Ngoại truyện 1 - Giáng Sinh ngọt ngào (H)

Jinn: Jinn có đôi lời muốn nói, vì chap này là chap H nên những ai bị dị ứng không nên xem, đặc biệt nghiêm cấm đàn ông đang cho con bú và có thai.
Nếu đã rõ thì
1 là clickback
2 là Enjoy.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bạch Hiền nằm trên giường lăn qua lăn lại, không phải là vì cậu chán khi Xán Liệt đi làm đâu mà là cậu đang suy nghĩ đó!
Suy nghĩ gì hả? Ừ thì...hôm nay là ngày Giáng Sinh mà cậu không biết nên làm gì cho hắn...Tất cả những ý gì cậu nghĩ ra đều nhanh chóng bị bãi bỏ vì quá bình thường!
Nằm trên giường tiếp tục lăn qua lăn lại thêm vài (chục) vòng nữa nhưng rốt cuộc cũng chẳng nghĩ được gì thêm. Bạch Hiền quyết định nhờ tới sự trợ giúp của bạn thân!
Rút điện thoại ra rồi bấm vào dãy số quen thuộc, áp vào tai chờ đợi.
*Cạch*
//Chào buổi sáng, cục bông của tớ//
- Chào buổi sáng, Lộc Hàm! - Cậu mỉm cười.
//Sao mới sáng sớm mà đã gọi cho tớ vậy? A! Có khi nào tối qua cậu và Xán Liệt làm cả đêm nên hôm nay gọi cho tớ để kể không?// - Lộc Hàm phấn khích.
- Trời ạ! Cậu nghĩ gì vậy? Tớ và Xán Liệt đêm qua không làm gì hết! Tớ gọi cậu là có việc! - Cậu gượng cười.
//Chán thế! Mà chuyện gì?//
- Hôm nay là Giáng Sinh đúng không?
//Ừ, cậu tính hỏi tớ nên tặng gì cho Xán Liệt hả?//
- A! Sao cậu lại biết?
//Lộc Hàm tớ đi guốc trong bụng cậu mà! Hahahaha!//
- Vậy giờ sao? Chỉ tớ đi Lộc Hàm!
//À thì...cậu muốn tặng gì cho Xán Liệt?//
- Lộc Hàm đáng ghét! Tớ không biết nên tặng gì nên mới hỏi cậu, giờ cậu lại đi hỏi ngược lại tớ!
//Đùa chút thôi mà! Xán Liệt có phải rất biến thái không?//
- Gì cơ? Sao lại nói anh ấy biến thái?
//Vì anh ta có bạn thân bị biến thái nên anh ta cũng biến thái!//
- Lộc Hàm! Đừng nên nói anh Huân như thế! Anh ấy nghe nhất định sẽ buồn! - Cậu cười khổ.
//Nga~Cậu không cần phải bảo vệ anh ta đâu!//
- Lộc Hàm...Hình như lạc đề rồi đó!
//À...Ừ nhỉ...nhưng mà nói tới đâu rồi?//
- Tớ hỏi cậu nên tặng gì cho Xán Liệt vào Giáng Sinh? Gợi ý cho tớ đi Lộc Hàm.
//Bạch Hiền, nghe tớ nói này, tối nay khi hắn về phải thực hiện liền đó! Xán Liệt nhất định sẽ rất thích cho coi!//
- Gì thế? Mau nói đi! - Cậu phấn khởi.
//Nghe cho rõ nha! ¥€#%!&$¥€#!$//
- Lộc Hàm! Liệu có được không? - Cậu đỏ mặt.
//Tin tớ! 100% thành công!//
(Jinn: Ngửi thấy mùi nguy hiểm..)
-------------------------------------
20:35
Xán Liệt mệt mỏi bước vào nhà, đảo mắt xung quanh tìm hình bóng của một người nhưng không thấy! Điều này làm hắn không vui nha!
Bình thường khi về nhà luôn luôn thấy Bạch Hiền đứng trong bếp, vừa làm đồ ăn vừa hát, có khi lại nằm ườn trên sofa xem phim hay vuốt ve Jack và Jake. Nhưng hôm nay phòng khách lại trống trơn!
Hắn bước vào bếp, đặt đống quà cáp của mấy nhân viên trong công ty tặng lên bàn rồi bước lên lầu. Vừa mở cửa phòng ngủ ra liền bắt gặp một hình ảnh hết sức quyến rũ và...câu dẫn:
Biện Bạch Hiền - tiểu ngốc nghếch của hắn đang nằm sấp trên giường, mặc chiếc áo sơ mi trắng dài phủ qua mông và đặc biệt hơn là cả cơ thể đều được quấn một dải ruy-băng...
(Jinn: Hảo câu dẫn...)
Xán Liệt nuốt nước bọt, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu, giọng nói khàn đục vang lên:
- Bạch Hiền...
Nghe thấy giọng của hắn, cậu giật mình bỏ điện thoại xuống, bật dậy nhìn hắn rồi nở nụ cười tươi:
- Ông xã! Anh về rồi!
- ...
- Nga~Anh về hồi nào vậy? - Cậu ngồi trên giường, tròn mắt nhìn hắn.
- Đủ thời gian chạy lên đây và thấy em trong bộ dạng này - Hắn nhướng mày, ngồi lên giường.
- ... - *đỏ mặt*
- Làm gì mà hôm nay lại mặc đồ như thế này?
- Anh đi tắm đi rồi một chút nữa sẽ nói cho anh biết!
- Gì cơ? - Hắn chau mày.
- Mau mau! Đi tắm đi! - Cậu dùng hết sức đẩy hắn vào phòng tắm.
Hắn khó hiểu nhìn cánh cửa phòng vệ sinh bị cậu đóng lại, sau đó cũng không ý kiến gì mà cởi đồ ra tắm.
15 phút sau
Hắn bước ra ngoài với chiếc áo sơ mi mỏng, quần tây đen. Mái tóc còn vươn vài giọt nước làm ướt một mảng áo sơ mi, đôi môi dày hé mở, đôi mắt ướt át nhìn cậu đang nằm trên giường selfie...bằng điện thoại của hắn. Đây là nguyên nhân vì sao mà trong điện thoại hắn, hình của cậu luôn chiếm gần 90% nhưng hắn lại chẳng bao giờ xoá tấm nào!!!
Nhận thấy còn có một người nữa trong phòng, Bạch Hiền liền ngước lên nhìn hắn, mỉm cười:
- Anh đói không?
- Ừ.
- Vậy đợi em hâm lại đồ ăn nhé!
- Ngoài mấy món đó ra không còn món nào nữa hả?
Nghe được hắn hỏi thế, cậu vô tình trả lời một câu rất ngây thơ nhưng qua tai hắn lại trở thành một câu có ý nghĩa khác:
- Chỉ còn em thôi...Ăn em đi!
.
.
.
Thế là xong, đời hoa cúc tan nát bét, nay sẽ trở thành hoa hướng dương.
.
.
.
Xán Liệt ẵm Bạch Hiền ném lên giường, chính mình nằm đè lên thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cậu:

