Chap 25

3:00 pm
Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ chiếu rọi vào căn phòng của Tử Du, khung cảnh bên trong đẹp như bức tranh khi Sana đang gối đầu lên đùi người yêu say ngủ. Còn Tử Du tựa vào thành giường, ánh mắt chăm chú vào quyển sách trong tay nhưng vẫn không quên dùng tay còn lại vỗ về vùng lưng nhỏ bé để giấc ngủ của bảo bối được sâu hơn. Thấy đôi mắt Sana khẽ động, Tử Du vội lấy sách đưa lên cao chỉ để che đi một phần ánh sáng từ cửa sổ vào tránh cho người yêu chói mắt.
_ Dậy rồi?
_ Oáp ~ Yoda của em đâu Du ?
_ Tôi vứt rồi
_ ...
Tử Du tối sầm mặt hờ hững đáp lời rồi khẽ lật sang trang sách khác. Như thế nào mà vừa thức không gọi tên người yêu mà liền hỏi tìm Yoda? Được rồi, cô thừa nhận cô đã bắt đầu ghen tị với thú bông kia. Nhưng đến khi nhận ra sự im lặng bất thường, Tử Du quên cả cơn giận dỗi, cô vội vươn tay xuống giường lấy Yoda bông lên khi thấy đôi mắt Sana đã bắt đầu ngấn nước rồi cưng chiều ôm bảo bối vào lòng dỗ dành:
_ Sana ngoan ~
_ Em không phải trẻ con, mà Du đừng có ghen ra mặt như thế nữa.
_ Ghen? Tôi không có
_ Du nghĩ em không biết sao? Mỗi khi ở trường lỡ có sinh viên nào vô tình nhìn sang hướng em, Du đều trừng mắt lườm làm người ta hoảng cả lên. Du còn ghen với cả Nayeon unnie. Gần đây thì tiền bối Park là ví dụ điển hình nhất. Bây giờ cả thú bông nữa chứ.
Sana dụi mặt vào vùng cổ mịn màng của Tử Du, đôi môi nhỏ cọ cọ hôn hôn vào để hít lấy hương thơm quyến rũ quen thuộc rồi thì thầm trách móc.
Tử Du cố kiềm lại nhịp thở khó nhọc vì bị kích thích bởi hành động ngây ngô của Sana. Cô khẽ tách ra khỏi cái ôm để điều hòa lại nhiệt độ đang tăng dần lên trong cơ thể nhưng vô tình lại làm Sana hiểu lầm.
_ Du giận em hả?
_ Không phải
''Nóng quá''
_ Aigoo, sao mặt Du lại đỏ thế?
Sana lo lắng chồm người tới áp trán vào trán Tử Du để kiểm tra nhiệt độ. Bỗng, Sana hơi hoảng khi Tử Du đột ngột chuyển tư thế đè cô nằm dưới, cô vội trấn tĩnh rồi khó hiểu nhìn người yêu.
_ ...
_ Du?
Tử Du say mê ngắm nhìn người nằm dưới, nét mặt ngây ngô của Sana làm cô cố kiềm lại ngọn lửa đang bùng lên như muốn thiêu đốt. Nhẹ nhàng đặt nụ hôn đầy yêu thương lên trán bảo bối, Tử Du mỉm cười xoa nhẹ một bên má phính mịn màng rồi chợt nhớ đến tin nhắn của cô chị họ Im gửi đến lúc Sana đang ngủ say. 
_ Nayeon unnie gọi tôi và em tối nay đến nhà chị ấy có chuyện gì đó.
_ ...
_ Sao nào? Em bận?
_ Vậy để em gọi báo với Momo nhắc cậu ấy ăn tối trước.
Sana lắc lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi đáp lời Tử Du.
_ ...
_ Du có thể ghen với bất cứ ai nhưng nhất định Du không được ghen với Momo.
Tử Du thở dài rồi gật đầu trước nét mặt nghiêm túc của người yêu. Dường như chỉ cần nhìn nét mặt cô thì Sana đã bắt đầu hiểu cô đang nghĩ gì thì phải. Đúng vậy, cô chưa từng xem Momo là tình địch nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cô không ghen.
_ Em và Hirai Momo gặp nhau như thế nào?
_ Em gặp cậu ấy khi tụi em học cùng trường mẫu giáo.
Sana mỉm cười trìu mến xoa lấy một bên má Tử Du rồi để những dòng kí ức ngày đầu cô và Momo gặp nhau ùa về trong tâm trí.
Tử Du im lặng không đáp, cô nằm xuống cạnh rồi ôm trọn Sana vào lòng để chờ người yêu kể tiếp.
_ Khi ấy gia đình em thật sự rất khó khăn. Appa, Umma và em sống trong một căn trọ nhỏ, nhỏ hơn cả nhà trọ hiện tại của em và Momo rất nhiều. Lúc em học mẫu giáo thì chỉ có mỗi vài bộ đồ cũ, có bộ còn rách nhưng Umma chưa kịp vá nên các bạn cùng lớp vì thế xa lánh em. Du biết đó, trẻ con mà ~
_ ...
