Chương 123 - Chiêu thức thu phục lòng người

Tùy Chỉnh

Dạo này Nguyễn Trọng Hy vẫn không về nhà, nhưng hắn không hề đến chỗ những cô minh tinh tìm thú vui. Mà là đến chỗ các đối tác thương thảo hợp đồng, chưa bao giờ mọi chuyện hỗn loạn tới mức này.
Công viên giải trí Gulnilla do hắn thành lập cách đây một năm vốn dĩ hoạt động rất tốt nhưng giờ đây không hiểu vì sao mười lăm cổ đông góp vốn thành lập công viên lại bất ngờ thu hồi vòng vốn của mình lại. Điều này làm cho hắn chao đảo, mà cả tập đoàn Vạn Đức cũng bị ảnh hưởng. Nguyễn Trọng Hy vừa hay tin, liền nhanh chóng rời khỏi đại tiệc để giải quyết, nói chung là xử lý vấn đề càng sớm càng tốt, đừng để cha hắn biết thì lại trút hết gánh nặng lên đầu hắn như mọi khi.
Nhưng thái độ của các cổ đông vô cùng dứt khoát, họ chỉ nói ra một lý do mập mờ và không hề thay đổi ý định tiếp tục đầu tư vào Gunilla.
Cho đến hôm nay, truyền thông thế giới chấn động tin tức Gunilla bị cháy lớn.
Tâm Đan vừa hay cũng xem tin này trên mạng, đã năm giờ sáng và kể từ hôm qua tới giờ không hiểu vì sao mà cô không ngủ được. Nếu đã không chớp mắt được thì đành lên mạng tìm trò chơi tiêu khiển, thế nhưng không ngờ tới thừ đập vào mắt cô là tin tức Gunilla bốc cháy dữ dội.
Cô cũng từng nghe tới công viên giải trí này và biết được nó thuộc quyền sở hữu của Nguyễn Trọng Hy. Giờ phút này cô mới hiểu lý do vì sao hắn không về nhà mấy ngày nay.
Một thảm họa xảy ra trong sự kiện mang tên Gustel khi một lâu đài bất ngờ bùng cháy. Sức nóng của hỏa hoạn lên tới 2000 độ C, làm chảy cả những bức tường bằng thép. Hầu hết mọi người trong tòa lâu đài chạy thoát, nhưng có mười bảy trẻ vị thành niên không tìm được đường ra và chết cháy trong đó. Thi thể của họ bị cháy đen tới nỗi không thể nhận dạng. Các chuyên gia đã phải dùng hồ sơ nha khoa để xác định danh tính nạn nhân. Công viên giải trí Gunilla bị khởi kiện vì thiếu các thiết bị an toàn phòng chống cháy nổ...
Được biết, tòa lâu đài bị bốc cháy là ngôi nhà ma thuộc một trong những hạng mục loại hình trò chơi cảm giác mạnh của Gunilla. Còn có cả video quay lại tình trạng hỗn loạn khi đó tại hiện trường, đoạn phim bị rung do người quay phim có vẻ cũng đang chạy khỏi đám cháy lớn. Trong clip ghi lại những người có mặt tại công viên này bỏ chạy tán loạn do hoảng sợ khi chứng kiến cảnh lâu đài bị đồn là ma ám bốc cháy ngùn ngụt. Hầu hết du khách đều tìm được nơi trú ẩn an toàn.
Sau khi xem tin tức, cô cũng đồng thời nghe thấy tiếng chân người gấp rút ngoài cửa, có vẻ như người làm trong nhà đang được triệu tập gấp. Tâm Đan khoác áo khoác nỉ vào giữ ấm rồi xỏ dép mở cửa đi ra ngoài.
"Thiếu phu nhân!"
"Có chuyện gì vậy?" Tâm Đan giữ một cô bé giúp việc lại hỏi.
"Công viên Gunilla bị tai nạn, ông chủ đang rất tức giận."
"Có Nguyễn Trọng Hy ở đó không?"
"Có!"
Tâm Đan nhủ thầm trong lòng: Nguy rồi.
Cô nhanh chóng chạy xuống, lúc này bên dưới đã hội hộp rất đông đủ.
Ngụy Giang Thiên vẫn ngồi ở vị trí bên trái của anh, Ngụy Yến và Nguyễn Tôn ngồi chính giữa mà vẫn như mọi khi, Nguyễn Trọng Hy đang đứng chịu chỉ trích của cha mình.