- Phải chăng em là món quà mà ông già Noel tặng cho anh đêm Giáng Sinh hôm nay?
- Ân~Anh thích không?
- Đương nhiên, món quà này thật đáng giá, anh rất thích!
- Hì hì~
- Anh mở quà nhé. - Hắn một tay ôm lấy hông, hơi nâng cậu lên.
- Vâng...
Xán Liệt giật bung cúc áo của cậu ra, để lộ cơ thể trắng như tuyết. Bàn tay hắn mơn trớn trên làn da mịn màng rồi dừng lại ở quả anh đào nhỏ trước ngực, khẽ nhéo mạnh một cái làm cậu rên lên:
- A~
Bạch Hiền bật dậy, đôi mắt ngấn nước nhìn Xán Liệt:
- Xán Liêt hư! Nhéo em đau!
- Đau mà sao rên thỏa mãn vậy? - Hắn nhếch môi.
- Hứ! - Cậu giận dỗi nhào vào lòng hắn, áp đôi môi mỏng lên môi người kia.
Hắn thấy bảo bối chủ động, liền để yên cho cậu muốn làm gì thì làm. Bạch Hiền vụng về hôn đôi môi hắn, nhẹ nhàng nhắm nháp sau đó liếm môi hắn một cái rồi mới tách ra.
Khuôn mặt cậu đỏ ửng lên trông rất dễ thương, làm hắn nhịn không được lại lao vào ngấu nghiến đôi môi mỏng. Cậu hơi hé miệng ra để hắn tự do tung hoành.
Chiếc lưỡi của Xán Liệt luồn vào bên trong khuôn miệng ấm nóng của cậu, như con rắn càn quét khắp nơi, lại vờn đùa với chiếc lưỡi nhỏ như con mèo. Hắn hút cạn ôxi trong buồng phổi của cậu, đến khi không chịu nổi, cậu mới yếu ớt đánh nhẹ vào vai hắn. Hắn lưu luyến thêm một chút nữa rồi mới tách ra để lại sợi chỉ bạc gợi tình...
Bạch Hiền ngồi trên đùi hắn, ngửa cổ ra sau thở lấy thở để. Xán Liệt nhân cơ hội liền hôn lên chiếc cổ trắng, mút mát đến khi chán mới rời khỏi, để lại hơn 5 dấu hôn đỏ sắp ngã sang tím. Hắn lại tiếp tục hôn lên xương quai xanh của cậu, rồi tới 2 quả anh đào. Hắn dùng răng nanh cắn nhẹ vào một bên, bên kia được bàn tay to lớn chăm sóc tận tình. Những hành động của hắn làm cậu không nhịn được khoái cảm mà bật tiếng rên ma mị.
- Xán......Liệt...Ưm~
- Sao? - Hắn liếm nhẹ lên một bên anh đào rồi ngước lên nhìn cậu.
- Cảm giác thật khác lần trước...
- Khác như thế nào?
- Anh...ôn nhu hơn chăng?
- Thế em muốn anh hung hăng với em hả?
- Ưm...Không có. Chỉ là cảm thấy hơi khác thôi~
Hắn mỉm cười, sau đó liền tiếp tục ngậm mút quả anh đào đến khi sưng tấy và bong da mới chịu buông tha. Đặt cậu nằm xuống giường, hắn lại tiếp tục rê lưỡi xuống phía dưới trêu chọc làm mặt cậu đỏ ửng lên, cái miệng nhỏ càng lúc càng phát ra những tiếng kêu dâm đãng hơn.
Có phải là cậu hơi sai lầm khi nghe theo lời Lộc Hàm nói không? Nhớ lại lúc đó...
.
.
.
"Nga~Cậu chính là món quà độc nhất vô nhị của hắn đó! Chỉ nè, cậu phải tắm thật sạch sẽ, mặc đồ của hắn rồi quấn lên người một dải ruy-băng! Sau đó nằm lên giường mà phải trong tư thế thật câu dẫn! Xán Liệt chắc chắn khi nhìn thấy cậu như thế không kiềm được dục vọng sẽ bổ ngào tới làm thịt cậu! Vậy là 2 người có một đêm Giáng Sinh quá tuyệt vời! Hahahahahaha"
