XXII ( Chương 1001-1050 )

Tùy Chỉnh

Chương 236: Bản chất thế gia!
Lăng Hàn Vũ nhìn Sở Dương đi ra ngoài, trong ánh mắt mang theo sự tán thưởng và ngưng trọng.
Thiếu niên này, tuyệt không đơn giản. Lúc đầu dẫn hắn lại đây, chẳng qua là vì hắn là đệ tử lão hữu của mình, cũng chính tình địch của truyền nhân.
Cho nên, Lăng Hàn Vũ muốn nhìn xem, bộ dáng của thiếu niên này là cái gì. Thứ hai là, những gì thiếu niên này làm, khiến hắn rất thích, đặc biệt là cách ra tay với mỹ sắc, càng làm cho người ta thích thú
Ngươi không phải thích mỹ nhân sao? Ta cho ngươi vì mỹ nhân mà chết!
Đối với sắc lang mà nói, cái này không thể nghi ngờ là một phương pháp cực kỳ thích hợp.
Nhưng sau khi tiếp xúc mới phát hiện, trình độ thiếu niên này cực kỳ khủng bố, vượt xa khỏi phỏng đoán của mình. Nhưng cho đến hôm nay, mới phát hiện ra, mình vẫn đang xem nhẹ hắn!
Một người đáng sợ!
Hắn trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Sương Nhi, ngươi thích nữ nhân kia?"
Thiếu niên nọ cúi đầu, cũng không nói chuyện.
Lăng Hàn Vũ nói: "Cho nên ngươi muốn giết Sở Dương?"
Thiếu niên vẫn không nói lời nào.
Lăng Hàn Vũ cũng không để ý đến hắn, tự hỏi tự nói: "Hơn nữa, ngươi đã có an bài? Sắp động thủ rồi?"
Thiếu niên hơi ngẩng đầu, những vẫn không nói một lời.
Lăng Hàn Vũ thản nhiên nói: "Ta không can thiệp, cũng không ngăn cản ngươi. Người trẻ tuổi vẫn nên nếm chút đau khổ. Chỉ sợ đau khổ đó là cái mạng của ngươi! Ngươi có thể làm theo suy nghĩ của ngươi, nhưng mà, thành công là mạng hắn đã hết, thất bại là mạng ngươi đã hết."
"Lăng gia, và việc này không có quan hệ."
Lăng Hàn Vũ đứng lên, trở về phòng.
Một vị chí Tôn cao thủ lo lắng, đi theo hắn: "Nhị gia, như vậy chẳng phải là làm cho Sương thiếu đi chịu chết sao? Đối phương sâu không lường được, hơn nữa còn có phòng bị, mà việc hôm nay, cũng tương đương với lời cảnh cáo chúng ta. Một khi Sương thiếu xuống tay, bọn họ cũng sẽ tuyệt đối không lưu tình."
Lăng Hàn Vũ lạnh lùng nói: "Ngươi nói không sai, đối phương đã cảnh cáo, lần cảnh cáo này, chính là cho chúng ta mặt mũi. Bằng không, người ta có thể trực tiếp động thủ! Tình cảm giữa ta và sư phụ hắn, đối với hắn mà nói, có thể giết mà không giết, đáng chết mà không giết, thì chỉ một lần cũng trả hết nợ! Cho nên, sau lần cảnh cáo này, nếu Sương Nhi động thủ, thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ!"
"Nhưng chính như lời Sở Dương nói, những kẻ mơ ước sắc đẹp, hơn nữa còn muốn giết người để đoạt lấy thì có chết cũng đáng! Lăng gia chúng ta nếu có người như vậy, thì Lăng Hàn Vũ ta cũng cảm thấy sỉ nhục! Chỉ hận không thể tự mình động thủ, nếu bản thân hắn muốn chết, thì lại không thể tốt hơn!"
Lăng Hàn Vũ lãnh khốc nói xong, quay đầu vào phòng.
Chỉ để lại một câu: "Bất luận kẻ nào nếu muốn hỗ trợ hắn, có chết cũng không có quan hệ với Lăng gia! Cho dù cung phụng đại nhân trách tội, thì cũng chỉ trách tội ta. Nếu có người vì chuyện này mà trả thù, thì phải bước qua thi thể Lăng Hàn Vũ ta trước!"
