Chương 129 - Hoa trong mộng, trăng dưới nước

Tùy Chỉnh

Cô có cảm giác mình đang trôi dào dạt trên biển, mở mắt ra liền phát hiện mình đã bị đưa lên một con tàu từ lúc nào...
Cô nhìn qua khung gỗ, ngoài kia là cảnh biển bao la.
Tâm Đan không hốt hoảng, không sợ hãi. Cô chỉ, rất tuyệt vọng.
Ngụy Giang Thiên lần thứ hai đẩy cô đi như thế này...
"Tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói đàn ông vang lên, Bỗng ca lật đật đi vào ném cho cô một gói cơm nắm. "Ăn đi, còn hơn một ngày nữa mới tới."
"Đi đâu thế?"
Bỗng ca có chút kinh ngạc, cô gái này nhìn qua thì tuổi đời chắc còn nhỏ ấy thế mà lại không hề hoảng sợ khi phát hiện mình ở một nơi xa lạ lại có hoàn cảnh tệ như nơi này. Hơn nữa câu đầu tiên cô hỏi không phải là 'sao tôi lại ở đây?' mà là ba chữ ngắn gọn 'đi đâu thế?' Ngữ khí này của cô giống như đang hỏi một người bạn lâu năm của mình chứ không hề giống như đang nói với người xa lạ như hắn ta.
"Đi New York."
"Ở New York có chuyến hàng nào tới Đức không?"
"Cô muốn đi Đức sao?" Bỗng ca ngẫm nghĩ. "Có, nếu cô muốn tới chừng đó tôi sẽ thu xếp cho cô lên tàu một người bạn."
Tâm Đan không nói thêm lời nào, lặng lẽ mở gói cơm nắm trên tay ra ăn.
Thấy cô không nói, trong lòng Bỗng ca lại phát sinh nghi ngờ . "Này, nhóc, cô là gì của thiếu chủ thế?"
Tâm Đan dừng động tác ăn cơm lại, chỉ một vài giây lại tiếp tục ăn. "Người dưng thôi."
Bỗng ca gật đầu, nếu không phải người dưng thì thiếu chủ cũng không chán ghét mà đẩy cô ta đi xa như vậy.
"Ăn đi, xong rồi thì yên phận chạy trong này, đừng có đi lung tung." Bỗng ca đứng lên định rời đi.
Lúc hắn ta ra tới rèm cửa thì quay lại cẩn thận dặn dò. "Nhớ kỹ, đừng có chạy lung tung, cẩn thận tôi bắn chết cô. Rõ chưa?"
Tâm Đan gật đầu, Bỗng ca yên tâm rồi khỏi.
Đây là một chiếc thuyền buồm có diện tích khá lớn, bên trong căn phòng này mọi đồ vật đều được từ làm từ gỗ nâu. Ở chỗ ra vào không có cửa chỉ có một cái rèm cũ kỹ phủ lên. Bàn và ghế cũng là đồ cũ, ngay cả ấm trà cũng bị phai màu hết phân nữa. Ở đây không giường ngủ, chỉ có một tấm chăn mỏng để đại trên sàn gỗ.
Tâm Đan ăn hết cơm trong tay, uể oải tựa lưng vào vách gỗ thở dài.
Cô chán nản rồi, đi cũng tốt.
Vốn dĩ lần trước quay về là nghĩ rằng bản thân đủ sức chống chọi, cho dù Ngụy Giang Thiên có đối xử thế nào với cô đi nữa thì cô vẫn có thể nhắm mắt làm ngơ. Thế nhưng không ngờ, tất cả đều là do mình tự ảo tưởng sức mạnh mà ra.
Cô từng vẽ ra trong đầu không biết bao nhiêu viễn cảnh, làm như vậy chính chuẩn bị trước để khi đối mặt không quá mức suy sụp. Anh giả như không quen biết cô, anh lạnh lùng với cô, anh tàn nhẫn với cô... Thế nhưng vẽ ra nhiều như thế lại không chút chú ý tới chi tiết Ngụy Giang Thiên lần nữa đẩy cô đi.
