PN: ???? (H+)

Tùy Chỉnh

https://www.youtube.com/watch?v=nbJH_iPBz9c
"Nè... Y/n em muốn gì... Cứ nói đi..."
Anh ấy ghé sát mặt tôi, ánh mắt sâu xa phản chiếu bóng hình người đối diện. Dermot đem tôi tựa vào người, hai chân tôi gác hai bên, mông đặt lên đùi anh. Khoảng cách da thịt sát gần hơn bao giờ hết. Có chút nóng, có chút ấm...
"Tôi... Không biết nữa..."
Dermot bất mãn với câu trả lời vừa thoát ra khỏi miệng tôi, đôi lông mày không khỏi cau lại. Đôi mắt đượm buồn khó nói. Nhưng vẻ đẹp của anh ấy cũng không phai nhạt đi, mà còn thêm sắc huyền bí lạnh lùng.
"Em yêu tôi không..?"
Một câu hỏi đột ngột.
"Có..."
Tôi rụt rè trả lời, tôi rất ngại nói lời yêu. Dù là đã tiến rất xa với Dermot.
"Nói em yêu tôi đi."
Vòng tay đang ôm eo tôi xiết chặt hơn. Đem khoảng cách rút càng ngắn. Nhịp tim của Dermot tôi liền nghe rất rõ. Khác với tôi, nó đập rất mạnh và nhanh.
"Tôi... Yêu cậu..."
Chất giọng nhỏ rù rì như tiếng ruồi bay, nhưng anh ấy không một lời phàn nàn.
"Vậy em muốn gì... Tôi, tất thảy đều cho em."
Dermot ôm chặt lấy tôi, ghé đầu vào cổ, hôn một vết trên nó rồi giữ nguyên tư thế. Nhịp tim cứ đập thình thịch mạnh mẽ như trống vỗ. Khiến tôi vô cùng động lòng, nghĩ chính mình thật ngốc vì trước đó cứ suy nghĩ vẩn vơ không đâu.
"Không... Không muốn gì đặc biệt cả..."
Tôi trả lời, hai tay đang buông thõng nãy giờ cũng ôm lại Dermot.
Anh ấy vẫn có gì đó khó hiểu, chất giọng trầm ấm nhưng buồn bã hỏi tôi một lần nữa.
"Em chắc không?"
"Chắc mà."
Dermot thả lỏng tôi ra một chút, anh lấy tay tôi, tự áp vào má mình. Mắt nhắm lại, như là đang tự an ủi bản thân. Tóc đen xoăn của anh rũ xuống, nét buồn thăm thẳm càng đậm rõ chất...
"Hay em muốn ra bên ngoài một lúc... Trong đây với tôi chắc ngột ngạt lắm đúng không...?"
Tôi không biết trả lời như nào, miệng cứ câm nín. Vì câu nói cũng có phần đúng... Gần như là vậy... Tôi không dối lòng mình được.
Dermot nhìn phản ứng của tôi, liền đoán được tâm tư. Ánh mắt quay đi, rồi lại liếc nhìn tôi. Tay đang áp má cũng được anh đặt xuống.
"Được rồi, vậy thì ra ngoài. Tôi ngoại lệ cho em một ngày này thôi."
Tâm trạng tôi mâu thuẫn, có chút vui cũng có chút buồn kỳ lạ. Tôi tự động đưa tay mình vuốt ve má anh. Dermot nhắm mắt, hưởng ứng nó nhưng cũng chưa vơi đi.
"Dỗi tôi à... Dermot?"
"Không có."
"Đang dỗi phải không?"
"Không có."
Anh nhắm mắt trong khi giận dỗi, tựa như một chú cún nhỏ, rất đỗi đáng yêu. Tôi khẽ cười khì.
Nghe tiếng tôi cười, đôi mắt xanh lóng lánh mở to, đăm đắm ngước nhìn. Lông mày cũng đỡ cau lại.
"Có hối hận không..?"
Anh chợt hỏi tôi.
"Hối hận gì?"