Vị chí Tôn này sững sờ không biết nói gì.
Thở dài một hơi, lầm bẩm nói: "Thiếu niên huyết khí phương cương, Sương thiếu há có thể không động tâm? Tuy rằng muốn giết Sở Dương, không khỏi quá phận, nhưng mà, tính tình nhị gia, cũng thật sự nên sửa lại... Đối với người nhà của mình, chẳng lẽ cũng đối đãi như sắc lang bên ngoài sao?"
Trong phòng, Sở Dương vừa đi vào, trên người liền toát ra sương mù, trong chốc lát quần áo đã sạch sẽ, Thoải mái lạnh nhạt ở ngồi xuống bên cạnh bàn, nói: "Ngươi muốn tự mình động thủ?"
Tử Tà Tình lạnh lùng nói: "Cái tên kia, là cái gì tôn tử của đại cung phụng, kế thừa hương khói của hắn... Hắc hắc, không ngờ lại muốn dùng độc bắt lấy Nhạc Nhi, rồi dùng nàng để uy hiếp ngươi, sau đó phái người đánh lén, xử lý ngươi và ta! Cái kế sách này, chân chính ngoan độc. Không thể tưởng được người này một câu còn chưa nói, nhưng lại hiểm độc như vậy."
Tên kia gọi là Đỗ Hàn Sương, chính là tôn tử của đại cung phụng Đỗ Mạc Sầu của Lăng gia. Lần này đi tới đây là để gia tăng kiến thức.
Đỗ Mạc Sầu vì võ đạo, cả đời chưa lập gia đình, đến lúc già muốn tìm truyền nhân, cho nên thu người này làm tôn tử, cho hắn đổi họ thành họ Đỗ.
Trên thực tế, trong các đại gia tộc, người làm như vậy thật sự không ít.
Đỗ Hàn Sương coi trọng sắc đẹp của Tử Tà Tình, mấy ngày nay lại càng nhớ thương, do dự mấy ngày rồi cũng quyết định xuống tay. Hắn triệu tập tâm phúc, ở trong phòng mình mưu đồ bí mật.
Nhưng Tử Tà Tình là loại tu vi nào? Hắn mưu đồ bí mật, cho dù Tử Tà Tình ở ngoài mười dặm, cũng có thể nghe được rành mạch, huống chi là ở dưới mí mắt? Mặc dù có Thánh cấp che chắn, nhưng che chắn như vậy, đối với Tử Tà Tình thì cũng tương đương không có!
Sở Dương thú vị cười: "Thì ra là thế. Nói vậy hiện tại trong lòng Lăng Hàn Vũ cực kỳ buồn phiền! Hắn hận nhất, chính là hoàn khố, nhưng người của hắn lại có một kẻ như vậy."
Lập tức trong mắt lộ ra sát khí: "Lại còn muốn động đến Nhạc Nhi?"
"Ngươi không cần quản chuyện này." Tử Tà Tình thản nhiên cười cười: "Cho nên, đêm nay ngươi ngủ đi. Nếu bọn họ động thủ, ngươi ra tay cũng không thích hợp."
Đêm đó Đỗ Hàn Sương lo lắng đã lâu, rốt cuộc quyết định hành động.
Đã có mấy người nhắc nhở hắn, cái nữ nhân kia chỉ sợ không đơn giản, nhưng mà, một cái nữ tử trẻ tuổi như vậy, cho dù lợi hại, thì sẽ lợi hại tới mức nào?
Trong mưa không ướt... Cho dù là Vương cấp, cũng có thể làm được. Lấy lý do này để nói nàng rất cường đại, quả thực là rất buồn cười!
Hơn nữa, xinh đẹp tuyệt thế như vậy, nếu cuộc đời này không thể có được, thì chẳng phải là uổng phí sao?
Đỗ Hàn Sương càng nghĩ, lửa nóng trong lòng càng mạnh. Rốt cuộc kiềm chế không được.
Đêm đó, Sở Dương ngủ một giấc say sưa, cái gì cũng chẳng thèm quản Cho dù trời có sập thì cũng có người đỡ cho mình, còn phải quan tâm cái gì.
Sáng sớm ngày thứ hai.