Trước đây cô chưa từng tự hỏi, nếu anh xua đuổi cô thì cô sẽ thế nào? Và chính vì không chuẩn bị trước nên khi thực sự gặp phải tình huống này, cô thực sự cảm thấy chán nản, bất lực và cả tuyệt vọng.
Quá khứ đẹp đẽ của hai người giờ đây cũng chỉ như hoa trong mộng, trăng dưới nước mà thôi.
Tiếng sóng biển dạt dào ngoài kia giờ đây cũng chỉ là thứ tôn lên nỗi đau của lòng người hiện giờ mà thôi.
Cô đột nhiên cảm nhận được gò má của mình ấm nóng, giơ tay lên sờ thì hóa ra nước mắt đã rơi tự bao giờ. Cô đột nhiên nghe thấy mùi thuốc lá dù trong phòng hiện giờ chỉ có một mình cô, đột nhiên lại nhớ tới Ngụy Giang Thiên cũng hút thuốc như thế. Không biết có gì đó thôi thúc mà Tâm Đan đứng bật dậy, vén tấm rèm cửa đi nhanh ra ngoài. Nhưng bên ngoài không có gì khác, nước biển vẫn chảy siết, không khí vẫn tràn ngập hương vị của biển cả.
Nhưng mùi thuốc lá không thể thoát khỏi mũi của cô...
Tâm Đan theo quán tính, bất tri bất giác đi về một phía...
Cô đi lên khoang trên của tàu, dọc đường vô cùng vắng vẻ, không có lấy một bóng người. Cô đã nghĩ đây không lẽ là một con tàu ma? Ngay cả thuyền viên cũng không có một ai? Nhưng cho tới khi lên tới khoan trên, cô mới thu lại ý nghĩ kia của mình.
Một người đàn ông, không quá cao nhưng chắc chắn là cao hơn cô. Anh ta có mái tóc vàng có vẻ như là tự nhiên mà có chứ không phải nhuộm, cô nghĩ đó có thể là một người ngoại quốc. Anh ta đứng quay lưng về phía cô, nhìn ra mặt biển phía xa... bàn tay cầm một điếu thuốc đang cháy.
Tâm Đan lại đột nhiên nhớ Ngụy Giang Thiên, nhớ mùi khói thuốc của anh, nhớ khuôn mặt khi đốt thuốc của anh, mọi thứ về anh cứ như thế ùa về. Trong một khoảnh khắc nào đó như muốn bóp chết tim cô...
Dường như người đàn ông tóc vàng kia phát hiện ra có người, anh ta quay lại. Nhìn thấy Tâm Đan, có chút tò mò hỏi. "Cô gái, cô là ai?"
Nhìn anh ta ăn mặc sang trọng, nói không chừng là chủ nhân của con thuyền này. Cô thành thật nói. "Tôi là người đi nhờ thuyền tới New York."
Người đàn ông tóc vàng nhìn cô một lượt từ đầu tới chân. "Nhìn cô còn chưa lớn, trốn cha mẹ đi à? Đi cùng ai? Ý trung nhân?"
Tâm Đan không nói gì, tới tới vài bước nhìn ra cảnh vật biển cả xung quanh.
Người đàn ông tóc vàng. "Người trẻ tuổi các cô sao lại cứ bồng bột như vậy chứ? Cha mẹ nuôi nấng bao nhiêu năm lại chỉ vì một người dưng mà bỏ đi, nhìn cô tuổi còn nhỏ như vậy sau này sẽ làm gì để sống? Chuyến tàu này hôm nay tới New York, đừng tưởng đó là thành phố phồn hoa, thật ra để tồn tại ở đó còn khắc nghiệt hơn cả thành Bách Nhật. Trên đời này sẽ không có con đường nào đẹp hơn con đường quay về nhà đâu."
Tâm Đan không trả lời, đột nhiên cô thực sự rất muốn bên cạnh mình có người cứ nói chuyện như vậy. Tiếng nói này chính là thứ níu kéo tâm hồn đang trôi dạt chốn biển cả của cô quay lại, khiến cô cảm thấy không cô đơn lạc lõng như vừa rồi.
Gió thổi, mái tóc đen nhánh bay nhẹ nhàng phất phơ trong gió.
Thấy cô không trả lời, người kia cũng không định nói tiếp.
