Chap 4 - Luật Rừng

Tùy Chỉnh

Bạch Hiền sau khi ăn xong hộp bánh chocolate và 2 cái bánh Hamburger xong thì rời giường chạy xuống nhà. Lượn một vòng ngoài phòng khách, cậu không khỏi cảm thán!
Căn biệt thự này thật rất đẹp! Ở phòng khách có bộ sofa, bàn trà đắt tiền, tivi màn hình rộng,...
Phòng bếp lại có bộ bàn ăn vô cùng lớn, có thể đủ cho 10 - 15 người ngồi, rất đẹp và sang trọng, một cái tủ để chén dĩa được làm bằng gỗ sồi,...
Cả phòng khách và nhà bếp đều theo phong cách hiện đại và có một chút gì đó hơi cổ xưa. Có lẽ hắn là người có mắt thẩm mĩ tốt. Đồ đạc trong biệt thự đều được trang bị hết sức kỹ lưỡng, ngay cả một hạt bụi còn không có! Tất cả đều sạch bóng, điều này chứng tỏ hắn còn là một người khó tính!
Cậu sau khi nhận xét xong thì bước ra ngoài, nhìn quanh sân vườn mà không khỏi thích thú. 2 bên con đường dẫn vào biệt thự và garage để xe đều để đèn sáng trưng. Điều này làm cậu cũng an tâm đi phần nào...vì người ta sợ “chị tóc dài mặc áo trắng” mà...
Dọc theo con đường nhỏ dẫn đến khu bên trái biệt thự, cậu ngạc nhiên khi nhìn thấy một cái hồ bơi cực lớn! Cứ như là resort ở biển ấy! Có cả đồ nướng thịt, ghế nằm và một căn biệt thự nhỏ khác.
Bên trái biệt thự là thế, còn bên phải biệt thự là một khu vườn thơ mộng với một hàng hoa hồng được trồng thẳng tắp, một cái ao nuôi cá chép, một chiếc xích đu trắng.
Bạch Hiền khi nhìn thấy cái xích đu thì không khỏi cảm thấy háo hức, cậu chạy lại ngồi lên và bắt đầu đung đưa.
Cậu...từng nói với mẹ ruột của mình là cậu rất thích chơi xích đu, cậu thích cảm giác gió thổi vào mặt mình, cảm giác gió luồn vào tóc và cảm giác mình như được thả hồn theo gió.
Rồi cậu lại chợt nhớ tới mẹ ruột của mình, bà...là một người phụ nữ rất xinh đẹp, hiền lành, dịu dàng và ấm áp.
Bà khéo tay, đảm đang và giỏi việc nhà nhưng bà lại mất trong một vụ tai nạn giao thông khi cứu cậu. Cậu luôn tự dằn vặt mình vì điều này mặc dù cậu biết khi đó mình chỉ mới có 7 tuổi. Rồi năm cậu 10 tuổi, ba cậu lại lấy một người phụ nữ khác là Linh Hà, bà yêu thương cậu như con ruột của mình nhưng phần khác cậu lại cảm thấy...như vậy là không đủ?
Cậu đang suy nghĩ vu vơ thì liền nghe thấy một giọng nói băng lãnh vang lên:
- Đang nhớ người yêu cũ?
- A!
Là Xán Liệt! Hắn về rồi sao?
- Anh nói vậy là sao? - Cậu cười khổ
- Thấy cậu không tập trung nên tôi mới nói vậy.
- Em...không có nhớ người yêu cũ.
- Vào nhà.
- Dạ...
Rời khỏi chiếc xích đu, cậu nhanh chóng chạy về phía hắn rồi bước vào nhà. Vừa vào lại nhận ngay ánh mắt nghi ngờ từ ai đó:
- Làm gì ngồi ngoài đó?
- Không có gì, em chỉ là thích chơi xích đu thôi.
- Về phòng tắm rửa rồi 8:00 qua phòng làm việc gặp tôi.
- Ơ dạ, nhưng mà phòng làm việc ở đâu vậy ạ?
- Phòng đối diện phòng cậu...
- Em hiểu rồi...
- Là phòng ngủ của tôi, phòng làm việc ngay bên cạnh.
- ...Dạ.
------------------------------------------------------
20:00
Bạch Hiền bước ra ngoài phòng ngủ với bộ đồ ngủ cực đáng yêu. Đứng trước phòng làm việc của hắn, nhẹ nhàng gõ cửa:
- Ai? - Giọng hắn vang lên.
- Dạ, là em.
- Vào.
"Cạch"
Bạch Hiền mở cửa bước vào, bên trong là một chiếc bàn làm việc lớn nằm giữa phòng, xung quanh là những bàn khác chất đầy hồ sơ và giấy tờ. Hắn nhìn cậu rồi ra lệnh:
- Ngồi đi.

