Chap 23


7:15 pm
Nhà trọ
_ Sana, cậu nghe điện thoại rồi à? Vào ăn này.
_ Momo-rin ~
_ Cậu sao vậy? Umma cậu gọi phải không?
Momo lo lắng hỏi rồi kéo tay Sana xuống ngồi cạnh. Cô mỉm cười xoa xoa vai cô bạn thân đang xụ mặt buồn bã để an ủi.
_ Momo, Appa vẫn giận tớ ~
_ Bác giận là vì thương cậu thôi. Sana ngoan, bác sẽ nguôi giận nhanh thôi mà.
Sana gật nhẹ đầu để cô bạn yên tâm rồi tựa nhẹ vào vai Momo. Việc Sana đến Hàn để được vào Đại học M cả Appa và Umma cô đều phản đối nhưng sau một thời gian dài kiên quyết thì Umma cô cũng dần xiêu lòng đồng ý. Còn Appa thì dù im lặng sau khi Umma cô mở lời khuyên nhủ nhưng đến tận bây giờ Appa vẫn còn giận cô rất nhiều.
_ Sana
_ Tớ nghe
_ Đừng buồn nữa, có tớ luôn ở đây cùng cậu.
Ngước nhìn người ngồi cạnh vừa nói ra câu nói kia với vẻ mặt nghiêm túc, Sana bật cười ngồi thẳng dậy cắt một mảnh thịt bò nhỏ đút vào miệng Momo.
_ Cảm ơn cậu, Momo.
_ Giữa chúng ta còn cần phải nói lời cảm ơn với nhau sao?
Momo cốc nhẹ đầu Sana rồi đẩy phần ăn ra hiệu cho cô bạn thân thưởng thức. Lặng lẽ ngắm nhìn Sana đang mỉm cười hạnh phúc vì vị thơm ngon từ món thịt bò, Momo trong vô thức cũng cong khóe môi nở nụ cười. Trong phút chốc cô mong giây phút này cứ dừng lại, dừng ở khoảng khắc này, Sana đang ngồi cạnh cô và Sana đang cười cùng cô mà không phải là với Chu Tử Du. Nhưng không, cô nhận ra nụ cười Sana dành cho Chu Tử Du là một nụ cười hoàn toàn khác. Rất khác.
_ Sana, cậu thấy bạn học Chu là người thế nào?
_ Sao...đột nhiên cậu lại hỏi đến cậu ấy?
Sana tạm ngưng động tác, ngập ngừng hỏi lại Momo. Nghe đến tên người kia thì liền nhớ đến nụ hôn sâu vào trưa hôm nay làm đôi má phúng phính của Sana đỏ dần lên mà chính cô cũng không hay biết.
Khẽ nhăn đôi mày quan sát cô bạn thân đang đỏ mặt bối rối một lúc lâu, Momo cố nở ra nụ cười tươi, hắng giọng bông đùa:
_ Cô ta theo đuổi bạn thân của tớ thì tớ phải quan tâm chứ. Vẻ mặt của cậu bây giờ là sao đây? Không lẽ...
_ Này, cậu đang nghĩ gì thế? Tớ và Tử Du chưa là gì của nhau cả.
''Chưa? Phải chăng ý của Sana là sắp?''
Câu trả lời phủ định nhưng thực chất là không có ý phủ định từ Sana làm Momo lặng người, siết chặt tay thành nắm đấm.
Nhận thấy sự im lặng bất thường từ Momo, Sana nghiêng đầu nhỏ nhìn gương mặt cô bạn đang ẩn sự khó chịu nào đó. Chợt nhớ đến hành động kì lạ đêm hôm qua của cô bạn, Sana lo lắng nhìn thẳng vào mắt Momo, cô đặt tay lên bàn tay bên cạnh rồi nhẹ giọng hỏi:
_ Momo, từ nhỏ đến giờ chúng ta chưa từng giấu nhau chuyện gì phải không?
_ Phải.
_ Cậu có muốn nói gì với tớ không?
Sana áp hai tay lên đôi má Momo bắt buộc cô bạn không được né tránh câu hỏi của cô.
_ Sana à, có phải cậu đã yêu Chu Tử Du rồi không?
_ Cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ.
_ Tớ là đang trả lời câu hỏi của cậu.
Sana hơi bất ngờ khi Momo đã bắt đầu to tiếng. Hai phần ăn dần trở nên nguội lạnh trên bàn cũng không thu hút được sự chú ý của hai cô gái đang lặng im nhìn nhau, một cuộc trò chuyện thường nhật giữa hai người bạn thân đã dần trở nên căng thẳng.
_ ...
_ Không phải cậu nói chúng ta không nên giấu nhau điều gì sao?
_ Momo... Bỏ đi.
Tránh sự cãi vã không mong muốn, Sana hạ đôi tay đang áp trên hai bên má của Momo xuống, buồn bã đứng dậy lẳng lặng bước đến cửa sổ ngắm nhìn màn đêm tĩnh lặng. Sao cậu ấy cứ phải như vậy? Sao cứ phải nhắc đến Tử Du? Cậu ấy muốn cô phải làm sao khi phải đứng ở giữa? Khẽ hít thật sâu, Sana xoay người lại đối mặt với Momo.
