Chương 165 - Vị tiên sinh này... chúng ta quen nhau sao?

Tùy Chỉnh



Trong cơn mơ hồ, Tâm Đan dần dần tìm lại được sự tỉnh táo. Cô muốn mở mắt nhưng cho dù có căng mắt ra thì cũng không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Trên mặt cô đang bịt một mảnh vải đen, tay thì bị trói không thể cử động. Cả cơ thể cứ lắc lư qua lại, có vẻ như là đang ở trên một chiếc xe, bên ngoài không có tiềng ồn, hơi cử động mũi, cô ngửi thấy hương hoa hồng.
"Các người là ai? Muốn đưa tôi đi đâu?"
Cô lên tiếng.
Bá Khang ngồi ở ghế lái phụ cũng nhanh chóng đáp. "Đưa cô đi gặp thiếu chủ, nhưng chịu thiệt một chút, vì nơi này cần sự bảo mật nên không thể để cô nhìn thấy đường đi. Đến nơi tôi sẽ tháo bịt mắt cho cô."
"Thiếu chủ?" Tâm Đan có chút không hiểu lời người kia nói, anh ta nói đưa đi gặp thiếu chủ nhưng thiếu chủ chẳng phải là anh Nam Phương sao? Vừa rồi anh ta bắt cóc cô từ tay anh Nam Phương, giờ lại nói đưa cô đi gặp thiếu chủ là thế nào? "Anh Nam Phương đâu?"
Bá Khang đáp. "Quan tâm thằng nhãi đó làm gì?"
"Rốt cuộc mấy người là ai?" Tâm Đan sốt ruột.
Cuộc trò chuyện nãy giờ Bá Khang cũng chỉ qua loa đáp trả, anh không nghi ngờ gì chỉ cho rằng cô đang hỏi mấy câu ngây thơ. Nhưng tới lúc này khi Tâm Đan lần nữa hỏi thân phận của bọn họ, Bá Khang ngồi ở ghế phụ cũng tò mò quay lại.
Bá Khải đang chạy xe, cũng phát hiện điều bất thường.
"Lâm Dung Tâm Đan cô sao vậy?" Bá Khang lên tiếng. "Tôi là Bá Khang, bình thường cô thích tỏ vẻ thông minh lắm mà, sao giờ ngay cả mấy câu hỏi ngây thơ như vậy cũng nói ra được thế?"
"Anh đang nói gì, tôi không hiểu... thả tôi ra!"
"Mặc kệ cô đang giả điên giả khùng gì, tôi nhận lệnh đưa cô tới gặp thiếu chủ thì sẽ làm."
Tâm Đan mím môi, chết tiệt! Cô không biết là loại tình huống gì đang xảy ra, chỉ mong anh Nam Phương tới kịp để cứu cô.
Được một lúc, xe hình như cũng dừng lại. Bá Khang xuống xe, sau đó mở cửa cho cô. "Đi thôi!"
Tâm Đan bước xuống. "Có thể gỡ bịt mắt ra chưa?"
"Chưa thể!"
Cô cảm thấy buồn cười. "Mở bịt mắt ra đi! Tối thui như thế này khó chịu lắm, mấy trò trẻ con này chỉ lừa được con nít thôi."
Bá Khang Bá Khải nhìn nhau.
Cô liền nói. "Nơi này có phải là trấn Phi Long nằm ở ngoại ô thành Bách Nhật, cách trung tâm thành phố nửa tiếng chạy xe không?"
"Sao cô biết?" Lần đầu tiên Bá Khải lên tiếng thắc mắc.
"Vừa rồi trong xe tôi thấy bên ngoài rất yên tĩnh, đường thì nhiều ổ gà, tôi đoán là đường mòn, loại đường này thường chỉ có ở thị trấn nhỏ. Ngoài ra tôi còn ngửi thấy hương hoa hồng, thành Bách Nhật chỉ có đất ở trấn Phi Long mới có thể trồng được loại hoa này. Vậy nên, bịt mắt vô hiệu, gỡ ra!"
Bá Khải gật đầu, lẩm bẩm nho nỏ một câu. "Lợi hại!"
Bá Khang cũng chỉ có đôi chút kinh ngạc sau đó liền khôi phục vẻ mặt lạnh của mình. "Dù cho cô nói đúng thì theo quy tắc vẫn phải đưa cô tới trước mặt thiếu chủ rồi mới gỡ bịt mắt ra được. Đi thôi!"
Bá Khải nói nhỏ với Bá Khang. "Anh còn nói cô ta thích tỏ ra mình thông minh, còn không phải thông minh thật sao?"
Bá Khang không đáp, lườm nhẹ Bá Khải. 
