Chương 153 - Đang muốn xé xác người nào đó

Tùy Chỉnh

Người ta vẫn thường cảm thán thời gian thật tàn nhẫn, có thể dày vò vạn vật một cách đầy uy lực. Còn Tâm Đan lại cảm thấy thời gian thật ra không hề tàn nhẫn, nó không cố tình thay đổi bất cứ thứ gì mà chỉ đơn giản là vạch trần những sự thật. Sở dĩ những người cảm thấy thời gian quá mức tàn nhẫn đều là do họ không thể chấp nhận được sự thật mà thôi.
Có những mối quan hệ đã từng rất tốt đẹp, có những người mình ngỡ như là họ sẽ không thể nào trở thành người khác đi được. Ấy vậy mà, chỉ sau thời gian dài không gặp, tất cả thay đổi một cách chóng mặt.
Thành phố này đông người như vậy, mỗi một ngày có bao nhiêu sự thật được vạch trần bởi thời gian đây?
Có lẽ... Bách Nhật quá xa hoa, quá lộng lẫy nên nghiễm nhiên làm lu mờ đi tất cả sự thật, để đến khi nhận ra thì cũng chỉ có thể nhìn thấy một đống đổ nát của nhân tâm mà thôi.
Mặt trời đã dần ló dạng, tuy nghiên ánh nắng yếu ớt của mùa đông vẫn chưa thể làm tan đi sương mù đầu ngày được. Tâm Đan điều khiển chiếc xe thể thao của Bá Phong đưa chạy với tốc độ trung bình trên đường, sau khi xuống khỏi lộ cao tốc, cô cho xe tấp vào lề đường. Nơi này vẫn còn ở ngoại ô, phải chạy thêm hai cây số nữa mới có thể tiến vào khu vực sầm uất nhất thành phố cho nên cũng khá yên tĩnh. Cô hạ kính xe xuống, không nhanh không chậm thở dài.
Tâm Đan lấy điện thoại ra, bấm một tin nhắn.
• Giang Thiên, anh ổn chứ?
• Em rất lo lắng cho anh.
• Em đã quay về thành Bách Nhật rồi, Tứ Bá truy Phong cũng đang ở đây.
• Anh định tránh luôn cả em sao? Hãy nghe máy đi.
Bốn tin nhắn, mỗi tin cách nhay năm phút đồng loạt gửi đi. Sau đó mười phút, điện thoại của cô hoàn toàn không nhận được tin nhắn hồi âm nào. Tâm Đan thở dài, ném điện thoại qua một bên. Vào đúng lúc này, điện thoại ngoài ý muốn có âm báo điện thoại tới, Tâm Đan giật mình nhanh chóng chụp lấy điện thoại, nhưng đến khi nhìn tên người gọi tới thì vẻ mặt cô đông cứng lại. Sau một lúc chần chừ, cô nghe máy.
Bên kia đầu dây, giọng nói Nguyễn Trọng Hy không nhanh không chậm vang lên. "Vợ à, em quay lại Bách Nhật sao không về nhà?"
Tâm Đan nhíu mày. "Anh nói nhảm cái gì? Tôi vẫn còn ở Đức."
Nguyễn Trọng Hy nghe thấy liền hi hi ha mà cười lớn. "Em còn định nói dối sao? Cô nhóc lừa đào này, trong điện thoại em tôi đã cài định vị GPS, khi nãy hệ thống báo em đang ở gần tôi mà tôi đang ở nhà. Em chạy xe ngang qua nhà cũng không có ý định vào thăm chồng mình sao?"
"Nguyễn Trọng Hy tôi nghiêm túc nhắc nhở anh, hiện giờ giữa chúng ta là quan hệ không có gì cả ngoài danh phận, đây là một hợp đồng của hai bên. Vì vậy tôi không muốn anh nhập vai quá mức, phiền anh gọi tôi là Lâm Dung Tâm Đan." Cô bị Nguyễn Trọng Hy lật tẩy, trong lòng có chút bực bối, tiện miệng cảnh cáo một câu sau đó hùng hồn nói. "Đúng vậy, tôi đã quay lại Bách Nhật. Cũng không có nghĩa là tôi phải báo cáo với anh."
