Ngoại truyện

Tùy Chỉnh


Ngoại Truyện 1
Ba tháng sau
Mộc Cửu và Ngôn Luật đến trại cải tạo cho nhi đồng, Tần Uyên ở trong xe chờ họ.
Ngôn Luật nhàm chán ngáp, “Sao chị phải đến đây, cũng đâu phải con trai chị ở trong đó.”
Mộc Cửu nói: “Bởi vì không ai đến thăm cậu bé ấy hết.”
Ngôn Luật khinh thường: “Ba mẹ nó cũng đã không quan tâm sao chị phải để tâm như vậy?”
Mộc Cửu nhìn cậu từ từ nói: “Quan điểm duy nhất của Ngôn Phỉ Văn mà chị công nhận chính là ‘Trẻ con là dễ cải tạo nhất’, nên dù bây giờ cậu bé ấy có xấu xa thế nào thì vẫn có thể trở nên tốt hơn.”
Ngôn Luật bĩu môi hỏi: “Chị nghĩ có thể được sao?”
Mộc Cửu nhìn khối rubik trong tay nói: “Giống như khối rubik này vậy, dù bị biến đổi như thế nào nhưng vẫn sẽ có cách khôi phục lại hình dáng ban đầu.”
Ngôn Luật liếc mắt nhìn cô.
Mộc Cửu nhanh chóng quay khối rubik sau đó đưa cho cậu ta, “Chị có khả năng này.”
Ngồi trên xe, Ngôn Luật vừa nhìn khối rubik vừa nói: “Mấy ngày nữa tôi sẽ dẫn mẹ ra ngoài chơi.”
Mộc Cửu nói: “Chị cũng muốn đi chơi.”
Ngôn Luật nói: “Không phải chị phải đi làm sao, nhưng mà nếu chị từ chức thì tôi sẽ suy nghĩ dẫn chị theo.”
Mộc Cửu đưa mắt nhìn Tần Uyên.
Tần Uyên: “Nếu em muốn đi du lịch thì đợi khi đi hưởng tuần trăng mật anh dẫn em đi, em muốn đi đâu thì đi đó.”
Ngôn Luật liền liếc mắt: “Này này, tôi vẫn còn ngồi trên xe đó, hai người muốn nói những chuyện này thì đợi tôi xuống xe rồi nói tiếp được không?”
Mộc Cửu không khách khí đuổi cậu ta: “Vậy bây giờ em xuống xe luôn đi.”
Ngôn Luật: “…”
Buổi tối về đến nhà, sau khi Mộc Cửu ăn no sau đó nằm trên ghế sô pha, gối đầu lên chân Tần Uyên đang ngồi ăn trái cây.
Tần Uyên dùng răng cắn táo, “Mộc Cửu, mai là thứ bảy, mẹ muốn chúng ta đi ăn cơm chung, em muốn đi không?”
Mộc Cửu ăn quả táo trong tay Tần Uyên, trừng mắt nhìn rồi lập tức ngồi dậy, cô mím môi suy nghĩ một chút rồi nói: “Em cần chuẩn bị cái gì?”
Tần Uyên: “Em không cần chuẩn bị gì hết, anh đã chuẩn bị hết rồi.”
Mộc Cửu ngoan ngoãn gật đầu.
Dưới ánh đèn, mắt cô sáng hơn, xem ra sẽ không ngoan ngoãn nghe theo đâu, Tần Uyên khẽ cười rồi cuối đầu hôn cô.
Mộc Cửu vẫn như trước mở to mắt.
Tần Uyên bất đắc dĩ thở dài, mơ hồ nói: “Nhắm mắt lại đi.”
Mộc Cửu liền nghe lời nhắm mắt lại.
Sau khi kết thúc nụ hôn, Tần Uyên buông tay ra, lui người về phía sau, tách hai người ra.
Mộc Cửu liếm môi, đôi mắt đen nhánh nhìn Tần Uyên, chủ động nhích đến gần.
Tần Uyên đầu tiên thì thấy sửng sốt, sau đó thì hôn sâu hơn.