 "Tôi đặc biệt thích những người có tư chất như thế này, cô ta nhạy bén như vậy thì ở bên cạnh thiếu chủ cũng chỉ có lợi không có hại."
Bá Khang hừ lạnh. "Cẩn thận miệng mồm một chút. Một chữ 'thích' này của cậu nếu để thiếu chủ nghe thấy thì coi chừng cái chân sẽ gãy làm hai."
Bá Khải nghe thế cũng nhanh chóng ngậm miệng lại.
Tâm Đan cảm thấy họ đang dẫn cô lên một cái cầu thang, sau đó là mở cửa một căn phòng. Giọng một người trong số đó vang lên. "Thiếu chủ, đưa người tới rồi."
Sau đó bịt mắt trên mặt cô được gỡ ra.
Bị bịt mắt nửa tiếng nên lúc này cô có hơi mơ hồ không kịp thích nghi với ánh sáng.
Đây là môt căn phòng kín đáo, ngay cả cửa sổ cũng không có. Khắp nơi trong phòng đều là vũ khí, thậm chí cô còn nghe thấy mùi thuốc súng.
Mà ở phía xa cách cô khoảng mười bước chân là một người đàn ông.
Tâm Đan nhíu mày, cố gắng nhìn rõ người đó là ai.
Người đó một thân tây trang chỉnh tề và lịch lãm, ngũ quan góc cạnh anh tuấn, vừa nhìn thoáng cứ khiến người khác nghĩ là một người con lai châu Âu nhưng nếu nhìn kỹ lại thấy không phải. Người đó bỏ tay vào túi quần, quay lại nhìn cô nhưng dù chỉ là đứng yên một chỗ cũng đủ có thể khiến cho người khác có cảm giác áp bức tới mức không thể hít thở được.
Loại khí chất này, hoàn toàn không phải người bình thường.

"Tâm Đan! Em ổn chứ?" Ngụy Giang Thiên khẽ nói.
Cô chỉ cảm thấy thanh âm này rất hay, tựa như một loại rượu hiếm ẩn sau trong lòng đất, chỉ cần một câu ngắn ngủi của người kia cũng đủ khiến tâm tình cô xao động.
Soa cô cứ cảm thấy giọng nói này có phần quen thuộc chứ?
"Vị tiên sinh này... chúng ta quen nhau sao?" Tâm Đan cẩn thân hỏi lại.
Bá Khang đứng phía sau nhíu mày. "Cô đang đùa kiểu gì thế?"
"Phải đó Tâm Đan, chúng tôi biết thời gian qua cô chịu ấm ức nhưng cũng không cần thù lâu tới mức chơi trò giả ngu này. Kỳ thực thiếu chủ rất muốn đi tìm cô nhưng vì chính sự bắt buột ngài ấy không thể lộ diện. Hôm nay là ngài ấy bất chấp nguy hiểm đem cô về đây, bao nhiêu ấm ức của cô chắc cũng nên hóa giải rồi chứ?" Bá Khải khuyên.
Ngụy Giang Thiên đứng yên một chỗ, không có biểu cảm gì khác ngoài hàng mày sắc bén hơi chau lại. Sau một lúc anh bước tới.
Đối phương đột ngột đến gần làm cho Tâm Đan cực kì căng thẳng, người đàn ông trước mặt ngay cả nhìn thôi cũng đủ khiến người khác phát sợ vì phong thái ăn trên ngồi trước của mình. Giờ đây đột ngột bước tới làm cho cô có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy.
Tâm Đan nuốt nước bọt. "Không phải, tôi không biết anh đang nói gì... nhưng mà, nhưng mà... tôi bị mất trí cho dù chúng ta có quen nhau thì tôi cũng không nhớ ra..."
Bá Khải phì cười. "Bớt xem phim Hàn lại đi cô gái."
Anh ta chỉ cười cợt cho tới khi tinh tế thấy sự lạnh lẽo toát ra từ biểu cảm của thiếu chủ đứng phía xa.
Ngụy Giang Thiên chăm chú nhìn cô, không lớn không nhỏ hỏi. "Vừa rồi em ở trước cửa phân tích thông minh như vậy, sao lại có thể mất trí?"
Cô nhíu mày. "Tôi làm sao biết được... tôi, tôi... phải rồi, anh Nam Phương từng nói tôi là sinh viên trường Bách Nhật, mấy kỹ năng quan sát đó chắc cũng chỉ là thứ cơ bản, chắc là do nó ăn vào máu rồi nên vẫn còn lưu giữ lại thôi."
Ngụy Giang Thiên im lặng.
Anh cứ nhìn chằm chằm khiến cho cô cũng đổ mồ hôi lạnh. "Vị tiên sinh này, thật ngại quá, tôi thật sự không nhớ..."
