Chương 117 - Cậu cả bớt giận

Tùy Chỉnh



Máy bay chỉ vừa đáp cánh, Nguyễn Trọng Hy cho người đi làm thủ tục nhập cảnh và nhận lại hành lý. Từng ngọn gió mát rượi cứ thể lướt qua mái tóc dài của cô.
Hóa ra thời tiết Bách Nhật vào mùa thu lại lộng gió mát rượi thế này, không se lạnh như Đức nơi này vẫn ấm cúng hơn bao giờ hết.
Lúc rời khỏi đây, mái tóc cô dài đến vai, một năm sau quay lại tóc cũng đã dài tới thắt lưng. Cô thay đổi, mọi người thay đổi, đều không còn như xưa nữa rồi. Tâm Đan đứng giữa sân bay, nhìn dòng người đi đi vội vã xung quanh, hít thật sâu loại không khí làm cô xao xuyến này.
Nguyễn Trọng Hy đi tới bên cạnh cô, hai tay bỏ vào túi quần. "Dù tất cả thay đổi, Bách Nhật vẫn giữ nhịp sống nhộn nhịp của nó. Thật ra, cho dù cuộc đời có bao nhiêu thằng trầm, bao nhiêu lần lầm lỗi đi nữa, mỗi khi ngẩng đầu thì đều vẫn có thể nhìn thấy bầu trời kia. Lúc đó mới biết, ít nhất cho dù vạn vật biến đổi thì bầu trời vẫn giữ một màu xanh chung thủy như ban đầu. Thật tốt!"
Cô quay qua, nhìn hắn. "Với một người thích sự thay đổi như anh, nói ra được câu này thật sự khiến tôi cảm thấy bất ngờ."
Nguyễn Trọng Hy bật cười, nhún vai một cái. "Biết sao được? Vì tôi luôn luôn tò mò, hứng thú với mọi thứ trong cuộc sống và nhiều lĩnh vực nên đối với tình yêu tôi có thể yêu và rồi thay đổi. Tôi luôn mong muốn người phụ nữ của mình phải thật sự theo kịp mình về trí tuệ." Hắn bước lên vài bước, đứng gần cô hơn, từ trên cao nhìn xuống đối diện với đôi mắt xám tro xinh đẹp. Thấp giọng nói. "Và tôi sẽ vô cùng thích thú khi gặp một đối thủ thông minh. Tôi không phải là người ích kỷ nên sẽ luôn luôn mong muốn em thể hiện sự thông minh của mình. Để chinh phục được tôi rất dễ, trước tiên em phải là một người có trí não."
Tâm Đan giơ tay, đẩy vào lồng ngực hắn một cái khiến Nguyễn Trọng Hy lui ra sau vài bước. "Để chinh phục tôi cũng rất dễ, chỉ cần anh đừng vô lại và biết chừng mực."
Cô quay lưng đi ra bãi đỗ xe.
Nguyễn Trọng Hy nở nụ cười vui vẻ, chỉ chỉ tay. "Lạnh lùng thật, nhưng tôi thích."
Trong điện thoại Tâm Đan có một tin nhắn, ngắn gọn năm chữ: Hiện giờ đang ở đâu?
Nguyên Viên rộng lớn, không phải là cô chưa từng tới đây. Thế nhưng lần này tiến vào lại có cảm giác khác biệt những lần trước. Người làm cùng quản gia trên dưới lớn bé đều tập hợp tại cổng chính. Họ gọi cô là thiếu phu nhân, những danh từ mỹ miều này cô lại không hề thích một chút nào.
"Dù đã đến đây rất nhiều lần nhưng tôi vẫn chưa nói câu này với anh." Tâm Đan nhìn xung quanh. "Nguyễn Trọng Hy, anh thật biết cách hưởng thụ."
Nguyễn Trọng Hy ra lệnh cho người làm đem hành lý của cả hai lên phòng sau đó cởi bỏ áo khoác ngoài tùy tiện ném cho một cô bé giúp việc rồi ngã người lên ghế sô pha một cách cực kì không quý tộc. "Khu này gồm hai căn nhà, tôi mua vào năm 1998 với giá 10 triệu USD. Mỗi căn có 5 phòng ngủ, 4 phòng tắm và nằm cạnh bờ biển Kiomito."
