Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Tùy Chỉnh

Hội Cái Chết Đen, là một toà nhà lớn toạ lạc ngay giữa khu ổ chuột. Mặt trời đã gần lặn, khiến bóng của những ngôi nhà đổ xuống mặt đất, ta nên một không khí u ám. Những bức tường của toà nhà lớn đầy những vết nứt nẻ, rêu bám loang lổ trên tường. Xung quanh không một bóng người.
Song vẻ bề ngoài đáng sợ của nơi này không thể khiến Yuko chùn bước. Cậu muốn tìm ra kẻ đã thuê người giết cậu. Nếu việc này còn tiếp diễn, chắc chắn sẽ có ngày Yui bị liên lụy. Đó là lí do tại sao phải nhổ cỏ tận gốc.
Mở cánh cửa gỗ màu đen, cậu bước từng bước đều vào bên trong toà nhà.
Đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, cậu ra lệnh cho Yui hủy bỏ trạng thái tàng hình của Lucifer.
Những tên sát thủ đang ngồi xung quanh những cái bàn nhỏ dừng mọi hoạt động và đưa mắt nhìn về phía cửa vào.
Không gian trở nên im ắng, những đôi mắt chứa đầy sát khí của những tên sát thủ máu lạnh đang hướng về phía cậu. Tuy nhiên nó không thể lay động được một kẻ không còn sợ cái chết.
“Thủ lĩnh của các người đâu?”
Không một ai nói gì. Tất cả đều rút vũ khí ra chuyển sang trạng thái chiến đấu cùng với một khuôn mặt máu lạnh đúng với hai chữ “sát thủ”.
“Yui, lùi ra sau lưng anh.”
Nghe theo lệnh của cậu, Yui gật đầu và lùi ra sau một bước.
Chui đầu vào hang cọp quả là một ý kiến tồi tệ. Song nếu cậu vẫn giữ Lucifer, chúng sẽ không dám tấn công và còn dụ được tên thủ lĩnh.
Như dự đoán, một kẻ có khí chất của thủ lĩnh bước ra giữa căn phòng. Ông ta có khuôn mặt điềm tĩnh như thể luôn luôn kiểm soát được mọi tình huống. Vũ khí của ông ta là những lưỡi dao nhọn không chuôi treo xung quanh thắt lưng.
“Thủ lĩnh mà ngươi muốn tìm đây thằng nhóc.”
Yuko cười nhạt trong khi nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lẹm của hắn ta.
“Vậy ra là ông hả?”
“Đúng vậy. Ngươi quả không phải là một thằng nhãi tầm thường khi bắt giữ được người của ta và dám bước vào nơi đây đấy.”
“Ông quá khen rồi. Tôi thực sự không muốn dây dưa với ông lâu. Đây là cô con gái của ông, người đã cố hạ độc tôi. Vậy, người đã thuê cô ta là ai, hẳn một thủ lĩnh như ông phải biết chứ? Nếu không nói, ông biết hậu quả rồi đấy.”
“Hahaha, ngươi nghĩ ta sẽ nói sao thằng nhãi! Kể cả nó là con gái ta thì dù có hi sinh mạng của nó đi chăng nữa thì bí mật của khách hàng sẽ luôn được giữ kín, đó là cách mà hội của ta có thể tồn tại đến tận bây giờ.”
Tình thế này quả thực nan giải. Thật không sai khi nói sát thủ là những kẻ máu lạnh. Kể cả người thân đang bị đe doạ tính mạng thì ông ta cũng không hề có chút dao động.
“Và ngươi thật ngu ngốc khi đơn thương độc mã vào đây nhỉ? Giờ ta có hai lựa chọn cho ngươi.”
Ông ta nhìn cậu với ánh mắt chứa đầy sát khí và giơ hai ngón tay lên.
“Thứ nhất, chết từ từ trong đau đớn. Thứ hai, chết một cách nhanh chóng và không cảm giác. Ngươi còn lời gì để trăn trối không thằng nhãi!”
“Xin lỗi nhé, tôi thực sự không muốn ngỏm ở cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy này đâu. Chắc chắn tôi sẽ bắt ông khai ra bằng được!”
Cậu gửi cho ông ta một cái nhìn thách thức và toả ra thứ sát khí không kém phần đáng sợ.
“Tốt! Tốt lắm! Rất có bản lĩnh đấy thằng nhãi!”
Ông ta khẽ nhếc khoé miệng trong khi nói. Những con dao không chuôi ở thắt lưng ông ta tự động rời khỏi thắt lưng và bay lơ lửng trên không trung. Tất cả chúng đều quay thay một quỹ đạo tròn và chĩa mũi về phía Yuko.
Tuy nhiên, đây không phải là một ma pháp thao túng trọng lực. Nếu nhìn kĩ, có thể thấy những luồng gió xoáy đang quấn quanh các con dao. Đây là một ma pháp hệ gió. Dùng để nâng một vật thể bằng gió cũng là một điều gì đó cực kì khó, nhưng, ông ta còn có thể điều khiển không chỉ một mà là mười lưỡi dao.
Song, làm sao ông ta lại chuẩn bị tấn công khi Lucifer, máu mủ của ông ta đang đứng trước Yuko, ngăn cách tầm nhìn của cả hai?
Song đó chỉ là điều mà cậu nghĩ. Trong con mắt ông ta chỉ chứa đầy sát khí và sự lạnh lẽo ẩn chứa sâu trong đó.
Một lưỡi dao phóng vụt đi với tốc độ cao tạo ra dư ảnh.
