Chương 8: Dungeon và rắc rối

Tùy Chỉnh

(Tác: từ chương này chở đi là phần ta viết hồi còn non tay chưa được edit, cho nên đọc sẽ hơi củ chuối nên mong mn thông cảm 😂)
Lí do mà mà Yuko lại chọn dungeon làm nơi thử ngiệm sức mạnh cũng như luyện tập chiến đấu, phần lớn là do tác động của những Light novel có nói về dungeon mà cậu đã từng đọc. Những điều kì lạ cũng như những thứ sắp được chứng kiến khiến sự háo hức cứ thế dâng trào, làm cậu quên béng luôn sự nguy hiểm tiềm ẩn trong nó.
  Sau khi mở túi lấy ra con dao găm rồi dắt ở thắt lưng Yuko quay sang Yui với vẻ mặt đầy phấn khởi.
  “Đi nào Yui, anh xong rồi.”
  “Vâng.”
Cô khẽ gật đầu rời khỏi chiếc ghế, đi theo Yuko xuống tầng trong khi vẫn chăm chú nhìn nét mặt hào hứng của cậu. Nhưng có lẽ Yuko chưa tính đến về việc đi lại bằng phương tiện gì, đường đi tới thị trấn thì quá xa, đi bộ thì không ổn. Điều đó khiến cậu cảm thấy lo lắng, thật sự Yuko không muốn niềm phấn khởi của mình bị cắt ngang bởi sự thiếu cẩn trọng.
  “Giờ phải làm sao đây?”
Thấy cậu cắn môi lo lắng từ lúc đi xuống tầng ba cho đến khi xuống tầng một, khiến cho Yui nhìn cậu khó hiểu.
  Không hiết do may mắn hay trùng hợp. Đúng lúc đó thì Yuko lại gặp ông lão hôm nọ đang vui vẻ nói chuyện với Saya, trong khi chị ấy đang cười gượng đáp lại ông lão. Có vẻ như Saya đã giữ bí mật này với mọi người trong khi vẫn cố tươi cười, điều này thật khó khăn. Gạt bỏ những ý nghĩ viển vông, cậu hít một hơi thật sâu để lấy can đảm với ý nghĩ “biết đâu ông ấy cho đi nhờ…” rồi rảo bước đến bàn lễ tân.
  “À… ừm, cháu chào ông…”
  Thấy có người chào mình ông lão quay ra nhìn thử rồi nét mặt ông ấy trở nên mừng rỡ.
  “A! Các cháu, lâu rồi không gặp, vẫn khoẻ chứ.”
  “Chúng cháu vẫn khoẻ.”
  Yuko gãi đầu nói trong khi nhìn ông lão. Ông ấy nhìn Yui, người đang núp phía sau cậu với vẻ mặt tươi cười.
  “Cậu bé này vẫn đối xử với cháu tốt chứ.”
  “Có… ạ…” Yui nói lí nhí trong khi nép chặt vào lưng Yuko.
  “Haha, cậu đúng là một người tốt, ta đã không nhìn nhầm.”
  Ông lão vừa nói vừa cười hể hả khiến Yuko cảm thấy hơi bối rối. Cố gắng trấn tĩnh lại đầu óc, cậu rụt rè hỏi ông ấy.
  “À… ừm, hôm nay ông có đi vào thị trấn không ạ…”
  “Có chứ, ngày nào ta cũng đi. Cậu bé muốn đi nhờ hả?”
  “Dạ… vâng… “
  “Haha, sau cần thì cứ hỏi ta, không cần ngại thế đâu, ta sẵn lòng giúp đỡ mà.”
  “V-vậy cảm ơn ông.”
  Yuko thở phào nhẹ nhõm trong lòng khi ông lão đồng ý chở hai người, vậy là vấn đề đâu tiên đã được giải quyết. Chỉ còn mỗi việc xác định xem dungeon ở đâu, việc đó thì đơn giản, khi đặt chân đến thị trấn thì chỉ cần đi hỏi là biết. Cho dù cậu chẳng giỏi giao tiếp lắm nhưng mặc kệ.
  “Thật tốt quá!” đó chính là điều cậu nghĩ.
  Vài phút sau hai người bắt đầu trèo lên xe của ông lão đang chờ sẵn ở lối ra vào. Ông ấy quay người lại nói với giọng vui vẻ.
  “Bám chắc nhé, hôm nay không có túi thực phẩm làm lót ngồi là ê mông lắm đấy.”
  Ông lão cười toe toét rồi thúc dây cương con ngựa đằng trước. Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh trên con đường đất đá gồ gề.
  Ngồi được một lúc trên xe, Yui kéo vạt áo cậu khẽ thì thầm
  “Nó rung… khiến em đau…”
  Cô ấy có lẽ vẫn còn đau sau đêm hôm qua.
  "Em có thể ngồi trong lòng anh. Nó sẽ giúp giảm bớt sự rung lắc của xe."
Yui khẽ gật đầu với hai má ửng hồng dễ thương, rụt rè chuyển lên ngồi vào lòng cậu.
Ông lão chợt quay xuống nhìn cả hai.
  “Ô! Cái này mới à nha, hai đứa tình cảm phết nhỉ?”
  “D-dạ không có đâu, đây là cô ấy bị ê mông vì xe rung lắc chứ cháu…”
  Đang cố gắng phân bua với ông lão thì Yuko chợt khựng lại bởi ánh nhìn của Yui. Chỉ đơn giản là cô đang nhìn cậu chằm chằm, cho dù không có tí nào giận dỗi, vui vẻ hay những thứ cảm xúc khác trong đôi mắt cô nhưng nó khiến cậu im bặt. Ông lão cười khì.
  “Ha… Tuổi trẻ, ta cảm thấy nhớ nó quá.”
  Ông lão nói vu vơ trong khi quay lên thúc ngựa. Yuko cảm thấy hình như vừa mắc sai lầm gì đó nên cậu kìm nén sự ngượng ngùng lại mà vòng tay ôm nhẹ lấy Yui khiến hai má cô nàng hơi ửng đỏ. Đáp lại cái ôm của cậu, cô nhắm mắt lại và khẽ tựa vào người Yuko. Hương thơm và sự ấm áp của người con gái đang ngồi trọn trong vòng tay khiến lòng cậu chợt có cảm giác lâng lâng khó tả.
  Hai giờ sau, xe ngựa cũng đã đến thị trấn và đỗ trước cửa tiệm lần trước, khi mà hai người gặp ông lão lần đầu tiên. Ông ấy dừng xe trong khi mỉm cười nhìn cặp đôi sau xe.
  “Thôi nào, đừng làm lão già này cảm thấy tiếc nuối khi tuổi trẻ của mình đã qua đi chứ.”

  Lời nói của ông lão khiến cho hai người bị lôi khỏi không gian riêng của họ. Cả hai khuôn mặt đều trở nên đỏ lựng và rời nhau ra sau khi để ý họ đang ở một nơi đông người trong khi ông lão cười lớn.
  “Hahaha, tình cảm đến mức quên cả xung quanh luôn sao? Nhưng mà thôi, chào hai đứa, ta phải vào lấy thực phẩm ra đây, đến chiều nhớ quay lại nhé, không là ta để lại ở đây luôn đó.”
  “D-dạ cháu biết rồi…”
  Yuko ấp úng trả lời với khuôn mặt đỏ lựng trong khi Yui lại nép mình vào lưng cậu với một khuôn mặt tương tự. Ông lão đi vào bên trong cửa tiệm và không quên giơ bàn tay gân guốc lên chào hai người.
  Tạm biệt ông lão, Yuko bắt đầu lân la dò hỏi những ngươi xung quanh về vị trí của dungeon. Bắt gặp một anh chàng mặc một bộ áo giáp sáng loáng bóng bẩy với mái tóc vàng cùng khuôn mặt điển trai đang đi lại với vẻ hiên ngang bên kia đường, cậu đoán có khả năng năng anh ta đang đến dungeon.
  “Anh gì ơi, cho tôi hỏi chút.”
  “Hửm, cậu là ai?”
  Anh ta nhíu mày hỏi Yuko một cách khó chịu như thể cậu đang làm phiền anh ta vậy.
  “Xin lỗi, nhưng anh có biết đường tới dungeon không?”
  “Ừm, đường tới à?”
  Anh ta nói trong khi mắt đang dừng lại tại Yui, người đang đứng sau lưng cậu với vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên rồi bỗng dưng thay đổi thái độ một cách chóng mặt khác hẳn so với cái bộ mặt khinh khinh và ánh nhìn khó chịu khi nãy.
  “Đúng lúc lắm! Tôi đang trên đường đến đó đây, cậu đi cùng luôn cũng được.”
  “A… thật tốt quá, cảm ơn anh.”
  Trên đường đi, thỉnh thoảng anh ta lại liếc trộm Yui khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.
  “Đ-đây là dungeon ư?”
  Yuko mở to mắt ngạc nhiên trong khi nhìn thấy một khối kiến trúc khổng lồ được xây giống như một kim tự tháp, với những phiến đá thô màu xám. Có rất nhiều người đang ở quanh lối vào. Họ đều được trang bị rất đầy đủ, giáp ngực, khiên, kiếm, vân vân… và còn tụ họp thành những nhóm nhỏ ngiêm túc bàn về các chủ đề với tấm bản đồ trên tay. Vì chưa bao giờ được đến những nơi như thế này, chính vì bầu không khí nhộn nhịp ở đây càng khiến cậu háo hức.
  “Đúng vậy, đây là dungeon đó. À mà cậu mới lần đầu tiên đến đây à?”
  “Ừm, đây là lần đầu tiên của chúng tôi.”
  “Thật vậy hả? Thế thì để tôi đi cùng hai người nhé, tôi tên Alex Graham, là một quý tộc và cũng là kiếm sĩ rank D, sẽ hộ tống miễn phí cho hai người.”
  Vừa nói anh ta vừa chìa tay ra trong khi mỉm cười. Dù hơi ngạc nhiên vì thân phận anh ta là quý tộc, nhưng Yuko cũng đưa tay ra bắt tay anh ta và bắt đầu giới thiệu bản thân mình để giữ phép lịch sự tối thiểu.
  “Hm, rất vui được hợp tác với anh, tôi tên Yuko, một mạo hiểm giả rank F…”
  Dù đang mỉm cười nhưng Yuko có thể cảm thấy ánh mắt anh ta có chút khinh bỉ khi nghe về rank của cậu, nó khiến Yuko cảm thấy hơi khó chịu về thái độ của anh ta. Dù vậy thì lợi ích từ việc được anh ta hộ tống trong lần đầu lớn hơn lợi ích cá nhân, sau khi suy xét về lợi và hại, cuối cùng thì cậu cũng quyết định cứ tỏ ra bình thường là tốt nhất.
  “Vậy chúng ta sẽ lập một nhóm tạm thời, mà hai người yên tâm, vật phẩm lấy được từ ma thú của hai người không cần chia cho tôi đâu, tôi chỉ giúp hai người vì lòng tốt thôi.”
  Mấy lời nói bóng bẩy cao thượng của Alex khiến Yuko cảm thấy nổi da gà, cậu rất dị ứng với những loại người như anh ta. Dù vậy, cậu chỉ gật đầu qua loa trong khi dắt Yui đi cùng anh ta đi vào hành lang đá, lối vào tầng đầu của dungeon.
  Hành lang đá dốc xuống dài khoảng mười mét với những ngọn đuốc cháy bằng ma thuật đang được cắm trên tường, với mỗi đoạn hai mét thì được cắm một cái. Đi hết hành lang đá thì ba người bước vào một không gian cực rộng được chiếu sáng lờ mờ bởi thứ rêu phát ra thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo. Trần hang cao khoảng mười mét với độ rộng lớn khó đo đếm, có lẽ nơi này rộng ngang với diện tích của một sân bóng.”
  Trong khi Yuko đang cảm thấy choáng ngợp bởi những thứ đang đập vào mắt thì Alex rút thanh kiếm sau lưng ra với vẻ hùng hồn.
  “Nào đi tiếp thôi, tôi sẽ bảo vệ mọi người nên đừng lo.”
  “À… ừ…”
  Yuko gật đầu trong khi vẫn mải nhìn ngắm cấu trúc của hang động. Đi sâu vào bên trong được vài phút thì cậu nghe thấy vài tiếng kêu lạ lùng, dù không biết là của loài nào nhưng Yuko chắc chắn rằng đây là một tiếng kêu của ma thú. Cậu nâng cao cảnh giác rút thanh dao găm treo bên hông, trong khi nhìn Yui rồi lại nhìn ra phía có tiếng kêu đó.
  “Oh! Chưa gì đã gặp bọn goblin rồi à, mọi người đứng sau lưng tôi nhé.”
  Alex vừa nở nụ cười đầy khoe mẽ vừa giờ thanh kiếm ra nhìn về phía bọn goblin.
  “Chúng đến rồi, không biết nhìn ra sao nhỉ?” Yuko lẩm bẩm.
  “Gre…!”
  Cùng với tiếng kêu, ba con goblin với làn da xanh và khuôn mặt xấu xí tiến lại gần ba người. Nhìn kĩ thì chúng chỉ mặc vài mảnh vải rách hoặc không mặc gì với bộ phận sinh dục bé tẹo đang lủng lẳng mỗi bước chân, khiến Yuko sởn da gà. Lũ goblin được trang bị thô sơ, một cái chùy gỗ nhỏ hoặc một thanh kiếm cùn sứt mẻ và ngắn, cậu thấy có vẻ như bọn này cũng không có gì là mạnh, nên Yuko hít một hơi thật sâu để bình tĩnh trở lại bởi mấy cái thứ vũ khí mà chúng cầm chẳng đời nào gây nổi sát thương. Cái tên điển trai tóc vàng kia hùng hồn xông lên với nhát chém ngang khiến hai trong ba con goblin chết. Thấy đồng đội mình đã ngỏm cù tỏi, con goblin còn lại thận trọng lùi về phía sau một bước trong khi chuyển hướng nhìn sang phía Yuko, người đang đứng đằng sau nhìn trận chiến.
  “Hm!?”
  “Grec!”
  Chắc vì thấy không ăn được tên tóc vàng kia, con goblin chuyển sang tấn công đối tượng khác trông yếu hơn. Nó bỗng lao thẳng đến Yuko với tốc độ nhanh khiến cậu giật mình.
  “Khỉ thật!”
  *Roẹt!!!*
  Con goblin lăn xuống đất với máu xanh bắn tung toé trong sự ngạc nhiên của Alex. Ngay lúc con

1 2 3 »
Loading...