Ở bên kia, Nguyễn Trọng Hy vẫn giữ nguyên cái điệu cười ngả ngớn đó. Tâm Đan thật không hiểu nổi, một người hơn ba mươi tuổi sao phong thái lúc nào cũng giống như thằng lưu manh hai mươi tuổi như vây chứ? Cười cười, cười chết anh đi.
"Tâm Đan, nếu là vì em nghi ngờ chuyện lần này là do tôi làm mà không muốn gặp tôi thì oan ức cho tôi quá."
Cô chớp mắt một cái, nói. "Tôi đương nhiên biết chuyện này anh không liên quan, là do Dương Nam Phương làm."
Chuyện lần này nếu nghĩ chu toàn một chút thì hoàn toàn có thể nhận ra đây không phải là phong thái làm việc của Nguyễn Trọng Hy, nếu như thật sự là hắn làm thì Hồng Môn đã sớm bị đốt cháy từ lâu chứ không đơn thuần là rơi vào tay một người khác. Tâm Đan càng nghĩ càng đau đầu, xem ra cô phải lựa thời cơ xóa bỏ hiểu lầm giữa hai người đàn ông này mới được.
Nguyễn Trọng Hy nghe thấy cô nói thế, thản nhiên tán thưởng. "Hiệu suất làm việc của Tứ Bá truy Phong quả nhiên không tồi chút nào. Giờ em rảnh không?"
"Để làm gì?"
"Số mười ba đường An Đông, ngay bây giờ."
...
Số mười ba đường An Đông mà Nguyễn Trọng Hy nói là một hộp đêm lớn, nơi này hình như là do Nguyễn Trọng Hy cùng một vài người bạn ngoại quốc của hắn xây nên, cũng là nơi hắn lưu lại chơi bời hằng đêm. Tâm Đan cho xe chạy vào bãi đỗ dưới tầng hầm, cô bước xuống định đi thang máy lên tầng trệt thì nhìn thấy phía xa có một chiếc xe quen mắt vô cùng.
Là của Tứ Bá truy Phong.
Trong lòng cảm thấy ngờ được nhưng cô cũng nhanh chóng vào thang máy, đi tới căn phòng mà Nguyễn Trọng Hy nhắn cho cô trong điện thoại. Dù hiện giờ bên ngoài là ban ngày nhưng kể từ khi bước vào nơi này lại giống như là màn đêm dày đặt, chỉ có ánh đèn cùng với nam nữ thác loạn đến mức quên cả bản thân. Cô nhíu mày, thật sự chưa thể thích nghi nổi với sự thay đổi giữa bên ngoài và trong hộp đêm này.
Cô mở cửa đi vào, bên trong phòng âm u, ánh đèn màu dịu nhẹ di chuyển qua lại. Tuy khá tối nhưng cô vẫn biết mình không vào nhầm phòng bởi vì cô đã nhìn thấy Nguyễn Trọng Hy còn có Tứ Bá truy Phong đang ngồi một bên. Tâm Đan không tỏ ra ngạc nhiên nhiều, cô đi tới vài bước nói với một nhân viên phục vụ. "Bật đèn lên."
Nhân viên phục vụ nhìn qua Nguyễn Trọng Hy, hắn gật đầu một cái bảo anh ta làm theo.
Đèn được bật lên, Tâm Đan ngồi xuống một ghế sô pha đơn. "Tại sao mấy người lại ở đây?"
Đây là cô hỏi Tứ Bá truy Phong.
"Là tôi gọi tới." Nguyễn Trọng Hy lên tiếng, sau đó đầy ý vị mà nhìn sang chỗ cô. "Cũng lâu rồi không gặp, em vẫn xinh đẹp như vậy, có điều gầy quá rồi."
"Lời nhảm nhí thì dẹp qua một bên." Tâm Đan tựa vào ghế, chéo hai chân lại. "Nói đi, tìm tôi có việc gì?"
