Ngoại truyện 3 - Valentine của Bạch Hiền

Tùy Chỉnh

Jinn: E hèm! Đây chap khá đặc biệt chap này Jinn sẽ không phải người kể nữa sẽ một người khác! Đó Biện Bạch Hiền! Từ đầu đến cuối chap hoàn toàn lời của Bạch Hiền! (trừ cái dòng in đậm xàm này của Jinn).
đi chăng nữa thì...ngày hôm nay ngày Valentine, ngày dành cho những cặp tình nhân những nàng được người ta crush tặng quà.
Còn readers nào chưa người yêu hay chẳng được ai crush thì coi như chap này là Jinn tặng cho mấy nàng nhân ngày Valentine đi!
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Xin chào! Tôi là Biện Bạch Hiền! Tôi...à thì là con trai nhưng mà lại là vợ của người ta! Còn "người ta" là...chồng tôi! Anh ấy tên Phác Xán Liệt! Anh ấy rất đẹp trai và tài giỏi. Còn có cao nữa! 1m85 lận cơ đấy!
Ơ mà...hình như đây không phải là trọng điểm!
Hôm nay, Biện Bạch Hiền tôi muốn kể lại ngày Valentine đầu tiên của riêng tôi và Xán Liệt!
Sáng hôm đó là vào ngày thứ ba, tôi theo thói quen dậy từ lúc 5:00. Vừa mới ngồi dậy vươn vai, chuẩn bị rời giường làm bữa sáng thì liền bị Xán Liệt kéo nằm xuống giường trở lại. Anh ấy gác tay và chân lên người tôi, nặng không chịu nổi!
Tôi cười khổ quay qua nhìn Xán Liệt:
- Anh mau buông ra để em đi làm bữa sáng!
Xán Liệt im lặng một lúc lâu sau đó mới dùng giọng nói buồn ngủ đáp lại:
- Bữa sáng để người khác làm...
- Anh nói gì thế? Bổn phận làm vợ là phải nấu ăn cho chồng mà - Tôi cười cười, thật sự là tôi định làm socola cho anh ấy! Nhưng lại không muốn anh ấy biết! Là muốn tạo bất ngờ. 
Tại...hôm nay là Valentine mà nhỉ?
- Em đang nói dối tôi? - Xán Liệt ngước lên, nhìn tôi bằng cặp mắt hoài nghi.
Tôi cười:
- Em đâu có nói dối.
- Chắc không?
- Dạ chắc!
Xán Liệt hơi nhíu mày ngồi dậy vươn vai một cái rồi quay qua nhìn tôi:
- Hôm nay là 14 tháng 2?
- A! Anh nhớ lầm rồi! Mai cơ! Hôm nay mới có 13 tháng 2 thôi! - Tôi cố tình nói sai với sự thật vì nếu như anh ấy biết hôm nay là 14 tháng 2 thì kế hoạch tạo bất ngờ của tôi sẽ đổ sông đổ bể hết!
Anh ấy hơi chau mày:
- Em có nhớ nhầm không? Hôm qua là ngày 13 tháng 2, tôi còn đi gặp đối tác trên công ty cơ mà?
- Hôm nay là ngày 13 tháng 2 mà! Ơ mà...bây giờ còn sớm, anh nằm chút nữa đi! Em đi xuống dưới làm bữa sáng cho anh nha! - Nói xong tôi rời giường, tiến về phía phòng tắm.
Lúc tôi trở ra thì đã thấy Xán Liệt nằm ngủ, thật may quá! Anh ấy mà còn thức thì chắc tôi cũng chẳng được yên thân.
Bước xuống bếp, tôi lấy nguyên liệu ra rồi bắt tay vào làm socola. Thật sự thì đối với Bạch Hiền tôi, làm socola không khó! Nhưng lại khó ở chỗ kìm nén không được ăn!
À thì...trước kia tôi từng làm socola cho một người và Lộc Hàm, trong lúc làm...tôi có ăn vài (chục) miếng! Chỉ là vài (chục) miếng thôi! Không có ăn hết đâu! Vì thế mà socola lúc đó còn rất ít và lại không đủ thời gian để làm lần nữa nên mấy viên socola lúc đó...không được hoàn hảo cho lắm!
Nhưng đối với Xán Liệt, tôi muốn làm thật hoàn hảo để tặng cho anh ấy! Như vậy mới xứng đáng chứ!
Socola hoàn thành xong thì cũng đã 7:25, tôi gói cẩn thận lại rồi cho vào 4 cái túi nhỏ cực kỳ cute luôn!
Vừa lúc đó thì có một cánh tay ôm từ phía sau, tôi giật nảy mình định quay ra đánh cho tên nào biến thái một trận thì liền nhìn thấy khuôn mặt của Xán Liệt. Tôi thở phào:
- Anh làm em sợ đó!