Thấy cô đi ra từ thang máy, Ngụy Giang Thiên cũng chỉ nhìn một cái rồi hờ hững rời mắt.
"Tại sao công viên không có thiết bị phòng chống cháy nổ?" Nguyễn Tôn chất vấn.
"Con chưa kịp chuẩn bị..."
"Vậy bây giờ đã kịp chưa? Mười bảy mạng người, không phải là con số nhỏ."
"Con cho rằng vụ hỏa hoạn này do người khác cố tình bày trò..." Nguyễn Trọng Hy nói.
"Ta không quan tâm." Nguyễn Tôn quát. "Cho dù là cố ý hay vô tình mà ra thì chuyện công viên không có thiết bị phòng chống cháy nổ là chuyện sai lầm của chúng ta rồi. Con có biết số người bị thương trong vụ cháy đó là ba trăm người không? Chưa tính tới số tiền con phải bồi thường thiệt hại cho mười bảy người chết thì số viện phí cho người bị thương đã nhiều hơn con số con bỏ ra thuê người xây dựng nên Gunilla rồi. Còn nữa, hiện giờ đối tượng bị kiện không phải là Gunilla mà là Vạn Đức, họ kiện công ty mẹ chứ chẳng ai chú ý đến một cái công viên bỏ đi cả. Bây giờ con vừa làm gì thế? Thông báo cắt giảm lương của nhân viên?"
"Nếu không làm vậy thì sao có thể đền bù cho những nạn nhân của vụ cháy đó?"
"Con im đi!" Nguyễn Tôn tức giận. "Con cắt giảm lương nhân viên vô cớ như vậy có biết đã gây ra bất bình nội bộ của Vạn Đức không? Bây giờ cả ngàn người đang đình công kia kìa, biết bao nhiêu dự án lớn sắp tới vì chuyện này mà phải hủy hết. Con khiến mọi chuyện thành ra như vậy, con vừa lòng chưa?"
"Con xin lỗi." Nguyễn Trọng Hy miễn cưỡng nói.
"Con chỉ biết nói câu đó, ngoài ba chữ đó ra con có thể nói chữ nào nên người hay không? Nguyễn Tôn ta không hiểu vì sao lại sinh ra một đứa phá gia chi tử lại còn làm việc thiếu cẩn trọng như vậy. Kể từ hôm nay, con không còn là giám đốc Vạn Đức nữa, và sau này cũng đừng bao giờ tơ tưởng tới ghế chủ tịch."
"Cha!" Nguyễn Trọng Hy lúc này mới phản ứng.
"Không nói nhiều nữa!" Nguyễn Tôn lớn tiếng ngắt ngang.
Ngụy Yến. "Lão già, ông bớt giận đi, đừng trong lúc nóng giận mà quyết định sai lầm. Trọng Hy nó là con trai ông, nó không lên ghế chủ tịch ngồi thì ai có tư cách lên đó chứ?"
Nguyễn Tôn hừ một tiếng, nhìn qua phía Ngụy Giang Thiên. "Giang Thiên, chuyện này dượng giao cho con."
"Lão già này." Ngụy Yến chật lưỡi. "Tổ tiên của nhà họ Nguyễn đã ghi rõ, cơ nghiệp của gia tộc chỉ truyền lại cho người cùng huyết thống, ông không thể làm như vậy."
"Có gì mà không thể?" Nguyễn Tôn nói. "Luật lệ đặt ra là dành cho con người thay đổi, xét về bản lĩnh thì Giang Thiên thích hợp để ngồi vào vị trí chủ tịch hơn nó nhiều. Tôi thà đem hết tiền đồ của của mình giao cho người ngoài cũng không để tất cả bị hủy hoại trong tay một tên phá hoại như nó được."
Ngụy Yến không nói thêm điều gì nữa, tuy trong lòng bà không có tham vọng chiếm cả công ty nhưng nếu con trai bà thật sự có thể ngồi vào vị trí chủ tịch thì còn gì tốt hơn?
"Xin lỗi nhưng con không thể đảm nhiệm trọng trách này." Lần đầu tiên, Ngụy Giang Thiên lên tiếng.
