Chương 101 - Đi tới nơi có thể tới

Tùy Chỉnh


"Cậu Ngụy à, hiện giờ cả trường đang loạn lên vì chuyện của cậu và cô nữ sinh Lâm Dung Tâm Đan kia rồi. Cậu nói cho tôi biết đi, hai người là như thế nào? Để tôi còn biết đường mà dẹp loạn, còn chuyện với cô minh tinh kia nữa. Trường Bách Nhật là nơi kỷ cương nghiêm ngặt, lần này lên báo lá cải cũng là lần đầu tiên, đây không phải là chuyện nhỏ đâu." Hiệu trưởng đi tới đi lui rất sốt ruột. "Cậu xem đi, tôi lo lắng đến mức tóc cũng bạc đi mấy sợi rồi này."
Ngụy Giang Thiên ngồi trên ghế, thong thả uống tách trà trong tay. "Tóc ngài bạc đi mấy sợi là do thuốc nhuộm không tốt thôi."
"Cậu..."
"Về chuyện của tôi và Lâm Dung Tâm Đan, còn có Lâm Cẩm Tú, tất cả đều là chuyện cá nhân. Lần này lên báo, dĩ nhiên là trường Bách Nhật chỉ là yếu tố phụ, thế nhưng ngài yên tâm, tôi sẽ thu xếp chuyện này."
"Nhưng chuyện yêu đương thầy trò thật sự không hay chút nào, cậu Ngụy à, tôi không dám lên án việc cậu làm nhưng mong cậu thành thật với tôi. Chúng ta cũng xem như người cùng thuyền, tôi cần biết mọi việc mới có thể tùy cơ ứng biến."
Ngụy Giang Thiên nhếch môi. "Người trên cùng một thuyền của Ngụy Giang Thiên tôi có rất nhiều, bọn họ ai cũng nói là muốn vì tôi, bán mạng cho tôi. Ngài hiệu trưởng nói xem, lời nói này có đáng tin cậy không?"
"Cậu nghi ngờ sự trung thành của tôi sao?" Thầy hiệu trưởng nhíu mày. "Tôi đã từng tuổi này, phản bội cậu thì tôi được cái gì chứ?"
Anh giơ tay ra hiệu. "Không cần khẩn trương như vậy, tôi không nói ngài hiệu trưởng sẽ phản bội tôi. Nếu chúng ta đã là người cùng thuyền tôi sẽ không ngại nói thật cho ngài biết, tôi và Lâm Dung Tâm Đan không là quan hệ yêu đương. Vì vậy tôi không mong muốn bất kỳ xuyên tạc nào gây ảnh hưởng tới cả tôi và học trò của tôi."
"Vậy còn chuyện truyền thông đưa tin..."
"Chuyện này ông không cần bận tâm. Chỉ cần một ngày, tôi sẽ khiến tất cả phải trả giá." Ngữ khí của anh lạnh lẽo hệt như diêm vương muốn lấy mạng người, chỉ cần một câu nói cũng đủ khiến người khác cảm thấy sự nguy hiểm. Sau khi rời khỏi phòng giám hiệu, Ngụy Giang Thiên gọi điện thoại cho Cẩm Tiền. "Lập tức triệu tập chủ biên của ba tòa soạn lớn tiên phong đưa tin chuyện của tôi và Lâm Cẩm Tú tới đây, cứ nói là, đương sự muốn hỏi chuyện họ."
"Dạ, cậu Ngụy!"
...
Trong một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, nhưng người bên cạnh động viên cô lại không phải là Ngụy Giang Thiên.
Kể từ khi xảy ra chuyện ầm ĩ lần này, cô vẫn chưa nhận được điện thoại của anh.
Cô vẫn luôn chờ đợi tiếng chuông điện thoại, thế nhưng cho tới chiều tối vẫn không thấy động tĩnh gì. Tâm Đan không muốn quay về nhà, càng không muốn quay lại ký túc. Phút chốc cô chẳng còn nơi nào để đi. Dương Nam Phương cực kì không an tâm về cô, một cô gái mù đường trong người lại không có quá nhiều tiền ở trên đường sẽ vô cùng nguy hiểm.
Vì vậy tuy rằng ban đầu nói là Tâm Đan mời anh ăn tối, cuối cùng người trả tiền là anh.
Tâm Đan mặc bộ đồ của Gia Vi cho mượn, đơn giản thoải mái nhưng vẻ mặt lại không chút gì phù hợp với sự đơn giản thoải mái của y phục.
"Anh về đi, em đi một mình là được rồi. Nếu để đám chó săn thấy em đi với anh, nói không chừng anh cũng bị kéo vào chuyện này." Tâm Đan thật không chịu nổi cảm giác lén lúc của người nổi tiếng, đáng nói hơn là cô không phải người nổi tiếng mà cũng phải lén lúc thế này.
"Có việc gì chứ? Bắt gặp thì bắt gặp, kéo vào thì kéo vào. Anh cũng cần gì phải sợ bọn họ?" Dương Nam Phương ngược lại thong dong bất chấp.