Lúc này Tâm Đan đột nhiên lên tiếng. "Anh có thuốc không?"
Người đàn ông quay lại. "Thuốc hút sao?"
Cô gật đầu. "Cho tôi một điếu, làm ơn."

"Cô là con nít hút thuốc cái gì?" Người đó nói.
Tâm Đan không thể hiện thái độ gì, chỉ nhẹ nhàng nói hai chữ. "Làm ơn."
Người đàn ông kia chần chừ vài giây, cuối cùng cũng móc gói thuốc lá trong túi ra đưa về phía cô. Tâm Đan lấy đúng một điếu bỏ vào miệng, anh ta liền hiểu ý đưa bật lửa cho cô.
Gió thổi hơi mạnh, bật lửa cứ liên tục bị dập tắt, cô làm mấy lần vẫn không thể châm thuốc thành công. Anh chàng kia thấy cô dần mất kiên nhẫn thì bất cười, giơ tay giật lấy bật lửa giúp cô châm điếu thuốc. Anh ta làm thật dễ dàng, chỉ một cái là điều thuốc cháy. Nhưng giây sau đó, Tâm Đan vội giật điếu thuốc ra khỏi miệng rồi ho sặc sụa.
Người đàn ông tóc vàng cười nhạo cô không chút che giấu.
Tâm Đan lườm anh ta, vừa rồi chỉ là do chưa chuẩn bị kỹ. Kiếp trước cô cũng từng hút thuốc một vài lần, vẫn còn nhớ cách hút thế nào, rất nhanh đã lấy lại phong độ phun ra một làn khói mờ ảo.
Chả trách có nhiều người nghiện thuốc như vậy, hình như có giúp mình bình tĩnh hơn thì phải.
"Anh là người ngoại quốc à?"
"Không phải."
"Vậy tóc anh nhuộm à?"
"Nó thế nào?"
"Nhìn màu sắc rất tự nhiên, không giống nhuộm."
Người kia cười. 'Tóc giả đấy."
Tâm Đan. "Thế tóc thật của anh đâu?"
"Bị cạo rồi."
Tâm Đan. "..."
Người đàn ông. "Cô gái, nhìn cô không giống người Lam Giang, cô từ đâu tới?"
"Thành Bách Nhật."
Người đàn ông tóc vàng cười. "Ôi chu cha, người thành phố lớn cơ à? Chả trách mới tí tuổi đầu đã tập đua đòi hút thuốc với cả bỏ nhà ra đi, nghe nói Bách Nhật là chốn ăn chơi, có thể sống ở đó xem như gia đình cô cũng khá giả. tôi đoán chắc cô là con gái của nhà giàu nào đó, được chiều quá thành hư nên mới thành ra như vậy phải không?"
"Gì chứ?" Tâm Đan khóc không được mà cười cũng không xong. Cô chỉ mới gặp người này có mấy phút vậy mà đã hình thành cho anh ta một suy nghĩ về cô là một cô gái hư hỏng sa đọa và trụy lạc sao? "Thôi, anh muốn nghĩ sao cũng được."
"Con ranh đó lại chạy đi đâu rồi?" Cô vừa dứt lời, phía bên dưới khoang tàu truyền lên một giọng nói. Tâm Đan nghe ra, là của Bỗng ca.
Tâm Đan nhíu mày, quãng đường còn khá dài mới tới New York. Tốt nhất cô không nên đắc tội với người đàn ông này.
"Tôi phải đi đây, cảm ơn vì điếu thuốc." Tâm Đan nói một câu với người đàn ông tóc vàng sau đó định đi xuống khoang dưới tàu.
"Đợi đã!" Người kia gọi.
Tâm Đan quay lại, anh ta ném luôn cả hộp thuốc về phía cô. Tâm Đan vội giơ tay đón lấy, nghi hoặc nhìn anh ta.
Người đàn ông. "Tôi biết tiếp tay cho trẻ vị thành niên nghiện ngập là phạm pháp nhưng khi nãy cô lên đây tôi thấy tâm trạng cô rất tệ, sau khi hút thuốc tâm trạng đã khá lên rất nhiều. Vì vậy giữ lấy đi, tới New York khi nào cảm thấy nhớ nhà thì hút một điếu."
