Chap 20 : Trả lại tất cả

Tùy Chỉnh

Tối hôm đó , cậu đứng trước cửa phòng anh .
* Cốc...Cốc *
" Chuyện gì ? "_ Anh khó chịu mở cửa .
Gì đây , trước mặt anh là một con mèo đang mặt bộ đồ ngủ và còn có...ôm một cái gối .
" Anh mau tránh qua đi chứ "_ Cậu bĩu môi .
" Cậu định làm gì ? "_ Anh nhíu mày .
" Thì em vào ngủ "_ Cậu đẩy anh vào trong .
" Mau đi ngủ thôi , em mệt rồi "_ Cậu ngước nhìn anh rồi nói .
" Sao cậu lại tự tiện như thế chứ "_ Anh phát bực với tính cách của con người này rồi đấy .
Lúc trước thì ít nói , chưa bao giờ dám đứng trước anh nói những câu từ như thế . Còn bây giờ thì đanh đá quá đi mất . Vậy rốt cuộc đâu mới là bản tính thật của con người này đây chứ .
" Vì hôm nay anh là của em "_ Vẫn câu nói ấy , cậu nhướng mày thách thức .
" Anh mau tắt đèn đi , em muốn ngủ "_ Cậu nằm xuống kéo chăn kín cả phần đầu .
" Thiệt là "
Anh tắt đèn , bước lại giường , nằm quay lưng lại với cậu .
" Này "_ Cậu kéo áo anh từ phía sau .
" Cậu lại có chuyện gì nữa đây ? "_ Anh phát cáu rồi đấy .
" Anh quay mặt về phía em ngủ được không ? "
" Cậu lắm chuyện thật đấy , mau tránh ra tôi còn đi ngủ "_ Anh hất tay cậu ra .
" Đi mà , đi mà . Năn nỉ anh đấy "_ Cậu mè nheo .
"..."_ Anh xoay người về phía cậu .
" Cậu hài lòng rồi chứ "_ Anh đanh mắt .
Cậu cười ra tiếng .
" Mau im miệng , tôi muốn ngủ "_ Anh nhắm mắt .
Cậu bĩu môi . Gì chứ ? Người ta chỉ là cười một tiếng thôi mà . Có cần nói đến thế không .
Cả buổi tối , những việc cậu làm chỉ là ngắm và sờ mặt anh thôi .
Đến nữa đêm thì cậu ôm gối về phòng mình mà chợp mắt .
Cũng đúng thôi , thời gian hiệp ước chỉ có một ngày thôi mà . Bây giờ đã là nửa đêm rồi . Hết thời gian rồi . Một ngày bên anh đã kết thúc . Trở lại một ngày bình thường như mọi khi .
Mỗi một giây , một khắc của ngày hôm nay rôi qua , cậu đều cảm thấy tiếc nuối . Tại sao nó lại trôi qua nhanh như vậy ? Dừng lại một chút được không ? Cho cậu ở bên anh lâu hơn một chút nữa . Nhưng đó là điều không thể , thời gian trôi qua đều không thể quay lại . Cũng giống như anh , cậu tìm mọi cách cũng không thể nào có được .
-----//-----
" Bé con , vẫn còn chưa dậy sao ? "_ Hắn nheo mày .
" A Tuấn ? "_ Cậu mắt nhắm mắt mở .
" Mau dậy , một lát anh sẽ qua đón em "_ Hắn ngắt đường dây .
-----//-----

" Bé con à , mau nhanh "
" Em ra ngay đây "
" Sao hôm nay anh lại tùy hứng như vậy ? "_ Cậu nghiêng đầu nhìn hắn .
" Không phải vì em tốt nghiệp sao ? "_ Hắn đáp .
" Không muốn vòi vĩnh anh quà à ? "_ Hắn trêu chọc .
" Anh chọc em "_ Cậu nhướng mày tỏ vẻ .
" Được rồi , không chọc em nữa "_ Hắn xoa đầu cậu .
" Thế bé con , em muốn gì nào ? "
" Em muốn đi chơi , có được không ? "
" Tất cả đều theo ý em "
-----//-----
" Em muốn mua cái đó "_ Cậu chỉ về hướng đó .
" Được "_ Hắn vui vẻ . Có vẻ cậu chịu cười nhiều hơn thì phải ?
" Em muốn cái kia "
" Cái này nữa... "
" Cái đó... "
Hắn bị cậu quay đến hoa mắt .
" Bé con , em còn chưa muốn về ? "_ Hắn giữ cậu lại .
" Em còn muốn chơi "_ Cậu tỏ vẻ không muốn .
" Đã trễ rồi , mau về thôi "
" Em muốn đi biển , có thể không ? "_ Cậu nắm lấy cổ tay hắn .
" Được , chỉ cần em muốn "
-----//-----
" A Tuấn... "
" Sao vậy ? "_ Hắn nhìn cậu .
" Tại sao vậy ? Tại sao mọi người đều không thích em vậy ? Cả Thiên Phong cũng vậy ? Em ghê tởm lắm sao ? "_ Mắt cậu vô định nhìn về phía chân trời .
" Ai dám nói em như vậy ? Bé con của anh là một mặt trời nhỏ đáng yêu nhất "_ Hắn đang cố chọc cho cậu cười .
" Ngoan , đừng suy nghĩ về nó nữa . Đừng để tâm đến nó nữa , em sẽ cảm thấy ít tổn thương hơn "_ Hắn ôm cậu , vuốt ve tóc cậu , cơ hồ hết sức ôn nhu .
' Anh sẽ bắt cậu ta trả lại tất cả những gì cậu ta đã nợ em . Bé con chờ anh '
Hắn lúc nào cũng vậy , đối với cậu đều rất ôn nhu , lúc nào cũng chỉ có yêu thương , chưa từng một lời to tiếng , hết sức tin tưởng . Tại sao anh không thử đối với cậu như vậy ?
Có thể không ? Chắc rồi....
_____//_____
Mình thiếu nghị lực 😶💓
Hãy mau nói cho mình biết , nó nhạt lắm đúng chứ ? Chẳng bắt mắt gì cả đúng không ?
Hãy nói cho mình biết cảm nhận của cậu nha .-.💞
_____//_____
Vote nhaa ❤️!