[VĂN ÁN-GIỚI THIỆU]

Tùy Chỉnh



Đôi lời tác giả:
Thứ nhất, thật ra dù nói là trinh thám nhưng có lẽ bộ này không hẳn là trinh thám mà chỉ mang hơi hướng trinh thám thôi cho nên mình liệt bộ này vào thể loại 'trùng sinh, ngôn tình' nhé.
Thứ hai, bối cảnh và địa danh trong truyện đều là hư cấu mà ra nên đừng bắt bẻ quá về vấn đề thực tế, cũng đừng ai thắc mắc "Vì sao Việt Nam không có thành phố này?"
Thứ ba, mình đã dành ra một thời gian để nghiên cứu về những vấn đề mà mình sắp viết, và mình cam đoan rằng mình đối với bộ truyện này là nghiêm túc. Mình nói ra điều này một mặt là để khẳng định làm yên lòng độc giả, mặt khác là để tự hứa với bản thân trong quá trình viết phải trung thành với tác phẩm tới cùng.
Thứ tư, mình xin nhắc lại tình tiết trong truyện đều là hư cấu! Ngoại trừ một số vụ án mình sẽ cố gắng mô phỏng lại vụ án có thật nhưng mức độ chân thật của toàn bộ mạch truyện theo mình là 70/100.
Mình xin nhắc lại, mong rằng sẽ không có ai thắc mắc về sự hư cấu hay chân thật ở phần nội dung truyện, cảm ơn rất nhiều.



Văn Án.
Khoa trương một chút có lẽ Thanh Nhã cô cũng thuộc hàng siêu trộm. Biết bẻ khóa, biết gỡ mật khẩu.
Khoa trương hơn chút nữa có thể Thanh Nhã cô cũng được mang tiếng là 'lão đại' uy danh tuy không lừng lẫy gì nhưng cũng đủ để che chở đám đàn em tội nghiệp.
Khoa trương chút nữa thì một cô gái mới 18 tuổi như cô đáng lý ra cũng phải sống tới năm 80 rồi mới chết.
Nhưng có khoa trương cỡ nào đi nữa thì cũng chả bằng việc cô chết đi, rồi trùng sinh sống lại lần nữa.
Lần này đúng là khôi hài, bắt một lão đại giang hồ đi học y khoa? Thật là, vừa nghĩ thôi cũng đã khiến trẻ sơ sinh cười ra nước mắt.
Thế nào cái định mệnh này lại rơi trên người Thanh Nhã cô chứ? Cuộc đời của cô toàn là những chuỗi sự việc quá mức khoa trương, nào là trùng sinh, nào là học y, nào là nhìn thấy vô số thi thể nằm trước mặt, nào là gặp phải bốn tên ôn thần khó trị còn hơn cả mấy đứa trẻ đòi ăn trong cô nhi viện.


...............*.*................
"Này, lần trước con lấy lý do không thích người ta không uống được rượu để từ chối, mẹ con nói không biết con tìm bạn đời hay là tìm bạn nhậu đấy con không nhớ sao? Lần này đổi lại là một người hoàn mỹ như Đồng Gia Hân con lại lấy lý do không thích người ta nhỏ hơn con hai tuổi? Không lẽ con muốn lấy một bà vợ già sao?"
"Không phải, nhưng...con thấy tốt nhất là nên nhỏ hơn con, mười mấy tuổi."
"Mười mấy tuổi?" Ngụy Yến trừng lớn mắt. "Con tìm vợ hay tìm cháu đấy?"
Ngụy Giang Thiên khẽ cười, im lặng một lúc rồi nói. "Con thích nuôi con nít."
...............*.*................  

"Em kết hôn rồi...." Thật lâu sau cô mới kịp thời phản ứng, nhưng sự bàng hoàng vẫn không thoát khỏi nơi đáy mắt. Cuối cùng Tâm Đan dùng sức hét toáng lên một tiếng thật lớn làm người kia phải bịt tai lại né sang một bên.
Cái gì thế này? Cô vẫn chưa kịp chuẩn bị đối mặt với hoàn cảnh của mộtthân phận mới. Không được, phải tiến hành xắp xếp lại hệ thống thông tin mới được.Trấn Lập Thành, cô từng xem trên mộ bài báo lên án những phong tục cổ hủ củangười dân nơi này, đại khái mọi người không ủng hộ việc những thiếu nữ cứ phảitới mười sáu là cha mẹ của họ cứ ép gả đi. Bởi vì họ quan niệm, khi con gái ởđây qua mười sáu tuổi mà chưa lấy chồng thì sẽ mệnh yểu, chết bất đắc kỳ tử. Và hiện tại, cái thân thể này của cô, đã kếthôn, có chồng hơn mình hai tuổi. Còn cha mẹ, vừa rồi anh họ nói là nhận nuôi,nói vậy không lẽ Lâm Dung Tâm Đan cũng giống như Thanh Nhã, đều là trẻ mồ côisao?    
...............*.*................    