"1998? Không phải chứ lúc đó cùng lắm anh chỉ mới 11 tuổi."
Nguyễn Trọng Hy cười một tiếng, nheo mắt trêu ngươi. "Em có biết cái gì gọi là giàu từ trong trứng giàu ra không?"
"Biết, nhưng chuyện đó chỉ đơn giản là ăn bám cha mẹ. Có gì đáng hãnh diện?" Cô sắc sảo không chút khách khí đáp lại.
"Nếu như người khác nói câu này với tôi, tôi có thể nổi giận mà khiến cho kẻ đó tán gia bại sản chỉ trong một đêm đấy." Hắn nằm dài ra sô pha, phẩy tay ra lệnh cho người làm đem nước lên. "Nhưng mà Tâm Đan, chúng ta hiện giờ là vợ chồng em cũng không cần cứ nói chuyện là làm tổn thương tôi như vậy."
Hắn vươn tay ra kéo lấy tay cô. "Ngồi xuống đi."
Cô giật tay ra, ngồi xuống ghế đối diện. "Hai vị trưởng bối kia đâu rồi?"
"Em cứ gọi là cha và dì là được. Cái gì mà hai vị trưởng bối, tôi nghĩ phải cho em đi học thêm hai khóa diễn xuất. Em diễn giả tạo quá."
Tâm Đan lườm hắn, cô vẫn chưa quen với cách xưng hô này.
Hắn chật lưỡi. "Em cứ đi lên phòng chuẩn bị, tối nay còn có tiệc."
"Lại là tiệc gì?"
"Căng thẳng gì? Chỉ ra mắt một chút thôi. Lúc trước chỉ là ra mắt đối tác bên Đức, bây giờ mới là thành bách Nhật. Yên tâm đi, người quen của tôi thế giới này có rất nhiều, em ra mắt từ từ cũng sẽ quen thôi." Hắn quay qua. "Quản gia Hà, dẫn cô ấy lên phòng tắm rửa thay đồ trang điểm thật đẹp. Gọi cả chuyên gia trang điểm tới."
Tâm Đan đổ mồ hôi. "Có cần khoa trương thế không?"
"Nhất định phải khoa trương." Hắn đáp. "Điều em cần làm nhất bây giờ là chuẩn bị cho mình một vẻ bề ngoài gọn gàng và ưa nhìn. Ngoài cá tính, tôi thích những cô gái biết chăm chút đến diện mạo vì nó giúp em nổi bật và thu hút sự chú ý của tôi ngay cả khi xung quanh tôi có rất nhiều cô gái khác."
Tâm Đan lười nói thêm dài dòng, quay lưng lẩm bẩm. "Ai cần anh chú ý chứ?"
Cô theo quản gia đi lên tầng ba bằng thang máy.
Nguyễn Trọng Hy từ ghế sô pha ngồi dậy, bộ dáng cũng nghiêm chỉnh hơn khi nãy. "Phạm Lôi."
Phạm Lôi từ bên ngoài đi vào. "Cậu chủ, có chuyện gì?"
Hắn nhếch môi. "Giúp tôi đi tìm Dương Nam Phương."
"Tìm Dương Nam Phương?" Phạm Lôi sửng sốt. "Để làm gì?"
Nguyễn Trọng Hy không trả lời, nhướng mày nhìn thẳng vào Phạm Lôi.
Anh thu lại lời vừa nói, vội vàng cúi đầu. "Tôi đi làm ngay."
"Thiếu phu nhân, đây là phòng của cô, hành lý tôi cũng đã cho gọn gàng vào tủ rồi. Phòng tắm ở bên kia, cô đi theo tôi."
"À không cần đâu, tôi tự tìm là được." Tâm Đan lên tiếng, ngại ngùng nói. "Quản gia Hà cứ đi trước, tôi tự làm được rồi."

"Vậy chúng tôi để y phục ở đây, thiếu phu nhân có muốn dùng gì không?"