Tâm Đan cũng hết cách. "Đại thần à, anh là con trưởng của nhà họ Dương, nếu như anh lên báo vì chuyện nhảm nhí này anh không sợ nhà anh mất mặt hay sao?"
"Không mất mặt, hôm nay anh dành ra thời gian quý báo của mình đưa em đi dạo phố giải sầu." Thấy Tâm Đan còn chần chừ, Dương Nam Phương bỏ cô ở quán ăn rồi rời khỏi, cô nhìn thấy anh băng qua đường lớn đi vào một cửa hiệu thời trang một lúc sau mới bước ra quay lại. Anh ném cho cô một túi đồ màu trắng rồi bảo. "Sợ thì mang vào đi."
Tâm Đan mở ra, là khẩu trang.
Dương Nam Phương dẫn cô tới phố đêm, anh nói ở đó có rất nhiều trò chơi tiêu khiển. Tâm Đan thắc mắc không biết 'phố đêm' và 'phố đèn đỏ' có khác nhau hay không? Liệu 'thú vui tiêu khiển' mà anh nói có phải là...
Dương Nam Phương khinh bỉ nhìn cô, anh nói phố đêm sở dĩ gọi là phố đêm là vì nó không có đèn đỏ. =.=''
Trò chơi có rất nhiều, bắn thú thì khỏi nói. Ở trường Dương Nam Phương là đệ nhất bắn súng, đương nhiên là bắn tới phát thứ ba đều lấy trúng mấy thứ đắt tiền nên ông chủ giở trò dọn hàng sớm không cho hai người bọn cô chơi nữa. Tâm Đan cầm hai con gấu bông, một cái vòng tay màu xanh lá, tuy rằng nói chúng mắc tiền nhưng cũng không phải là hàng hiệu, đều là đồ giả dùng để hấp dẫn con nít. Nhưng người ta nói không sai, khi buồn mà có lợi ích dù là nhỏ nhất cũng đủ để giải tỏa tâm trạng.

"Dương Nam Phương, khi nãy không phải ảnh cản em, em sẽ bảo ông chủ không được dọn hàng. Nói không chừng chúng ta có thể gom thêm nhiều món hời hơn nữa ấy." Tâm Đan cười hì hì.
Dương Nam Phương bỏ hai tay vào túi quần. "Người ta cũng là làm ăn nhỏ, mình không nên ép người khác."
"Anh nhân từ quá rồi đấy." Tâm Đan nheo mắt. "Nói cho anh biết, làm người thì nhân từ và thiện lương là tốt. Nhưng rõ ràng ông chủ khi nãy giở trò trên cây súng, nếu không phải là gặp cao thủ như anh thì có biết bao nhiêu người bị lão ta lừa chứ? Vậy mới nói, làm ăn nhỏ mà đã gian dối như vậy thì giàu lên sẽ thế nào?"
Dương Nam Phương kéo tay cô lại, tránh để cho cô cao hứng chạy loạn mà lạc nhau. "Sao em biết ông ta giở trò trên khẩu súng?"
Tâm Đan câu khóe môi lên. "Chút tiểu xảo ấy mà, em vừa liếc mắt là nhìn ra ngay. Anh không để ý sao? Chỗ bắn phía xa có một cây quạt, liên tục quạt, ngoài mặt là để làm mát nhưng thực tế là để làm lệch hướng bay của đạn. Đạn trong súng thì lại làm từ nhựa nên dĩ nhiên là sẽ nhẹ vô cùng, rất dễ dàng bị sức gió từ cây quạt kia làm chệch đường bắn. Vì vậy nếu như không có kỹ thuật bắn súng thật rồi, thì còn lâu mới có thể bắn trúng."
Lúc trước khi còn là trẻ mồ côi, cô bôn ba bên ngoài, số mánh khóe gian lận của mấy tay tiểu thương kia cũng làm cô bị lừa vô số lần. Bị ngu một lần thì khôn lên, chính vì vậy, không thể nào qua được hỏa nhãn kim tinh của cô.
"Bỏ đi, nếu như cuộc sống không khó khăn người ta cũng không làm như vậy."
"Làm như trên đời này chỉ có mình ông ta khổ không bằng? Bộ cuộc sống khó khăn thì có thể có đặc quyền đi lừa người khác hay sao?"
"Phải, phải, em nói gì cũng đúng được chưa?" Anh khoác vai cô. "Bây giờ chúng ta sẽ đi..."
"Đi đâu?"
"Đi tới nơi có thể tới."
Anh kéo cô đi về phía trước, bọn họ không biết đã chơi qua bao nhiêu thứ. Chỉ là đây là lần đầu tiên Tâm Đan được thoải mái vui chơi như vậy, bao nhiêu muộn phiền trong lòng cũng nhanh chóng bị đánh bay đi nơi nào.
Cuối cùng thì vẫn phải về nhà.
...
"Thiếu chủ, chuyện lần này vô cùng không tốt. Hiện giờ tin tức về cậu truyền khắp các mặt báo, sắp tới nếu như thật sự hắc bạch phân tranh, e là chúng ta khó lòng chiếm ưu thế tốt."
"Nghi trượng Saud nói vậy là ý gì? Hắc bạch phân tranh, cụm từ này không phải muốn là có thể đem ra nói đùa được."