Anh vẫn im lặng, không ai biết được những gì anh đang nghĩ trong đầu.
Nhưng bất ngờ một chuyện là anh vươn cánh tay ra vong qua eo cô, rất nhanh kéo cô lại dễ dàng. Tâm Đan còn chưa thể hét lên một tiếng sợ hãy thì cái miệng nhỏ đã bị chiếm đóng một cách ngang tàn.
Người đàn ông này hôn cô...
Tâm Đan bị đẩy vào một tình thế quên cả phản kháng, ngoài việc trừng to mắt cô cũng chẳng nhớ mình phải thể nào.
Bá Khải và Bá Khang đứng phía sau đũng biết điều nhanh chóng rời đi.
Nụ hôn này mãnh liệt quá mức cho phép, tựa như bao nhiêu cơn sóng nhỏ ngày ngày tích tụ lại thành một đợt sống lớn đánh thẳng vào bờ. Anh tựa như giặc ngoại xâm điên cuồn chiếm đoạt, chỉ hôn thôi không đủ lại còn kéo luôn cả người cô sát vào người mình. Sự bá đạo không thể hiện ở đâu quá to tát mà chính là sự chiếm đoạt nhỏ nhoi này của người đàn ông. Không biết đây là đang trúc giận hay vì lý do nào khác, anh không chút nào 'nương tay'khi hung hăn cắn môi cô, đầu lưỡi tiến quân thần tốc nhanh chóng quân lấy chiếc lưỡi nhỏ đang mất đi phòng bị của cô.
Tâm Đan cảm thấy miệng của mình giờ đây đã không còn là của mình nữa, ngay cả tay chân cũng mèm nhũn ra hoàn toàn không nghe theo bộ não chỉ huy. Nếu không phải Ngụy Giang Thiên luôn ghì chặt cô trong lòng thì chắc có lẽ cô đã ngã xuống hóa thành một vũng nước rồi. Nhưng chính vì Ngụy Giang Thiên ôm cô quá chặt, tựa như muốn khảm cô vào bên trong anh, chính điều này lại khiến Tâm Đan có chút khó thở.
Nhưng tại sao, cô lại không cảm thấy bản thân mình bài xích với loại động chạm thân mật này?
Nhíu mày, đàu cô đau quá...
Ngụy Giang Thiên cũng đồng thời phát hiện biểu hiện bất thường của Tâm Đan, anh buông cô ra những vẫn lo sợ cô sẽ thật sự mất đi sức lực mà ngã xuống, cuối cùng anh để cô tựa vào ngực mình. "Tâm Đan, em sao vậy?"
Tâm Đan xoa xoa nguyệt thái dương của mình. "Tôi đau đầu quá, đau quá... y như có ai lấy búa bổ vào vậy..."
"Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì?"
"Tôi..." Tâm Đan còn chưa nói được một câu hoàn chỉnh thì đầu óc đã tối sầm lại, cô mất đi ý thức. Ở giây cuối cùng trước khi ngất đi, cô nghe thấy âm thanh hốt hoảng của anh đang gọi tên cô.
Anh nhanh chóng để cô nằm lên giường,  Bá Khải đem tới một hộp dụng cụ y tế. Ngụy Giang Thiên đeo ống nghe lên tai sau đó để đầu còn lại vào mạch ở tay của Tâm Đan, sau một vài giây thì dùng đèn pin soi vào mắt cô.
Bá Khang đứng bên cạnh lên tiếng. "Thiếu chủ, tôi nhìn bộ dạng của cô ấy chắc không phải đùa."
Ngụy Giang Thiên lạnh nhạt nói. "Nhịp đập bình thường, não bộ có vẻ không phải bị chấn thương vật lý. Vừa rồi Tâm Đan lại càng không phải đang đùa, cho dù cô ấy chịu ấm ức muốn trả đũa thì cũng sẽ không đùa kiểu này."
"Nếu tất cả bình thường vậy tại sao cô ấy lại quên những chuyện lúc trước chứ?" Bá Khải thắc mắc.
Anh tháo ống nghe trên tay đeo vào cổ. "Trên đường đưa cô ấy về đây có biểu hiện gì lạ không?"
"Có, nhưng thuộc hạ nghĩ cô ấy đang đùa..." Bá Khang nguy ngẫm. "Cô ấy có một câu hỏi rất kỳ lạ. Cô ấy hỏi Dương Nam Phương đang ở đâu."
Hai mắt Ngụy Giang Thiên trầm xuống.
Dương Nam Phương!


Chương 165 đăng ngày: 5/1/2019
Chương 166 dự kiến lên sóng ngày: 10/1/2019 (CHưng sau 100 % H +++++) :v