Chap 18

Tùy Chỉnh

Quán kem Twice
_ Sóc ngốc, nếu Jungyeon unnie không tình cờ gặp cậu ở trạm xe bus thì cậu không định gọi cho tớ luôn à?
Momo nhíu chặt đôi mày chất vấn cô bạn thân đang giúp Jungyeon sắp xếp lại bàn ghế. Dù cậu ấy đã ngoan ngoãn nhận lỗi thì cô vẫn còn cảm thấy rất giận. Nếu không phải là chị chủ quán mà là một người nào đó lừa đảo thì phải làm sao đây? Còn Chu Tử Du ...hừ, nhớ đến lại muốn lập tức đến nhà cô ta hỏi cho ra lẽ. Không phải họ Chu đó đã hứa sẽ đưa Sana về đến nhà trọ an toàn sao? Bây giờ là tình hình gì đây? Dù Sana có một mực giữ kín mọi chuyện thì cô vẫn có thể nhận ra nét ưu buồn ẩn trên gương mặt vốn hoạt bát của cô bạn.
_ Momo à, cậu đã hỏi tớ câu đó rất nhiều lần rồi a ~
_ Cậu biết tớ lo lắng cho cậu thế nào mà?
_ Tớ biết mà ~ Momo, Tớ xin lỗi
Sana đặt chiếc ghế lại đúng vị trí rồi lật đật chạy đến ôm chầm lấy Momo làm nũng.
Jungyeon đứng cách một khoảng xa phì cười nhìn hai đứa em nhỏ hơn đang bát nháo tranh cãi. Tình bạn của cả hai thật sự rất đáng trân trọng. Trông theo Sana và Momo một lần nữa, Jungyeon chợt nghĩ đến đoạn đối thoại cùng Sana.
Flashback
Ba mươi phút trước
_ Sana?
_ Chị chủ quán?
Ngẩng đầu lên nhìn cô gái vừa gọi tên mình, Sana tròn xoe đôi mắt khi nhận ra đó là chị chủ quán của Momo.
Jungyeon mỉm cười gật đầu, hơi khuỵu chân xuống nhìn Sana, nhẹ giọng hỏi:
_ Em đang chờ xe bus sao?
_ Em ...không có chờ xe bus. Em không biết đường về.
Sana đỏ mặt ngại ngùng, lời nói cũng từ từ nhỏ dần. Aigoo, ai mà tin được cô sinh viên đã lớn thế này mà còn đi lạc như một đứa trẻ chứ?
Jungyeon cố kiềm lại tiếng cười, lấy từ áo khoác ra một túi khăn giấy nhỏ đặt vào tay Sana để cô gái nhỏ hơn lau dòng nước mắt đang đọng lại nơi khóe mắt. Cô bé này thật sự rất đáng yêu. Giờ thì Jungyeon cũng đã phần nào hiểu được tại sao cô nhân viên của mình và cô gái tên Chu Tử Du lại che chở em ấy đến thế.
_ Chị sẽ đưa em đến chỗ Momo nha.
Trên xe
_ Cảm ơn chị chủ quán.
_ Không có gì. Em cứ gọi chị là Jungyeon unnie là được rồi.
_ Nae~, Jungyeon unnie.
Jungyeon mỉm cười hài lòng, thả chậm tốc độ xe để đảm bảo an toàn. Nếu cô có một đứa em gái như cô bé này thì cũng thật tốt nhỉ? Chị gái cô lúc nào cũng cằn nhằn cô nhạt nhẽo khó ở. Chị ấy vẫn thường tìm cách trêu chọc để thấy cô làm nũng nhưng luôn thất bại. Hmm...cũng lâu rồi cô không gặp chị ấy thì phải.
Không khí im lặng có phần ngại ngùng vì cả hai vẫn chưa quá thân thiết, Sana lén nhìn thì thấy chị chủ quán hiện nét trầm buồn nên nhỏ giọng hỏi thăm:
_ Jungyeon unnie có tâm sự sao?
_ Không có. Sức khỏe em vẫn ổn chứ? Chuyện hôm qua chị vẫn chưa có cơ hội xin lỗi em.
_ Em rất khỏe a ~ unnie đừng để chuyện hôm qua trong lòng nữa.
Sana bối rối vội xua tay khi thấy Jungyeon định xoay qua gật đầu nhận lỗi.
_ Ừ, vậy sao em lại đi lạc đây?
_ Em ...
Nhắc đến chuyện này thì Sana lại thấy hơi nhói nhói ở ngực trái. Quên cả trả lời câu hỏi của Jungyeon, Sana nhìn qua ô cửa sổ ngắm những hạt tuyết đang rơi lấm tấm phủ trên mặt đất.
'' Lời thổ lộ khi những hạt tuyết đầu tiên rơi đều sẽ được đáp lại''
Đó là lời mà Tử Du đã nói với cô ở căn tin hôm đó.