Saud nhìn người đối diện, cực kì không hài lòng với thái độ của người đó. "Preston, có trách thì trách ông nắm bắt tin tức không tốt đó thôi. Hiện giờ có thể là thời thế yên bình, nhưng sau này chưa chắc là có thể được như bây giờ. Nguyễn Trọng Hy vừa rồi đã quyết định ký tên vào rất nhiều hạng mục nhằm để mở rộng quy mô kinh doanh của Vạn Đức. Điển hình là để xây dựng một công viên giải trí, anh ta đã không ngại giành giật và dùng mưu kế không chính đáng để thu mua khu đất trung tâm của thành phố Cát An, đáng nói hơn là đã làm L8 một công Trọng Hy có sức ảnh hưởng trong thị trường du lịch về mảng này. Nếu có điều tra về thị trường ắt hẳn cũng biết, L8, L3B và cả FLF đều là tập đoàn có sức mạnh và tiềm năng kinh tế tốt. Cả ba tập đoàn này trước giờ vẫn luôn cạnh tranh nhau trong mảng vui chơi giải trí, vậy mà Vạn Đức lại đột ngột xâm chiếm thị trường này, chắc chắn ba ông lớn kia sẽ cùng nhau xem Vạn Đức là cái gai muốn nhổ bỏ đầu tiên. Hắc bạch trước giờ luôn ngầm bổ trợ cho nhau, tuy nói chuyện này không quá ảnh hưởng tới chúng ta. Nhưng đáng nói nhất là chủ tịch của L8 lại là một trong những cổ đông lớn của tứ đại gia tộc. Lần này Nguyễn Trọng Hy làm xấu mặt ông ấy như vậy, chắc chắn không lâu nữa sẽ có đại loạn."
"Cho dù là như vậy, thì chuyện lần này của thiếu chủ không liên quan tới việc hắc bạch có phân tranh hay không. Nghi trượng Saud, tôi nghĩ ông không nên nhầm lẫn giữa chuyện riêng của thiếu chủ và chuyện của tổ chức." Preston hừ lạnh, "Hay ý của ông muốn nói là thiếu chủ làm xấu mặt Hồng Môn chúng ta?"
"Tôi đương nhiên không có ý này. Preston, ông đừng giở trò vu khống. Ý của tôi là Lâm Cẩm Tú, mười hai năm trước, tôi kiên quyết không muốn để cô ta sống sót. Cô gái này biết quá nhiều chuyện không nên biết, chắc chắn sẽ là mầm họa cho chúng ta sau này. Hiện giờ thì sao? Cô ta đem tất cả mọi chuyện không hay lên báo để nói. Còn cả thiếu chủ và Nguyễn Trọng Hy trước giờ không thuận, e là tên Nguyễn Trọng Hy kia sẽ lợi dụng chuyện này công kích chúng ta."
"Hiện giờ tất cả vẫn còn nằm trong vòng kiểm soát, nghi trượng Saud, ông lo lắng như vậy là vì sợ thiếu chủ không có thực lực đối phó hay là ông đã muốn thay thiếu chủ lãnh đạo Hồng Gia Môn này rồi?"
"Preston ông...thiếu chủ, tôi..."
"Được rồi!" Ngụy Giang Thiên đặt ly nước xuống bàn, tiếng va chạm giữa đáy ly và mặt bàn tuy nhẹ nhàng nhưng lại đủ để hai con người đang công kích nhau kia im lặng lại. "Saud, ông không cần quá căng thẳng. Tôi biết ông trung thành, sẽ không hiểu lầm ông."
"Cảm ơn thiếu chủ tin tưởng." Saud lúc này mới có vẻ như bình tĩnh lại, âm thầm trừng mắt nhìn Preston đang hả hê ngồi đối diện.
Ngụy Giang Thiên mỉm cười. "Nguyễn Trọng Hy muốn làm gì, tôi không thể không nhìn ra. Thế nhưng, tôi lại không muốn đối đầu với tên đó một chút nào. Nhưng hai vị yên tâm, chỉ cần tên đó không vượt quá giới hạn, tôi sẽ không bứt dây động rừng. Mục đích của chúng ta chẳng phải là để bước chân vào tứ đại hắc đạo sao? Vì vậy có thể đòn tấn công này của Nguyễn Trọng Hy là một lợi thế đối với Hồng Gia Môn."
Saud. "Thiếu chủ, chúng ta cứ đi đường tắt thôi. Cần gì phải tốn công như vậy?"
Ngụy Giang Thiên nhếch môi. "Vậy là ông không biết rồi, muốn đánh gục Vạn Đức dễ như trở bàn tay, nhưng muốn hạ được Nguyễn Trọng Hy thì khó hơn rất nhiều."
Preston ngẫm nghĩ rồi lên tiếng. "Thiếu chủ yên tâm, chuyện trên các mặt báo cứ giao cho tôi."
Ngụy Giang Thiên chậm rãi thưởng thức một ngụm trà nóng, đầu mày nghiêm nghị khẽ chau lại. Một lúc sau mới đáp. "Được, giao cho ông."