Tôi ngơ ngác.
"Về chúng ta."
Anh chăm chú quan sát từng cử chỉ của tôi..
"Tại sao cậu lại nghĩ vậy?"
Tôi dịu dàng đưa tay vuốt ve mái tóc rối bù xù của anh, nhẹ nhàng đặt câu hỏi.
"Không biết... Vì em mấy ngày nay rất kỳ lạ..."
Dermot đem tôi ôm sát lại gần. Tôi cảm nhận được tay anh có chút run nhẹ.
"Chắc do không gian của căn phòng này... Không có cửa sổ, không có nắng... Nên dễ suy nghĩ nhiều ấy..."
"Vậy thì tôi cùng em ra ngoài một ngày..."
"Ổn không đấy... Cậu có thích tôi ra ngoài đâu."
"..."
"Đấy."
Dermot đột ngột hôn lên môi tôi, cạy mở khoé miệng, đưa chiếc lưỡi mềm mại của mình cuộn tròn lấy chiếc lưỡi của người kia. Tay cũng không để yên, luồn vào lớp áo mỏng manh, sờ soạng từ trên xuống. Tôi không khỏi giật nảy người vì quá đột ngột, Dermot thật tùy tiện.
Được một lúc, anh dừng lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hai tay chỉnh áo cho tôi. Tiếp tục đặt một nụ hôn nhẹ lên cánh môi rồi mới dừng hẳn.
"Sao đấy, Dermot?"
Tôi thực không bắt kịp được suy nghĩ của Dermot mà.
"Không có gì... Nếu em muốn thì chúng ta sẽ ra ngoài."
Nghe được câu nói, tôi ngây ngô vui vẻ hò reo, đến lúc bắt gặp được ánh mắt của Dermot thì chất giọng tự nhiên trở nên lí nhí.
"Ha...ha... Vui ghê nhỉ."
Mồ hôi hột đổ ào ào như suối, tôi có chút căng thẳng.
"Y/n này..."
Giọng Dermot dịu dàng gọi tôi, nhưng tôi lại linh cảm được chuyện không lành...
"Nói em yêu tôi..."
Với anh ấy, tôi cảm thấy mình cứ như con mèo nhỏ, cất tiếng meo meo đáp lời chủ. Thật luôn...

"Tôi... yêu cậu..."
Vì sao càng ngày lời nói yêu lại càng khiến tôi ngượng ngùng nhỉ? Tôi tự hỏi. Cảm giác như gương mặt mình còn đang đỏ bừng bừng cả lên.
"Cứ tiếp tục cho đến khi tôi kêu em ngừng lại."
Dermot đè tôi xuống, tư thế có chút khó nói... Hai chân tôi gác ngay eo anh ấy, mông được cố định ngay nơi... Cũng khá khó nói... Tôi còn cảm nhận được chỗ đó có thứ... cũng rất khó nói đang cương lên.
"Này này, đừng, khoan..! Cái gì cũng phải từ t-"
Không nhanh không chậm, mà rất đúng lúc, Dermot chặn môi tôi, không để nó thoát ra tiếng. Tay cũng không ngừng sờ soạng khắp nơi dưới lớp áo mỏng. Đầu vú bị chơi đùa đến mẫn cảm. Dermot lại tiến đến, dùng lưỡi liếm láp nó. Rồi khuếnh trương khu vực ra khắp nơi phần thân thể. Nơi nào cũng để lại vết tích đánh dấu chủ quyền của anh ta.
"Y/n... Nói yêu tôi..."
Chất giọng Dermot trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết, như mê hoặc tôi làm theo mệnh lệnh.
"Y/n..."
Tôi lấy tay che mặt mình đang đỏ lên cả vì ngượng. Ướt át cất lên từng thanh âm.
"Tôi... Tôi... yêu... cậu..."
Nghe được, Dermot liền nở một nụ cười rất mỹ lệ. Mắt anh ấy híp lại, có chút gian xảo rồi đem hai cái tay còn đang che mặt kia khoá lại, để sang hai bên vai. Cánh môi nhẹ nhàng được đặt xuống một lần nữa.
