Chap 34

Tùy Chỉnh

Gấp hồ sơ trong tay lại, Mina nở nụ cười nhẹ khi sau một hồi chuông thì đầu dây bên kia rất nhanh liền bắt máy:
_ [Hôm nay cô em gái của anh có việc gì lại gọi cho anh thế này]
Myoui Yue - giám đốc của tập đoàn Myoui ở Nhật Bản, cũng chính là anh trai của Mina. Đã rất lâu rồi Mina và anh trai cô không có thời gian để trò chuyện vì anh đang trong giai đoạn chuẩn bị ngồi chiếc ghế tổng giám đốc. Không giống những cậu ấm cô chiêu khác, Myoui Yue sau khi tốt nghiệp liền chủ động đề nghị với chủ tịch Myoui đảm nhận vị trí nhân viên văn phòng bình thường. Chiếc ghế giám đốc hiện tại đích thực chính là năng lực của anh sau gần ba năm siêng năng với công việc và trau dồi thêm kiến thức từ các trưởng bối có kinh nghiệm nên các cổ đông dù muốn cũng không thể ở sau lưng bàn tán. Ở khía cạnh của một người con và một người anh trai trong gia đình, Myoui Yue cũng không có một điểm nào để chê trách.
Đối với Mina, người anh trai này chính là tấm gương lớn để cô noi theo.
_ Em không thể trò chuyện cùng Oniisan sao?
_ [Được, được]
Myoui Yue bật cười trước giọng điệu hờn dỗi của cô em gái út bé nhỏ.
Nghe tiếng lách cách của máy tính, Mina thở dài nhỏ giọng trách móc anh trai:
_ Anh cũng đừng làm việc khuya vậy chứ.
_ [Anh cũng sắp hoàn thành rồi. Chỉ còn chỉnh sửa một vài chỗ là xong]
Mina thở dài, định nhắc nhở anh trai nhưng rồi lại thôi. Cô nhanh chóng chuyển sang vấn đề chính để anh có thời gian hoàn thành công việc để còn nghỉ ngơi:
_ Mà anh này, em có một vấn đề muốn hỏi anh.
_ [Đấy, anh biết em chủ động gọi đến là có mục đích mà. Hỏi đi nào, nếu biết anh sẽ trả lời]
_ Anh có biết gì về tập đoàn Minatozaki không?
_ [ ...]
Myoui Yue có vẻ hơi bất ngờ trước đề tài mà em gái anh vừa nói đến nên tiếng gõ máy tính cũng chững lại trong giây lát. Anh hỏi:
_ [Tập đoàn đã sụp đổ hơn mười mấy năm trước thì em tò mò để làm gì?]
_ Em từng nghe cha nói đến nên chỉ muốn tìm hiểu thêm.
_ [Vậy sao em không hỏi trực tiếp cha?]
_ Dạo này cha có vẻ rất bận rộn nên em không muốn làm phiền cha.
_ [ Vậy anh sẽ nói em nghe những điều anh biết. Cha từng kể với anh khi xưa cha và người con trai của chủ tịch Minatozaki là bạn học cũ thời Đại học. Và không chỉ là bạn học mà cả hai lại còn rất thân thiết. À, còn một người nữa. Hình như người đó họ H... ]
Cậu chủ, thức ăn đã chuẩn bị xong
Cảm ơn dì. Tôi xuống ngay.
_ Đã muộn lắm rồi, anh còn chưa ăn tối sao?
Quên cả câu nói chưa kịp hoàn thành của Myoui Yue, Mina nhăn đôi mày thanh tú liếc nhìn đồng hồ treo tường khi nhận ra anh trai dường như vẫn chưa dùng bữa dù đã tối muộn. Công việc có quan trọng đến đâu thì cũng nên để ý đến sức khỏe chứ?
_ [Hôm nay công ty có tăng ca nhưng anh vẫn chưa kịp hoàn thành công việc, đành phải đem về nhà làm nốt rồi mới ăn tối. Xoay đi xoay lại mới biết là đã muộn. À, còn chuyện kia...]
_ Anh dùng bữa trước đi. Em còn nhiều thắc mắc nên có lẽ một lời cũng không nói hết. Em sẽ gọi cho anh sau.
_ [Được, em gái ngoan. Nhớ ngủ sớm và giữ gìn sức khỏe]
Mina ngoan ngoãn đồng ý với lời căn dặn của Myoui Yue rồi cúp máy. Cô nằm dài trên bàn làm việc đặt giữa thư phòng rộng lớn, vươn tay vuốt nhẹ gương mặt xinh đẹp của Im Nayeon trên khung ảnh nhỏ đặt ở góc bàn. Thỏ con nhà cô chắc chắn thừa biết kế hoạch của mọi người. Và có lẽ là đã rất tức giận khi cô không có mặt ở rạp chiếu phim hôm nay. Ai có thể hiểu Im Nayeon hơn Myoui Mina đây?