Câu trả lời không nằm ngoài dự liệu của Ngụy Yến, nhưng vẫn khiến bà có đôi chút không hài lòng. Trong tình huống này, tốt nhất bà không nên nói gì, nếu không rất dễ khiến người khác hiểu lầm bà muốn chiếm đoạt tài sản của nhà họ Nguyễn.
Nguyễn Tôn cũng như Ngụy Yến, không ngoài dự liệu khi Ngụy Giang Thiên từ chối yêu cầu này. Ông đã nhiều lần đề nghị nhưng lần nào anh cũng từ chối. Thật ra Ngụy Giang Thiên trước mắt ông vẫn vô cùng bí ẩn, ông không biết phía sau anh đang có việc gì còn lớn lao hơn cả Vạn Đức. Anh rất ít khi ở Nguyên Viên, nhưng gần đây, kể từ khi Trọng Hy đính hôn thì tần suất Ngụy Giang Thiên xuất hiện ở Nguyên Viên ngày càng tăng lên.
Dẫu vậy nhưng khi ông lần nữa đề nghị thì vẫn là một câu từ chối.
Ngụy Giang Thiên chưa bao giờ nói lý do từ chối yêu cầu này, nhưng từ việc cảm một Vạn Đức ông hai tay dâng lên mà anh không nhận cũng đủ khiến Nguyễn Tôn đánh giá cao anh.
Ở đây hiện giờ chỉ có duy nhất Nguyễn Trọng Hy là không phục. Từ nhỏ tới lớn dù hắn làm gì trong mắt Nguyễn Tôn vẫn là phần sai thuộc về hắn, là do bản lĩnh hắn không đủ lớn như Ngụy Giang Thiên để có thể khiến ông tin tưởng hay là do cha hắn chưa bao giờ xem trọng hắn? Là do hắn không phải con trai của người phụ nữ ông yêu như Ngụy Yến sinh ra mà là cốt nhục của người ông bị bắt buộc phải cưới về làm vợ có đúng không?
Hắn nắm chặt tay cuộn lại thành một nắm đấm đủ để trút hết mọi bất mãn trong lòng mình rồi quay người muốn quay về phòng ngủ. Hắn nhìn thấy Tâm Đan, cô vẫn luôn lẳng lặng đứng đó theo dõi diễn biến.
Lúc Nguyễn Trọng Hy đi về phía cô, khoảnh khắc định lướt qua thì Tâm Đan bất ngờ kéo cánh tay hắn lại. Nguyễn Trọng Hy kháng cự, muốn giãy tay cô ra, cô lại dùng sức nắm chặt hơn.
Hắn nhìn cô, cô khẽ lắc đầu cảnh cáo hắn.
Nếu bây giờ Nguyễn Trọng Hy bỏ đi, mọi chuyện chắc chắn sẽ xấu hơn.
Ngụy Giang Thiên ngồi phía xa, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm đôi nam nữ kia.
Nguyễn Trọng Hy miễn cưỡng bị Tâm Đan kéo lại đứng trước mặt Nguyễn Tôn.
Ông không nói gì, rõ ràng là còn vô cùng giận.
Nãy giờ cô đã đủ để hiểu rõ vấn đề của mọi chuyện, bèn lên tiếng. "Cha, về chuyện tiền bồi thường cho các nạn nhân có lẽ con không giúp được nhưng chuyện nhân viên Vạn Đức đình công con có thể tìm biện pháp."
"Tâm Đan!" Ngụy Yến hiếm khi lên tiếng gọi cô. Có điều, lần này bà cảnh cáo. "Đây không phải là chuyện nhỏ, một con nha đầu như con thì có thể làm được gì hơn chứ?"

Vậy dì Ngụy là người lớn, đi hết hơn nửa đời người rồi có tìm ra biện pháp gì không?
Cô thật sự muốn nói như vậy, nhưng chỉ sợ nói xong thì bị đuổi khỏi nơi này mất...
"Mọi chuyện đều là chuyện đã rồi, cho dù cha có ngồi ở đây trách Trọng Hy thì cũng không giải quyết được tình hình. Chi bằng cứ để con thử xem sao, được thì được không được thì cũng đảm bảo không làm hại tới Vạn Đức."
Ngụy Yến. "Cô xem đây là chuyện gì? May rủi chắc?"
