Chương 3: Cho tôi đổi phòng

Tùy Chỉnh


Đinh Thiên Thanh tự trở về phòng giam, tên cai ngục cũng chỉ im lặng mở cửa cho cô vào rồi đóng lại, hoàn toàn không quan tâm cô đang muốn làm gì.
Đinh Thiên Thanh vào phòng, nằm bịch lên chiếc giường cho tù nhân, quan sát căn phòng.
Không thể không nói, điều kiện của nhà giam này cũng không đến nỗi tệ, còn có thể gọi là khá đấy chứ.
Phòng giam khá rộng rãi, có giường êm, có điều hoà, có thức ăn, có cả ti vi và tủ lạnh.
Cô nhìn ra cửa phòng giam, quan sát một lúc, cánh cửa này khá chắc, nhưng nếu gặp nước nhiều cũng sẽ mòn đi và bị hỏng.
Đinh Thiên Thanh xé chiếc bánh mì cướp được từ chỗ Hoàng Chính Minh, cắn hai lần đã nuốt trọn xong cái bánh.
Cô kéo ngăn tủ trong phòng ra, đặt vỏ bánh mì vào.
Tạm thời cô cần ở đây để lánh nạn vài tháng, nên thu móng một chút sẽ tốt hơn.
"Cạch."
Đôi tai cực thính bắt được âm thanh lạ, ngay lập tức khoá tủ lại, xoay người yên lặng ngồi trên giường, tay nhanh chóng bật ti vi lên.
"Chào cô." Hồ Khánh Đông mở cửa phòng giam bước vào.
"Có chuyện gì sao?" Lúc này Đinh Thiên Thanh mới quay người lại, ra vẻ bị giật mình bởi kẻ "đột nhập".
"Tôi đem cho cô phần thức ăn mới." Hồ Khánh Đông rất tự nhiên đưa khay cơm trong tay đến trước mặt Đinh Thiên Thanh.
"Ồ, cảm ơn, tôi không đói." Đinh Thiên Thanh cười nhẹ một tiếng, nhưng tay vẫn cầm lấy khay cơm.
"Cô không phiền nếu tôi ngồi đây đợi cô ăn xong chứ?" Hồ Khánh Đông gật đầu một cái rồi hỏi.
"Nếu anh vứt cây súng giắt sau lưng ra bên ngoài." Đinh Thiên Thanh nhẹ nhàng nói, không hề quan tâm đến khoé môi cứng lại của kẻ trước mặt, còn bổ sung thêm, "Tôi sợ anh giết người diệt khẩu."
Hồ Khánh Đông không phản bác, chỉ đưa súng cho tên cai ngục bên ngoài rồi dặn hắn giữ cẩn thận.
Ann ta yên lặng ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường, đợi Đinh Thiên Thanh ăn.
"Đội trưởng Hồ, anh làm ơn đừng có nhìn tôi như thế mãi được không? Ở trên bàn có sách, anh có thể tùy tiện đọc một cuốn mà." Đinh Thiên Thanh bất mãn nói, đang ăn mà cứ bị nhìn chằm chằm thì cô biết ăn như thế nào?
"Ô, được thôi. Nhưng tại sao cô biết tôi là đội trưởng Hồ?" Hồ Khánh Đông cười thấp một tiếng, đáy mắt đầy lạnh nhạt.
"Chẳng phải lúc nãy đã gặp dưới canteen rồi sao?" Đinh Thiên Thanh vẫn chuyên tâm ăn, cách ăn lại khác hẳn với cách xử sự của cô lúc bình thường, từng cử chỉ khi ăn điều thể hiện sự thong dong, tao nhã.
"Ồ." Hồ Khánh Đông không hỏi nữa, đáy mắt lại xẹt qua ý cười, anh nhớ rất rõ, khi nãy ở canteen, cô gái này còn chẳng nhìn mặt anh.
Đinh Thiên Thanh không nhịn được, quan sát đội trưởng Hồ này.
Ừm...nói sao nhỉ?
Cô phải miêu tả như thế nào đây?
Chẳng lẽ lại bảo gương mặt hắn trông rất đáng yêu sao?
Đây quả là sự thật, gương mặt của Hồ Khánh Đông có nét rất nhu hoà và mềm mại.
Đôi mắt anh không sắc sảo mà lại to tròn, đồng tử đen láy, đôi mày thẳng nhàn nhạt, cái mũi cao thanh tú, đôi môi mỏng hồng hồng. Gương mặt lại không hề góc cạnh, trắng trẻo, mái tóc đen rối.
Nhưng mà khí chất lại đối lập hoàn toàn với gương mặt, trong mắt anh ta là một mảnh thờ ơ, lãnh đạm. Toàn thân cũng toả ra khí thế mạnh mẽ, khiến người khác phải khuất phục.
Cha mẹ sinh con, trời sinh tính...