.
.
.
Mãi lo suy nghĩ, cậu bị hắn lột luôn phòng thủ cuối cùng bên dưới, phân thân nhanh chóng dựng đứng trước mặt hắn. Bạch Hiền có hơi bất ngờ liền bật dậy.
- Á!
- Em không tập trung - Hắn một tay nắm eo cậu, tay kia không yên phận lại đi vuốt ve phân thân.
- Ưm...Không...a...em...tập...trung...mà...a...
- Tập trung? Tiểu ngốc nghếch lại thích nói dối. Em có biết là em nói dối rất tệ không? - Hắn gia tăng tốc độ vuốt ve phân thân.
- A...a...a...Xán...Liệt...đừng...dừng...lại...
- Đừng dừng lại? Nãy giờ anh có dừng lại đâu - Hắn nhướng mày.
- Ư...ý...em...là...anh...a...dừng...a...lại.....em.....bắn...mất... - Cậu đỏ mặt, miệng không ngừng phát ra những âm thanh mê người.
- Tiểu ngốc nghếch, em vẫn chưa trả lời anh, làm gì mà hôm nay em lại mặc đồ câu dẫn như vậy?
- Ưm...là...vì...em...a...hỏi...Lộc...ư........Hàm...
- Hỏi gì vậy? Giáng Sinh muốn tặng quà gì cho anh hả?
- Sao...sao...anh...biết...a...ưm... - Quái! Sao ai cũng đi guốc trong bụng cậu thế này!
- Thế Lộc Hàm trả lời thế nào? - Hắn bỏ tay ra khỏi phân thân, nhìn vào mắt cậu
- Cậu ấy nói...em là món quà độc nhất vô nhị mà anh thích nhất... - Bạch Hiền ngượng ngùng che mặt lại.
- Thật là cậu ta đã nói như vậy?
- Ưm... - *gật đầu*
- Thì ra người đanh đá như cậu ta cũng hiểu ý anh đến như vậy. - Hắn liếm môi, bàn tay lại tiếp tục nắm lấy phân thân cậu chà sát.
- A...a...a...a...Xán...Liệt...a...em...bắn.....em...bắn...ưm...
Cậu vừa dứt câu, phân thân liền phun ra một dòng chất lỏng trắng đục làm ướt cả bàn tay to lớn và áo sơ mi của hắn. Cậu ngượng đến chín cả mặt, vội lấy tay che mặt lại không dám nhìn người kia, Xán Liệt nhìn thứ chất lỏng trên tay, khẽ thở dài:
- Chưa gì mà đã ra nhanh như vậy rồi sao?
- Ưm...đều là tại anh hết mà... - Cậu bĩu môi
Hắn không nói gì, lấy thứ chất lỏng đó bôi trơn vào cửa tiểu huyệt, thuận tay nhét một ngón tay vào làm cậu bất ngờ bật thành tiếng.
- Ô!
- Sao?
- A...anh làm gì thế?
- Khuếch trương
Hắn phun ra 2 chữ làm cậu đã xấu hổ nay còn xấu hổ hơn. Ngón tay của hắn liên tục chuyển động trong tiểu huyệt làm cậu nhịn không được lại bật ra tiếng rên.
Cứ như vậy từ 1 ngón mà thành 2 ngón, 3 ngón. Bạch Hiền khóc không ra nước mắt, hắn còn định khuếch trương đến bao giờ, cơ thể cậu đã nóng lên đến phát hỏa rồi. Cậu giương đôi mắt ướt át lên nhìn hắn, cắn cắn môi:
- Xán...Liệt........
- Chuyện gì?
- Anh...đừng...khuếch trương...nữa...
- Tại sao?
- Chẳng...phải...đã...đủ rồi...sao...???
- Em chắc?
- Ưm...em...nghĩ...vậy...a...
- Thế giờ em muốn gì?
- Muốn...ư...của...anh...a...
- Em muốn cái gì? - Hắn chính là biết rất rõ cậu đang muốn cái gì nhưng vẫn hỏi

