Chương 111 - Em có muốn biết, chuyện về Ngụy Giang Thiên không?

Tùy Chỉnh


Đối diện cục dân chính, trong quán cà phê King, mọi nội thất đều cực kì tối giản, sang trọng và sáng sủa. Chính vì tối giản như thế nên lên hình cực kì ảo diệu và sang chảnh. Ở lầu hai, khắp các bàn nước tràn ngập bóng dáng của những cặp tình nhân đến chờ đăng kí kết hôn. Duy chỉ có một bàn ở góc khuất là cách biệt hẳn, chỉ có một người đàn ông ngồi ở đó. Phong thái yêu nghiệt, đôi mắt đen dường như biết cười cùng với gương mặt lãng tử xuất chúng khiến bao nhiêu thiếu nữ xung quanh dù là sắp vào cục dân chính đăng kí kết hôn cũng xao xuyến.
Cho đến khi, chỗ cầu thang xuất hiện một cái bóng nhỏ. Nét cười trong mặt hắn càng ngập tràn hơn, cứ như thế biết trước được chắc chắn cô sẽ tới.
Đã một năm trôi qua, khi gặp lại, vẻ đẹp của cô vẫn khiến hắn không khỏi xuýt xoa trầm trồ. Dù cô chỉ mặc trang phục rất đơn giản gồm áo cổ lọ, quần jeans và áo khoác dáng dài nhưng vẫn không thể giảm đi vẻ đẹp chói mắt của cô.
Hắn đứng lên, rất tự chủ đi qua giúp cô kéo ghế. Sau đó quay về chỗ nhìn cô hỏi ý. "Muốn dùng gì?"
"Nước lọc được rồi." Cô nhàn nhạt đáp.
Nguyễn Trọng Hy cũng không quan trọng thái độ của cố nhân khi gặp lại kia, anh quay qua căn dặn phục vụ. Sau khi phục vụ rời khỏi, Nguyễn Trọng Hy vẫn là người bắt chuyện trước. "Tâm Đan, đã lâu không gặp. Có biết tôi nhớ em thế nào không?"
Cô gượng cười. "Vậy sao?"
Hắn chật lưỡi một tiếng. "Thôi không dài dòng nữa, em quyết định thế nào rồi?"
Cô hít một hơi sâu, nói ra suy nghĩ trong lòng. "Tôi chỉ muốn hỏi anh, tại sao lại là tôi?"
"Vì em thích hợp nhất." Nguyễn Trọng Hy đơn giản đáp, sau đó lại bồi thêm về thuyết phục. "Về địa vị, em hiện giờ là chủ tịch của 2AW, về quan hệ, chúng ta đã làm bạn được một năm, về lợi ích chuyện này cả hai cùng có lợi. Em nói xem, em có phải thích hợp nhất không?"
Cô ngẫm nghĩ lại lời của Nguyễn Trọng Hy, cảm thấy cũng khá có lý. "Ok, chuyện này tôi có thể đồng ý. Nhưng, tôi có một số điều kiện."
Hắn ra hiệu cho cô nói.
"Thứ nhất, anh không được có bất kì tình cảm nào khác với tôi ngay cả bạn bè cũng không được. Thứ hai, không ai được can thiệp vào cuộc sống riêng tư của đối phương, như vậy sẽ không bị ràng buộc. Thứ ba, đợi đến khi anh giải quyết ổn thỏa gia đình anh thì chúng ta sẽ đường ai nấy đi. Đương nhiên, tôi sẽ cho anh thời hạn là một năm. Sau một năm, mặc kệ anh có cưới được vợ hay không tôi vẫn sẽ chấm dứt."
Sau khi nghe cô trình bày, đáy mắt Nguyễn Trọng Hy lướt qua một chút suy ngẫm nhưng sau đó liền gật đầu thoải mái đồng ý. "Được thôi, mọi chuyện đều là chuyện nhỏ. Đáng lý ra tôi không định bàn điều kiện nhưng nếu em đã khơi mào thì có đi cũng phải có lại, tôi cũng có một số điều kiện. Thứ nhất, sau khi kết hôn giả, có thể chúng ta sẽ đính hôn theo ý của cha tôi. Thứ hai, Và có thể cũng sẽ dẫn đến đám cưới. Thứ ba, em phải dọn vào Nguyên Viên ở."
"Nguyên Viên?" Là nơi nào?