"Không."
"Vẫn là nên uống một tách trà giải nhiệt trước, vừa mới xuống máy bay thay đổi áp suất nhiều, chắc chắn trong người sẽ mệt mỏi. Mỹ Ngân, mau đi pha một ấm trà nóng tới đây." Quản gia quay qua, phân bố nhiệm vụ.
Tâm Đan đứng bên cạnh không nói gì, không ngờ ngoài Luta ở Đức ra thì khả năng sai khiến người khác của cô còn thua cả một quản gia. Với lại người làm của Nguyên Viên chắc chắn đều được huấn luyện rất tốt, nếu không tác phong của họ sẽ không kính cẩn tới mức cứng nhắc như vậy. Nghe nói người làm trong nhà đều do Ngụy Yến quản lý, tác phong làm việc cũng phải học theo bà ấy.
Ngụy Yến người phụ nữ này tuy là không thuận ý cô cho lắm nhưng phải công tâm thừa nhận, bà ấy rất đáng để cô đem làm hình mẫu học hỏi.
Nhưng đây không phải là lúc nghĩ về chuyện này. Thấy quản gia muốn rời đi, Tâm Đan với kéo bà ấy lại. "Quản gia Hà, tôi thật sự có một chuyện muốn nhờ dì giúp đỡ..."
"Có chuyện gì? Thiếu phu nhân cứ nói." Quản gia hà chuẩn mực đáp.
"Ở đây bà là quản gia, vậy có thể xem như giúp tôi điều động một vài người đi tìm một người bạn của tôi có được không?"
"Nếu là bạn của thiếu phu nhân, cô cứ nói tôi sẽ cố gắng tìm kiếm. Người đó là ai?"
Tâm Đan đưa mắt nhìn ra cửa, sau khi xác nhận là không có người nào khác ngoại trừ cô và quản gia thì mới cẩn thận nói. "Dương Nam Phương."
Quản gia bắt đầu nghi ngờ về thái độ cẩn thận này của Tâm Đan. "Chuyện này tôi phải hỏi ý của cậu Trọng Hy."
"Không cần đâu." Tâm Đan vội vàng giải thích. "Thật ra là như vầy, giữa Dương Nam Phương và Nguyễn Trọng Hy có một chút hiểu lầm, tôi muốn mời anh ta tới tham dự buổi tiệc tối này để hóa giải hiểu lầm giữa hai người họ. Nếu như Nguyễn Trọng Hy biết, ý tôi là Trọng Hy, nếu như Trọng Hy biết có thể anh ấy sẽ không vui mà hủy luôn buổi tiệc. Như vậy thì thật không tốt chút nào, có phải không? Với lại hiện giờ tôi là thiếu phu nhân của nhà này, có gì cứ nói là tôi bảo thì anh ấy sẽ không làm khó mấy người. Bà có thể giúp tôi không? Người bạn này đối với tôi thật sự rất quan trọng, tôi cũng không mong giữa bạn bè và chồng tôi lại xảy ra mâu thuẫn."
Tâm Đan tích cực huyên thuyên, nào là tự nhận bản thân là thiếu phu nhân rồi nhận Nguyễn Trọng Hy làm chồng. Cô bất chấp mọi ngôn từ để khiến cho quản gia tin tưởng lời mình nói. Quả nhiên, quản gia Hà không thể nào thoát khỏi cái bản đồ bát quái mà cô giăng, vừa gặp Tâm Đan lần đầu nên cũng không biết sở trường của cô là dùng lời nói bịa chuyện, nghe cô trình bày hợp tình hợp lý như vậy thì cũng tin sái cổ.
"Được rồi, tôi sẽ cho người đi tìm cậu ấy."
"Cảm ơn bà nhiều." Tâm Đan mỉm cười.
Quản gia Hà rời khỏi, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Thật ra cô luôn lo lắng cho Dương Nam Phương, đã lâu không liên lạc không biết hiện giờ anh ấy thế nào rồi. Chỉ là nghe chuyện Nguyễn Trọng Hy nói về gia đình anh ấy, có phải anh ấy đã rất suy sụp? Rất đau buồn hay không?