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chap 1 - Oan gia

Chap 2 - Hôn ước

Chap 3 - Chuyển nhà?!

Chap 4 - Luật Rừng

Chap 5 - Chấp nhận phạt

Chap 6 - Thế Huân yêu Lộc Hàm?!

Chap 7 - Tỏ tình

Chap 8 - Thử đồ cưới

Chap 9 - Em còn thích "hắn ta"?

Chap 10 - Kết hôn

Chap 11 - Chuẩn bị đi Hawaii thôi!!!

Chap 12 - Phản ứng trẻ con của Bạch Hiền và Lộc Hàm

Chap 13 - Lộc Hàm ghen! Xán Liệt giở trò biến thái?

Chap 14 - Bị Sói làm thịt rồi! (H)

Chap 15 - Con tắc kè Thế Huân

Chap 16 - Hiểu lầm

Chap 17 - Gỡ bỏ hiểu lầm

Chap 18 - Có anh bên cạnh em!

Chap 19 - Tìm hiểu nhau

Chap 20 - Chuyện ma (mở đầu)

Chap 21 - Chuyện ma (Phần 1)

Chap 22 - Chuyện ma (phần 2)

Chap 23 - Chuyện ma (Phần 3)

Chap 24 - Chuyện ma (Phần 4)

Chap 25 - Bạch Hiền hiện tại là của tôi

Chap 26 - Quyến Rũ?

Chap 27 - Người đầu tiên...

Chap 28 - Alice đi học cùng?!

Chap 29 - Mắt kính

Ngoại truyện 1 - Giáng Sinh ngọt ngào (H)

Chap 30 - Bắt nạt (phần 1)

Chap 31 - Bắt nạt (phần 2)

Chap 32 - Bắt nạt (phần 3)

Chap 33 - Bắt nạt (phụ)

Chap 34 - Đau khổ

Chap 35 - Bạch Hiền...

Chap 36 - Gậy ông đập lưng ông (H)

Ngoại truyện 2 - Lộc Hàm fell in love with Thế Huân~

Chap 37 - Yêu Em.

Chap 38 - Bạch Hiền, tớ nhớ cậu!

Ngoại truyện 3 - Valentine của Bạch Hiền

Chap 39 - Lên cơn...

Chap 40 - Lại có thêm tình địch mới!

Ngoại truyện 4 - Thế Huân được "ăn" rồi!!! (H)

Chap 41 - Lễ hội trường! (Thượng)

Chap 42 - Lễ hội trường! (Trung)

Chap 43 - Lễ hội trường! (Hạ)

Chap 44 - Trở về?

Chap 45 - Giở trò?

Chap 46 - Thế Huân ra tay!

Chap 47 - Thay đổi...

Chap 48 - Mơ hồ

Chap 49 - Bất an

Chap 50 - Tán tỉnh

Chap 51 - Gia Anh?!

Chap 52 - Có thai???

Chap 53 - Rời...

Chap 54 - 4 năm

Chap 55 - Xán Liệt gặp Khắc Duy

Chap 56 - Chúng ta...gặp nhau

Chap 57 - Có Duyên Ắt Sẽ Bên Nhau.

Chap 58 - Dụ Xán Liệt tôi à? Đâu có dễ!

Chap 59 - Tổng Tài Băng Lãnh, Em Yêu Anh! (Hoàn)

Ngoại truyện 5 - "Anh Yêu Em, Lộc Hàm"

Ngoại truyện 6 - Hạnh Phúc Của Anh

Lời Kết Fic Của Jinn❤❤❤

Loading...