Hắn đáp. "Chính là nơi lần đầu tôi đưa em về, lần đầu em đi cạy két sắt nhà tôi. Ở đó em sẽ sống cùng với hàng tá hạ nhân và dì Ngụy cùng với cha tôi."
Ngụy Yến?
Vừa nghĩ tới người này, cõi lòng cô liền run lên.
Nếu như ở một nhà, vậy chắc chắn sẽ có ngày chạm mặt Ngụy Giang Thiên và cả Ngụy Yến. Cô biết phải đối mặt như thế nào đây?
Thấy Tâm Đan không trả lời, trong lòng hắn lại lo lắng cô từ chối. "Thế nào?"
Cô dằn xuống sự lo lắng trong lòng, 2AW quan trọng hơn tất thảy. "Được. Chúng ta đi đăng kí."
Người trong cục dân chính vừa thấy Nguyễn Trọng Hy liền nồng hậu ưu tiên trước, tuy là thủ tục giấy tờ giả nhưng đều phải thông qua quy trình từng bước một để trông giống thật một chút. Cả buổi vừa đi chụp ảnh cưới, vừa đi ký giấy, khám sức khỏe rồi còn có cả in vân tay.
Nguyễn Trọng Hy hoàn toàn có cách đăng kí cho dù cô không phải công dân Đức.
Đến khi xong xuôi mọi việc, Tâm Đan cũng mệt đến mất nửa phần hồn. Nguyễn Trọng Hy đưa cô về nhà, suốt cả chặng đường đi cô cũng không lên tiếng.
Cho tới khi còn cách khu chung cư nơi cô ở nửa con đường... Hắn mới nói chuyện.
"Một năm trước, em nói đi là đi."
Tâm Đan im lặng.
Hắn lại nói. "Có muốn biết tình hình của mọi người ở đó hiện giờ thế nào không?"
Cô vẫn không đáp lời.
Nguyễn Trọng Hy mặc kệ cô phớt lờ mình, chậm rãi nói. "Dương Nam Phương suy sụp rồi."
Nghe tới đây, Tâm Đan mới có động tĩnh mà quay qua nhìn hắn.
Nguyễn Trọng Hy tập trung lái xe. "Cha cậu ấy thiếu một khoản tiền lớn, không biết nguyên do vì sao mà trong một cả nhà đều chết hết. Sau đó cậu ấy bỏ học ở trường Bách Nhật, hiện giờ không rõ tin tức. Gia Mộng Hương đã rút lui ở năm ba của ngành y và chuyển sang ngành truyền thông, hiện giờ cũng là một biên tập viên có danh tiếng ở đài truyền hình. Trương Gia Vi và Liên Chiếu đang quen nhau, Lâm Cẩm Tú quay về Trung Quốc tiếp tục công việc ngôi sao của cô ta. Thẩm Trung Kiên đã lấy vợ rồi, tính tình cũng bớt lãnh đạm hơn."
Nói tới đây, xe ngừng lại vì đèn đỏ. Hắn cũng ngừng lại quay sang quan sát cô...
Đôi mắt Tâm Đan cụp xuống, hàng mi đen như liễu rũ che đi bao muộn phiền trong đấy. "Mọi việc thay đổi quá nhiều."
"Ngay cả em cũng thay đổi." Hắn nói, lúc trước cô sẽ không yên lặng như vậy. Trong ánh mắt cũng là vẻ tinh ranh lém lỉnh, hoàn toàn không có nét u buồn tựa như khung cảnh mùa thu bên ngoài thủ đô Berlin. Càng không kiệm lời như thế này... "Em có muốn biết, chuyện về Ngụy Giang Thiên không?"
Quả nhiên, hắn thấy đôi hàng mi kia của cô run lên khe khẽ.
Giọng nói cô ảm đạm. "Anh kể thì tôi nghe thôi."
"Vậy tôi sẽ không kể, trừ khi em muốn nghe."
"Vậy thì đừng kể."
Xe lại tiếp tục chạy, để lại phía sau những hàng lá vàng thay nhau rụng.
Sau đó chỉ một ngày, Nguyễn Trọng Hy đã cầm công thức đem đến trước mặt cô. Lúc Tâm Đan nhận lại được số tài liệu đó, cô vẫn còn ngỡ rằng bản thân đang nằm mơ. Cô ngay lập tức đem mớ thông số đó đến cho bộ phận điều chế nghiên cứu cách pha chế phù hợp, mọi chuyện cứ bám theo công thức mà làm. Vì Tâm Đan vốn không thích chôn chân trong văn phòng một ngày tám tiếng, cứ ngồi mãi trên tầng mười hai làm cho cô cực kì cảm thấy cô độc. Nên những ngày cô không đến công ty, nhân viên bọn họ sẽ gửi báo cáo đều đặn vào hộp thư Email của cô. Tối về cô sẽ ký duyệt rồi gửi qua vào lúc một giờ sáng.