Chu Tử Du ...
Sao tự nhiên cô lại nhớ đến Chu Tử Du thế này? Lời tỏ tình gì chứ? Cậu ấy không phải đã có người yêu rồi sao?...
_ Chị thấy em mới là người có tâm sự nha.
_ Em không có.
_ Để chị đoán xem. Là vì cô gái họ Chu hôm qua sao?
Sana chột dạ nên hơi giật mình trước câu nói chạm vào đúng tâm tư của Jungyeon nhưng cô vẫn cố lắc lắc đầu phủ định.
_ Vậy là vì Momo sao?
_ Không phải. Momo rất tốt với em. Không như Chu Đáng Sợ đâu ~
_ Àhh, Không như Chu Đáng Sợ a ~
Nghe Jungyeon nhấn mạnh lại câu nói của mình, đôi má Sana vì ngượng mà đỏ dần lên. Được rồi, cô thừa nhận bản thân không giỏi che giấu nội tâm.
Jungyeon dừng xe khi thấy đèn đỏ hiện lên. Chợt nhớ đến ánh mắt của Momo khi nhìn Sana hôm qua, Jungyeon suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng:
_ Được rồi, chị không trêu em. Nhưng Sana này, chị nghĩ đến Momo...
_ Sao ạ?
Tinn
_ Không có gì, chị đang nhớ đến cần mua một số thứ để cùng Momo sắp xếp lại quán nên lỡ miệng nói ra luôn. Thật ngại.
_ Jungyeon unnie, Em cũng đến giúp chị và Momo nha.

_ Vậy thì tốt quá, cảm ơn em.
_ Là em phải cảm ơn chị chứ.
End flashback
Thoát ra khỏi những suy nghĩ riêng, Jungyeon cảm thấy nên cảm ơn tiếng còi xe vang lên bất ngờ khi đó đã ngăn không cho cô nói ra. Chuyện tình cảm là chuyện mà bất cứ ai bên ngoài cũng không nên xen vào. Huống chi cô còn chưa chắc chắn về loại tình cảm mà Momo dành cho Sana là gì. Vượt mức bạn bè cũng không có nghĩa là đã chạm đến mức tình yêu.
Renggg
Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Sana vội vội vàng vàng xem tên người gọi.
''Là Nayeon unnie''
Dường như không phải người mà bản thân đang trông đợi nên Sana hơi xụ mặt thất vọng. Và biểu cảm đó đã vô tình rơi vào tầm mắt của Momo.
_ Nayeon unnie, em nghe đây ạ.
_ [Sana]/ [Sana, nói tôi nghe em đang ở đâu? Có ổn không? Em nghe tôi giải thích, không phải như em nghĩ...]
Giọng nói gấp gáp đầy sự lo lắng vang lên cắt ngang lời của Nayeon, Sana còn có thể nghe được âm giọng đó có phần run rẩy.
_ Tôi ổn. Cảm ơn cậu đã quan tâm.
_ [Sana, tôi...]
_ Hay lắm Chu Tử Du, tôi đang định nói chuyện với cô đây.
Momo bất ngờ giật lấy điện thoại từ tay Sana, gằn giọng với đầu dây bên kia. Tay còn lại thì cố che lấy điện thoại tránh cô bạn thân đang giãy nãy muốn lấy lại.
_ [Hirai Momo?]
_ Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của bạn Chu đây nhưng mong cô đưa địa chỉ nhà để từ mai tôi có thể đến đón Sana về.
_ [Tôi sẽ đưa Sana về. Bạn học Hirai cứ yên tâm]
_ Yên tâm? Nếu hôm nay Jungyeon unnie không tình cờ gặp được Sana thì tôi thật sự không biết mọi chuyện sẽ như thế nào. Ngoài trời lại lạnh thế kia, cô có biết Sana sợ lạnh đến thế nào không? Cô rốt cuộc cũng là loại người nói được nhưng không làm được.
Bên kia, Tử Du bỏ qua những câu châm biếm của Momo mà chỉ để ý đến những chi tiết liên quan đến Sana. Đúng là bảo bối đã lạc đường và may mắn được cô chị họ Yoo kia giúp đỡ. Chắc chắn Sana đã rất sợ hãi và phải chịu sự lạnh giá giữa dòng người đông đúc. Hirai Momo nói đúng. Tất cả là lỗi của cô.
Nhận ra cô bạn thân đang tức giận đến mức nào, Sana nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại lại rồi tắt máy để tránh xảy ra những xung đột không đáng có.
_ Được rồi, Momo. Là do tớ tự ý bỏ về, là lỗi của tớ. Cậu đừng giận nữa.
_ Cô ta làm gì đó thì cậu mới như thế. Cậu đừng có mà bênh vực cô ta.
_ Tớ không có bênh Tử Du. Sự thật là vậy mà.