Sau khi kết thúc, Tần Uyên ôm Mộc Cửu cười nói: “Em rất to gan đó.”
Mộc Cửu vùi đầu vào lòng anh.
Hai ngày sau.
Tần Uyên lái xe đưa Mộc Cửu về nhà, Tần Uyên dẫn Mộc Cửu xuống dưới lầu, rồi nhìn Mộc Cửu, tuy gương mặt cô không có biểu cảm gì nhưng anh cảm nhận được cô đang khẩn trương, tay chân cô cũng cứng lại.
Tần Uyên kéo tay cô, đến trước cửa nhà, Tần Uyên nắm tay cô, nghiêng đầu nói với cô: “Đừng lo lắng, không sao đâu, em thấy thi thể còn không sợ thì những việc này có gì phải sợ chứ.”
Mộc Cửu mạnh miệng nói: “Em không lo lắng.”
Tần Uyên bất đắc dĩ cười, “Vậy em đừng run tay nữa.”
Mộc Cửu che mặt lại.
“Không sao đâu, có anh ở đây rồi.” Tần Uyên vỗ vai cô, rồi nhấn chuông cửa.
Cửa nhanh chóng được mở ra, mẹ Tần thấy con trai mình và cô gái phía sau, khuôn mặt cười dịu dàng nói: “Đến rồi à, mau vào đi.”
Mộc Cửu nói: “Chào dì.”
Mẹ Tần thân thiết nói với Mộc Cửu: “Tiểu Cửu mau vào đi, đói bụng không?”
Mộc Cửu nhẹ nhàng lắc đầu, cẩn thận đi vào cùng Tần Uyên.
Ba Tần ngồi trên salon đọc báo, Mộc Cửu thấy ông thì nói: “Chào chú.”
Ba Tần bỏ tờ báo xuống, khuôn mặt nghiêm túc, khẽ gật đầu, “Ừ, xin chào.”
Mẹ Tần khó chịu với thái độ của ông, “Em mới nói với anh thế nào, anh phải thân thiện một chút, trưng ra khuôn mặt cứng nhắc đó cho ai xem?”
Ba Tần lúng túng ho khan hai tiếng.
“Tiểu Cửu đến đây, đừng để ý đến ông ấy, ăn chút trái cây lót dạ trước, đợi lát nữa có thể ăn cơm trưa rồi, dì có làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đó.”
Mộc Cửu sáng mắt nhìn mẹ Tần, “Cảm ơn dì.”
Mẹ Tần thấy biểu cảm của Mộc Cửu, càng nhìn càng thấy dễ thương, sờ đầu cô, rồi đứng dậy đi xuống nhà bếp tiếp tục nấu ăn.
Mộc Cửu suy nghĩ chút thì đi theo đến nhà bếp, “Dì à, để con giúp dì.”
Mẹ Tần vẫy tay nói: “Không cần, không cần, con ra ngoài ăn trái cây đi.”
Mộc Cửu muốn giúp đỡ nhưng mẹ Tần lại không cho cô giúp, nhất thời bối rối, đứng đây không giúp gì thì không được, đi ra ngoài đó ngồi cũng không đúng, cô liền nhìn về phía Tần Uyên đang ngồi nói chuyện với ba mình, vẻ mặt nhờ giúp đỡ.
Tần Uyên chú ý Mộc Cửu, thấy nét mặt của cô thì liền bị chọc cười, vẫy tay nói với cô: “Em đến đây đi, không cần giúp mẹ đâu.”
Mộc Cửu như trút được gánh nặng, đi đến, ngồi bên cạnh Tần Uyên.
Bây giờ không khí ở chỗ salon có chút lạnh lẽo, bản thân ba Tần là người nghiêm túc, bình thường không nói nhiều, Mộc Cửu cũng như vậy.
Bầu không khí cứ như vậy kéo dài đến giờ cơm, đến khi mẹ Tần bảo họ đến ăn cơm thì mọi người đến phụ dọn cơm.
Đối mặt với dĩa sườn xào chua ngọt lớn và hấp dẫn như vậy, Mộc Cửu khó có thể ăn ít được nhưng đột nhiên cô trở nên nho nhã, ăn hết một chén thì liền buông đũa.