_ Nếu giữa chúng ta cần sự thẳng thắn thì tớ sẽ thẳng thắn trả lời câu hỏi của cậu trước. Tình cảm của tớ dành cho Tử Du có lẽ đã hơn chữ thích.
_ ...
'' Đã hơn chữ thích? ''
Momo mở to đôi mắt ngạc nhiên, tâm trí liền trở nên mơ hồ cố tiếp thu những lời Sana vừa mới nói ra.
_ Vậy tớ cũng thẳng thắn với cậu. Những ngày qua chỉ là do tớ ghen tị.
_ Sao cậu phải ghen tị?
_ Ừ, cậu biết đó, tớ và cậu đã làm bạn từ khi còn nhỏ. Đối với tớ cậu rất quan trọng. Bây giờ lại xuất hiện Chu Tử Du. Tớ sợ cô ta sẽ cướp mất cô bạn thân của tớ
Momo cố nở nụ cười tươi, bước tới ôm chầm lấy Sana thủ thỉ trêu đùa để dỗ dành cô bạn cũng như để giảm bớt không khí căng thẳng giữa cả hai. Có lẽ đây là điều tốt nhất mà cô cần làm ngay bây giờ.
_ Aigoo ~ Momo luôn có một vị trí trong lòng tớ mà không ai có thể thay thế được. Chúng ta hòa nha ~
_ Tớ có bao giờ giận cậu đâu mà hòa. Đến ăn tiếp đi nào, đây là giải thưởng tớ khó khăn lắm mới giành được. Phải ăn thật ngon chứ.
Kéo tay cô bạn trở lại bàn ăn, Momo ấn nhẹ vai Sana ngồi xuống rồi yên vị ở phía đối diện chống cằm mỉm cười. Vị trí mà Sana dành cho cô là vị trí nào chính cô là người hiểu rõ nhất. Đó là vị trí của một người bạn thân. Cô đã thừa biết đáp án kia nên trong khoảng khắc đó mới dễ dàng kiềm lại cảm xúc. Cô nghĩ cô cũng nên dừng việc xác định tình cảm. Vì có lẽ...đã muộn rồi.
_ Momo-rin, cậu ăn thêm đi ~
_ Ngốc, phần này tớ ăn đủ rồi mà.
Vươn tay vuốt lại những lọn tóc cho cô bạn thân, Momo mỉm cười há to miệng ăn nĩa thịt bò Sana đưa tới rồi lẳng lặng ngắm nhìn cô bạn. Cô và Sana đã cùng nhau trưởng thành, nụ cười của Sana là thứ mà cô đã bảo vệ suốt nhiều năm qua. Phải chăng đã đến lúc rồi? Thật sự sẽ không dễ dàng khi ra quyết định này nhưng cô tin Chu Tử Du sẽ làm được. 
''Tớ nhanh hơn Chu Tử Du một bước vì may mắn được gặp cậu trước. Nhưng...cuối cùng lại chậm hơn cô ta một bước trong việc có được trái tim cậu ''
_______________________________

9:00 pm
''Nhớ quá''
_ Nhớ người yêu đó hả bạn Chu?
_ ...
Tử Du bỏ mặc lời nói trêu chọc của Dahyun mà chăm chú ngắm hình trong chiếc máy ảnh. Đây là những bức ảnh mà cô và Sana đã chụp ở buổi đi chơi riêng hôm đó. Mới xa nhau chưa bao lâu sao lại thấy nhớ đến thế này? Bảo bối liệu có đang nhớ đến cô không?
Knock knock knock knock
Knock on my door
Tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ làm Tử Du vội vàng nhấc máy lên để lên xem tên người gọi. Dường như không phải người mà bản thân đang mong nhớ, gương mặt cô lộ rõ vẻ thất vọng và Dahyun ngồi một bên nhìn thấy liền bật cười lớn cho đến khi bị lườm mới chịu im bặt.
_ Mẹ?
_ [Con gái, dạo này khỏe không nào? Có phải con đang gặp rắc rối gì đó không?]
Tử Du thở dài khi nghe giọng nói điềm tĩnh quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia. Không phải đã dặn dò không cần báo cáo với mẹ cô rồi sao?
_ Con khỏe. Con cũng không gặp rắc rối gì cả. Đó chỉ là một băng nhóm đã gây chuyện ở quán bạn con thôi ạ.
_ [Chuyện đó ta nghĩ con có thể ra mặt giải quyết. Sao lại đứng sau chỉ đạo?]
_ Vì lời hứa với một người.
_ [Với cô gái đã đỡ cho con cú đánh của bọn người đó sao?]
Tạm hạ chiếc máy ảnh trên tay phải xuống, Tử Du dựa vào sau ghế thư thả trò chuyện cùng mẹ của cô. Cũng không có gì quá ngạc nhiên, mẹ cô biết chuyện này có thể chỉ là thông qua Mina unnie hoặc Nayeon unnie. Mẹ cô là người rất tâm lý, cô tin mẹ sẽ chẳng bao giờ cho người điều tra Sana hay theo dõi cô.