- Làm gì thế? - Anh nhìn tôi.
- Em...có làm gì đâu! - Tôi lúng túng.
- Lại nói dối? - Anh hơi chau mày.
- Ây ây~Ông xã đừng giận nha~Nhíu mày thật rất mau già a~ - Tôi trêu chọc, dùng tay vuốt nhẹ cặp chân mày của anh rồi ôm cổ anh, tựa trán của tôi vào trán anh. Xán Liệt cũng vòng tay qua ôm eo tôi.
- Làm sao thế? Có bao giờ em chủ động làm vậy đâu? - Anh nhướng mày.
- Anh không thích em chủ động? - Tôi cười.
- Không...Chỉ là tôi thấy hơi lạ...
- Em làm bữa sáng xong rồi! Mau ăn rồi tới trường! - Tôi buông anh ra rồi bưng 2 dĩa thức ăn ra bàn và tôi cùng anh bắt đầu bữa sáng.
Biện Bạch Hiền: Cho phép tôi được tua nhanh đoạn này
~~~
- Oa! Bạch Hiền làm socola tặng tớ sao? - Lộc Hàm, bạn thân của tôi, cậu ấy lại có phản ứng như thế.
- Lộc Hàm, năm nào tớ cũng làm tặng cậu mà! - Tôi cười khổ.
- Nhưng chẳng hiểu sao tớ vẫn rất cảm động! - Lộc Hàm rưng rưng nước mắt.
- Cậu...thật là...không nói nổi mà!
- Hức hức! Ơ mà cậu có làm cho Xán Liệt không?
- Đương nhiên là có nhưng tớ vẫn chưa muốn tặng! Tớ muốn tạo bất ngờ cho anh ấy! Tại vì tớ nghĩ mấy ngày này, Xán Liệt sẽ nhận được nhiều quà và lời tỏ tình lắm!
- Em nói đúng! Tên Xán Liệt vào những ngày này sẽ có Socola đầy nhà! Bất kể là nam hay nữ cũng đều tặng! Mới hồi sáng, cậu ấy vừa bước vào trường liền bị một đám nữ sinh vây quanh tặng socola á! - Anh Thế Huân từ đâu chui ra, khoác cổ Lộc Hàm.
- Từ đâu chui ra vậy? - Tiểu Lộc liếc Thế Huân.
- Bụng mẹ! - Anh cười.
- Thế Huân, anh nói sáng nay Xán Liệt bị nữ sinh vây quanh hả? - Tôi nhướng mày. L
- Ừ! Anh nhớ không nhầm là cậu ấy nhận được 86 hộp socola rồi đó! Nhưng mà bị cho vào sọt rác hết rồi!
- Hả?! Sao lại cho vào sọt rác? - Tôi ngạc nhiên.

- Năm nào mà chẳng thế! Bao nhiêu thư tỏ tình, bao nhiêu socola đều được Xán Liệt cho làm bạn với thùng rác hết á! - Thế Huân mỉm cười tươi.
- Sao kỳ vậy? Để em đi nói chuyện với anh ấy!
Tôi đứng lên toan đi thì nghe giọng của nữ sinh nào đó ở ngoài hành lang:
- Xán...Xán Liệt! Em...em...em yêu anh! Chúng ta có thể hẹn hò được không?
Tôi vừa kéo cửa lớp ra thì liền thấy hình ảnh Xán Liệt đang đứng, đối diện là một nữ sinh rất đáng yêu. Hình như là học ở khối 10!
Ngay sau lời tỏ tình công khai này, những nam sinh và một vài nữ sinh liền hò reo ỏm tỏi:
- Quen đi! Quen đi! Quen đi! Quen đi!
- Xán Liệt! Mau đồng ý lời tỏ tình đi!
- Phác Xán Liệt! Mau đồng ý em ấy!
- Quỳnh Lam là hoa khôi của khối 10 đó!
Những lời này vang lên khắp cả hành lang lớp học, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy hơi khó chịu, liếc nhìn Xán Liệt. Tôi nhận thấy chân mày của anh ấy đang dần chau lại. Bỗng nhiên, anh ấy quay qua nhìn tôi và...
- Á! - Anh ấy nhấc bổng tôi lên và đưa tôi đến phòng hội trưởng hội học sinh, mặc kệ cho cô bé hoa khôi gì đó đứng trơ mặt ra cùng với những học sinh khác. Đương nhiên là họ nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ!
~~~
Đến phòng hội trưởng, Xán Liệt thả tôi ngồi xuống ghế rồi đi khóa cửa phòng. Sau đó, anh đứng trước mặt tôi, thanh âm lạnh lùng:
- Sao em dám nói dối tôi?