Tần Uyên đương nhiên biết cô ăn không no, “Mẹ, cho cô ấy một chén cơm nữa đi.”
“Mộc Cửu còn muốn ăn nữa sao?”
Mộc Cửu ngượng ngùng nói: “Dạ, bởi vì đồ ăn quá ngon.” Mặt có chút ửng đỏ.
Mẹ Tần cười, rồi bới cho cô thêm một chén cơm nữa, “Con ăn nhiều một chút, mẹ thấy con bây giờ gầy quá, nên ăn nhiều hơn nữa mới tốt.”
“Dạ, dạ.” Mộc Cửu gật đầu.
Ăn cơm xong, Mộc Cửu và Tần Uyên thu dọn, đem chén dĩa để vào nhà bếp, Mộc Cửu cầm chén chuẩn bị rửa, Tần Uyên lấy lại nói, “Để anh rửa cho, tránh để em lo lắng đến mức làm bể.”
Mộc Cửu ở bên cạnh đợi Tần Uyên rửa chén.
Tần Uyên vừa rửa chén vừa nói với cô, “Không cần thận trọng như vậy, em vốn rất tốt, không cần thay đổi gì, nếu không anh còn tưởng mình nhặt nhầm cô gái nào đó trên đường nữa.”
“Với lại ba anh là người nghiêm túc nhưng ông ấy đặc biệt rất thích người thông minh.”
Mộc Cửu nghe Tần Uyên nói xong thì suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Bình thường chú thích làm gì?”
“Chơi cờ tướng.” Tần Uyên nghĩ ra điều gì đó thì cười nói, “Được rồi, đừng lo, mọi việc cứ giao cho anh.”
Thu dọn xong, Mộc Cửu và Tần Uyên ra ngoài, Tần Uyên nhìn ba mình ngồi ghế salon rồi nói với ông: “Ba đã lâu rồi con không chơi cờ tướng với ba, chúng ta cùng chơi đi.”
Ba Tần nghe nói đến cờ tướng thì liền hào hứng, “Được.”
Mẹ Tần vào thư phòng đem bàn cờ tướng ra.
Ba Tần và Tần Uyên bắt đầu chơi, mẹ Tần thì kéo Mộc Cửu sang bên cạnh xem họ chơi.
Sau khoảng chừng mười ván, cơ bản thắng bại gần như phân nửa, phần thắng nghiêng về ba Tần nhiều hơn. Bấy gờ mẹ Tần hỏi Mộc Cửu: “Tiểu Cửu biết chơi cờ tướng không?”
Mộc Cửu nói: “Con chưa chơi bao giờ.”
Mẹ Tần biết Mộc Cửu học bất cứ cái gì đều rất nhanh, liền hỏi: “Vậy con xem qua rồi có hiểu cách chơi không?”
Mộc Cửu gật đầu nói: “Cũng có một chút.”
Mẹ Tần vội vàng nói: “Đến đây, Tần Uyên, con và Mộc Cửu chơi một ván đi.”
Ba Tần nhường chỗ cho Mộc Cửu, đi qua chỗ Tần Uyên đẩy cùi chỏ nhẹ vào anh ý nói anh phải nhường nhịn một chút.
Kết quả sau năm ván, Mộc Cửu liên tục thua hai ván, cả ba ván tiếp theo cũng thua luôn, hơn nữa ba Tần nhìn ra được Tần Uyên không hề nhường cô.
Tần Uyên nhường vị trí, đến lượt Mộc Cửu chơi với ba Tần, sau 5 ván thì Mộc Cửu thắng hai ván thua ba ván.
Ba Tần lại rất vui vẻ, trong lòng rất thoải mái, khích lệ nói: “Đứa bé này thật thông minh, bây giờ đến lượt mình không phải đối thủ của cô bé rồi.”
Tần Uyên và Mộc Cửu chuẩn bị về nhà thì ba Tần nói với Tần Uyên: “Mắt nhìn của con không sai, đối xử với con gái nhà người ta tốt một chút.”