Tâm Đan nhíu mày nhìn hộp thuốc trong tay rồi mỉm cười. "Cảm ơn, anh chàng tóc giả màu vàng, đúng là người thú vị."
Nói rồi cô quay đi, đi được hai bước lại nhớ ra điều gì quay lại đính chính. "À phải rồi, tôi hai mươi tuổi rồi, không phải trẻ vị thành niên."
Người đàn ông khi sảng khoái cười lớn. Tâm Đan nhanh chóng quay lại khoang dưới, một mình anh ta đứng trên khoang trên, chậm rãi quay lại nhìn ra mặt biển. Đàn chim Hải Âu sải cánh bay qua trước mặt, lộ ra đôi mắt thâm thúy đầy sự nguy hiểm. "Lâm Dung Tâm Đan, cô cũng thật thú vị."
Thấy cô quay lại, Bỗng ca càu nhàu. "Nhóc, tôi bảo cô ngồi yên ở đây cô đã đi đâu?"
"Đại tiện tiểu tiện trong này luôn phải không?" Tâm Đan lạnh nhạt đáp, đi lướt qua hắn ta.
Hắn ta quay lại, theo sau cô. "Cô đã đi đâu?"
"Tôi cũng không thể nhảy xuống biển trốn được, anh lo cái gì?"
"Thì biết là vậy...." Bỗng ca không biết nói gì thêm, vùng biển này nổi tiếng nhiều cá Mập, khẳng định chắc chắn là con nhóc' này sẽ không dám nhảy xuống. Vừa rồi Bá Khang đặc biệt căn dặn hắn ta phải đưa cô tới nơi an toàn, nếu như Tâm Đan có chút mệnh hệ gì e là cái mạng này của Bỗng ca hắn cũng không giữ được vậy nên vừa rồi hắn ta mới khẩn trương như vậy.
Nhìn thấy điếu thuốc trên tay cô còn chưa cháy hết, hắn hỏi. "Cô nhóc, cô còn tập hút thuốc nữa sao?"
Tâm Đan ngồi xuống cái ghế gỗ, vì trong phòng chỉ có một cái nên cô ngồi thì bắt buộc Bỗng ca phải đứng. "Tôi không phải là cô nhóc."
Cô cũng không nói chuyện nhiều với Bỗng ca, dù sao giữa hai người họ cũng chả có gì để nói. Tâm Đan lấy điện thoại ra, nhìn mấy vạch sóng trên đó rồi nhíu mày. Cô giơ tay cầm điện thoại lên cao giơ qua giơ lại xem có bắt được chút sóng nào hay không, nhưng vẫn không được. Cuối cùng mất kiên nhẫn ném luôn cái điện thoại lên bàn.
Bỗng ca. "Bây giờ ở ngoài biển, nếu có sóng thì cũng rất yếu. Cô cần liên lạc với ai sao?"
"Không có." Cô vốn định gọi hỏi Nguyễn Trọng Hy xem chuyện cô bày hắn giải quyết đã tới đâu rồi, nhưng nếu trời định là không thể gọi thì cô cũng đành chịu.Dù gì thì khi đi ra khỏi một ngàn hải lý thì giữa hai người cũng không còn hôn nhân giả gì nữa.
Tất cả mọi chuyện ở thành Bách Nhật, bao gồm cả Ngụy Giang Thiên cũng đều như gió thổi mây bay mà thôi.
Lúc này một gã thanh niên cởi trần nửa thân trên chạy vào hớt ha hớt hãi. "Nguy rồi Bỗng ca, phía sau đuôi tàu bị ai đó đâm thủng rồi."
---


Đáng lý ra là hôm qua đăng, nhưng hôm qua cho tới giờ nhà ta bị mất mạng :(( thiệt là muốn vác đơn đi kiện tụi cá Mập hết sức =)) giờ mạng cũng còn yếu, chắc là đăng xong rồi ngủ :*
Trong chương này, xuất hiện một anh chàng tóc giả màu vàng nhỉ :)) Đấy là nhân vật phản diện nặng ký nhất trong truyện đấy =)) chuẩn bị tinh thần đón nhận anh đi.