Chap 9

Mina thì im lặng nhìn sang Momo rồi khẽ thở dài.
''Nayeon tinh mắt thật, Hirai Momo đúng là cũng yêu Sana nhưng lại...''
_ Để tay xuống tôi xem.
_ Không, để cậu hành hạ nó nữa à?
_ Không có, để xuống.
_ Khônggg.
Sana xụ mặt ngồi xuống cạnh Nayeon, tay vẫn che lấy đôi má.
_ Tử Du cũng thật là, tội nghiệp Sana. Hay em làm gì cho Sana để bù đắp đi Tử Du.
Nayeon dừng đũa, nở nụ cười ma mãnh đề nghị. Này thì bình thường hay phũ với cô, giờ có Sana thì cô lại được thêm nhiều cơ hội để trả thù đây mà.
Tử Du trừng mắt nhìn Nayeon. Cái này là châm dầu vào lửa chứ giúp cái gì? Bà chị này cùng Mina unnie yêu nhau lâu thế sao không thấy chị ấy học nét điềm đạm ôn nhu, đã thế ngày càng lắm trò hơn nữa chứ.
_ Không cần đâu tiền bối Nayeon, em ổn mà...
Sana khẽ cúi đầu thấp hơn, nhỏ giọng đáp lời tiền bối. Trông đáng thương như một Sóc nhỏ bị cướp mất hạt dẻ, chỉ còn thiếu mỗi chai thuốc nhỏ mắt chấm chấm vào cho sinh động. Nhưng như thế này cũng đủ làm Tử Du đau lòng rồi.
_ Được rồi, tôi xin lỗi, cậu ngước lên tôi xem nào. Tôi sẽ làm cho cậu một điều cậu muốn, được không?
_ Thật sao?
_ Thật.
_ Có mọi người làm chứng nhé, cậu không được nuốt lời đâu. Nhưng tôi chưa nghĩ ra. Khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói với cậu, được không?
_ Được.
Sana ngẩng đầu lên, hướng Tử Du trưng ra nụ cười chiến thắng. Biết vậy cô đề nghị thêm vài điều, mà thôi, một điều cũng được. Để dành sau này có cơ hội cô sẽ hành hạ đồ đáng sợ này.
Tử Du tối sầm mặt khi biết đã bị lừa. Định tiếp tục nhéo lấy đôi má kia cho đỡ tức nhưng đành thở hắt ra để kiềm chế. Được rồi, cô nhận thua. Làm sao cô thắng nổi khuôn mặt đáng yêu kia được đây?

_ Momo, sao cậu im lặng vậy? Có phải do đồ ăn ở căn tin không ngon bằng tớ nấu không?
_ Dĩ nhiên ngon hơn đồ ăn cậu nấu rồi. Bình thường do bất đắc dĩ tớ mới phải ăn thôi.
Thấy Sana vừa làm nét mặt lo lắng rồi ngay lập tức nghênh mặt tự tin thì Momo không giấu được nụ cười. Cô vờ nhíu mày làm ra vẻ suy nghĩ rồi buông lời trêu chọc cô bạn thân của mình.
_ Hừ, vậy sau này cậu cứ ăn mì gói đi.
Sana phồng má, dùng chất giọng đáng yêu hét lên với Momo làm tất cả bật cười.
_ Cậu nấu, tôi sẽ ăn.
Bốn cặp mắt ngạc nhiên hướng về phía người vừa mới phát biểu kia. Nayeon và Mina gật gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào.
''Khá khen cho Chu Tử Du, chỉ nói những lúc cần nói''
_ Ai thèm nấu cậu ăn?
_ Đó là công việc trong một tháng của cậu.
Ai đó hãy tặng Sana một cái gối để úp mặt vào đi. Dù đã ngàn lần tự nói với bản thân không nên cãi nhau với Tử Du nhưng vẫn phạm vào để rồi bây giờ đành phải câm nín.
Nayeon ôm bụng cười như được mùa với sự đáng yêu của hai đứa em này. Cô đang suy nghĩ có nên làm gì đó để thúc đẩy hai đứa đến với nhau nhanh nhanh hơn không. Một đứa ngốc ngốc nhưng lại rất thích nói, một đứa không thích nói mà mở miệng là ai cũng phải im. Aigooo ~
_ Momo, em đang đi làm thêm sao?
Mina mỉm cười ôn nhu, thân thiện hỏi cô gái đang cắm cúi với phần ăn.
_ Vâng. Em đang làm ở quán kem Twice.
Momo vừa dứt lời thì Nayeon liền bất ngờ hét lên:
_ Là quán của Jungyeon unnie sao?
To be continued
Yoo Jungyeon lại xuất hiện lần nữa =))))

Loading...
« 1 2
Loading...