Ngồi trên xe, Mộc Cửu ôm một đống đồ ăn, cứ đung đưa hai chân, rõ ràng trong lòng rất vui vẻ.
Tần Uyên cũng bị sự vui vẻ của cô kéo theo, cúi đầu hôn cô, “Chúng ta cùng về nhà thôi.”
Ngoại Truyện 2
Vào một ngày của tháng 5.
Lam Tiêu Nhã và Hồng Mi kéo người chuẩn bị làm cô dâu là Mộc Cửu đi dạo phố.
Lam Tiêu Nhã nhìn thẳng vào mắt Mộc Cửu, cười gian xảo, nói: “Em gái Mộc Cửu à, mau nói cho tụi chị biết, đội trưởng của chúng ta làm thế nào để cầu hôn em đi?”
Mộc Cửu: “Cầu hôn?”
Lam Tiêu Nhã: “Chính là lúc em nhận lời kết hôn với anh ấy, anh ấy đã nói, có tặng hoa hồng hay quỳ gối gì không? Quan trọng nhất chính là nhẫn đó!”
Mộc Cửu có chút khó hiểu, “Cần phải có những cái đó sao?”
Lam Tiêu Nhã sợ ngây người, kích động nói: “Cái gì? Em gái Mộc Cửu à, em cũng dễ bị gạt quá, trước khi kết hôn phải cầu hôn là chuyện đương nhiên, đó là thời khắc lãng mạng nhất của một cô gái em nhất định phải trải qua một lần chứ.”
Hồng Mi vỗ vai cô, “Được rồi Tiêu Nhã, em nghĩ đội trưởng sẽ làm những việc này sao, hơn nữa chỉ cần họ vui vẻ là được rồi, những thứ khác không cần thiết, em xem Mộc Cửu cũng không để ý mấy chuyện đó đâu.”
Lam Tiêu Nhã bĩu môi. “Haiz, nhưng như vậy thì tiếc quá.”
Một giây kế tiếp Mộc Cửu liền nói: “Em cầu hôn được không?”
“Em cầu hôn.” Lam Tiêu Nhã lặp lại một lần nữa rồi mở to mắt hô lên: “Cái gì? Em cầu hôn?”
Mộc Cửu không hiểu được: “Không được sao?”
“Em gái Mộc Cửu, cầu hôn là việc của đàn ông mà.”
Lam Tiêu Nhã phản đối: “Sai, chị Mi, chị sai rồi, nam nữ bình đẳng mà, vì sao nhất định phải là đàn ông cầu hôn, phụ nữ cầu hôn cũng được mà, em thấy cách của Mộc Cửu rất tốt, chị ủng hộ em cả hai tay hai chân luôn!”
Lam Tiêu Nhã hưng phấn nói: “Được rồi, Em gái Mộc Cửu, em muốn cầu hôn thế nào?”
“Không biết nữa.”
Lam Tiêu Nhã đề nghị: “Không bằng như vậy, em cầm hoa đứng bên ngoài cục cảnh sát của chúng ta.”
Hồng Mi trực tiếp phản đối, “Chúng ta đều tan sở cùng lúc, hơn nữa, chuyện này gây chú ý quá, đừng nói sẽ làm đội trưởng tức giận, đến cục trưởng chắc cũng sẽ tức chết.”
Lam Tiêu Nhã lại đề nghị thêm một phương án, “Khiêm tốn chút cũng được, vậy ở nhà, chọn ngày hôm nay đi, chúng ta chuẩn bị một chút trong nhà, cho đội trưởng một sự bất ngờ. Để chị đi gọi bọn Triệu Cường, cùng nhau lên kế hoạch.”
Cuối cùng kế hoạch là Triệu Cường và Trần Mặc kéo Tần Uyên ra ngoài, những người còn lại đến nhà Tần Uyên.
Đường Dật hưng phấn nói: “Woa, đây là lần đầu tiên tôi đến nhà đội trưởng đó.”
Thạch Nguyên Phỉ vào nhà, nói với Mộc Cửu: “Ai nói không phải đâu, em gái Mộc Cửu à, nếu tôi đi giày vào nhà của đội trưởng, khi anh ấy về có làm thịt tôi không?”
Lam Tiêu Nhã nói: “Anh có thể thử một chút, sau đó đội trưởng có thể tìm được dấu chân của anh.”
Thạch Nguyên Phỉ liền đen mặt: “Tôi có thể đổi dép mà.”
“Chờ chút, hoa đâu? Hoa hồng đâu?”
Thạch Nguyên Phỉ tự hào nói: “Yên tâm đi, tôi đặt hàng online rồi, trong vòng nửa tiếng nữa họ sẽ giao đến.”
Lam Tiêu Nhã châm chọc: “Trạch nam.”

Thạch Nguyên Phỉ nhíu mày: “Thì sao nào? Ở nhà, trang bị để biến đổi toàn thế giới được không?”
“Cứ cho là biến đổi toàn thế giới nhưng chúng ta phải biến đổi căn nhà này trước đã.”
Đường Dật hỏi: “Bây giờ chúng ta làm gì?”
Lam Tiêu Nhã cười hì hì: “Hoa hồng thì không thành vấn đề, tiếp theo là đến nến trong bữa ăn.”
Thạch Nguyên Phỉ nói: “Nến và rượu tôi đã mua rồi.”
Lam Tiêu Nhã: “Được rồi, em gái Mộc Cửu, em định chuẩn bị nấu gì cho đội trưởng?”
Mộc Cửu: “Em không biết.”
Hồng Mi nói: “Không sao, chị sẽ chỉ em. Chúng ta làm mấy món đơn giản thôi.”
Lúc Hồng Mi dạy Mộc Cửu nấu ăn thì hoa hồng được đem đến, những người khác cùng nhau trang trí căn nhà.
Lúc này đột nhiên Đường Dật nói: “Mọi người nghĩ có cần trang trí cho phòng ngủ luôn không?”
Lam Tiêu Nhã cười gian xảo, nói: “Đường Dật à, không ngờ nha.”
Mặt Đường Dật liền đỏ như quả táo.
Nói là trang trí nhưng thật ra là đem hoa hồng rải trong phòng khách, sau đó Lam Tiêu Nhã lấy những cánh hoa hồng rải lên giường ngủ, rồi thả vài quả bong bóng vào trong phòng khách, trang trí xong, mọi người hài lòng, ngồi trong phòng khách nhìn thành quả của mình.
Trong nhà bếp, Mộc Cửu miễn cưỡng làm một món ăn, Lam Tiêu Nhã liền kéo cô ra ngoài xem.
“Em gái Mộc Cửu nhìn đi, không tệ đúng không?”
Mộc Cửu gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”
Thạch Nguyên Phỉ cười nói: “Cảm ơn gì, thật sự tôi rất muốn nhìn thấy phản ứng của đội trưởng nhưng tiếc là không được.”
Mộc Cửu hỏi: “Mọi người không ở lại đây sao?”
Lam Tiêu Nhã cười gian nói: ‘Ha ha, em gái Mộc Cửu, chúng tôi ở đây để đội trưởng làm thịt chúng tôi sao.” Lát sau, Trần Mặc gọi điện thoại đến, Lam Tiêu Nhã nhận, “A? Đội trưởng trở về rồi à? A, a, được.”
“Mau, chúng ta rút thôi, em gái Mộc Cửu, việc còn lại trông cậy hết vào em rồi.”
Tiễn mọi người đi, Mộc Cửu ngồi trên ghế salon suy nghĩ chút, rồi đi đến phòng của mình.
Nửa tiếng sau, Tần Uyên về đến nhà, đột nhiên Triệu Cường và Trần Mặc gọi anh ra ngoài, một mực không để anh quay về, anh chắc chắn họ đã làm gì đó ở nhà anh nhưng mà nhìn cửa nhà đang đóng, Tần Uyên đột nhiên có chút mong chờ, không biết mở cửa ra sẽ có gì bất ngờ không.
Tần Uyên mở cửa, đập vào mắt anh là hoa hồng, trong không khí cũng tỏa ra hương hoa hồng nhàn nhạt, ở phía trước anh có một cái hộp quà lớn.
