Kết

Tùy Chỉnh

Như mọi khi, tôi nhìn được cái kết, khi mà nó vừa mới bắt đầu. Tôi thấy tôi sẽ làm anh đau, làm anh khổ, và tôi tự hỏi tôi có thể đau đến đâu, khổ đến đâu, vì tôi vẫn chưa tìm thấy cái gì làm cho tôi cảm thấy tột cùng, nhưng nếu nó tồn tại, nó sẽ là đây. Sau này anh bảo: "Em có cầm dao đâm anh thì anh cũng không ngạc nhiên đâu, vì anh nghĩ đến nó rồi, biết nó hoàn toàn có thể xảy ra rồi, nhưng anh vẫn chọn nó mà." Nhưng đấy là chuyện sau này. Còn lúc ấy, anh lại cười, và nói: "Ừ, anh biết em điên rồi, tâm thần rồi, em có chuyện gì mới hơn để nói không?"
Một tuần, một tháng, rồi một năm sau nữa đi với nhau, tôi "tỉnh". Tôi đã nghiện thứ khác mất rồi. Tôi ngừng vay mượn, vun vén cho một niềm vui dài hơn nhiều. 
Chúng tôi lại ngồi với nhau mãi, đi với nhau mãi, tôi nói mãi  nói mãi, anh lắng nghe với đôi mắt nâu mở to màu hạt dẻ, đầu gối vào chân tôi, trên một hiên nhà. Tôi cứ thế liên hồi, chúng tôi cứ thế liên hồi, và mặt trời lên từ khi nào không biết. Tôi nhìn những tia sáng đầu buổi lạ lẫm, màu trời chuyển dần sang hồng, và lần đầu tiên từ rất lâu rồi, tôi muốn biết, thật sự muốn biết, xem thứ ánh nắng sắp lên này sẽ mang tới cho tôi điều gì.



P/S: Nếu các bạn đã đọc được đến đây, mình xin cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn chờ mình type. Mình biết mình type rất chậm mà :( Anw, đây là quyển sách mình rất thích. Thực sự mà nói, nó đã vực mình dậy rất nhiều lần. Và mình hi vọng khi đọc xong, các bạn đều có thể tìm được câu trả lời cho chính vấn đề của bản thân.


Như các bạn đã thấy trên hình, Plaaastic đã chọn cách kết thúc cuộc đời ở tuổi 22 vào ngày 01/10/2017. Nhưng khi mình đọc comment của bạn Plaaastic thì cô ấy lại nói là Plaaastic chỉ mất tích thôi. Vì vậy, mình tin vào giả thuyết thứ hai hơn nhé. Và thực sự mình chỉ muốn tin điều đó thôi. Peace!
Mạnh mẽ lên nhé!