"Cứ mặc kệ đi." Nguyễn Tôn nói. "Lần này ta tin tưởng hai đứa, giao việc đình công ở Vạn Đức lại cho con và Trọng Hy phụ trách. Giang Thiên, con thu xếp bồi thường cho người nạn nhân giúp dượng."
Mọi chuyện lại đâu vào đấy.
Không, chỉ là nhiệm vụ đâu vào đấy thôi. Còn sự tình vẫn chưa ra gì...
Nguyễn Trọng Hy đóng cửa phòng lại, liền quay qua nhìn cô. "Em muốn làm gì?"
Cô đứng đối diện, tự tin ngẩng đầu nhìn hắn. "Chẳng phải anh muốn ngồi vào ghế chủ tịch sao? Tôi giúp anh."
"Em có đủ năng lực đó sao?" Nguyễn Trọng Hy tỏ thái độ không tin tưởng cùng với xem thường.
Tâm Đan thản nhìn cười. "Chỉ sợ là anh không có năng lực theo chân tôi thôi."
Hắn giật mình, có chút không tin được là lời này lại do Tâm Đan nói ra. Cho dù suy xét thế nào thì khẩu khí này so với một cô nhóc 20 tuổi như cô cũng đã quá cao rồi. "Rốt cuộc em muốn làm gì?"
"Tôi sẽ ngồi cùng thuyền với anh."
Hắn nheo mày. "Dựa vào đâu tôi phải tin em? Em nghĩ tôi sẽ đi tin tưởng mà ngồi cùng thuyền với người phụ nữ yêu kẻ thù của mình sao?"
"Tôi không còn tình cảm với Ngụy Giang Thiên." Tâm Đan không chút chần chừ khẳng định.
Nguyễn Trọng Hy đánh giá cô một phen. "Vậy tại sao em giúp tôi?"
Tâm Đan cẩn thận suy xét lời ăn tiếng nói trong đầu, cố gắng giữ cho mạch nói chuyện của mình ngày càng trôi chảy. "Xem như tôi đang làm tròn nghĩa vụ của một người vợ đi, tuy rằng chúng ta kết hôn giả nhưng chắc chắn rằng người ngoài không biết điều đó. Nếu như anh gặp nạn mà người vợ như tôi đứng yên dửng dưng mà nhìn, thì người hứng chịu áp lực lại là tôi rồi không phải sao? Với lại tôi và anh kết hôn giả là để anh có thể lấy được lòng tin của cha anh, có thể thuận lợi nhận cái ghế chủ tịch của Vạn Đức. Nhưng bây giờ, kế hoạch đã thất bại phân nửa, cha của anh rõ ràng rất thất vọng với anh không phải sao?"
Nguyễn Trọng Hy im lặng, không phải là 'bây giờ' mà là từ lúc hắn còn rất nhỏ thì cha đã tỏ thái độ bất mãn rồi, cho dù là hắn có làm tốt thế nào đi nữa.
Thấy hắn im lặng, Tâm Đan nâng khóe môi hài lòng nói tiếp. "Nguyễn Trọng Hy, tuy rằng trong cam kết ban đầu có ghi rõ, sau một năm dù cho anh có ngồi ở cái ghế nào đi nữa thì chúng ta vẫn sẽ đường ai nấy đi. Điều này cũng chứng minh, cho dù bây giờ anh có bị làn sóng phẫn nộ bên ngoài dìm chết cũng chẳng liên quan gì Lâm Dung Tâm Đan tôi. Nhưng tôi không thích như vậy, tôi muốn cuộc hôn nhân của mình tuy rằng là giả nhưng cũng phải thật mỹ mãn."
"Mỹ mãn?" Nguyễn Trọng Hy cười khẩy, "Em xem trọng cuộc hôn nhân này sao?"
"Tôi là đang xem trọng hồi ức của đời mình."
Nguyễn Trọng Hy đi tới quầy pha chế, lấy ly rượu rồi đổ một dòng chất lỏng màu đỏ sóng sánh ra ly.
Tâm Đan. "Nếu sau này có nhìn lại, tôi cũng không muốn trong quá khứ mình đã có một đời chồng, tuy là giả nhưng người chồng đó lại thất bại thảm hại."
"Dựa vào đâu em nói như vậy?" Giọng Nguyễn Trọng Hy lạnh đi.