Cô và anh, dù với thân phận gì đi nữa thì vẫn luôn nằm đối đỉnh nhau trên vòng tròn xích đạo.
Anh là thép thì cô là sắt.
Cô là khởi nguồn của tất cả, là bình minh của ngày mới. Còn anh là ác quỷ vốn dĩ sinh ra trong nơi không khác gì địa ngục, cai quản cái chết.
Cô là hy sinh, còn anh là hủy diệt và tái sinh. Cô là biểu trưng cho sự sống và ánh sáng, anh phụ trách cai quản cái chết và bóng tối. Cô là lửa, anh là nước. Cô là mặt trời, anh là mặt trăng. Cô tựa như tờ giấy trắng, dễ bị hiểu nhất, đơn giản nhất. Anh lại giống như một dãy ký tự cổ xưa, không nhìn ra được nhất, thần bí nhất. Cô không thù dai, có thể bỏ qua nhưng vẫn luôn ghi nhớ còn anh lại theo chủ nghĩa mười năm báo thù cũng chưa muộn.
Cô nói: "Cái gì anh cũng không nói cho em biết, anh bảo em làm sao tin anh đây?"
"Tại sao em không hỏi anh?"
"Em hỏi anh, thì anh sẽ trả lời sao?" Cô ngay lập tức đáp. "Thiếu chủ của Hồng Môn, thân phận anh cao quý như vậy, nhưng toàn thân lại dính đẩy máu tanh."
Anh vì cái gì lại giả danh thiên thần đến gặp cô? Từng chút một chen chân vào thế giới của cô rồi bảo với cô rẳng anh không muốn vấy bẩn cô?
Anh là ác quỷ, vốn dĩ không phải một người tốt lành gì vậy tại sao lại yêu cầu tình cảm của cô?
"Em có biết việc đưa cho người khác hi vọng rồi lại cướp mất niềm tin của họ nó độc ác như thế nào không? Cũng như cái cách mà em đưa cho người đối diện một con dao, nhưng không đưa phần chuôi dao thay vì lưỡi dao sắc bén. Ai càng cố nắm lấy sẽ càng bị tổn thương. Lâm Dung Tâm Đan những điều về em là thứ khó hiểu nhất trên đời. Tôi với em là gì, tình cảm của em dành cho tôi là gì, tôi đã từng là gì trong em chưa? Tôi từng không dám hỏi vì sợ nghe câu trả lời. Giờ tôi đủ can đảm rồi, nhưng tôi với em giờ chẳng là gì để em phải trả lời nữa."
Không sai, cuộc đời còn dài nên không thể cứ giữ mãi một trạng thái đau lòng mãi được. Nỗi đau rồi sẽ qua, nhất định sẽ qua. Nhưng chỉ là...nó giống như một miếng xương cá bị mắc ở cổ, có thể nuốt xuống được nhưng chắc chắn cổ họng sẽ rất đau. Cảm giác hiện giờ của cô, rất lạc lõng. Như thể mình vẫn đang ở nhờ nhà người khác, vì thời gian rất dài nên mình lầm tưởng và coi nó là nhà mình. Hiện tại, chủ nhân căn nhà yêu cầu mình chuyển đi, mình mang theo mọi thứ và chuyển ra ngoài, cuối cùng không tìm thấy nhà nữa.
Tuổi trẻ là thời gian ấp ôm giấc mộng. Anh là cơn mơ đẹp đã nhất mà cũng đau đớn nhất của ngày thanh xuân, chẳng nỡ thức dậy, chẳng dám mơ thêm. Rồi một ngày, cô sẽ mơ một cơn mơ khác, tự hỏi mình, có thấy tiếc không?
Gom đủ thất vọng rồi, thì phải ra đi thôi.