Mọi người chuẩn bị lên đường, cũng không phát hiện có cái gì dị thường.
Nhưng đội ngũ tập hợp ngoài cửa chuẩn bị xuất phát, thì lại phát hiện thiếu mất năm người.
Sở Dương, Tử Tà Tình, Sở Nhạc Nhi tự nhiên đi đằng trước. Sở Nhạc Nhi là tự nhiên nhất, vì nàng cái gì cũng không biết.
Nhưng trong lòng Sở Dương và Tử Tà Tình cũng hiểu rõ.
Lăng Hàn Vũ cau mày, quát: "Đi tìm!"
Thiếu Đỗ Hàn Sương, ba Thánh cấp và một Quân cấp.
Vô thanh vô tức biến mất.
Đêm qua, bọn họ luôn luôn nghiêng lỗ tai nghe ngóng, nghe được Đỗ Hàn Sương thấp giọng hạ lệnh, thậm chí, nghe được cả thanh âm thủ thế. Tiếp theo thanh âm năm người xuất động... Sau đó...
Sau đó, vốn không có sau đó.
Bởi vì tất cả, lại đột nhiên biến mất!
Loại tình huống này, làm mọi người trong lòng hoảng hốt!
Lại có người đi vào phòng tìm một lần nhưng cũng không phát hiện ra cái gì, tìm kĩ khắp nơi cũng vẫn như thế.
Lăng Hàn Vũ nghe báo lại, đồng tử co rụt. Yên lặng liếc mắt Sở Dương và Tử Tà Tình một cái, cái gì cũng không nói. Trong mắt có buồn bã, có khoái ý, có chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nhưng một vị chí Tôn cao thủ, của Lăng gia trong lòng có chút không thoải mái, dọc theo đường đi, đi đến trước mặt Tử Tà Tình, thản nhiên nói: "Tử cô nương, thủ đoạn tốt. Lão hủ xin hỏi, Tử cô nương đã làm như thế nào?"
Tử Tà Tình lạnh lùng nâng mắt lên, nhìn hắn: "Thì ra trong lòng các ngươi đều rõ ràng."
Vị chí Tôn này bị kiềm hãm, có chút nghẹn lời.
Rõ ràng biết, lại để mặc đệ tử gia tộc đi áp bức dân nữ... Đây chính là sự tinh không thể nào nói nổi. Tuy rằng đối phương cũng không phải 'dân nữ'...
Hắn nuốt nước miếng, nói: "Còn xin Tử cô nương trả lời."
Tử Tà Tình lãnh đạm nói: "Thật ra ta biết các ngươi biết, nhưng ta nghĩ các ngươi sẽ giả vờ câm điếc. Vốn cho tới bây giờ, Lăng gia các ngươi cũng thực sự làm cho ta hài lòng, chẳng qua, ngươi cũng ên tiếp tục im lặng."
Vị chí Tôn này thản nhiên nói: "Đáng tiếc, đệ tử Lăng gia chúng ta, cho dù phạm vào sai lầm, cũng phải do Lăng gia giáo huấn. Về phần người khác... Ha ha, thay chúng ta giáo huấn đệ tử, thì phải cấp cho chúng ta một câu trả lời!"
Tử Tà Tình lông mi cau lại, thản nhiên nói: "Thật không?"
"Đúng là như thế! Tử cô nương, giết người, ngay cả mấy lời giải thích cũng không nói sao?" Vị chí Tôn này đối chọi gay gắt hỏi.
"Ta còn muốn... Lăng gia các ngươi cấp cho ta một câu trả lời." Tử Tà Tình có chút ngoài ý muốn nói: "Ta thật không ngờ, các ngươi lại hướng tới ta mà đòi trả lời... Giả sử, ta chỉ là một thiếu nữ tử, như vậy thì giờ phút này ta nên tìm ai để đòi câu trả lời đây?"
Vị này chí Tôn thản nhiên nói: "Đáng tiếc Tử cô nương cũng không phải thiếu nữ tử."
Tử Tà Tình chậm rãi gật đầu: "Tốt, ta liền cho các ngươi một câu trả lời. Câu trả lời là... bọn chúng đáng chết!"
Vẻ giận dữ trên mặt vị chí Tôn này càng ngày càng dày đặc, nói: "Ngay cả đáng chết, cũng không tới lượt ngươi giết!"