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên ái muội kỳ lạ. Ánh đèn ngà ngà tối càng tăng thêm sắc quyến rũ. Thân nhiệt có chút ấm, hoà quyện vào nhau nhưng cả hai đều không chê nực nội.
Dermot nhắm mắt, đầu kề đầu, hai cánh mũi chạm nhau, khẽ thì thầm.
"Thật... không muốn cho ai thấy em chút nào..."
Tôi nhìn Dermot, vẫn vương một nét buồn nhạt không rõ, đó mới biết tình cảm anh ấy dành cho tôi nhiều nhường nào.
"Vậy.. thì tôi không đòi ra ngoài nữa... Ở lại với cậu..."
Chậm rãi, Dermot mở mắt nhìn tôi, một cách chăm chú, anh hỏi.
"Em chắc chứ...?"
Dù là có hơi phân vân nhưng rồi tôi vẫn vì anh mà xiêu lòng.
"Chắc."
Một tiếng đáp chắc nịch và mạnh mẽ.
Đáy mắt Dermot có chút loé sáng, dường như tâm trạng đã vui lên hẳn. Anh cười nhẹ, hỏi tôi một lần nữa.
"Em chắc không?"
"Chắc."
"Cơ hội cuối, chắc nha."
"Chắc. Dermot, cậu nhiều lời quá."
"Hehe."
Anh ta cười tươi, trao tôi một nụ hôn sâu như bày tỏ nỗi lòng.
[Quả nhiên, Y/n vẫn rất dễ yếu đuối khi thấy tôi buồn mà. Vẫn như lúc ban đầu, không thay đổi... Thật tốt.]
Vì tâm trạng phấn khởi nên động tác cũng có chút nhiệt tình hơn so với khi nãy. Không khỏi khiến tôi không theo kịp nhịp độ, mặt phớt hồng vì thiếu khí dưỡng. Dermot mới thả lỏng một lúc rồi lại tiếp tục cơn háu đói của mình. Tay anh ta sờ đến lớp vải ngoài thân dưới, như đùa giỡn rồi luồn vào trong, vuốt ve phân thân nhỏ đang nỗ lực ẩn nấp, còn có chút rỉ nước.
"Y/n... Em mau nói yêu tôi."
Dermot thì thầm, hơi thở ấm nóng của anh ta phà vào mang tai mẫn cảm, khoái cảm như càng tăng lên.
"Ư...ưm... T-tôi... A... Yêu cậu..."
Anh ta bất chợt cắn lấy vùng cổ, liếm mút nhẹ lên nó, khiến cả người tôi giật nảy vì đau lẫn tê tái. Tiếng kêu nỉ non đè nén nơi yết hầu cũng vô tình thoát ra đầy mê hoặc.
"A...a..."
Dermot cười đầy ý vị, sự trêu chọc lại càng tăng dần. Ngưng động tác nơi khoé cổ, rồi ngắm nhìn chăm chú biểu hiện của tôi bây giờ, khiến tôi có chút ngại ngùng khó tả.
"Y/n... Tôi yêu em."
Nói rồi ngón tay anh ta như đùa bỡn đặt vào miệng tôi, như có như không tôi cũng tự động tách miệng để cho nó xâm nhập vào. Dermot đang quan sát, càng thêm hào hứng kỳ lạ. Tay chuyển sang bóp má, môi tôi chu lên, Dermot lại đặt một nụ hôn nhẹ áp tới.
"Y/n... Hôm nay em đừng ngủ thiếp đi đấy..."
Dịu dàng nhắc nhở xong xuôi, Dermot luồn xuống, ngậm lấy cậu nhỏ vừa được xoa nắn đến cương cứng kia, tiếp tục liếm mút tạo cơn cực khoái. Tôi đỏ ngượng cả mặt, người có hơi uốn éo  vì không nhịn được. Tay lại áp mặt, che đi hai má còn đang hây hây, cố gắng đè nén tiếng kêu muốn được thoát ra nơi yết hầu. Nhưng lực bất tòng tâm, tiếng thở dốc nức nở cùng tiếng rên rỉ như muỗi kêu cứ tự nhiên thánh thót vang ra, mỗi lần như thế, Dermot lại càng thêm tăng nhanh động tác.