Tần Uyên thay dép rồi đến gần hộp quà trước mặt.
Một giây sau khi mở hộp quà ra, Mộc Cửu từ bên trong đứng lên, trong tay cầm một đóa hoa hồng đỏ, mặt cô có chút đỏ, đôi mắt sáng lên nhìn Tần Uyên.”
Tần Uyên nâng khóe miệng, nhìn hoa hồng nói: “Cho anh à?”
Mộc Cửu gật đầu, “Dạ.”
Tần Uyên nhận hoa hồng, lúc này mới phát hiện. đồ Mộc Cửu đang mặc là bộ đồ lần đầu tiên khi cô theo cục trưởng đến cục cảnh sát, anh nói với Mộc Cửu: “Ra ngoài trước đi.” Tần Uyên nắm tay cô để cô dễ dàng ra khỏi hộp quà.”
Tần Uyên một tay cầm hoa hồng, một tay nắm tay Mộc Cửu đi đến phòng khách, khi nhìn lên bàn ăn thấy rượu đỏ và đồ ăn thì kinh ngạc, “Không phải đều do em làm đó chứ.”
“Chị Mi dạy đó.”
Tần Uyên nói đùa: “Đây đúng là bất ngờ, anh còn nghĩ Mộc Cửu của chúng ta không biết làm gì thì ra cũng biết nấu ăn rồi.”
Mộc Cửu bĩu môi.
Tần Uyên: “Ngồi xuống ăn đi, anh cũng muốn nếm thử tài nấu ăn của em.”
Mộc Cửu nói: “Để thắp nến trước đã.”
Tần Uyên bất đắc dĩ nói: “Được.”
Sau khi thắp nến và rót rượu, Tần Uyên cầm đũa nếm thử món ăn Mộc Cửu làm.
Mộc Cửu mong đợi nhìn Tần Uyên, “Thế nào?”
Tần Uyên nuốt xuống: “Không tệ.”
Mộc Cửu che mặt lại, “Gạt người.”
Tần Uyên ăn thêm vài miếng, “Lần đầu làm như vậy là được rồi.”
Mộc Cửu cũng lấy đũa gắp đồ ăn, nhíu mày, khó khăn nuốt xuống, “Thật là khó ăn.”
“Không sao, anh có mua bánh kem rồi.” Tần Uyên đứng dậy, đem bánh kem đến.
Hai chân Mộc Cửu đung đưa, nhìn chằm chằm bánh kem, Tần Uyên mở hộp, Mộc Cửu nhìn rồi vui vẻ nói: “Là bánh kem hạt dẻ.”
Tần Uyên đưa muỗng cho cô, Mộc Cửu xắn một miếng lớn, đang chuẩn bị đưa vào miệng, lại đột nhiên ngừng lại, sau đó, chuyển hướng, đưa đến miệng Tần Uyên.
Tần Uyên cười, ăn vào, sau khi nuốt miếng bánh kem thì hỏi Mộc Cửu: “Hôm nay em chuẩn bị như vậy là muốn làm gì? Vừa hoa hồng vừa nến rồi nấu ăn nữa.”
Mộc Cửu can đảm nói: “Cầu hôn.”
Tần Uyên: “Em cầu hôn anh? Vậy bắt đầu đi.”
Rất muốn làm nhưng đến khi làm thật, Mộc Cửu lại luống cuống, vì cô không biết phải làm gì, làm thế nào để cầu hôn, có hoa hồng rồi chẳng lẽ bây giờ phải quỳ xuống sao?
Mộc Cửu nghĩ là làm, cô liền trực tiếp quỳ một chân xuống, Tần Uyên thấy thì dở khóc dở cười, ôm cô vào lòng, “Cô gái ngốc.”
Mộc Cửu vùng vẫy ra, kiên trì nói: “Em muốn cầu hôn anh mà.”
“Để anh cầu hôn cho. “Tần Uyên từ trong túi lấy ra một cái hộp, bên trong là hai cái nhẫn, “Em có đồng ý đeo nó không?”
Mộc Cửu tựa vào lòng anh, ngẩng đầu nhìn anh, “Nếu như đeo lên thì không thể tháo ra, đây là một loại khế ước.”
