thật: Một người là Thái tử gia kinh thành, một người là Phó tổng của Skyline đều đứng đực trước cửa Hoàng Thiên, còn ai dám làm loạn chứ?
Về sau, Tưởng Ly mới biết Hoa Lực và Skyline hợp tác giai đoạn hai, Nhiêu Tôn tham gia vào dự án năng lượng ở Thương Lăng.
Dương Viễn với tư cách là người chịu trách nhiệm dự án này, dĩ nhiên có rất nhiều công việc. Nhưng điều khiến Tưởng Ly khó hiểu là anh ấy vẫn dành ra được thời gian, thi thoảng tới tìm cô.
Ôn chuyện cũ ư?
Thái độ của Tưởng Ly rõ ràng là không muốn ôn chuyện với anh ấy. Nhưng Dương Viễn hình như thật sự "bị cận". Dù cô bận rộn hay nhàn nhã, anh ấy vẫn ngồi đó, tự khởi động hình thức nói chuyện một mình.
Chẳng qua là nói đến Lục Đông Thâm.
Dưới những câu lải nhải của Dương Viễn, tình hình gần đây của Lục Đông Thâm, Tưởng Ly đều nghe rất rõ ràng...
~Hết chương 362~


Chương 363: Ngồi đợi gió nổi lên, chi bằng tự làm buồm
Sau khi dự án năng lượng tạm ổn, Lục Đông Thâm đã bay trở về Mỹ. Theo lời Dương Viễn, sức khỏe của ông Lục tuy rằng muốn hồi phục lại là rất khó, nhưng cũng đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, không thể làm việc tốn sức, càng không thể xử lý công việc quá độ, chiều hướng của Lục Môn nhất thời có sự thay đổi.
Lục Chấn Dương lùi về tuyến hai, Tần Tô nắm giữ quyền phát ngôn trong Hội đồng quản trị, Lục Đông Thâm trở thành người trẻ nhất xử lý công việc của Lục Môn.
"Bên ngoài đồn đủ thứ chuyện, nói gì mà ông Lục bị ép phải lùi về sau, vợ nắm quyền để trải đường cho con trai. Đúng là nhảm nhí." Khi nói những lời này, Dương Viễn đang ngồi trên chiếc sofa bên cạnh lò sưởi, nhàn tản uống tách hồng trà Tưởng Ly vừa nấu xong.
"Đã đến lúc này rồi, chủ tịch Tần với tư cách là một trong những đại cổ đông, lại là người phụ nữ trụ cột trong nhà họ Lục, bà ấy không lên thì ai lên? Còn có Lục Đông Thâm, trở về Lục Môn đâu chỉ đối mặt với một mình Lục Khởi Bạch, mà phàm là những người họ Lục có lòng muốn ngồi lên chiếc ghế quyền lực đều không tha cho cậu ấy, chỉ nhìn chăm chăm chực chờ cậu ấy phạm sai lầm. Thế nên cô nói mà xem, gánh nặng trên người chủ tịch Tần nặng đến mức nào chứ? Áp lực trên vai Lục Đông Thâm nặng đến mức nào chứ? Dự án núi Tây Nại khó gặm như vậy, chủ tịch Tần cũng muốn đích thân tiếp nhận, còn cảnh tranh cả với tập đoàn Kiều Viễn. Nói trắng ra, chẳng phải chỉ để khiến những kẻ trong Hội đồng quản trị im miệng sao?"
Tưởng Ly không lên tiếng.
Dương Viễn vừa uống trà vừa nói tiếp: "Trước mắt ấy à, Lục Đông Thâm đang một thân một mình đấu với mấy con sói trong Lục Môn, nghĩ là thấy thê lương. Lục Khởi Bạch đó không phải dạng vừa, đang cùng Lục Đông Thâm tranh giành dự án công nghệ sinh học. Dự án đó dính líu tới rất nhiều giáo sư, học gia uy quyền trong ngành nghiên cứu. Nếu nhận được về tay thì coi như hổ mọc thêm cánh."
Thấy Tưởng Ly cứ im lặng mãi, Dương Viễn bèn đặt tách trà xuống: "Này này này, cô nói một tiếng đi chứ."
Tưởng Ly lật giở một trang sách, mí mắt cũng không ngước lên: "Dương Viễn, vì sao anh lại tới Thương Lăng?"
Dương Viễn trả lời từ tốn chậm rãi, có lẽ đã học thuộc nhiều lần bản soạn sẵn từ trước rồi: "Tôi là Phó tổng giám đốc tập đoàn, ai có thể đảm đương trọng trách này? Đương nhiên tôi phải tới."
"Đường đường một phó tổng lại tới Thương Lăng?"
"... Ừ hứ."
Tưởng Ly không nói thêm gì nữa, ngước mắt nhìn anh ấy, mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến sống lưng Dương Viễn lạnh toát.
Thấy cô lại không đoái hoài gì nữa, anh ấy nghĩ không thể quá hèn nhát trước mặt cô, cũng phải phản bác lấy lại chút thể diện mới được, bèn hắng giọng: "Phó tổng thì không thể đến đây hay sao? Hoa Lực cũng chỉ là đầu tư thôi mà Nhiêu Tôn cũng đến đó thôi?"
Nói xong câu này, anh ấy lại cảm thấy không ổn, khi muốn sửa lại lời thì đã khó rồi. Anh ấy nhìn thấy Tưởng Ly ngước nhìn mình ngay khi vừa dứt lời, ánh mắt

1 2 3 »