"Dermot... Đừng... A..."
Cửa huyệt bị chiếc lưỡi mềm như nhung đùa giỡn, không khỏi khép mở liên tục như mời gọi nam nhân tiến vào. Dermot thả lỏng tôi một chút, rồi lại đưa ngón tay tiếp tục vào trong, thân nhiệt nóng lại càng nóng, như thoái trào thèm khát. Đã được ba ngón, nhưng vật thô nóng nam nhân kia vẫn chưa có ý định xuất hiện. Dermot như đang chờ được tôi cầu xin, có vẻ hôm nay anh ấy có chút ích kỷ muốn được cầu hoan bởi ai kia.
"Y/n..."
Dermot cầm lấy cổ tay tôi, đặt vào nụ hôn vào lòng bàn tay, có chút mê luyến, ánh mắt ướt át đợi hồi âm. Dường như anh ta cũng đã cương cứng đến khó chịu muốn được giải toả rồi, nhưng vẫn cố nén đi chờ tôi. Thật là... Không biết nói gì luôn mà...
"Y/n..."
Tôi cố hết sức rướn người, hôn lấy Dermot, giọng nói rung rinh vì khoái cảm, cố gắng nói cho lưu loát.
"Chồng, mau thao tôi a..."
Như bị kích thích, Dermot có chút manh động, lập tức đặt vật nam nhân mạnh mẽ kia tiến vào. Ban đầu chậm rãi rồi nhanh chóng từng nhịp một đỉnh lộng đến điên đảo. Đầu óc tôi quay cuồng vì khoái cảm cứ đến liên tục không một nhịp nghỉ. Tiếng kêu rên vì thế mà cũng liên tục cất lên không kiểm soát. Tiếng khàn đặc, trầm nóng của Dermot cũng không ngần ngại mà hoà vào tiếng của tôi. Căn phòng càng thêm không khí ám muội dày đặc.
"A...a... A..."
Từng nơi trên khắp cơ thể cũng dần mẫn cảm, một cái chạm cũng đủ làm tôi kích thích đến tận cùng, tôi đem hai tay khoác lên người Dermot, kéo anh ta sát lại gần. Cảm giác da thịt tiếp xúc thật thêm thoải mái khó tả.
Nhịp tim của Dermot tôi có thể nghe rõ mồn một, nó đang đập nhanh còn hơn cả bình thường, ánh mắt anh ta cũng không còn tự chủ, đắm chìm hoàn toàn vào trong dục vọng, chỉ biết đem người trước mắt hoà vào làm một. Có chút đáng sợ, cũng có chút quyến rũ.
"Y/n... Ha... Ha..."
Tôi bắn. Nhưng Dermot thì chưa, từng cơn khoái cảm cứ trào đến không dứt. Mãi một lúc, mới cảm nhận được có chất dịch ấm nóng được bắn ra trong người tôi.
Anh ta vẫn chưa dừng lại, đem tôi thao đến cả người tôi kiệt sức, những dòng bạch trọc cứ liên tục thoát ra nhưng anh ấy vẫn chưa chịu ngơi nghỉ. Mồ hôi mô kê lại làm thêm rõ nét những khối cơ bụng chắc nịch, nét mê hoặc của Dermot cũng chả kém đi. Tôi bắt đầu tỏ ý cự tuyệt.
"D-dermot... A... A... M-mau dừng a... Đủ rồi... A... A..."
Dermot liếm lấy cổ tôi, ướt át cầu xin.
"Một chút nữa thôi"
Đó là câu nói cuối cùng tôi nghe được trước khi ngất đi thêm một lần nữa.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Tác giả: dạo này hơi thèm thịt éc éc. Cơ mà viết xong chắc lại không dám đọc lại vì ngượng ((: