CHƯƠNG 211: THƯỢNG QUAN HẠO, ANH MUỐN LÀM CÁI GÌ?!

Tùy Chỉnh


Hơi thở ấm áp xen lẫn men say nồng đậm, phun vào gáy cô.
Cô bị kích thích đến run một cái.
"......" Đôi mắt trong suốt của cô nâng lên, ở khoảng cách gần nhìn chăm chú anh, trong mắt thủy quang lóe lên, cũng xen lẫn một chút hận ý, mở miệng nói, "Bản lĩnh của anh cũng chỉ như thế này thôi sao? Anh có thực lực, cho nên có thể đem ra tiêu xài phung phí, có thể tùy ý dùng mọi thủ đoạn chèn ép người khác, cho dù đối phương là bạn của anh cũng không quan trọng đúng không?!...... Anh đến cùng là vui vẻ đến mức nào? Anh làm như vậy để có thêm cảm giác thành tựu, đây là thứ anh muốn sao?!"
Lực đạo đang nắm chặt cổ tay cô của Thượng Quan Hạo càng thêm lớn, đôi mắt lạnh lẽo đỏ ngầu, giống như là muốn nuốt chửng cô.
"Cô hỏi tôi có vui hay không sao?...... Tôi có thể nói cho cô biết, tôi không vui."
Môi mỏng sắc bén lộ ra sự lạnh lẽo mị hoặc, mang theo hơi nóng chạm vào từng tấc trên khuôn mặt cô. Giọng nói trầm thấp của anh giống như lăng trì cô: "Bởi vì hôm nay người cô đứng bên cạnh là cậu ta...... Cho dù cô có lại tan vỡ, lại thỏa hiệp...... Cũng đều là vì cậu ta!"
Nghiến răng mấy chữ, từ trong miệng anh phun ra.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào da thịt ở cổ tay cô, lại chậm rãi nắm chặt, anh tiếp tục nói: "Xem như cô đồng ý đêm nay theo giúp tôi...... Cũng chỉ có thể nói rõ là cô có thể giúp cậu ta đến mức thân thể cũng có thể bán......"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Mộc Ngữ đột nhiên tái nhợt, giãy dụa mãnh liệt!
Thượng Quan Hạo xanh cả mặt, một lần nữa bắt lấy cổ tay cô đặt tại hai bên hông, dùng khí lực lớn hơn để kiềm chế thân thể của cô!
"Cô kích động cái gì hả? Tôi nói không đúng?" Anh lạnh giọng hỏi.
"Anh cách tôi xa một chút!" Nhớ tới sự nhục nhã ngày hôm nay, khuôn mặt nhỏ của cô lúc đỏ lúc trắng, sự phẫn nộ mãnh liệt khiến hốc mắt cô phiếm hồng, dâng lên một tầng hơi nước, "Thượng Quan Hạo, anh tốt nhất nên cách tôi xa một chút, đừng làm nhục người khác rồi lại đến phẫn nộ với tôi, cho tới bây giờ anh đều không có tư cách này!"
Xung quanh con đường lạnh khiếp người, hiếm có xe cộ lui tới, càng rất ít người nhìn thấy tư thế cận kề nguy hiểm của bọn họ.
"Tư cách......" Trong đôi mắt lạnh lẽo của anh sôi trào mãnh liệt, nghiến răng nói ra hai chữ này, đột nhiên nắm chặt eo của cô, ôm lấy cô! Tần Mộc Ngữ bất ngờ, eo suýt nữa bị anh kéo đứt, tay vịn lấy bờ vai của anh, đau đến cắn môi.
Bàn tay nắm lấy gáy của cô, hung ác giữ chặt và vuốt ve.
Đôi mắt của Thượng Quan Hạo đỏ tươi ướt át, giọng nói khàn khàn: "Tư cách cái gì?...... Chỉ có người đối xử tốt với cô, mới có tư cách đối xử không tốt với cô có đúng không? Thế nhưng Tần Mộc Ngữ...... Rõ ràng là cô đã huỷ hoại loại tư cách này...... Tôi đối xử tốt cô, cô muốn sao? Đến tột cùng là cô có đáng giá để tôi áy náy hay không, có đáng giá để tôi tìm cô suốt bốn năm hay không, lật tung toàn bộ Trung Quốc cũng phải tìm thấy cô?!"
Tần Mộc Ngữ lại dùng ánh mắt lạnh lẽo mà nhìn anh.
Cô biết anh là vì những lời nói ở cục cảnh sát ngày đó mà dây dưa, thế nhưng cô không nghĩ sẽ giải thích, cô cũng không thể giải thích!
Cánh tay nhỏ bé của cô ngăn cánh tay của anh, muốn thoát ra khỏi lồng ngực khiến người khác ngạt thở của anh, nhưng căn bản Thượng Quan Hạo không cho phép, bàn tay to lớn lạnh lùng kéo sợi tóc của cô, trong lúc cô ngửa đầu kêu đau một tiếng trầm thấp ngay lập tức ôm chặt cô, mang theo sát khí cúi đầu đối mặt với cô, cánh tay vòng qua, ôm chặt cô bởi vì da đầu bị xé rách đau đớn mà thân thể vô lực trượt xuống.
Tần Mộc Ngữ đau đến mê muội, đầu bị ép ngửa thành một góc độ không thể tưởng tượng nổi, đối diện với hơi thở của anh.