Tử Tà Tình cười ha ha, nói: "Không tới lượt người ngoài giết, mà các ngươi sẽ tự đi giết. Là ý này phải không? Nay, ta đã giết rồi, ngươi sẽ làm như thế nào?"
Vị chí Tôn này cả giận nói: "Ngươi giết người, cũng phải lưu lại thi thể! Chớ quên, ở trước mặt ngươi, là Lăng gia!"
"Thi thể!" Tử Tà Tình trào phúng nói: "Ngươi còn muốn đem thi thể hiếu tử hiền tôn của ngươi đi mai táng sao? Dừng một chút, nói: "Lăng gia, thì sao?"
Gương mặt vị chí Tôn này đỏ lên: "Tử cô nương, không khỏi khinh người quá đáng."
Tử Tà tinh không kiên nhẫn nói: "Đến tột cùng là ta khinh người quá đáng, hay là Lăng gia các ngươi khinh người quá đáng? Trước cưỡng ép nữ tử, sau lại khởi binh vấn tội. Lại có thể nói ta khinh người quá đáng?"
"Đây là giang hồ." Vị chí Tôn này âm trầm nói: "Tử cô nương, lấy tu vi của ngươi, hẳn là nên biết, cho dù muốn hành hiệp trượng nghĩa, cũng cần phải có thực lực!"
"Khinh người quá đáng... Một khi đã như vậy, ta đây không ngại chân chính khinh người quá đáng một lần!" Tử Tà Tình thản nhiên nói: "Vỡ rồi ngươi nói, người của Lăng gia các ngươi, chỉ cho phép các ngươi tự mình giáo huấn. Nhưng không biết là, ta có thể giáo huấn ngươi không?"
Vị chí Tôn này trừng mắt nhìn nàng một hồi, đột nhiên nở nụ cười: "Tử cô nương muốn kiểm chứng với lão hủ? Lão hủ hoan nghênh! Lão hủ cũng đang có ý này!"
Tử Tà Tình thản nhiên lắc đầu: "Không, là muốn giáo huấn!"
Vị chí Tôn này rõ ràng nhìn thấy bàn tay nho nhỏ trắng nõn tát đến, muốn ra tay ngăn cản. Nhưng hoàn toàn không hề nghĩ tới, hắn không thể ngăn cản, cũng không thể né tránh được!
Tốc độ chậm như vậy, mình lại không thể tránh đi?
"Bốp!"
Một thanh âm vang lên.
Thân thể vị này chí Tôn, bay đi như hỏa tiễn, hoa chân múa tay ở giữa không trung, té xuống đất lăn liên tục hơn một trăm trượng.

Tử Tà Tình ngồi trên ngựa không chút sứt mẻ, hai mắt lạnh lùng.
Hai vị chí Tôn và Lăng Hàn Vũ chấn động, quay đầu nhìn.
Vừa rồi hai người nói chuyện, mấy người đều nghe rõ ràng, Lăng Hàn Vũ vốn định ngăn lại; Nhưng chỉ trong nháy mắt, một vị chí Tôn lại có thể bị đánh bay!
Không có lực hoàn thủ.
Hai vị chí Tôn hừ một tiếng, trong mắt lộ ra lửa giận. Thân mình chợt lóe, chuẩn bị động thủ.
"Các ngươi biết rõ thị phi đúng sai, cũng muốn động thủ sao?" Tử Tà Tình thản nhiên hỏi.
Lúc này, vị chí Tôn bị đánh bay kia cũng xoát một tiếng bay trở về, thở vù vù, trong mắt, lửa giận tận trời, nửa bên mặt, không ngờ lại sưng lên.
Sở Dương ở một bên lạnh lùng nhìn, cũng không khuyên can.
Sáng sớm, Tử Tà Tình từng qua một câu với mình: Lăng Hàn Vũ và sư phụ ngươi là bạn tốt, nhưng trong thế gia, người như vậy quá ít. Ngươi chớ vì sự giao hảo với Lăng Hàn Vũ, mà cho rằng Lăng gia đều là người tốt. Hôm nay, ta cho ngươi nhìn rõ bản chất thế gia.
