Chương 108 - Đức, Berlin, một năm!

Tùy Chỉnh



Tiết mùa thu, những tán lá cây bắt đầu chuyển sang màu vàng.
Mùa thu, những cây đại thụ bắt đầu rụng lá. Vào mùa này việc phải thay lá là việc đau đớn nhất đối với một cái cây. Những lá vàng rụng xuống, qua mùa đông lạnh lẽo tích tụ sinh khí để rồi mùa xuân lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc cho ra những chiếc lá xanh tươi. Người Đức không muốn thủ đô của mình chật chội với những tòa nhà chọc trời hiện đại. Thay vào đó, Berlin có hẳn một rừng cây 20 hecta ở ngay trung tâm Tiergarten như lá phổi xanh của thành phố và các khu dân cư luôn nằm xen kẽ với các công viên.
Vẻ đẹp của thành phố này, tràn đầy nghệ thuật.
Vào cuối tuần, phòng khám nho nhỏ ở cuối dãy đường càng thêm đông đúc. Ciara không biết vì sao con nít thường chọn vào ngày cuối tuần để bệnh nhiều như vậy. Làm cô phải vô số lần hủy bỏ cuộc hẹn hò với bạn trai để chạy tới làm việc, hiện giờ anh ấy có xu hướng muốn chia tay cô luôn rồi. Nếu như vẫn tiếp tục bận rộn thế này, nói không chừng cô lại phải quay về kiếp sống độc thân thì toi.
Vừa bước vào phòng khám, còn chưa kịp mặc áo blouse vào thì trợ lý đã đem đến cả đống lịch khám thông báo với cô. Cô vừa mệt vừa cảm thấy hỗn loạn ra lệnh cho anh ta dừng lại vài phút để cô từ từ bình tĩnh, sau vài phút thì bắt đầu chú ý đến xung quanh. "Calantha đâu?"
"Hôm nay là ngày giỗ của mẹ cô ấy, chắc giờ này đang ở nghĩa trang."
Nghĩa trang nằm giữa một công viên như khu rừng nhỏ. Trên chiếc cổng xây bằng đá còn nguyên những dòng chữ ghi rõ họ tên của người đã khuất: Adalia.
Hàng rào thấp như để phân chia con đường và khu rừng phong lá còn xanh mướt, bên này là con đường lát những viên đá nhỏ dẫn vào khu nghĩa trang. Buổi chiều công viên vắng, chỉ có tiếng lá kêu xào xạc. Những hàng liễu đứng thẳng tắp như muốn canh giữ cạnh những ngôi mộ. Hàng liễu lá rủ sau mộ tựa như nỗi đau của những người ở lại.
Tâm Đan dừng chân, nhẹ nhàng đặt bên dưới chân tượng đài một bó hoa cúc. Nhìn bức di ảnh đen trắng nơi đó một lúc thật lâu.
Xung quanh khu này hiện giờ cũng chỉ có vài người ở đó, cô nghe thấy tiếng Đức, tiếng Nga, tiếng Anh...
Đã một năm rồi, cuối cùng cô cũng tìm được mẹ ruột của mình.
Thế nhưng bà ấy đã nằm ở đây từ rất lâu rồi.
Năm đó, rời khỏi thành Bách Nhật. Vốn dĩ cô không có chỗ để đi, chợt trong lúc hoang mang ấy. Bằng trí nhớ siêu phàm của mình, cô chợt nghĩ tới lúc trước mẹ ruột từng nói với cô rằng.
Quê hương của bà, ở một đất nước rất xa.
Đức, Berlin...
Lúc đó, cô vô tình nhìn thấy địa chỉ nơi quê nhà của bà ấy. Cho đến mười tám năm sau, vẫn nhớ rõ từng dòng một. Bà ấy để lại một số điện thoại, cô cẩn thận bấm từng số một và gọi đi. Cũng may, qua bao lâu mà nhà dì ruột vẫn chưa đổi số.
Dì Adali đã bảo lãnh cô qua đây, ngày hôm đó khi nhìn thấy bóng dáng cô. Dì ấy đã ôm cô và xúc động đến bật khóc.
Rồi dì kể lại, lúc cô mới sinh ra, dì đã bế cô trên tay. Lúc đó cô đã bụ bẵm như thế nào.