Thái độ của cô rõ ràng là như cái tát dành cho bất ức ai có ý muốn lại gần nhưng lạ thay Nguyễn Trọng Hy lại không hề cảm thây tức giận ngược lại anh còn cảm thấy... thật hài hước. Buồn cười, Lâm Dung Tâm Đan chỉ mới theo Ngụy Giang Thiên không lâu, hiện giờ khẩu khí lại y hệt như là lão đại phu nhân rồi?
Bá Phong ngôi một bên, lúc này lên tiếng. "Nguyễn Trọng Hy rốt cuộc anh đang giở trò gì? Chuyện lần này là do anh làm sao?"
"Không phải tôi, nếu thật sự là do tôi làm thì Hồng Môn chắc chắn đã bị cháy thành tro từ lâu rồi." Nguyễn Trọng Hy ung dung nói.
Tâm Đan thầm ca thán một câu trong lòng, quả nhiên suy nghĩ vừa rồi của cô không sai. Nếu như Hồng Môn thật sự rơi vào tay một kẻ điên như Nguyễn Trọng Hy chắc chắn anh ta sẽ hủy diệt toàn bộ nó.
Nguyễn Trọng Hy nói tiếp. "Ngược lại khi tôi biết là Dương Nam Phương ra tay, tôi đã rất không vui."
Nay lúc Tâm Đan không hiểu vì sao hắn không vui thì Bá Cường lạnh giọng nói. "Ban đầu là anh hợp tác với Nguyễn Trọng Hy đối phó thiếu chủ, còn chính tay giao ra khóa Kim Cương cho Dương Nam Phương. Bây giờ mục đích của mấy người thành công rồi, lại còn ở đây bảo là chưa hài lòng?"
Nguyễn Trọng Hy cười. "Quả thật là tôi cùng Dương Nam Phương có hợp tác, nhưng tôi nghĩ cậu ta sẽ không thể biết được cách giải mật khẩu của khóa Kim Cương nên mới cố tình để lại chỗ cậu ta. Bởi vì căn bản thiếu chủ mấy người sẽ không biết sau lưng tôi còn có một Dương Nam Phương, khóa Kim Cương nằm tay Dương Nam Phương là an toàn nhất."
"Nhưng anh lại không ngờ Dương Nam Phương thật chất ngay từ đầu đã biết cách giải khóa nhưng lại cố tình giấu giếm tài năng để quan sát anh. Vả lại lần này còn chơi anh một vố đau như vậy, dù cho mục đích ban đầu của anh là khiến Giang Thiên suy sụp và Hồng Môn, hiện giờ mọi thứ đều như ý của anh nhưng thứ khiến anh không vui đó là... người đánh bại Giang Thiên không phải anh mà là Dương Nam Phương." Tâm Đan không nhanh không chậm, đềm tĩnh nói.
Nguyễn Trọng Hy nghe cô nói xong, chỉ chỉ tay cười lớn. "Kỹ năng dò xét tâm lý cũng thật tiến bộ, nói hoàn toàn đúng. Ban đầu tôi cũng chỉ nghĩ Dương Nam Phương chỉ là một người có thể lợi dụng nhưng lại chủ quan đánh giá hắn ta quá thấp... cuối cùng lại biến bản thân thành kẻ bị lợi dụng, hài hước thật."
Bá Khải lên tiếng. "Anh nói với chúng tôi những lời này để làm gì?"
Nguyễn Trọng Hy hít sâu một hoi, tựa lưng vào ghế. "Tôi muốn... hợp tác với mấy người, giải vây lần này cho Hồng Môn."
Bá Phong cười khẩy. "Tôi không nghe lầm đấy chứ? Tuy rằng Dương Nam Phương đã đắc tội anh nhưng về cơ bản chúng ta vẫn là kẻ thù, dựa vào đâu chúng tôi phải tin tưởng mà hợp tác với anh?"