Sở Dương lúc ấy còn có chút không cho là đúng.
Bởi vì Lăng Hàn Vũ đêm qua nếu để bọn họ đi tìm cái chết, thì đã cho rằng bọn họ gieo gió gặt bão, hôm nay tuyệt đối sẽ không có hành vi quá khích.
Không nghĩ tới lời nói còn ở bên tai, xung đột cũng đã bắt đầu.
Sở Dương yên lặng nhìn. Nhìn ba vị chí Tôn, mấy vị thánh cấp vây quanh Tử Tà Tình, chua xót trong lòng chậm rãi lan tràn.
Thế gia quả nhiên là thế gia.
Ngay cả khi những người này biết, cái gì là đúng, cái gì là sai. Một đám ai cũng đều lòng mang đại nghĩa, nhưng, đến thời điểm động vào bọn họ, thì vẫn bao che khuyết điểm như cũ.
Cho dù là ngươi giúp bọn hắn diệt trừ u ác tính của gia tộc, nhưng cũng đã tổn hại quyền uy gia tộc bọn họ. Cho nên, tất nhiên phải có câu trả lời. Mà câu trả lời lúc này, đó là vì thanh danh gia tộc, không có đạo lý gì được nhắc tới cả
Đúng cũng là sai lầm, sai cũng là sai lầm!
"Ngươi nói như thế nào?" Sở Dương hỏi Lăng Hàn đi bên người mình.
Lăng Hàn Vũ khuôn mặt chua xót, nói: "Đây là thế gia! Cũng là điểm ta không hài lòng nhất." Hắn thở dài một tiếng, nói: "Thế gia hiện tại, đã biến chất, đã biến thành thế lực."
Sở Dương nhíu mày: "Thế gia, thế lực..."
Lăng Hàn Vũ chua xót lắc đầu: "Cái gọi là đại nghĩa, giang hồ quy củ, chính là công đạo đến từ cường quyền! Sở Dương, để cho bọn họ đánh một hồi đi. khống chế người là được."
Sở Dương ừ một tiếng, thản nhiên nói: "Thế thúc, nếu Lăng gia làm chuyện không đúng, gặp phải kẻ địch cường đại. Ngươi biết rõ việc này là lăng gia không đúng, thì ngươi có tham dự chiến tranh hay không?"
Lăng Hàn Vũ cười khổ nói: "Ta không biết."
Sở Dương gật gật đầu: "Ta hiểu!" Hắn trầm ngâm một hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Thì ra, đây là thế gia!"
Hắn thở dài một tiếng, nói: "Thế gia, chung quy là không bằng quốc gia!"
Hắn nhớ tới lúc còn ở Hạ Tam Thiên, tuy rằng chinh chiến liên miên, cao thủ cũng không nhiều. Nhưng có quan viên, có pháp chế. Cho nên thoạt nhìn, so với trung tam thiên và Thượng Tam Thiên, phải có trật tự nhiều.
Mà ở Thượng Tam Thiên, có điều gì đó phi thường làm người ta không thoải mái, thì ra là như thế.
Thế gia, vĩnh viễn là bao che khuyết điểm. Ngay cả người của gia tộc mình phạm phải tội ác tày trời, nhưng người khác giết, vẫn phải đòi câu trả lời! Tuyệt không ngậm bổ hòn!
Ngay cả trong đó có nhân vật như Lăng Hàn Vũ, cũng không thể thay đổi bản chất thế gia. Hoặc là nói: Cho dù Lăng Hàn Vũ làm gia chủ Lăng gia, cũng vô pháp thay đổi!
Cửu Kiếp Kiếm chủ chỉnh đốn Cửu Trùng Thiên, nếu đem Cửu Đại Thế Gia như vậy, đổi thành Cửu Đại Thế Gia khác, chẳng phải là đổi thang mà không đổi thuốc sao?
Trong lòng Sở Dương trầm tư, tương lai, ta nên làm như thế nào?
Bên kia, Tử Tà Tình kêu to một tiếng.
Chiến đấu đã triển khai!