Mẹ cô không phải là người Đức, nhưng bà nhập quốc tịch Đức từ lúc còn rất nhỏ. Sau này, vô tình gặp cha cô, cả hai người sinh ra cô. Nhưng cha cô lại là một người chẳng ra gì, ông ấy phạm tội, bị cảnh sát Đức truy nã, nên phải di cư bất hợp pháp. Mẹ của cô, cũng bất đắc dĩ phải đi theo mặc kệ lúc đó dì Adali phản đối như thế nào. Nơi cô sinh ra, là ở Đức.
Giống như một đoạn phim thật dài, chợt được công chiếu lại lần nữa.
Sau khi bỏ rơi cô ở lại trên phố, bà quay về một mình chịu đòn roi của tên đàn ông kia. Cho tới tận hai năm sau, không thể chịu đựng tiếp nữa. Bà đã dũng cảm từ bỏ, bà đi tìm cô khắp nơi với mong muốn dẫn con gái bà trở về nước Đức. Nhưng lúc đó, bà căn bản chỉ là một người phụ nữ, ngoài tấm thân tàn ma dại ra thì một mình thân cô thế cô ở xứ người. Không có thể lực, muốn tìm người là một điều rất khó. Bà quay về Đức, muốn năm nỉ chị gái mình giúp đỡ. Nhưng lúc đó, dì Adali căn bản là còn giận bà về hành vi cãi lời mình mà đi theo gã khốn nạn kia. Mãi cho đến khi mẹ cô có thể thuyết phục được dì thì bà lại gặp vấn đề về Visa nên không thể quay lại tìm cô được. Sau đó, là hàng loạt sự việc khác...
Mẹ cô bị suy tim cấp tính.
Dì Adali kể lại với cô. "Mẹ con ra đi rất nhanh, rất thanh thản và rất nhẹ nhàng. Như vậy, cũng là tốt. Tạ ơn chúa"
Hôm nay, chính xác là ngày mẹ mất. Cũng là năm giỗ đầu tiên mà cô đứng trước mộ mẹ mình viếng.
Người Đức thông thường họ không áp dụng những buổi đám giỗ, vào ngày này, họ thường lặng lẽ đi đến trước mộ tưởng nhớ trong yên lặng mà thôi.
Chiều thu Berlin nắng nhạt dần, gió vẫn vi vút trên những hàng liễu. Vẫn biết không tượng đài nào bền vững như lòng người...
Dì Adali không có người thân nào ngoại trừ mẹ cô, sau khi bà ấy mất dì lại trở thành người không chốn thân thích. Ngay cả chồng con cũng không có, một mình lủi thủi rất cô đơn. Công cuộc nhận người thân của cô cũng gặp không ít khó khăn, bởi vì Thanh Nhã vốn dĩ có nét giống với mẹ cô, nhưng còn cô thì không. Lâm Dung Tâm Đan cô ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp thì không có chút gì kể cả là khí chất giống với em gái của dì. Dì đã nghi ngờ về thân phận của cô ở phút ban đầu, nhưng khi Tâm Đan dùng trí nhớ siêu phàm của mình kể lại những chuyện bản thân đã chứng kiến vào lúc còn sống trong gia đình lúc trước, thật may mắn là những gì cô nói hoàn toàn trùng khớp với sự việc đã xảy ra mười tám năm trước.
Adali là người rất tài giỏi, từ lúc nhỏ đã có tài thao lược kinh doanh. Đến năm hai mươi tuổi đã bạo gan nhập về một số lượng rượu cao cấp đáng giá cả một gia tài về nước, lúc đó điều kiện trong nước vẫn còn hạn chế nên việc nhập về một dòng rượu hạng sang mà lại xa lạ với toàn thế người tiêu dùng trong nước là một chuyện hết sức mạo hiểm. Thế nhưng may mắn là ông trời cũng đã chiếu cố cho một chút thời vận, sự nghiệp buôn bán rượu của dì phất lên như đều gặp gió. Đến bây giờ, chỉ trong hai mươi năm ngắn ngủi, từ một cửa hàng lẻ bán rượu dì đã phát huy thành một công ty với quy mô lớn trên cả nước Đức.
Thương hiệu nhanh chóng bành trướng với tên của bà.
AWAW - Advanced Wine Adali Winz.
Hai mươi trang trại được xây dựng, hàng loạt nhà máy rượu được hình thành. Từ lúc cô sang đây một năm trước, dì đã hết lòng nâng đỡ cô. Bởi vì dì biết cô cũng là sinh viên ngành y, đối với việc liều lượng và cách đảm bảo an toàn trong rượu cô cũng có chút kiến thức. Vậy nên dì Adali rất nhiệt tình hướng dẫn cô quy trình làm ra một loại rượu ngon. Tâm Đan tiếp thu cũng không tồi, thế nhưng cô không có ý định thay dì 'kế vị'.
Khi đó chỉ đơn giản là vì tâm tư của cô vốn dĩ không đặt ở chốn này.
Nhưng nửa năm trước, khi dòng rượu mới được đưa ra công thức. Dì Adali rất hài lòng, bà luôn tấm tắc khen ngợi công thức pha chế này của giám đốc sáng tạo, hơn nữa còn đem đến nhờ cô xem lại những thành phần trong công thức đó. Cô nhìn ra bà rất có hy vọng với loại rượu mới này, dì của cô là một người phụ nữ đầy tham vọng. Bà luôn có khao khát muốn dẫn đầu thị trường rượu trong nước, loại khao khát này làm bà tìm mọi cách để sáng tạo ra công thức độc đáo có một không hai trên thị trường.
Nhưng thật không may mắn, ngay cả tên vẫn còn chưa đặt cho rượu thì bà đã qua đời.
Nửa năm trước cũng vì chứng suy tim cấp tính mà ra đi.
Cô vẫn luôn đau buồn khôn siết. Đối với những người có ân với mình, Tâm Đan sẽ dùng cách họ đối xử với cô mà đối đãi lại với họ.
Sau một tháng, kể từ ngày dì Adali ra đi. Luật sư bỗng nhiên tìm đến gặp cô, ông ấy giơ ra một tờ di chúc với nội dung không thể rõ ràng hơn.
Chính vì dì Adali không có con cái, nên dĩ nhiên người dì ấy lựa chọn thừa kế chính là cô.
Và còn để lại cả di nguyện, mong cô phát triển công thức mới đúng như kì vọng của dì.