Thấy Momo bắt đầu to tiếng, Sana phải hạ thấp giọng để dỗ dành. Từ nhỏ đến giờ, cậu ấy dường như chỉ nổi giận mỗi khi lo lắng cho cô. Mà trong chuyện này, tuy lí do một phần là vì Tử Du nhưng thật sự người kia vốn không có lỗi. Là lỗi do cô đã bỏ về trước mà không nói tiếng nào.
_ Chuyện cũng đã rồi. Em cũng đừng giận nữa Momo, chúng ta cũng làm sắp xong rồi. Hôm nay chị sẽ mời hai đứa ăn chiều, được chứ? Không được từ chối nha
_ Yayy, Jungyeon unnie là nhất.
Jungyeon nở nụ cười tươi nháy mắt với Sana khi Momo đã dần dịu cơn giận. Đây là lần đầu Jungyeon thấy Momo tức giận nên cô cũng cảm thấy hơi bất ngờ. Bình thường dường như cô đã quen với hình ảnh cô nhân viên thân thiện vui tính luôn nở nụ cười tươi rói dù gặp phải vị khách khó tính đến mức nào.
Nhận ra cô bạn vẫn còn nhăn nhó khó chịu, Sana nũng nịu dụi mặt vào vai Momo dùng chất giọng aegyo hứa hẹn:
_ Aigoo, Momo đừng vậy nữa mà. Lần sau có chuyện gì tớ sẽ gọi cho cậu đầu tiên, được không? Tớ hứa ~
_ Hừ, Lần trước cậu cũng nói vậy.
_ Momorin ~
Momo không nhịn được mà bật cười thành tiếng khi Sana chu môi phồng má làm mặt xấu cốt chỉ để làm cô vui. Thật là, có bao giờ giận được cậu ấy lâu đâu mà.
_ Được rồi, được rồi. Làm nhanh để còn đi ăn nữa nào.
_ Jungyeon unnie, em thấy chị nên suy nghĩ lại nha. Momo ăn khỏe lắm luôn.
_ Vậy thì chị phải suy nghĩ lại rồi.
_ Yahhh hai người.
Jungyeon và Sana tinh nghịch đập tay khi đã thành công trêu chọc Momo giận dỗi. Ngoài Sana ra thì đối với Momo đồ ăn cũng chính là chân ái a ~
Cả ba tiếp tục trang hoàng lại quán kem trong tiếng vui đùa nhờ vào sự thân thiện của chị chủ quán họ Yoo.
Bên ngoài
Ba cô gái đứng trước cửa quán nhìn vào khung cảnh nô đùa bên trong. Nayeon và Mina nhướn mày khó hiểu khi thấy Tử Du mắt vẫn luôn trông theo bóng dáng Sana đang vừa lau dọn bàn ghế vừa luyên thuyên không ngừng cùng Jungyeon. Cả hai đang đi dùng bữa thì thấy chiếc xe của Tử Du đang di chuyển khá chậm nên tò mò chạy theo sau. Trông theo đứa em bước ra khỏi xe với nét mặt rối rắm cùng lo lắng chen vào dòng người đông đúc để nhìn sơ lược từng người đi ngang làm hai cô đã nhịn không được chạy đến hỏi chuyện và đã rõ tường tận những hiểu lầm đang xảy ra. Sau cuộc gọi kia thì cả ba đoán được Sana đang ở quán kem của tiền bối Yoo nên lập tức chạy đến. Hiện tại tuyết đã rơi khá dày và Tử Du không mặc áo khoác nhưng vẫn cứ đứng tần ngần ở cửa mãi không bước vào, Mina thở dài mở lời nhắc nhở:
_ Tử Du, sao không vào?
_ Sana không sao rồi.
_ Ừ, nhưng em sẽ có sao nếu cứ đứng ở đây. Mau vào giải thích đi.
Nayeon nhịn không được cũng lên tiếng hối thúc Tử Du.
Im lặng không đáp Nayeon, ánh mắt của Tử Du vẫn dõi theo bóng dáng của Sana. Nhìn đôi môi nhỏ đang nở nụ cười tươi ngân nga một bài hát gì đó, Tử Du khẽ cong khóe môi mỉm cười ngây ngốc. Thật may, Sana vẫn đang ở trước mặt cô.
Dường như Jungyeon đã phát hiện ra ba vị khách ở trước cửa nên sau khi mở to đôi mắt ngạc nhiên liền lập tức cười thân thiện ra hiệu cho cả ba vào quán. Nhận ra không thể thất lễ với tiền bối, Nayeon và Mina mặc kệ đứa em mà đẩy cửa bước vào trước để chào hỏi Jungyeon
_ Chào Jungyeon unnie.
_ Chào hai em, và cả Tử Du nhỉ?
Momo cùng Sana cũng gật đầu chào hai cô

1 2 »
Loading...