_ Nae ~ Nayeon unnie kể mẹ nghe sao?
_ [Bị con đoán trúng rồi. Ta biết con sẽ chẳng bao giờ chủ động kể ta nghe nhưng lần này ta thật sự rất tò mò về cô gái kia. Điều gì ở cô bé đã làm con gái ta mê đắm thế kia?]
_ Mọi thứ ở cô ấy đều hoàn hảo trong mắt con.
_ [Được rồi. Có cơ hội ta sẽ bay một chuyến sang xem con dâu tương lai hay con muốn đưa con bé sang đây ra mắt ta và cha con?]
_ Con vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi thôi. Mẹ tính xa quá rồi.
Nâng chiếc máy ảnh lên, Tử Du chợt bật cười khi thấy bức ảnh bảo bối miệng lấm lem tương ớt hiện lên mà quên mất cuộc gọi vẫn đang tiếp diễn.
_ [Lâu rồi mới nghe con gái ta bật cười thành tiếng như thế này nha]
_ ... Nếu không có chuyện gì nữa thì con cúp máy đây.
_ [Được rồi, không trêu con nữa, ta sẽ trò chuyện cùng con sau]
_ Vâng ạ.
Kết thúc cuộc gọi ngắn, Tử Du tắt màn hình rồi đặt điện thoại xuống bàn. Song, cô cúi người bế Minjoongie lên để vuốt ve bộ lông mềm mại của chú cún.
_ Kim Đậu Hũ. Bao giờ cậu mới về đây?
_ Này, ý cậu là đang đuổi tớ đấy à?
_ Không, tớ nghĩ tớ cần biết cậu sẽ ở đây bao lâu thôi.
Nhướng mày nhìn gương mặt bất mãn của cô bạn họ Kim, Tử Du hờ hững đáp lời.
_ Chaengie nói sẽ sắp xếp thời gian qua đây chơi một chuyến. Chờ cậu ấy qua tụi tớ sẽ chuyển sang ở nhà của cha mẹ tớ.
_ Ừ. Lâu rồi tớ cũng không gặp Chaengie
Tử Du gật gù đáp lời Dahyun, cô nhìn đồng hồ đã gần 10 giờ thì liếc nhìn điện thoại phân vân xem có nên nhắn tin hay gọi cho Sana không. Hiện tại cô thật sự rất muốn nghe giọng nói đáng yêu của bảo bối.
_ Tớ rất tò mò nha. Rốt cuộc cậu và Sana là mối quan hệ gì? Rõ là có cảm tình với nhau nhưng lại chưa phải là người yêu?
_ ...
Dahyun lắc lắc đầu khi thấy ánh mắt cô bạn lâu năm hiện rõ nét ưu buồn. Thật sự mà nói thì Tử Du chấp nhận một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng như thế này đủ để thấy được cô bạn thật sự rất yêu Sana.
Knock knock knock knock
Knock on my door
Chán nản chồm người tới lấy điện thoại, Tử Du như bất động khi thấy tên người gọi đang nhấp nháy trên màn hình. Cô nhanh chóng ấn phím nhận cuộc gọi, giọng nói cũng không giấu được sự vui mừng.
_ Sana?
_ [Cậu bắt máy nhanh thật đó]
_ ...
Nghe giọng cười phát ra từ điện thoại, Tử Du đỏ mặt im lặng trong giây lát. Dù luôn mong chờ nhưng thật sự cô chưa bao giờ nghĩ đến Sana sẽ chủ động gọi cho cô như thế này.
_ Em gọi tôi có chuyện gì?
_ [Tôi định gọi nhờ tiền bối Park dắt đi tham quan trường vào ngày mai. Tôi nhớ cậu có nói khi nào đi thì nói trước với cậu]
_ Hừ. Em muốn tham quan tôi có thể nói với Mina unnie và Nayeon unnie đưa em đi. Sao cứ phải là chị tiền bối kia?
_ [Hai tiền bối ở trường cũng rất bận rộn xử lý những chuyện khác mà. Đi cùng tiền bối Park rất thoải mái a ~ tôi thật sự rất thích sự vui tính của chị ấy]
Vì không thấy được sắc mặt đã đen lại tám phần của người kia nên Sana cứ vô tư luyên thuyên cho Tử Du nghe về những cuộc nói chuyện cùng với Jihyo.
_ Sana này.
_ [Hả?]
_ Tôi yêu em nên hiển nhiên sẽ có cảm giác chiếm hữu. Em hiểu chứ?
Dahyun ngồi một bên liền phun hết ngụm nước vừa uống vào lại trong ly vì câu nói thẳng thừng mà cô bạn họ Chu vừa mới phát ngôn.
_ [Nói dễ hiểu hơn là cậu đang ghen chứ gì? Lại còn quanh co gì mà cảm

Loading...
1 2 »
Loading...