Nguyễn Trọng Hy giữ nguyên ý cười trên môi, không nhìn sang Tứ Bá truy Phong nữa mà là nhìn thẳng về phía Tâm Đan như đang chờ cô lên tiếng. Bá Phong thấy vậy thì liền định nói gì đó nhưng giọng của Tâm Đan đã kịp thời vang lên cắt đứt lời anh ta muốn nói. "Hợp tác thế nào?"
"Lâm Dung Tâm Đan cô..." Bá Phong kinh ngạc.
Tâm Đan liếc mắt nhìn, hàm ý rất rõ ràng là đang bảo anh ta im lặng.

Bảo anh ta im miệng đi?
Bá Phong có chút không tin được, anh ta theo thiếu chủ nhiều năm, có thể nói là dưới một người trên vạn người. Ngoại trừ thiếu chủ ra thì cũng không có kẻ nào dám dùng loại thái độ này ra lệnh cho anh ta, ấy vậy mà Lâm Dung Tâm Đan cô ta...
Thật quá đáng...
Nguyễn Trọng Hy nói. "Trước tiên chúng ta phải dụ Dương Nam Phương ra mặt."
"Bằng cách nào?"
Hắn nhếch môi, nhìn chằm chằm cô. "Em."
"Tôi?"
Nguyễn Trọng Hy gật đầu. "Tôi có một kế hoạch thế này..."
...
Buổi chiều hôm đó, Tâm Đan mang theo tâm trạng nặng nề về nhà Trương Gia Vi. Lúc đó cô nàng đang loay hoay nấu ăn trong bếp, nghe thấy Tâm Đan về thì nói gì đó cô cũng không nghe rõ.
Tâm Đan để túi xách lên ghế sau đó ngồi xuống ngã người ra sau, đôi mắt xinh đẹp hơi nhắm lại như đang muốn trấn tĩnh.
Cô rốt cuộc là đang cảm thấy bất an về chuyện gì?
Nếu như tất cả mọi chuyện thật sự là do Dương Nam Phương làm, vậy chẳng phải sẽ càng dễ giải quyết hơn sao? Biết đâu là có hiểu lầm gì đó? Hơn nữa cô từng tiếp xúc với Dương Nam Phương, anh tuyệt đối không phải loại người tàn nhẫn tán tận lương tâm, nhất định chắc chắn là có điều lầm. Chỉ cần tìm hiểu và tháo gỡ nút thắt quan trọng đấy thì chẳng phải tất cả đều được giải quyết sao?
Nhưng tại sao... tâm lại muộn phiền.
Lúc này, giọng Gia Vi từ trong phòng bếp vang ra. "Này Tâm Đan, khi nãy cậu dưới nhà có nhìn thấy bưu phẩm trong hộp thư của tớ không?"
Tâm Đan đáp. "Không để ý."
"Ừ, tí nữa cậu ăn cơm nhé, hôm nay bà cô tớ trổ tài nội trợ đấy. Nói cho cậu biết là cậu tốt số lắm mới được tớ nấu đồ cho ăn đấy, ngay cả Liên Chiếu cũng chưa từng biết chuyện tớ lén học nấu ăn đâu."
Tâm Đan không định đáp lời, lúc này điện thoại cô rung lên âm báo tin nhắn. Cô lười biếng nhoài người lấy điện thoại trong túi xách đem lên xem. Vừa nhìn tới màn hình sáng rực lập tức sự uể oải trên mặt cô biến mất.
Là anh...
Là Ngụy Giang Thiên.
Hai tay Tâm Đan run rẩy cố gắng nhập mật khẩu để mở khóa máy.
Anh nhắn nội dung vô cùng ngắn gọn: Anh vẫn ổn.
Chỉ có ba chữ nhưng lại đánh vào trọng tâm làm sự bất an nãy giờ trong lòng Tâm Đan vơi đi không ít. Cô ngay lập tức gọi lại nhưng điện thoại lại bắt đầu không thông...
Anh biết cô sẽ gọi lại vậy nên anh tiếp tục tắt máy.