Chương 237: Thiên Cơ thành
Sở Dương cũng không quay đầu, tuyệt không quan tâm tới chiến cuộc, thản nhiên nói: "Ngươi không biết ý là... Nếu tương lai có loại chuyện này, ngươi sẽ đứng ở bên gia tộc, vì vô lý mà chiến? Vì mặt mũi Lăng gia, buông tha tín ngưỡng của chính ngươi?" Lăng Hàn Vũ cười khổ nói: "Ngươi không phải đang ép ta lựa chọn nói ra đáp án chứ?"
Sở Dương gật gật đầu.
Lăng Hàn Vũ dài hít một hơi: "Gia tộc sinh ra ta, nuôi dưỡng ta, mãi cho đến khi ta lớn như vầy. Nếu gia tộc đúng, gia tộc chính xác, ta tự nhiên phải toàn lực vì gia tộc mà chiến! Nhưng nếu gia tộc không đúng, gia tộc không chính xác..."
Lăng Hàn Vũ từng chữ một nói: "Chính ta sẽ đi thỉnh cầu kẻ địch tha thứ, hóa giải ân oán, nếu là thù hận không thể hóa giải, ta sẽ lựa chọn rời xa gia tộc của ta."
Hắn ảm đạm cúi đầu: "Vì thế, ta đã ly khai một lần."
"Nhưng ngươi đã trở lại!" Sở Dương thản nhiên nói.
"Cho nên, ngươi thề giết hết thiên hạ hoàn khố, giết hết người bắt ép nữ tử trong thiên hạ, nhưng ở bên cạnh ngươi, ở bên trong gia tộc của ngươi lại có một tên, nhưng ngươi cũng không có giết."
"Ngươi muốn giết, nhưng ngươi cũng sẽ không tự mình động thủ. Cho nên ngươi mượn đao giết người, làm cho chúng ta giết hắn. Nhưng sau khi chúng ta giết hắn, mọi việc đã trở thành mâu thuẫn. Chính là tình huống hiện tại! đến loại tình huống này, ngươi lại để cho bọn họ chiến một trận! Dùng chiến đấu để hóa giải ân oán!"
Sở Dương thản nhiên nói: "Cho nên, ngươi là một người chính nghĩa, nhưng trong lòng không nắm chắc. Ta chỉ có thể nói như vầy: Ngươi là một ngọn cỏ đầu tường chính nghĩa!"
Ngọn cỏ đầu tường chính nghĩa!
Những lời này tựa như rất buồn cười, nhưng Lăng Hàn Vũ nghe xong, trong lòng cũng chấn động, lầm bẩm nói: "Mặc kệ là chính nghĩa hay là vĩ đại, nhưng cỏ đầu tường, chính là cỏ đầu tường."
Sở Dương hừ nói: "Cho nên, Dạ Sơ Thần không thích ngươi, mà thích sư phụ ta.
Bởi vì một điểm này, ngươi so với sư phụ ta kém xa. Sư phụ ta mặc kệ gặp được cái dạng đả kích gì thì vẫn không hề thay đổi! Nhưng ngươi lại tùy thời biến hóa! Tuy rằng ngươi si tình, trái tim không hề thay đổi, nhưng lập trường đã thay đổi không biết bao nhiêu lần!"
Lăng Hàn Vũ thần sắc chua xót, lầm bẩm nói: "Ngươi biết không, năm đó ta sở dĩ buông tha chính là vì một điểm này, ta không bằng sư phụ ngươi ở điểm này. "
"Cho nên ngươi đáng thương hơn sư phụ ta!" Sở Dương có chút thương hại nói.
Lăng Hàn Vũ thở dài.
"Đúng rồi, ngươi có vẻ không lo lắng về trận chiến này." Lăng Hàn Vũ nói.
"Lo lắng cũng vô dụng!" Sở Dương ha ha cười nói: "Nếu ta lo lắng, mà tiểu Tử có thể thắng, ta đã sớm bắt đầu lo lắng." Trong lời nói của hắn, có điều giữ lại.
Giữ lại là thực lực của Tử Tà Tình.
Hiện tại, đối với Lăng Hàn Vũ si tình đáng thương này, Sở Dương cũng không dám tin.
Con bài chưa lật!
Lăng Hàn Vũ... Dù sao cũng là người Lăng gia.
Trên thực tế Sở Dương muốn nói: Ta có cái gì lo lắng? Ta chỉ có thể lo lắng vị đại tỷ này có thể giận dữ quá mà đi đồ sát Lăng gia hay không!