“Được.” Tần Uyên lấy một cái nhẫn đưa cho Mộc Cửu, sau đó vươn tay, “Đeo cho anh đi.”
Mộc Cửu cầm nhẫn, đeo vào một ngón tay của anh.
Tần Uyên dở khóc dở cười sửa lại cho cô: “Đeo sai rồi, phải đeo vào ngón áp út.”
Thật vất vả mới đeo vào được, Mộc Cửu đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, “Chờ chút, anh còn chưa quỳ xuống.”
Tần Uyên xoa mặt cô rồi hôn lên.
Đến giờ ngủ, Tần Uyên tắm xong đi vào phòng thì thấy Mộc Cửu mặc áo ngủ nằm trên giường anh, xung quanh là một đống hoa hồng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tần Uyên ngẫm lại thì biết ngày là Lam Tiêu Nhã làm.
Mộc Cửu nằm đung đưa chân nhỏ nhìn Tần Uyên.
Tần Uyên ngồi trên giường, vỗ đầu cô nói: “Ngoan, về phòng ngủ đi.”
Mộc Cửu cúi đầu, bắt đầu lăn trên giường, hoa hồng dính hết lên quần áo và trên tóc cô.
Tần Uyên cười nói: “Em làm gì vậy?”
Mộc Cửu vừa lăn vừa nói: “Ở đây thoải mái hơn.”
“Vậy anh qua phòng em ngủ.” Tần Uyên nói rồi chuẩn bị đứng dậy.
Mộc Cửu không lăn nữa, liền đưa tay ôm anh.
Tần Uyên bóp mũi cô, nói: “Muốn ngủ cùng anh à? Không sợ anh ăn em sao.”
Mộc Cửu liền trực tiếp nằm lên giường, “Vậy ăn đi.”
Tần Uyên: “…”

Ngoại Truyện 3
Hôn lễ diễn ra vào ngày 25 tháng 9, vài tháng trước đó họ bận rộn chuẩn bị hôn lễ, Đội Điều Tra Đặc Biệt thường đi họp mặt để thảo luận việc trong hôn lễ.
Hôm nay có rất nhiều người họp mặt, Triệu Cường và bạn gái Lục Dĩnh, Lam Tiêu Nhã và bạn trai Bạch Nghị, Ngôn Luật và Đại Bạch.
Thạch Nguyên Phỉ hỏi: “Đội trưởng, mọi người chọn người dẫn chương trình trong hôn lễ chưa.”
Tần Uyên: “Chưa, việc này do mẹ tôi chuẩn bị.”
Lam Tiêu Nhã đề nghị: “Đội trưởng, để Bạch Nghị làm người dẫn chương trình thì sao?”
Bạch Nghị bên cạnh nói: “Đúng vậy, bác sĩ và y tá ở bệnh viện tôi kết hôn đều là do tôi làm người dẫn chương trình, tôi có kinh nghiệm rất phong phú, chắc chắn tôi sẽ làm hôn lễ của hai người rất náo nhiệt, tuyệt đối không sợ nhàm chán, tôi có rất nhiều trò chơi, đảm bảo mọi người sẽ chơi vui vẻ.”
Tần Uyên và Mộc Cửu cùng nhau nói: “Không được.” Lý do như nhau, sợ bị dày vò.
Bạch Nghị bĩu môi, “Được rồi.”
Triệu Cường: “Phù rể và phù dâu thì sao?”
Lam Tiêu Nhã cười gian nói: “Phù dâu đương nhiên là tôi rồi. Tôi đã sớm nói với Mộc Cửu rồi.”
Thạch Nguyên Phỉ nói: “Phù rể thì sao? Không lẽ để Ngôn Luật làm à.”
Mộc Cửu lắc đầu: “Nó là hoa đồng.”
Lúc này Ngôn Luật bùng nổ: “Cái gì? Chị để tôi làm hoa đồng?”
Đại Bạch hỏi: “Hoa đồng có phải là người đi trước rải hoa không?”
Lam Tiêu Nhã trả lời cậu: “Đúng vậy.”