Tâm Đan nắm chặt điện thoại trong tay, cô cắn môi tức giận. Ngụy Giang Thiên, đợi khi em tìm được anh em nhất định sẽ cho anh biết cái giá cho việc dám khiến em lo lắng.
Lúc này Gia Vi đi ra. "Này cậu nói sẽ cùng tớ đi ăn trưa mà giờ mới về, có biết tớ dành cả buổi trưa ra đợi cậu không?"
Gia Vi ngồi xuống, đấm đấm bã vai mệt mỏi. Sau đó lại thấy Tâm Đan không nói không rằng, nàng nhìn qua thấy vẻ mặt bạn tốt của mình hầm hầm như thịt bằm nấu cháo.

"Này, Tâm Đan, Tâm Đan... Lâm Dung Tâm Đan!"
Gia Vi đột ngột hét lớn làm cho Tâm Đan giật mình, nhất thời không kìm được lửa giận trong lòng quay về phía nàng quát lên. "Có chuyện gì?"
Gia Vi. "..."
Trương Gia Vi hoàn toàn bị dọa cho câm nín.
Tâm Đan nhìn thấy gương mặt cứng đờ của nàng thì hắng giọng, cố gắng bình ổn tâm trạng. "Xin lỗi, vừa rồi tớ giật mình."
Gia Vi thở phào, vỗ vỗ ngực mình. Cậu là đang giật mình hay muốn ăn tươi nuốt sống người khác thế? Trời ơi đất ơi, Trương Gia Vi nàng làm bạn cùng phòng ký túc cùng Tâm Đan cũng không phải chỉ ngày một ngày hai, ấy vậy mà chưa từng biết bộ dáng lúc tức giận của con quạ con này lại đáng sợ như vậy.
"Hắc hắc, không có gì... cậu vào ăn chút gì đi. Đồ ăn có sẵn rồi, chiều nay tớ có một ca hội chuẩn ở bệnh viện, chắc là tối mới về được."
Tâm Đan thở dài, lắc đầu. "Khi nãy tớ đã uống nước ép rồi, giờ không cho thêm được thứ gì vào bụng nữa. Hay cậu xem đồ ăn tới cho Liên Chiếu đi."
"Này, Lâm Dung Tâm Đan, cậu chỉ mới đính hôn với Nguyễn Trọng Hy thôi mà giờ sao đã có tố chất làm vợ rồi?"
"Cậu nói bậy bạ cái gì?"
"Tớ đâu có nói bậy bạ, nói thật nha, lúc cậu và thầy Ngụy xảy ra chuyện tớ còn lo cả đời cậu cũng không thể yêu ai nữa đấy."
"Cậu đừng nhắc tới người đó!" Tâm Đan lớn tiếng, vừa nghiến răng vừa trừng mắt.
Gia Vi rụt cổ, nhanh chóng phóng khỏi ghế sô pha đứng qua một bên. "Không nhắc, tớ không nói gì nữa... đồ ăn... à đồ ăn cứ để đó đi, lát đi ngang cửa hàng tớ mua ổ bánh mì cho Liên Chiếu cũng được. Bình tĩnh, cậu cứ bình tĩnh... à, ừ... thưa cậu tớ đi..."
Nói rồi Gia Vi dong khỏi nhà nhanh như là đang ngồi phi cơ mà chạy, Cánh cửa đóng lại, cô nàng dựa vào tường thở phì phò.
Sao lại sơ ý như vậy? Nếu như chia tay thì đó chắc hẳn là vết thương lòng rất lớn, sao vừa rồi nàng lại có thể nhắc tới chứ? Gia Vi tự cảm thấy bản thân mình đúng là tội nghiệt.
Ý...
Mà không phải.
Thái độ vừa rồi của Tâm Đan đâu có giống như người bị chọc trúng nỗi đau. Ngược lại giống như là đang muốn xé xác người nào đó thì đúng hơn...
Ôi trời ơi, làm sao mà tự dưng nàng lại bị quát vô cớ tận hai lần trong một ngày thế này?


Upload ngày: 10/11/2018
Dự kiến đăng chương 154 vào ngày: 15/11/2018