Thật khó tưởng tượng khi mà một Dương Nam Phương tỏa sáng như đại thần này lại thành một người tiều tụy suy sụp.
Cả căn phòng đều lấy tông vàng nhạt làm chủ đạo, tấm thảm lông màu đỏ rực trông như một ngọn lửa diễm lệ được trải khắp sàn nhà trong phòng. Tâm Đan bỏ giày cao gót ra, chậm rãi bước đi cảm thụ sự mềm mại dưới chân.
Trên bàn trang điểm đã có vô số vật dụng make up được để sẵn. Cái nào cũng còn nguyên vẹn, có vẻ như đều là đồ vừa mua.
Trên giường là một vài chiếc hộp sang trọng, Tâm Đan mở ra, bên trong là một bộ lễ phục được chuẩn bị  sẵn. Cô thở dài, cầm lên rồi đi vào phòng tắm.
...
Lúc quản gia Hà dẫn theo một vài vệ sĩ chuẩn bị rời khỏi Nguyên Viên để tìm người thì cũng là lúc xe của Ngụy Giang Thiên tiến vào khuôn viên nhà. Bọn họ liền không dám di chuyển, đứng qua một bên, đợi cho đến khi anh đi xuống mới cúi đầu. "Chào cậu cả."
Ngụy Giang Thiên không dừng lại, vốn định đi thẳng vào nhà. Đám người quản gia Hà cũng quen với thái độ lạnh lùng này của anh nên cũng không thắc mắc gì, có điều lúc họ định rời khỏi Nguyên Viên thì Ngụy Giang Thiên phía sau lưng đột nhiên dừng lại.
"Đợi đã!"
Quản gia Hà run lên, cùng đám vệ sĩ phía sau quay lại. "Cậu cả có gì căn dặn?"
Anh quay lại, sắc bén lướt nhìn từng người một rồi lại hỏi. "Dẫn theo nhiều vệ sĩ như vậy là muốn đi đâu?"
"Thưa cậu cả, thiếu phu nhân bảo chúng tôi đi tìm người." Quản gia Hà khéo léo đáp.
Ngụy Giang Thiên nghe xong, khóe môi ngạo mạn nâng lên.
"Ồ." Một âm thanh rất đơn giản, nhưng ngay sau đó lại kéo đến một cơn gió tựa như phong ba bão tố khiến đám người làm kia bất an. "Cô ta muốn tìm ai?"
"Chuyện này..." Quản gia Hà ấp úng, khi nãy đã hứa là không nói nhưng đó là hứa không nói với cậu Trọng Hy nhưng với cậu cả thì có nên nói không?
Trong lúc bà ấy đang suy xét thì Ngụy Giang Thiên thực sự không còn chút kiên nhẫn nào, thu nụ cười trên môi lại, đôi đồng tử đen lướt qua một tia nguy hiểm. "Nói!"
Một chữ này của Ngụy Giang Thiên khiến cho quản gia Hà run lên cùng với đám vệ sĩ sau lưng bà ấy đồng loạt quỳ rạp xuống đất. "Cậu cả bớt giận, là thiếu phu nhân sai chúng tôi đi tìm người tên Dương Nam Phương."
Bá Phong và Bá Khang đứng phía sau Ngụy Giang Thiên, chứng kiến cảnh này cũng hiếu kỳ đưa mắt nhìn nhau.
Tại sao người được gọi là thiếu phu nhân kia lại có thể khiến thiếu chủ để tâm tới như vậy?
Hàng mày cương nghị của Ngụy Giang Thiên nhíu chặt, ý cười lạnh thắm đượm trên môi. "Tốt, tốt lắm."
Sau đó anh quay người đi vào trong nhà, mặc kệ đám người quản gia Hà vẫn run cầm cập quỳ dưới đất nhìn nhau.
"Hà quản gia, vậy chúng ta có đi tìm người không?" Một vệ sĩ lên tiếng hỏi.
Quản gia quay lại, bực bội đáp. "Tìm cái gì? Bộ không thấy vừa rồi cậu cả tức giận hay sao? Đi vào nhà."