Tử Du nhíu chặt mày vì xót xa lẫn đau lòng, tay càng ra sức ôm chặt người yêu nhưng Sana chỉ mỉm cười xoa xoa lưng trấn an Tử Du, cô hít thật sâu rồi tiếp lời:
_ Em gặp Momo là vào giờ cơm trưa. Umma chuẩn bị cho em rất nhiều món ăn ngon nhưng có một cậu bạn đi ngang hất cả phần ăn của em xuống đất, em chỉ biết thút thít ngồi xuống dọn phần ăn vào khay, còn cậu ta thì đứng đó cười lớn. Trong lúc ấy thì có một cô bạn tròn tròn trắng trắng nói ''nhân danh công lý'' gì đó rồi nhào tới đánh cậu bạn kia cho đến lúc giáo viên đến cản thì mới chịu dừng. Đó là Momo. Nhờ gương mặt đáng yêu và giọng nói ủy khuất mà Momo đã không bị phạt nhưng đến hôm sau thì Momo cứ đi lẻo đẻo theo em nói gì mà giúp em diệt trừ cái ác. Thật là ~
Sana bật cười khi nhớ đến cô bạn đáng yêu với một tay cầm kiếm gỗ đi theo sau cô năm đó làm Tử Du trong vô thức cũng mỉm cười theo. Hiện tại gặp Hirai Momo chắc chắn cô sẽ nói lời cảm ơn chân thành nhất, nếu năm đó không nhờ cô bạn chắc bảo bối của cô đã không có một tuổi thơ trọn vẹn và vui vẻ như thế.
_ Từ đó thì Momo luôn bên cạnh bầu bạn, giúp đỡ và chăm sóc em. Cậu ấy luôn sẻ chia mọi thứ từ quần áo cho đến đồ ăn cùng em. Sau đó thì Appa và Umma em nhờ sự giới thiệu của bác Hirai mà có được công việc ổn định hơn trong một công ty nhỏ. Em thật sự...Du à ~ Em luôn cảm thấy mang ơn Momo.
Tử Du siết chặt Sana trong vòng tay, ôn nhu xoa lấy vùng lưng nhỏ bé như để thay cô nói cô đã hiểu được những gì bảo bối đang muốn nói cùng cô.
_ Sana
_ Suỵt. Em kể Du nghe vì không muốn giữa chúng ta có bất cứ khúc mắc nào. Momo luôn có một vị trí quan trọng trong lòng em. Nhưng còn Du...Ở đây, duy nhất trong tim em ~
Sana khẽ tách ra khỏi cái ôm ấm áp, bàn tay nhỏ bé chủ động nắm lấy tay Tử Du áp vào ngực trái nơi nhịp tim cô đang đập mạnh mẽ.
Những lời muốn nói như nghẹn lại ở cổ không thể thoát ra được, hốc mắt của Tử Du dường như đã ửng đỏ, cô cong khóe môi nở nụ cười hạnh phúc. Hiện tại chắc chẳng có ngôn từ nào đủ để diễn đạt hết tình yêu mà cô dành cho Sana.
_ Tôi yêu em.
_ Em cũng yêu Du ~
Sana đỏ mặt ngượng ngùng dụi mặt vào cổ người yêu thì thầm đáp lời.
Tử Du đặt nụ hôn đầy yêu thương lên trán Sana rồi tách ra một khoảng để nhìn sâu vào đôi mắt của người yêu.

''Sana, tôi yêu em. Bằng mọi cách tôi cũng sẽ giữ chặt em bên cạnh tôi cả đời''
Từ nay có cô rồi, bất cứ ai động đến bảo bối của cô thì đều phải ... trả giá đắt. Không trừ một ai
Trong mắt Chu Tử Du chính là ngoài Minatozaki Sana ra thì chẳng còn ai đáng để cô lưu tâm.
______________________________
6:00 pm
Kính koong
Kính koong
_ Không biết chị ấy lại bày trò gì.
_ ...
Tử Du nhấn chuông cửa nhiều lần nhưng không thấy người ở trong có động tĩnh gì thì bực dọc nhíu mày.
_ Du thật là, Mina unnie ra rồi ~
_ Hai đứa đến sớm nhỉ? Vào nhà đi.
Mina nhanh chóng mở cửa cho hai đứa em rồi xoay lưng bước vào nhà làm Tử Du và Sana khó hiểu nhìn theo khi thấy nét mặt cô chị hôm nay hình như có gì đó lạ lạ. Giống như đang ... nhịn cười ?
_ Hai đứa đến sớm quá đó
Nayeon cùng Momo dọn đồ ăn ra giữa phòng khách rộng lớn vừa thấy Tử Du và Sana bước vào thì cười tươi chào đón. Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai bàn tay đang lồng chặt vào nhau, Momo gượng cười với Sana rồi cúi xuống tiếp tục cùng Nayeon dọn bát. Dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng Sana cũng vội buông bàn tay của Tử Du để ngồi xuống giúp cô bạn thân.