Cậu lại gần bàn làm việc của hắn rồi kéo ghế ngồi xuống.
- Hồ sơ thông tin của cậu tôi đã biết hết, cả quá khứ của cậu cũng vậy.  - Hắn lạnh lùng nói, tay lật ra một cuốn hồ sơ dày. - Để khắc phục, tôi đã soạn ra những thứ này. Cậu xem đi.
Xán Liệt đưa ra trước mặt cậu một tờ giấy A3 dày đặc chữ.
Ôi mẹ ơi!
Là luật khi còn ở nhà của hắn.
Điều 1: Không được ăn quá nhiều đồ ăn ngọt, dầu mỡ, chiên xào...
Điều 2: Không được ngủ quá 8 giờ.
Điều 3: Không được đi Bar, nhất là Gay Bar.
Điều 4: Cấm hẹn hò với bất kỳ ai khi đã kết hôn với tôi.
Điều 5: Không được thức khuya coi phim, chat, đọc truyện quá 10 giờ.
Điều 6: Khi không có tôi ở nhà, quản gia sẽ thay tôi quản lý cậu.
Điều 7: Phải ăn đúng giờ, tuyệt đối không được bỏ bữa và không ăn quá nhiều dẫn đến có hại cho sức khỏe.
Điều 8: Không được cầm hoặc sử dụng bất kỳ vật nguy hiểm nào trong nhà: súng, dao, kiếm,...
Điều 9: Không mời ai vào nhà ngoại trừ Lộc Hàm, Thế Huân, người nhà tôi và cậu.
Điều 10: Không sử dụng chất kích thích: rượu, bia, thuốc lá, xuân dược, ma túy,...
Điều 11: Không được chạy lung tung trong nhà hoặc vườn một mình nếu không được sự cho phép của tôi.
Điều 12: Không coi nhưng bộ phim mang tính chất bạo lực hay kinh dị.
Điều 13: Khi ra ngoài nên mặc quần áo càng kín càng tốt.
Điều 14: Kể từ lúc bắt đầu cuộc hôn nhân, nếu yêu ai phải nói với tôi.
Điều 15: Tôi tuyệt đối không chấp nhận chuyện nói dối.
Điều 16: Không thân thiết với những nam nhân và nữ nhân khác.
Điều 17: Sau 10 giờ đêm, tôi và các người hầu trong nhà sẽ không tiếp ai nữa.
Điều 18: Đừng đem thú cưng về nhà.
Điều 19: Trong thời gian tôi đang học, làm việc hoặc ngủ, nếu không muốn bị tôi chọi đồ vào mặt thì nên để tôi yên.
Tờ giấy này sẽ vẫn còn tiếp tục, nếu cậu phạm những lỗi trên, hình phạt sẽ là:
+ Bỏ đói.
+ Quét sân, vệ sinh biệt thự 1 tháng.
+ Chơi S & M.
+ Tôi thao cậu chết.
(Jinn: Hư hỏng....)
+ Tôi cho cậu một viên đạn vào mi tâm.
+ Cậu bơi cùng cá ở biển Thái Bình Dương.
+ Xác cậu nằm dưới biển hoặc dưới đáy sông Hoàng Hà.
+ Quăng cho cá sấu, chó sói, hổ, sư tử, cá mập,...ăn.
Ký tên người lập: Phác Xán Liệt.
Ký tên người chấp hành:.....
Cậu khóc không ra nước mắt, đành phải chấp nhận số phận cầm bút lên ký vào tờ giấy, vậy là 2 chữ tự do không biết chạy đi phương nào luôn rồi. Bạch Hiền thật tội nghiệp mà...

Loading...