Sau khi giao tập hồ sơ kia cho Tử Du, cô cũng dừng việc tìm hiểu thông tin về gia tộc Minatozaki. Chỉ là hôm nay cô vô tình tìm được một ít thông tin khi đang lướt xem các bài báo cũ năm cha cô nhậm chức chủ tịch. Đó cũng là năm gia tộc Minatozaki xảy ra biến cố và tuyên bố phá sản. Chính cô không thể ngờ rằng tập đoàn Myoui và Chu thị năm ấy cũng có chút mối liên kết với tập đoàn Minatozaki.
Vậy công ty bí ẩn kia phải chăng chính là Chu Thị? Chính suy nghĩ này đã khiến cô không thể khoanh tay làm ngơ mà vội vàng muốn tra rõ. Cô thực sự đang lo lắng với những nghi vấn trong cô lúc này. Nhưng chính trực giác của cô lại tin rằng Chu Thị không hẳn là có liên quan đến biến cố năm đó. Bởi thời điểm ấy Chu Thị vốn dĩ không đủ khả năng để có thể lật đổ một tập đoàn vững mạnh như Minatozaki.
Còn cha của Sana và cha cô từng là bạn thân? Điều này lại quá mâu thuẫn với những thông tin trong tay cô hiện tại. Cô vốn không muốn nhúng tay vào tìm hiểu sâu nhưng có quá nhiều điểm lạ kì kích thích sự tò mò sâu trong cô trỗi dậy.
Phía dưới là những tập hồ sơ hỗn loạn. Một phần là công việc ở Đại học M vẫn chưa kịp xử lý, một phần là những thông tin vừa tìm được thêm về tập đoàn Minatozaki làm Mina cũng có đôi chút choáng váng.
Các dấu gạch bằng bút màu trên một vài đầu dòng:
Trước thời điểm phá sản, tập đoàn Minatozaki đang duy trì hợp tác với một số công ty lớn trong nước. Duy chỉ có Chu thị ở Đài Loan là ngoại lệ. Sau khi tập đoàn Minatozaki gặp biến cố, Chu thị không có bất kì động thái nào, chỉ rút vốn đầu tư và rời khỏi thị trường Nhật Bản trong im ắng. Có thể là do thời điểm đó có quá nhiều lời đồn đoán ảnh hưởng đến danh tiếng của họ ở Nhật.
Và sau thời điểm đó, báo chí một lần nữa xôn xao tin tức người con trai duy nhất của chủ tịch Myoui chính thức lên kế nhiệm vị trí của ông.
Tập đoàn Minatozaki và tập đoàn Myoui chưa từng chung đụng nên rất ít ai biết được hai tập đoàn lớn này đối thủ ngầm.
Kingg Koong
_ Na ... Nayeon ?

_ Tránh ra cho em vào, Mina ngơ ngác cái gì? Em về nhà của mình không được sao?
________________________________
11:00 pm
_ Sana, cảm ơn em.
_ Lại cảm ơn? Được rồi, sao em có thể bỏ mặc Du trong lúc này chứ?
Sana mặc bộ Pijama màu hồng có in hoạt họa nằm nghiêng dịu dàng vuốt ve một bên má của người yêu, môi nhỏ chu lên hờn dỗi. Chỉ vì trong tâm vẫn ẩn ẩn lo lắng nên cô đã quyết định đêm nay sẽ ở cạnh Tử Du sau khi cả đám dùng xong bữa tối và ra về. Thế mà cả Momo lẫn Tử Du đều không đồng ý với lời đề nghị này làm cô phải mất rất nhiều công sức mới có thể trấn an và thuyết phục cả hai. Thật là ~ lí do mà Tử Du phản đối thì cô có thể hiểu. Chỉ có đồ ngốc Moguri chắc là nghĩ đến mấy vấn đề gì đó không trong sáng nên mới như thế.
Cái nắm tay thật chặt không buông lỏng dù chỉ một giây, cả nét mặt hoang mang lo lắng dõi theo lúc cô ham chơi cùng Nayeon unnie lẫn vào trong đám đông mua các món ăn vặt khi cả đám dạo chợ đêm hôm nay đủ nói lên Tử Du thật sự không ổn. Dù luôn miệng từ chối nhưng cô đã thấy được đôi mắt Tử Du ánh lên một tia cảm động trước đề nghị của cô càng làm Sana không thể suy nghĩ nhiều. Vì lúc này đây cô biết người cô yêu đang cần cô cạnh bên hơn bao giờ hết.
Chồm người sang đặt lên trán Sana một nụ hôn trân quý, lòng Tử Du hiện tại đong đầy niềm hạnh phúc trước tâm ý mà bảo bối dành cho cô.
_ Ngủ thôi Du, mai còn phải đi học nữa.
_ Thiếu.