"...này, anh đứng lên thử được không?" Đinh Thiên Thanh nhẹ nhàng bảo.
"Được thôi." Hồ Khánh Đông gật đầu, đặt cuốn sách trong tay xuống, đứng lên.
Đinh Thiên Thanh ngay lập tức trở nên mông lung, cô đưa khay cơm cho anh ta.
Hồ Khánh Đông nhận lấy khay cơm rồi bước ra ngoài.
Sau khi tên đội trưởng đấy đã bỏ đi, Đinh Thiên Thanh mới bắt đầu suy nghĩ.
Ở đây giám ngục, đội trưởng và cai ngục không nhất thiết phải mặc đồng phục, hoàn toàn là mặc đồ tự do, chỉ có tù nhân mới mặc đồ cho tù nhân.
Vóc người Hồ Khánh Đông khá mảnh khảnh, hắn lại chỉ mặc áo sơ mi đen và quần jean, đường nét cơ thể hiện lên lập lờ, cao cũng chưa đến mét tám, có lẽ là mét bảy tám.
Mẹ, hoàn toàn chính là gu của cô!
Cô có nên thử tán tỉnh anh ta không?
Thật muốn bắt người quá đi!
Cái gương mặt đó đáng yêu chết được! Nếu ở trong sâu-bít chắc chắn sẽ là một tiểu thịt tươi cực kì nổi tiếng!
Đinh Thiên Thanh nhảy xuống giường, chạy vào nhà tắm, ngay lập tức soi gương.
Ừm, gương mặt cô cũng không tệ, rất xứng đôi vừa lứa...
Khi đang chìm trong mộng tưởng, bỗng nhiên Đinh Thiên Thanh lại dùng tay đấm mạnh vào gương, cười lạnh với bản thân trong gương kia.
Mày đang nghĩ cái quái gì chứ, kẻ như mày xứng đáng để được yêu sao?
Ý cười nơi khoé môi dần đậm, cô cầm cốc nước dùng để súc miệng đập mạnh vào gương, rồi đập gãy khay đựng cốc bằng nhựa kế bên, những mảnh vỡ của gương bay tứ tung, tạo nên những vết cắt mỏng trên tay cô, còn có một vết trên má phải.
Máu cứ thế ứa ra từ những vết cắt ấy.
Nụ cười tắt lịm, cô ra vẻ hoảng sợ, chạy ra kêu to với tên cai ngục đứng bên ngoài.
"Ôi cha mẹ ơi, này này, cái gương bị vỡ rồi!!"
"Chuyện gì?" Tên cai ngục nhìn qua cái cửa sổ nhỏ xíu trên cánh cửa sắt, thờ ơ hỏi.
"Cái gương trong phòng tắm vỡ, làm tôi bị thương rồi!" Đinh Thiên Thanh ra vẻ sợ hãi, líu ríu nói.
...
Nhìn Đinh Thiên Thanh ngồi đối diện bên má phải và cả cánh tay đều dán đầy băng cá nhân sau khi khử trùng vết thương, Hoàng Chính Minh vuốt mặt thở dài, mệt mỏi hỏi.
"Tại sao cái gương đó lại bị vỡ?"
"Chẳng phải các người thấy rồi sao? Cái khay đựng cốc đột nhiên bị gãy, mà cốc lại đang ở trên cao rơi xuống, đập vào gương." Đinh Thiên Thanh nhấp một ngụm cà phê, cười nói.
Hoàng Chính Minh: "..." Cái lí do chắp vá đầy sơ hở như vậy, cô ta nghĩ hắn sẽ tin sao?
"Được rồi, hiện giờ cô muốn gì?" Hắn cũng chẳng vòng vo nhiều, hỏi thẳng.
Đinh Thiên Thanh cũng biết hắn thừa biết cô diễn trò, chỉ là nếu hắn không đồng ý cô sẽ lại phá đồ, cho nên, cô rất tự nhiên mà nói ra yêu cầu của mình.
"Cho tôi chuyển phòng, càng tiện nghi thoải mái càng tốt, tốt nhất là có chốt khoá." Cảm thấy không đủ, cô bổ sung thêm, "Tôi sợ bị quấy rối."
Hoàng Chính Minh: "..." Cô tươi cười thế là có ý gì đây hả?