Mọi việc vẫn rất quy củ, quy củ như cái cách cô từ bỏ tất cả ở thành Bách Nhật để tới Berlin vậy.
Hiện giờ Ciara phản bội cô, ở thủ đô đông người này cô lại trở về trạng thái không bạn bè.
Hôm nay, Nguyễn Trọng Hy nói với cô rằng cha và dì của anh ta tới Đức để gặp cô. Tuy rằng Tâm Đan cảm thấy chuyện gặp phụ huynh trong tình cảnh giữa cô và hắn khá là không tự nhiên cho lắm, nhưng nếu đã nhận lời cùng hắn diễn kịch thì cô cũng chẳng cách nào khác ngoài việc tranh thủ tắm rửa chuẩn bị rồi gọi cho Luta tới chung cư đón cô.
Khu chung cư này nằm ở vị trí trung tâm thành phố, cách với 2AW một khoảng khá xa, muốn tới đây cần phải đi qua một con đường cao tốc dài mười cây số sau đó đi xuống đại lộ, nơi này rất thường xảy ra kẹt xe nên lúc Tâm Đan chuẩn bị xong xuôi đi xuống thì Luta vẫn chưa tới nơi. Không còn cách nào khác, đành đứng tựa vào bức tường của phòng bảo vệ đợi. Ở trên nhà kín cổng cao tường nên không để ý tình hình thời tiết bên ngoài, ra tới đây mới phát hiện hóa ra trời đang đổ tuyết lớn. Cũng may hôm nay cô mặc quần jean dài cùng với áo len lông cừu nên tránh được việc bị lạnh thấu xương. Nhưng đứng một lúc khoảng năm phút thì toàn thân cũng bắt đầu run lên. Tâm Đan giơ đồng hồ đeo tay lên xem, trong lòng thầm rủa bản thân đã xuống quá đúng giờ.

Đột nhiên cô nhớ tới một câu nói không biết xuất phát từ thời điểm nào mà lại vọng về...
"Ở thành phố Lam Giang, vào mùa xuân thu thì con đường bên kia sẽ có rất nhiều câu Rẻ Quạt, đến lúc đó chúng ta sẽ tới đây."
Hiện giờ, chắc hàng cây Rẻ Quạt ở Lam Giang cũng đã bắt đầu rụng lá rồi...
Dường như giấc mơ khiến cô buồn lòng kia lại lần nữa giống như một sợi dây thừng không thể nào cắt đứt quấn chặt tâm trí cô. Có nhiều lúc cô cũng tự hỏi bản thân mình, năm đó có phải mình đã quá dễ dàng buông tay rồi không? Năm đó, nếu như Ngụy Giang Thiên không đẩy cô ra khỏi bầu trời của anh, nếu như anh thực sự vì cô mà đỡ một phát súng thì có lẽ Tâm Đan đã sẵn sàng đánh cược chính sinh mạng của mình để cùng anh điên cuồng điên đầu với thứ...
Nhưng trên đời này vốn dĩ không có nếu như.
Còn cô, bây giờ nghĩ rằng như vậy. Nhưng nếu cho cô thực sự quay lại một lần nữa, có lẽ cô vẫn lựa chọn buông tay, bởi vì đơn giản là bản thân cô rất nghèo nàn, nghèo đến mức không có một chút dũng khí để đánh cược.Bởi vì cuộc đời này theo dòng chảy của xã hội đầy rẫy nổi cám dỗ và dụ hoặc, mỗi con người chúng ta bắt gặp trên phố đều có câu chuyện riêng của mình. Khi cuộc sống khép lại ai cũng có quyền ôm theo một lần ân hận, một niềm tưởng nhớ hay nổi bâng khuâng mãi không có lời đáp về một người, một mối tình hoặc đơn giản là một ánh mắt hơn cả thiên ngôn vạn ngữ.