_ Momo? Sao cậu ở đây?
_ Nayeon unnie gọi tớ đến đây
Momo vừa dứt lời thì một dáng người từ phòng bếp bước ra lướt qua nựng một bên má phính của Sana làm Tử Du đứng một bên trợn tròn mắt ngạc nhiên rồi tối sầm mặt khi nhận ra người kia là ai.
_ Chào em, hậu bối đáng yêu
_ Jihyo unnie?
_ Em biết Jihyo sao Sana? Em ấy là em họ của chị.
Jungyeon đứng dậy từ sofa bước vào chốn nhộn nhịp nở nụ cười thân thiện quen thuộc. Hôm nay Jihyo ở quán kem với cô và Momo thì cùng lúc Nayeon gọi điện mời đến bữa tiệc nhỏ này, vì không tiện từ chối nên cô đã rủ cả Jihyo theo. May thay, Nayeon và Mina có quen biết cô em họ của cô nên cũng không quá ngại ngùng.
Sana còn chưa hết bất ngờ trước sự xuất hiện của chị chủ quán họ Yoo thì liền há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy cô bạn của Tử Du lật đật mang dĩa đậu hũ từ bếp chạy ra. Khó hiểu nhìn phòng khách đông đúc một lúc, Tử Du nhịn không được liền lên tiếng hỏi:
_ Đậu Hũ, cậu đến đây làm gì? Hôm nay là ngày gì thế?
_ Thì lâu lâu mở tiệc thôi mà. Ngày mai không phải mấy đứa không có tiết buổi sáng sao?
Mina định lên tiếng giải thích thì Nayeon nhanh chóng cướp lời rồi nháy mắt ra hiệu. Hai đứa nhỏ này vừa vào đến đây thì liền tách nhau ra. Không phải là muốn giấu đó chứ? Vậy thì cô sẽ làm cho cả hai phải chính miệng thừa nhận.
_ Nhập tiệc nào ~
Nayeon hào hứng vỗ vỗ tay réo gọi rồi ngồi phịch xuống cạnh Sana không quên kéo cả Mina ngồi kế. Tử Du đang định đặt mông ngồi phía kia của người yêu thì Momo đã nhanh hơn yên vị ở đó. Sana ngẩng lên nhìn Tử Du rồi hất cằm về phía chỗ cạnh Mina ra hiệu làm cô dù không cam lòng cũng đành phải làm theo.
Dahyun nhận được tín hiệu từ Nayeon thì nhanh trí nghĩ ra gì đó nên nhìn quanh một lúc rồi chạy đến tủ rượu lấy ra một chai rượu rỗng kèm một mảnh giấy trắng, xé nhỏ ra rồi ghi số vào. Song, cô đề nghị:
_ Chỉ ăn thôi thì chán lắm. Hay chúng ta chơi trò này đi.
_ Trò gì vậy Dahyun?
_ Rất đơn giản ạ Em có đánh sẵn bảy số ở bảy mảnh giấy rồi. Chúng ta sẽ đặt chai rượu này ở giữa rồi xoay, miệng chai trúng ai thì người đó sẽ làm chủ vòng đó. Bảy người còn lại mỗi người bóc một mảnh giấy. Chủ vòng có thể đề nghị hai số bất kì làm gì đó. Nếu không thể làm thì một trong hai phải uống một ly bia cao này.
_ ...
_ Sana không thể uống bia...
_ Yayy ~ Chơi đi.
Tử Du và Momo đồng thanh lên tiếng phản đối nhưng chưa kịp dứt lời thì Sana đã hào hứng muốn tham gia trò chơi làm cả hai mở to đôi mắt ngạc nhiên. Tử Du cố trừng mắt ra hiệu nhưng bị Sana bỏ qua nên đành im lặng.
_ Có ai không muốn chơi không?
_ Chị cũng muốn chơi.
_ Chị không có ý kiến.
_ ...
Nhờ sự nhiệt tình của các tiền bối, trò chơi được diễn ra một cách suôn sẻ.
Vòng đầu tiên miệng chai xoay trúng hội trưởng Myoui. Lần lượt các cô gái còn lại bóc mảnh giấy có đánh sẵn số. Vì là Mina nên tất cả cũng đỡ hồi hộp hơn.
Suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không biết nên đề nghị gì, Mina đành nói đại:
_ Số 3 hãy hôn má số 4 một cái.
_ Minaaa, em là số 4 nè. Ai là số 3 đó nhỉ?
Nayeon bất ngờ vui sướng hét lên làm cả đám bật cười còn Mina đơ cả người vì lỡ dại quên nhìn lén số của người yêu trước khi đề nghị nhưng lời đã nói ra không thể rút lại nên đành phải im lặng.
_ Ủa? Tử Du số 3 nè. Mau mau làm nhiệm vụ rồi qua vòng khác nào.
_ Hừ.

Loading...
1 2 »
Loading...