Đại Bạch hưng phấn nói: “Tôi cũng muốn làm hoa đồng.”
Mộc Cửu gật đầu: “Nên tôi mới để Ngôn Luật và Đại Bạch làm hoa đồng.”
Ngôn Luật hét: “Chị có thấy hoa đồng nào lớn như vậy chưa?”
Lam Tiêu Nhã đề nghị: “Còn con nuôi của tôi nữa! Chị Mi, để con nuôi của em làm hoa đồng, nhất định rất dễ thương.”
Hồng Mi gật đầu cười nói: “Được, chắc bé cũng rất thích.”
Mộc Cửu: “Được, vậy có ba hoa đồng.”
Ngôn Luật kêu: “Tôi không đồng ý!”
Mộc Cửu: “Chúng ta tiếp tục thảo luận về phù rể đi.”
Ngôn Luật: “…”
Lam Tiêu Nhã: “Để Thạch Đầu làm đi, thuận tiện giải quyết vấn đề độc thân của cậu ta.”
Ngôn Luật hừ một tiếng: “Trạch nam.”
Đường Dật yếu ớt giơ tay: “Tôi làm được không?”
Ngôn Luật: “Đứa trẻ xấu xa.”
Đường Dật oan ức tố cáo trong lòng: Tôi lớn hơn cậu đó!
Triệu Cường tự ứng cử: “Tôi thì sao?”
Ngôn Luật híp mắt: “Hàng cũ.”
Lam Tiêu Nhã: “Vậy để Trần Mặc làm đi, đủ chín chắn.”
Ngôn Luật cười: “Một cô dâu mặt lạnh thêm một phù rể mặt lạnh, được, rất tốt.”
Cuối cùng cũng quyết định để Trần Mặc làm phù rể.
Mấy ngày trước khi diễn ra hôn lễ, Lam Tiêu Nhã dẫn Mộc Cửu ra ngoài, trong tiệm đồ ngọt, Lam Tiêu Nhã thần bí cười gian xảo lấy một cái USB đưa cho Mộc Cửu.
Mộc Cửu ăn một miếng bánh xoài, hỏi Lam Tiêu Nhã: “Đây là cái gì?”
Lam Tiêu Nhã tặc lưỡi cười nói: “Hì hì, Mộc Cửu ơi, cuối tuần này em kết hôn rồi, chị biết em có chút chuyện không rõ lắm, nên chị lưu mấy quyển tiểu thuyết vào USB này, em về nhà xem học tập một chút đi.”
Nháy mặt với Mộc Cửu một cái.
Lam Tiêu Nhã đột nhiên nghĩ đến Tần Uyên, liền nhanh chóng dặn cô: “Đúng rồi, đừng để cho đội trưởng thấy, tránh để đội trưởng mắng chết chị, cái này cũng là muốn tốt cho anh ấy thôi, haiz, dù sao thì em cũng phải về nhà xem kỹ nha, vì lý do an toàn đừng để đội trưởng thấy.”
Lam Tiêu Nhã đã nghĩ tốt hết mọi chuyện nhưng cô lại quên một chuyện quan trọng chính là Mộc Cửu không biết dùng máy tính, còn lười học nên đến bây giờ Mộc Cửu chỉ biết mỗi việc mở máy tính.
Vì vậy Mộc Cửu mang USB trở về, sai khi mở máy tính thì ngồi trên giường Tần Uyên vừa cắm USB vừa ăn snack khoai tây.
Tần Uyên đến gần thấy Mộc Cửu ngồi trên giường ăn snack khoai tây, cười nói: “Người ta kết hôn đều cố gắng giảm cân, em thì ngược lại cứ liên tục ăn.”
Mộc Cửu vừa ăn vừa đưa cho Tần Uyên ăn.
Tần Uyên không nhận, ngồi trên giường thấy cô đang nhìn máy tính, “Em ngây người nhìn máy tính làm gì? Muốn lên mạng hả?”
“Hôm nay chị Tiêu Nhã hẹn em ra ngoài đưa em một cái USB, dặn em về nhà xem

1 2 3 »