Trời hình như lạnh hơn rồi, đang lúc cô nghĩ tới việc mình lên nhà bật lò sưởi thì có một chú chó màu vàng chạy đến. Ban đầu cô không để ý vì nghĩ chắc là do lạc chủ, nhưng con chó kia lại khác thường mà chạy quanh người cô, hơn nữa trên miệng còn có một cái giỏ được chăn bông đậy kín lại. Sau đó nó ngồi xuống, nhìn cô sủa một tiếng.
Lúc này Tâm Đan không thể làm ngơ nữa, cô cũng ngồi xuống trước mặt nó. "Chó con, mày đi đâu giờ này? Sẽ lạnh đó."
Nó kêu lên vài tiếng ứ ứ sau đó hất hất cái giỏ đang ngậm trên miệng.
Tâm Đan nghĩ có lẽ đây là con chó được huấn luyện qua...
Cô nhìn cái giỏ rồi hỏi. "Cho tao à?"
Nó lại sủa một tiếng cứ như thế đang trả lời cô.
Tâm Đan thò tay, vén lấy tấm chăn bông nhỏ xíu đậy trên cái giỏ ra. Cô liền cảm thấy được một hơi ấm nơi lòng bàn tay, sau đó lấy ra một hộp sữa giấy có vẻ như vừa được hâm qua nên còn rất ấm.
Bên trong giỏ, ngoại trừ hộp sữa ra thì không có gì hết. Sau khi Tâm Đan cầm hộp sữa trên tay, con cho đứng lên chạy đi về hướng đường lớn...
Lúc này, Luta cũng tới nơi. Tâm Đan tranh thủ leo lên xe sưởi ấm, cô ngồi vào ghế sau rồi nói ra địa chỉ nhà hàng cho tài xế nghe. Xe khởi chạy, Luta ngồi bên cạnh bắt đầu giở hồ sơ ra báo cáo. "Chủ tịch, hôm qua cô bảo tôi báo cáo lại tình hình nguồn vốn của công ty, cô có muốn nghe liền không ạ?"
Tâm Đan dựa lưng vào ghế, gật đầu.
Luta liền thuần thục báo cáo. "Hiện giờ chúng ta có vốn điều lệ trên 6412 tỷ đồng theo phương thức nhà nước nắm giữ 79,61% vốn điều lệ và bán cho người lao động 0,39% vốn điều lệ. Chúng ta cũng đầu tư vào hàng loạt quỹ như là Quỹ đầu tư Đức, quỹ đầu tư chứng khoán Berlin, quỹ thành viên Melonbank, quỹ đầu tư tăng trưởng 2AW. Hiện giờ thì chúng ta đang trong quá trình làm thủ tục xin đầu tư vào bốn công ty bất động sản gồm Regal, Adel, Vreni và Walda."
Luta báo cáo xong liền im lặng đợi cô nói.
Tâm Đan cũng không vội lên tiếng, cầm hộp sữa giấy trong tay sưởi ấm, tận năm phút sau mới trả lời. "Thêm cả Vạn Đức vào đi."
Luta gật đầu. "Vâng."
Tâm Đan rất hài lòng với thái độ làm việc này của Luta. Quả nhiên là người thân cận lúc dì Adali còn sống, cô ấy tựa như là cánh tay phải kiêm luôn việc của cánh tay trái bên cạnh dì. Đối với dì một lòng trung thành, nên khi biết được Tâm Đan chính là người thay thế dì Adali lãnh đạo 2AW thì liền xem cô là dì Adali. Đối với mỗi một quyết định của một 'ma mới' là cô ấy vậy mà Luta chưa từng có ý kiến hay thắc mắc, đối với cô ấy dường như lời cô nói chính là mệnh lệnh không thể không nghe theo vậy.
Tuy nhiên, cô biết rõ. Kiểu người chừng mực như Luta trong công việc thì rất tốt nhưng thực chất không thể nào kết thân, bởi vì vốn dĩ cô ấy không cho phép người khác phá vỡ nguyên tắc của mình.
Chính vì vậy mà trong 2AW ngay cả một người bạn cũng không có.
Tâm Đan cảm thấy cũng tốt, có một trợ lý như Luta đối với cô cũng là san sẻ một phần mệt mỏi, cô cũng không cần mỗi việc đều phải đi giải thích với cô ấy.
Cô nhìn xuống hộp sữa đã dần nguội đi trong tay, sau vài giây thì dùng ống hút ghim vào đưa lên miệng uống.
Quả nhiên cả người cũng ấm hơn một chút.
Đột nhiên có một chiếc xe đỏ từ phía sau cố gắng tăng tốc vượt lên xe cô, sau đó bất thình lình chặn trước đầu xe.