Giữa sân, Tử Tà Tình áo trắng bềnh bông, thản nhiên tiêu sái tay áo tung bay, tựa như tiên tử, nhanh nhẹn chiến một trận.
Lăng gia ba vị chí Tôn liên thủ, trầm tĩnh tiến công!
Toàn bộ lực lượng tiết ra ngoài, đều bị Tử Tà Tình phong tỏa chặt chẽ.
Bọn họ quyền cước đấm đá, nhưng cho dù đứng gần trong gang tấc, cũng không cảm giác được một chút gió nào.
Lấy tu vi Tử Tà Tình, lật tay là có thể giải quyết ba người này dễ dàng.
Nhưng nàng lại không đánh hết sức.
Bởi vì một vị Lăng gia chí tôn trong đó, ở trong chiến đấu kịch liệt, ở dưới áp lực cường đại của Tử Tà Tình, lại tiến nhập Đạo Cảnh!
Hơn nữa, lực lượng Đạo Cảnh chí Tôn so với Sở Dương càng thêm tinh thuần. Bởi vì, đây là đạo cảnh kích phát từ trong sinh tử!
Tử Tà Tình gặp được, sao có thể dễ dàng buông tha?
Tay nàng không ngừng làm ra một đám thủ thế huyền ảo, đem Đạo cảnh lực, tất cả thu vào!
Thậm chí ngay cả một chút cảm ngộ, cũng không lưu lại!
Nói cách khác: Vị chí Tôn này sau khi chiến đấu xong, cho dù biết rõ mình tiến nhập Đạo Cảnh nhưng một chút chỗ tốt cũng không đạt được!
Chiến đấu liên tục, Tử Tà tinh không nóng nảy nhưng hai vị chí Tôn Lăng gia nóng nảy. Không hẹn mà cùng phát động công kích cường đại. Bọn họ hai cái vừa động, vị chí Tôn chìm đắm trong Đạo Cảnh cũng nhất thời tỉnh lại.
Đồng thời ra tay.
Tử Tà Tình nổi giận!
Ta thật vất vả mới thu thập một ít Đạo Cảnh lực, các ngươi lại phá của ta! Trong lòng giận dữ, nhất thời thân hình như điện, chỉ thấy một đạo bóng trắng, xoát một tiếng.
Bang bang phanh, ba vị chí tôn lảo đảo lui về phía sau.
Từng bước một lui về, lại có thể liên tục chín mươi bước, sắc mặt trắng bệch, đồng loạt phun ra một ngụm tiên huyết.
Tử Tà Tình hai ống tay áo màu trắng vung lên trời.
Đem lực lượng hội tụ trong trận đánh đồng thời ném đi. Tựa quẳng một trái bom ra ngoài, thật lâu sau sau, trên bầu trời truyền đến một tiếng oanh, trên không xuất hiện một cái hắc động, rồi lập tức biến mất.
Tử Tà Tình khoanh tay mà đứng, thản nhiên nói: "Chớ đến tìm ta đòi câu trả lời hay là luận công đạo! Nếu không, ta sẽ tìm tới toàn bộ gia tộc các ngươi, đến đàm luận cái gì là công đạo. Cho gia tộc các ngươi biết, cái gì là câu trả lời!"
Ba vị chí tôn tim mặt lạnh lẽo, kinh ngạc không dám đi tới một bước.
Ba người đồng thời cảm giác được, lấy thực lực nữ nhân này, nếu muốn giết chết ba người, thật sự là so với lấy đồ trong túi còn dễ dàng hơn!
"Các ngươi ở trước mặt ta, không có công đạo" Tử Tà Tình thản nhiên nói: "Lúc này không giết các ngươi, chính là trả một phần nhân tình cho sư phụ Sở Dương. Vị đại cung phụng kia của các ngươi nếu không phục, thì ta chờ ở chỗ này, các ngươi gọi hắn đến!" Sở Nhạc Nhi ở một bên nhìn, nhịn không được tâm tình kích động, hai mắt tỏa sáng, gần như muốn vỗ tay ủng hộ! Rất uy mãnh, rất bá đạo!
Thân là nữ nhân, lại bá đạo như thế!

1 2 3 ... 30 »