- Em...nói dối hồi nào... - Tôi cúi đầu, trả lời ấp úng.
- Còn dám nói! Em nói hôm nay là ngày 13 tháng 2! Làm tôi không có phòng thủ trước để đối phó với đám yêu quái đó! Rốt cục sáng nay tôi phải lết từ trong cái đám yêu quái đó ra! - Xán Liệt quát.
- Tại...tại...em muốn dành bất ngờ cho anh nên mới không nói hôm nay là Valentine.
- Bất ngờ gì? - Anh chau mày nhìn tôi.
Nghe Xán Liệt nói thế, tôi lấy từ trong áo khoác ra một cái túi nhỏ màu đỏ, đưa cho anh:
- Là...socola em làm... - Tôi ngại ngùng.
- ...
Xán Liệt im lặng một lúc rồi lấy chiếc túi từ tay tôi. Cứ nghĩ là chắc anh sẽ cho nó vào sọt rác, ai dè anh bẻ một miếng socola ra rồi bỏ vào miệng:
- Không tệ. Này là socola em tự làm?
- Dạ, đúng! Anh thấy sao? - Tôi phấn khởi nhìn anh.
- Cũng không tệ. Ngọt dịu, vẫn giữ được vị hơi đắng của socola. Nói chung là ngon. - Anh liếm liếm môi.
- Hì hì. Cái này là socola em làm riêng cho anh đó! Socola em làm đều phù hợp với khẩu vị của từng người mà! - Tôi cười.
- Làm sao em biết? - Anh ngồi xuống ghế đối diện
- Nè nha~Anh rất thích uống coffee mà không bỏ đường, chắc chắn anh không thích ngọt! Anh Thế Huân lâu lâu lại uống coffee sữa! Bỏ đường cũng chỉ 2 muỗng là cùng, chứng tỏ anh ấy thích ngọt vừa! Chị Alice và Lộc Hàm thì rất thích ngọt luôn! 2 người họ khi uống coffee và sữa luôn bỏ khá nhiều đường!
- Em nhớ? - Xán Liệt nhướng mày.
- Hì hì!
- Này! Tôi vẫn chưa tha cho em đâu! Dám nói dối tôi hả?
- Em...em...
- Phạt!
Vừa dứt câu, Xán Liệt liền bế tôi lên, đè lên bàn làm việc. Anh hôn tôi thật sâu, rút cạn hết toàn bộ không khí trong phổi của tôi. Tôi vì chịu không nổi mà đập nhẹ vào vai anh, một lúc sau anh mới luyến tiếc buông tôi ra!
Anh cười gian:
- Chuẩn bị chưa, bảo bối?
- Nhưng...bây giờ...đang là buổi sáng, còn có...chúng ta...hiện tại đang ở trường! - Tôi sợ hãi nhìn bàn tay anh liên tục đụng chạm vào những chỗ nhạy cảm trên cơ thể của tôi.
- Đừng nói đến buổi sáng, tôi có thể làm cả ngày với em ở đây - Anh vừa nói vừa xoa nắn 2 quả anh đào.
- Xán...Liệt...đừng...động vào...chỗ đó! 
- Làm tới trưa hoặc chiều luôn nhé, bảo bối! - Nói xong, anh đè tôi ra và...
Chuyện sau đó thì Bạch Hiền tôi không dám nói ra đâu! Ngại chết tôi mất!
Jinn: Hiền ca ngốc ngếch mau tránh ra! Để Jinn lên tiếng!
Sau đó thì Bạch Hiền bị Xán Liệt đè ra làm tình từ lúc sáng đến gần tới xế chiều mới buông tha cho cậu. Hại cậu không đi nổi còn bị giáo viên mắng dám trốn tiết!
Còn hoa khôi khối 10 - Quỳnh Lam thì đứng trơ đó (cho đến khi hóa thành đá), sau hôm Valentine đó! Bạch Hiền được cả trường biết đến cái tên: Bảo bối của hội trưởng kiêm hotboy Phác Xán Liệt!
-------------------------------------
Rồi! Xong!
Quà Valentine của readers đó! Chap này có thể không hay lắm do Jinn viết chỉ vỏn vẹn trong 1 ngày! Bình thường là viết tới tận 3 ngày!
Nên món quà này, nếu readers nào không thích thì có thể không nhận!
Dù gì thì...hôm nay có readers nào được nhận quà không? Jinn thì chỉ bị ăn cào của con cờ rus kiêm bạn thân!
Chúc hơi muộn chút.
Valentine đỏ vui vẻ nhé!
Đừng buồn vì hôm nay chưa nhận được quà! Còn có Valentine trắng (14/3) và Valentine đen (14/4) nữa mà!
Yêu nhiều ❤❤❤