"Fucking shit!" Tài xế thắng gấp, trong miệng vẫn còn vì việc bất ngờ này mà bực bội chửi thề một tiếng.
Luta vội ra lệnh. "Anh xuống xem có chuyện gì vậy?"
Anh ta tháo dây an toàn, lẩm bẩm. "Chặn xe kiểu này chắc là muốn gây sự."
Luta không vui nhíu mày. "Chuyện gì cũng được, giải quyết nhanh một chút. Đừng làm chậm thời gian của chủ tịch."
Tâm Đan im lặng ngồi bên cạnh, trong lòng thầm cảm thán Luta quá mức oai phong. Trong mọi tình huống cô ấy đều có thể xử lý một cách bình tĩnh, hơn nữa lại còn có khí chất lãnh đạo như vậy. Còn cô từ nhỏ vốn dĩ không quen sai bảo người khác nên mỗi lần mở miệng ra lệnh là lại thấy mình đang mắc nợ đối phương, hoặc là có khi cảm thấy mình sai bảo như vậy là hành hạ cấp dưới.
Hiện giờ cô cũng học cách có thể nhẫn tâm ra lệnh cho người khác, dù gì thì chủ tịch cũng phải có phong thái của một chủ tịch.
Đúng là làm người ngồi trên cao không dễ dàng chút nào, ngay cả sai bảo người khác mà cũng phải học.
Tài xế đi tới chiếc xe màu đỏ kia gõ cửa hỏi xem có chuyện gì xảy ra, cô gái trên xe lúc này bước xuống nhìn thẳng vào kính chắn gió.
Tâm Đan nhìn thấy cô ấy cũng bắt đầu nhíu mày...
Là Ciara.
Cô quay người mở cửa xe rồi bước xuống.
"Calantha." Cô ấy nhìn thấy cô, trong ánh mắt liền hiện lên vẻ áy náy. "Quả nhiên cô vẫn chịu gặp tôi."
"Tôi cứ tưởng cô sẽ trốn luôn tôi chứ." Thật không ngờ kẻ phản bội vẫn có dũng khí hiên ngang chặn đầu xe người khác như vậy.
"Đáng lý ra là như vậy." Giọng của Ciara yếu ớt. "Nhưng tôi vẫn luôn muốn nói với cô một tiếng xin lỗi. Làm những chuyện xấu xa như vậy cũng do tình thế ép buộc, mẹ tôi rất nguy kịch, lúc đó tôi không còn lựa chọn hay là biện pháp nào khác. Nhưng cô hãy tin tôi, tôi không phải gián điệp thương mại, bởi vì lúc đầu gặp cô tôi đã thực sự muốn kết thân với cô."
Cô nghĩ ngợi một lúc, rồi thản nhiên hỏi. "Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, lúc cô bảo tôi đưa bản công thức cho cô, lúc đó cô đã có ý định lừa dối tôi chưa?"
Ciara không thể nào trả lời, cúi đầu che đi vô vàn tia sáng phức tạp.
Tâm Đan nhìn như vậy cũng đủ để có được đáp án cho câu hỏi vừa rồi của mình, cô lại hỏi tiếp một câu có vẻ như là giễu cợt. "Nếu bây giờ tôi nói tôi không giận cô, tôi tha thứ cho cô thì cô có cảm thấy điều đó giả tạo không?"
Ciara mỉm cười, thật thê lương. "Ngày mai tôi và mẹ sang Úc phẫu thuật, tôi chỉ muốn đến xin lỗi một tiếng còn về việc cô có tha lỗi hay không tôi không dám can thiệp."
"Ciara, tôi không giận cô. Thật đấy, bởi vì cô là người bạn duy nhất của tôi ở đất nước này, mọi việc cô làm tôi không thể nào giận cô, mà cho dù là có thì bây giờ cũng hết rồi. Ngôn ngữ hiện giờ của tôi là do cô dạy, tôi không thể nào dùng thứ đó để mắng hay là chì chiết cô được. Nhưng, có một điều tôi chắc chắn đó là chúng ta không thể nào làm bạn nữa. Mong rằng mẹ cô sớm bình phục, tạm biệt."
Cô bước đi, lên xe.
Sau khi chiếc xe màu trắng chậm rãi rời khỏi, Ciara vẫn đứng nơi đó dõi theo rồi nói một câu. "Calantha, cảm ơn cô."