Tâm Đan biết, lời này của cô một khi nói ra nếu dẫn dắt không tốt sẽ hoàn toàn có tác dụng xấu. Vì nó đả kích nghiêm trọng đến tự tôn của đàn ông, nhưng trong tình huống này Tâm Đan không còn biện pháp nào khác ngoài nói ra lời này. Cô đi tới, chậm rãi ngồi xuống sô pha. "Anh ba mươi mốt tuổi, vẫn chưa ngồi được lên ghế chủ tịch của Vạn Đức. Tôi dựa vào cái này có được không?"
Nguyễn Trọng Hy im lặng, nắm chặt ly rượu trong tay.
"Tuy tôi tiếp xúc với gia đình anh chưa lâu, nhưng tôi nhìn ra được cha anh hoàn toàn không có một chút sự tín nhiệm nào đối với anh. Ngay cả khi Ngụy Giang Thiên không để mắt tới tập đoàn Vạn Đức thì ông ấy cũng cam tâm tình nguyện với lựa chọn cuối cùng là anh. Nguyễn Trọng Hy, anh đã cố gắng rất nhiều, hơn nữa những việc anh làm cho Vạn Đức còn cả Ngụy Giang Thiên, nhưng vì lý do gì mà cha anh luôn đóng vai người vạch lá tìm sâu để trách móc anh?" Tâm Đan bình tĩnh nói tiếp. "Là vì trong thế giới của ông ấy, chỉ có Ngụy Yến, người phụ nữ ông ấy yêu thương. Chính vì yêu dì Ngụy, cho nên trong mắt ông ấy xem đứa con của dì Ngụy là vàng là bạc còn anh Nguyễn Trọng Hy anh chẳng qua là cốt nhục của người phụ nữ ông ấy bị bắt buộc phải cưới về. Mỗi lần nhìn thấy anh, ông ấy đều sẽ nhớ lại quá khứ miễn cưỡng đó."
Cô dừng lại, quan sát Nguyễn Trọng Hy.
Hắn nhìn chằm chằm vào chất lỏng trong ly rượu, sau một ly thì không nói lời nào mà dứt khoát ngửa đầu uống hết cả ly.
Cách tốt nhất để đi vào thế giới của một người chính là bản thân mình phải là người thấu hiểu được những gì người đó luôn nghĩ trong lòng. Nhưng biện pháp này của cô cũng vô cùng nguy hiểm, nó mang lại hai loại tác dụng khác nhau. Hoặc là khiến Nguyễn Trọng Hy có cảm giác tìm được đồng minh, có người thấu hiểu mình mà tin tưởng cô. Hoặc là khiến hắn như bị nói trúng tim đen, thẹn quá hóa giận quay lại trở mặt thành thù với cô.
Vậy nên, hiện giờ không gian của hai người chính là một đấu trường tâm lý thực thụ.
Cả hai người im lặng, thử thách độ gan dạ của đối phương. Sau một lúc, Nguyễn Trọng Hy nhếch môi mỉm cười. "Tâm Đan, tôi nên khen em thông minh hay là liều mạng đây?"
Một người thạo đời như Nguyễn Trọng Hy, không lý nào không nhìn ra được chiêu thức mà Tâm Đan sử dụng. Hắn phải công nhận cô gái này thông mình thì có thông minh nhưng mức độ liều mạng và bất chấp tất cả trong xương máu cô còn nhiều hơn gấp bội lần. Dám đem lòng tin của hắn làm một ván cược kiểu này trên đời này hắn nghĩ cũng chỉ có duy nhất một Lâm Dung Tâm Đan cô là dám làm.
Tâm Đan như buông bỏ được hàng tấn căng thẳng trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên kiên cố. "Vậy tóm lại, anh có muốn ngồi chung thuyền với vợ mình không?"
Nguyễn Trọng Hy giơ ly rượu về phía cô, tao nhã cười. "Có người vợ toàn tâm toàn ý vì mình như vậy, sao tôi lại ngồi riêng thuyền chứ? Nói đi, em định giúp tôi bằng cách nào?"
"Chuyện này cần phải xem anh có tin tưởng tôi không trước đã."
"Ý của em là..."
Cô nói thẳng. "Vừa rồi nhìn thái độ của anh ở trước mặt Nguyễn Tôn, tôi dám khẳng định kẻ chủ mưu của vụ cháy ở Gunilla là ai. Anh không vạch trần kẻ đó chắc hẳn là có lý do của riêng anh, vậy nên tôi mới nói phải xem anh có đủ tin tưởng để nói cho tôi biết kẻ đó là ai không."