Sana phì cười véo yêu lấy đôi môi đang chu lên đòi hỏi của Tử Du rồi lại ngọt ngào hôn hôn vào nơi vừa mới bị cô hành hạ để dỗ dành người đang nhăn mày bất mãn.
_ Đủ chưa?
_ Chưa.
_ Thôi mà ~ Du này.
_ Ừ?
_ Cái hộp kia có gì đó?
Sana hơi hờn dỗi chỉ cái hộp gỗ đáng ghét đang nằm chiễm chệ trên kệ sách. Lúc đó thật sự cô chỉ nghĩ vì cô tự tiện lấy sách mà không hỏi ý kiến trước vào ngày đầu tiên đến làm nên Chu Đáng Sợ mới hung dữ quát vào mặt cô. Nhưng sau vài ngày suy nghĩ và vô tình nhớ đến dáng vẻ hối hả che lấy chiếc hộp của Tử Du ngày đó nên cô mới đặt ngay nghi vấn vào chiếc hộp này. Có lẽ trong đó cất giữ bí mật nào đó rất quan trọng.
Album hình lúc nhỏ? Ngại nên không thích phô ra. Ai chứ Chu Tử Du cũng khả năng này.
Nhật kí yêu đương hồi mẫu giáo, cấp 1, cấp 2, cấp 3 gì đó?
....
A ~ Không
Nghĩ đến điều đó không hiểu sao trong lòng lại dâng lên nỗi khó chịu không nói nên lời. Đã rất nhiều lần cô muốn hỏi Tử Du nhưng lại ngại đó là vấn đề riêng tư sẽ làm đối phương khó xử nên lại thôi.
_ Em có muốn xem không?
_ Em ...
Không đợi Sana do dự xong thì Tử Du đã dời tay khỏi vòng eo nhỏ của cô để bước xuống giường cẩn thận lấy chiếc hộp trên kệ sách xuống. Sana cũng ngồi bật dậy, ngoan ngoãn nhìn theo từng động tác của người yêu. Cô mím môi nghi hoặc khi quan sát thấy Tử Du có vẻ như là rất nâng niu chiếc hộp gỗ này.
Ôm lấy chiếc hộp vào lòng rồi đặt xuống giường, Tử Du mỉm cười đưa chiếc chìa khóa kiểu cổ cho Sana rồi hất cầm ra hiệu:
_ Không phải em tò mò sao? Mở ra đi.
_ Em có thể sao?
_ Sao lại không? Mọi thứ của tôi đều thuộc về em. Huống chi món đồ trong chiếc hộp vốn dĩ cũng có liên quan đến em.
Tử Du ngồi xuống giường ôm lấy Sana từ phía sau, luồn tay ra trước nhét chìa khóa vào tay bảo bối rồi ôn giọng thì thầm. Song, cô dụi mặt vào mái tóc xoăn dài, tự cho bản thân quyền hưởng thụ hương thơm quen thuộc từ người yêu.
Nghe lời Tử Du nói càng làm Sana thập phần tò mò, cô đắn đo một lúc rồi xoay sang nhìn người yêu như để hỏi ý lần nữa, khi nhận được cái gật đầu trấn an mới yên tâm tra chìa khóa vào ổ.
_ Cẩn thận một chút. Hỏng thì tôi bắt đền em
_ ...
Tim Sana chợt thắt lại khi nghe câu mà người yêu cô vừa thì thào. Lòng cô bỗng thấy xót xa khi nghĩ đến chiếc hộp này chứa kỉ vật quan trọng của Tử Du cùng người nào đó. Sana cắn nhẹ môi, tay định đóng chiếc hộp thì một bàn tay ngăn động tác của cô lại.
_ Ngốc, lại nghĩ gì đấy? Xem này
Tử Du mở toang chiếc hộp ra, lấy trong đó ra một bức ảnh nhỏ không có cả một vết bẩn hay nếp gấp đưa lên cao ngang tầm mắt của Sana. Cô cười tủm tỉm huýt nhẹ vào vai bảo bối đang bất động nhìn chăm chăm bức ảnh.
_ Tử Du, đây ... Đây là em mà. Sao lại ...?
Sau một lúc thất thần, Sana lắp bắp xoay hẳn ra sau để nhìn người yêu. Trang phục trong bức ảnh làm Sana nghĩ ngay đến lần đầu cô cùng Momo giấu Appa và Umma trốn sang Hàn để dự hội tư vấn xét tuyển của Đại học M. Cô vẫn còn nhớ rất rõ vì hôm tụi cô trở về Nhật sau khi hoàn tất xong hồ sơ dự thi, cả hai đã bị hai bên gia đình phạt quỳ ở một góc nhà cả ngày. Nhưng cô thật sự không nhớ nổi ngày hôm đó đã từng gặp qua một người có ngoại hình nổi bật như Chu Đáng Sợ.
_ Thật ra trước vụ va chạm ở hành lang ngày em nhập

1 2 »
Loading...