"Cô biết không...... Mấy ngày, chỉ có mấy ngày mà thôi......" Trong đôi mắt của Thượng Quan Hạo lóe lên ánh sáng sâu thẳm và phức tạp, mang theo khát vọng khát máu nhìn chằm chằm cô, nói giọng khàn khàn, "Vào vài ngày trước tôi còn quyết định buông bỏ tất cả mọi chuyện trước đây, toàn tâm toàn ý với cô. Tôi cũng không quan tâm những sự việc trong quá khứ đến cùng là thật hay giả, chân tướng là gì, giả dối là gì cũng không quan trọng nữa! Bởi vì tôi căn bản không kháng cự được cô! Tôi buông tha cô suốt bốn năm...... Tôi không thể buông tha cô lần nữa......"
"Thế nhưng Tần Mộc Ngữ, cô đã làm những gì?" Anh nghiến răng nói.
"Lừa gạt tôi rất vui sao? Đùa bỡn tôi có cảm giác thành tựu không?" Bàn tay còn lại của vuốt lên cổ cô, trong đôi mắt tràn ngập sát khí, mang theo một tia nhu tình, cùng hơi thở của cô dây dưa, " Nói chuyện."
Lông mi thật dài càng không ngừng run rẩy, Tần Mộc Ngữ nhắm lại mắt, bên trong ướt át ấm áp, cô nhíu mày, chịu đựng sự đau lòng nhỏ giọng nói: "Anh buông ra...... Con của tôi đang đợi tôi ở nhà...... Anh thả tôi ra để cho tôi còn đi!"
Thượng Quan Hạo buông lỏng sợi tóc của cô, cô đau đến cắn môi, lông mày nhíu chặt lúc này mới hơi thả lỏng, cúi đầu thở hổn hển. Anh cúi người, nhặt đồ vặt cô vừa mới làm rơi xuống đất lên nhìn.
Trong chiếc mua sắm bình thường màu trắng, là một chú gấu bông ngoan ngoãn nằm ở bên trong.
Tần Mộc Ngữ đột nhiên run lên, đưa tay giật lại: "Anh buông ra...... Không được chạm vào! Đó là đồ của Tiểu Mặc!"
Thượng Quan Hạo lại giữ chặt cổ tay của cô, mắt lạnh như hàn băng, cười lạnh: "...... Là đồ vật là tôi đã bố thí cho nó?"
Đôi mắt của cô lập tức đỏ lên một chút, hung hăng trợn mắt nhìn anh một cái, càng thêm ra sức giật lấy, Thượng Quan Hạo lại ném cái túi ra thật xa, ngăn lại thân thể đang xông lên phía trước của cô, sau đó đặt một cánh tay cô lên bả vai, tiếp theo một cánh tay thăm dò vào dưới gối của cô, đột nhiên bế cô lên!
Tần Mộc Ngữ hét lên, hoảng sợ nắm chặt cổ áo của anh, lại cảm giác có một cơn gió thổi qua đỉnh đầu, cửa xe ô tô đã mở ra, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị ném mạnh vào trong!
"......" Thắt lưng đập thật mạnh vào hộp để đồ ở giữa hai ghế ngồi đằng trước, cô đau đến nỗi đôi môi tái nhợt, ngửa đầu, trên trán toát mồ hôi lạnh bám vào ghế lái, nghiêng người sang một bên để giảm bớt trọng lực.
"Đau không?" Một giọng nói băng lãnh trầm thấp từ đỉnh đầu vang lên.
Tần Mộc Ngữ trong lòng run lên, đôi mắt trong suốt đột nhiên quay lại, nhìn thấy Thượng Quan Hạo đã cúi người xuống.
Khuôn mặt nhỏ của cô tái nhợt, theo bản năng muốn ngồi dậy, lại bị một bàn tay của anh hung hăng ngăn chặn, chụp lấy bả vai hung hăng đè trên ghế lái!
"Thượng Quan Hạo...... Anh muốn làm cái gì?!!" Cô gào thét.
Thân thể cao lớn của Thượng Quan Hạo áp xuống, môi mỏng bao trùm vành tai của cô, giọng nói khàn khàn: "...... Thấy quen thuộc sao? Có quen thuộc với nơi này không? Bốn năm trước cô mới 18 tuổi, chúng ta đã từng làm trong chiếc xe này......"
Tần Mộc Ngữ nhắm chặt mắt, dùng sức muốn đẩy bàn tay đang nắm lấy bả vai của cô.
Bàn tay còn lại của Thượng Quan Hạo đột nhiên từ phía dưới cuốn lấy eo của cô, ngón tay không nhẹ không nặng chạy loạn ở hông cô, sau đó cởi mạnh bồ quần áo đen cô mặc trên người, môi mỏng tàn nhẫn hôn lên bờ vai của cô!
"——!" Tần Mộc Ngữ hít vào một ngụm khí lạnh, rốt cục có thể cảm nhận rõ ràng mục đích của anh là gì, toàn thân cô run nhè nhẹ, co rúm lại tránh sang hướng khác, liều mạng phản kháng!
"Không...... Không muốn, Thượng Quan Hạo anh thả tôi ra, không muốn!" Cô gào thét, muốn xoay người đi lại bị anh mạnh mẽ ngăn chặn, cuối cùng dứt khoát dùng một tay giữ chặt cổ tay cô vòng ra phía sau lưng, cô đau đến run rẩy, nụ hôn của anh lại càng thêm kịch liệt, cảm giác ướt át nóng bỏng càn quét toàn bộ đầu vai, cuối cùng cách lớp tóc mềm mại cắn lấy vành tai của cô!