00. Lời đoán định

Tùy Chỉnh


Giấc mộng ấy đắng lắm ai ơi !
Cứ ảo tưởng mãi rồi rơi xuống trần.

Cô cứ nghĩ rằng chỉ cần sống im lặng, ngậm miệng lại và hoà vào dòng đời hối hả ồn ào ngược xuôi kia là xong. Những tưởng chỉ thế là được, rồi sau này mặc phận đẩy đưa, cô sẽ lấy một người chồng bình thường, đẻ ra hai đứa con một trai một gái và sống với thân phận an yên. Nhưng không, cuộc đời cô sẽ không như thế, vì trong ước mơ thì nào có ai tầm thường. Và sau ngày đó, cái ngày định mệnh cô gặp anh, tất cả rồi sẽ xoay vần.
Mọi thứ rồi sẽ xoay vần và ra khỏi sự trật tự, vì Rose đâu chỉ ước mong một cuộc đời tầm thường.
Có lẽ là cô đã từng ước mong một cuộc đời tầm thường, nhưng cái mong muốn ấy đã bay xa mãi theo làn gió kể từ ngày cô gặp anh.
Định mệnh.....