Nguyễn Trọng Hy nheo mày. "Lâm Dung Tâm Đan, cách suy đoán lòng người này là em học từ chỗ Ngụy Giang Thiên sao?"
"Không liên quan tới anh ấy." Cô đáp. "Tôi học được từ cách con người đối xử với con người."
"Em chỉ là một cô nhóc 20 tuổi, dựa vào đâu lại dám tự tin dùng những chiêu thức thu phục tâm lý con người kia ở chổ tôi?"
Dựa vào kinh nghiệm bương chải của một con nhỏ từng sống đầu đường xó chợ, từng bị cảnh sát truy nã, người người đuổi đánh. Nhưng cô tuyệt đối không thể nói như vậy. "Tuổi tác chưa hẳn là thước đo độ khí chất của mỗi người, hơn nữa tôi là đang dựa vào lòng tin của anh đối với tôi."
Nguyễn Trọng Hy nghe được câu trả lời ngoài dự đoán, nếu đổi lại là người khác khi nghe thấy câu nói khiêu khích kia của hắn thì đã sớm thu lại sự cao ngạo mà khép nép khiêm tốn từ lâu rồi. Nhưng cô gái này lại đưa ra câu trả lời khiến hắn thích thú. Trong lòng Nguyễn Trọng Hy chỉ tâm niệm về cô trong vỏn vẹn ba chữ: Rất thông minh.
Nếu như hắn có lòng tin ở chỗ cô, vậy thì đó chính là điểm tựa cho 'chiêu thức thu phục lòng người' của cô rồi.
Vì vậy Tâm Đan giao vào tay hắn thứ gọi là 'sợi dây quan trọng nhất trong chiêu thức tâm lý' mà cô sử dụng nhưng lại không khiến Nguyễn Trọng Hy cảm thấy bản thân đang nắm 'mấu chốt của vấn đề' cô chỉ giao cho hắn thứ mà hắn nên nhận còn lại phần mấu chốt quyết định tính thành bại thì vẫn nằm an toàn trong tay cô.
Nguyễn Trọng Hy bật cười. "Em không cho rằng kẻ chủ mưu lần này là Ngụy Giang Thiên sao?"
"Không phải tôi không cho rằng." Tâm Đan đứng lên, đi tới trước mặt Nguyễn Trọng Hy. "Mà là tôi chắc chắn không phải anh ấy."
"Ồ?" Nguyễn Trọng Hy chiêm ngưỡng dáng vẻ bình tĩnh này của cô. "Dựa vào đâu?"
"Dựa vào sự hiểu biết của tôi." Cô nói. "Thiếu chủ Hồng Môn trước giờ nổi danh là người tàn nhẫn, chứ không phải là người hèn hạ thích chọc gậy bánh xe. Thứ nhất, trước giờ Ngụy Giang Thiên chưa từng làm gì tổn hại đến Vạn Đức. Thứ hai, kẻ đối đầu với anh ấy là anh chứ không phải sản nghiệp nhà họ Nguyễn. Đối với anh ấy, Nguyễn Tôn đối tốt với mẹ anh ấy vậy nên cũng xem như có ơn với anh ấy, Ngụy Giang Thiên không có căn cứ nào để hại ân nhân của mình. Thứ ba, anh ấy có cả Hồng Môn nắm phân nửa thị trường trắng ở Châu Á này rồi, có sự đồng thuận của vô số nhân vật có quyền lực trên khắp thế giới này rồi, muốn Ngụy Giang Thiên để mắt tới thì thứ đó chỉ có thể là thứ gì đó khủng khiếp hơn tất cả những gì anh ấy có. Còn một tập đoàn Vạn Đức so với Hồng Môn cũng như con tép nằm trên mép con tôm, anh hiểu ý tôi rồi chứ?Vậy nên đừng dài dòng nữa, tôi muốn biết kẻ đứng sau vụ này là ai? Rõ ràng kẻ đó gây khó khăn cho anh nhưng anh lại muốn bao che cho họ, tôi thực sự hơi hồ đồ rồi. Rốt cuộc người đó là ai?"
"Em chưa cần thiết phải biết, điều em nên làm hiện giờ là nói tôi biết em muốn đối phó với đám nhân viên đình công kia bằng cách nào?"