Nhưng đó chỉ là trong mắt người bình thường. Yuko đã gia tốc suy nghĩ ngay khoảnh khắc lưỡi dao phóng đến.
Quỹ đạo của lưỡi dao thẳng tắp và hướng thẳng đến cậu. Nhưng trước đó nó sẽ phải đâm xuyên qua Lucifer.
Thật sự ông ta muốn hi sinh cả máu mủ để giết cậu?
Tuy nhiên, ngay khi lưỡi dao chỉ còn cách Lucifer hai mươi căng ti mét, quỹ đạo của nó đã bất ngờ thay đổi. Lưỡi dao bay vòng qua Lucifer để kết liễu kẻ đứng đằng sau.
Quả thật ông ta không hẳn phải là kẻ máu lạnh hoàn toàn, việc lưỡi dao đó không đâm xuyên qua Lucifer đã chứng minh điều đó
Trong phút chốc, Yuko đã giật mình khi lưỡi dao bay vòng qua Lucifer. Song cậu đã bắt lấy nó bằng tay khi nó gần chạm vào mặt. Tuy vậy, cú bắt đó không phải là hoàn hảo. Lưỡi dao sắc bén khiến tay bàn tay cậu bị hai vết cắt sâu đến tận xương.
Cú bắt không thể hoàn hảo được, bởi lẽ tốc độ của những lưỡi dao quá nhanh. Ngay cả khi gia tốc ý nghĩ, chúng vẫn nhanh gần bằng vận tốc của một quả bóng vừa rời chân của một cầu thủ.
Người đàn ông vừa phóng đi lưỡi dao bằng ma thuật hệ gió thể hiện một sự ngạc nhiên thoáng qua khuôn mặt, nhưng rồi chúng lại trở về bình thường như đó là việc mà ông ta đã dự tính tới.
“Ngay từ lúc một thằng nhãi như ngươi dám đặt chân vào hội sát thủ của chúng ta thì ta đã biết ngươi không phải là một đứa trẻ tầm thường. Khá lắm nhãi con. Ngươi có thể đỡ được một cái, vậy ta tò mò không biết ngươi có đỡ được chín cái còn lại một lúc không nhỉ?”
Khoé miệng Yuko khẽ nhếch lên. Cậu thả lưỡi dao dính máu xuống sàn, tạo ra âm thanh leng keng của kim loại.

“Vậy là ông nhất quyết không chịu nói hả?”
“Đúng! Ngươi rất mạnh, nhưng giờ hãy ngoan ngoãn mà bỏ mạng tại đây đi!”
Chín con dao còn lại đang lơ lửng trong không khí đồng loạt lao đến.
Yuko thả Lucifer ra để có thể sử dụng được cả hai tay vào việc bắt dao. Sử dụng tối đa khả năng gia tốc ý nghĩ, cậu tập trung cực độ nhất có thể để làm chậm chúng.
Tất cả chính con dao, trong khoảnh khắc, đã bị cậu bắt lấy. Máu tươi từ hai bàn tay cậu chảy theo các lưỡi dao và nhỏ giọt trên sàn.
“Xin lỗi nhé, nhưng chín cái vẫn chưa đủ đâu.”
Người đàn ông lần này không tỏ vẻ ngạc nhiên nữa, trái lại ông ta mỉm cười.
“Ta nói nhầm, là mười cái.”
“Mười cái?”
Rõ ràng Yuko thấy mọi con dao trên thắt lưng ông ta đã được sử dụng hết. Trên tay cậu thì chỉ có chín cái, vậy cái thứ mười nằm ở đâu?
“Hự!?”
Ngay lúc đó, một cảm giác đau đớn phát ra từ nạng sườn cậu. Đưa mắt nhìn xuống nơi tạo ra cảm giác đó, cậu nhin thấy một con dao đang đâm sâu vào sườn cậu. Đó chẳng phải là con dao nào khác, mà chính là con dao cậu thả xuống sàn khi nãy.
Tất cả những con dao đồng loạt rơi khỏi tay cậu xuống sàn nhà. Dòng máu đó trào ra khỏi khoé miệng, cậu khuỵu một chân xuống.
Thì ra, ông ta không những điều khiển được nhiều con dao bằng gió, mà còn có thể điều khiển nó từ xa nữa, một kĩ năng hoàn hảo để ám sát.
Nhìn cảnh tượng đó vài giây với vẻ mặt lạnh lùng nhưng có chút thoả mãn, ông ta quay đầu và ra lệnh cho thuộc hạ.
“Chuẩn bị dọn xác nó đi.”
Thuộc hạ của ông ta đồng thanh đáp lại.
“Tuân lệnh! Thưa thủ lĩnh!”
Nhưng khi đám thuộc hạ của ông ta tiến lại gần, Yuko nhếch mép cười nhăn nhó trong khi rút con dao ra khỏi nạng sường.
“Hừ! Đau đấy nhé…”
Tất cả cùng khựng lại. Đám thuộc hạ của ông ta đang biểu hiện lên một vẻ ngạc nhiên đồng đều trên khuôn mặt.
Cảm thấy có gì đó kì lạ, người đàn ông kia quay đầu lại liếc nhìn một lượt. Đôi mắt ông ta mở to và quay hẳn người lại. Cùng lúc đó, ông ta đã phát hiện ra một điều rằng, những viết thương đã hoàn toàn lành lại không một chút dấu vết. Ngay cả vết đâm chí mạng kia cũng vậy.
Bỗng ông ta đưa tay lên trán cười. Nụ cười của ông ta mang chút gì đó có thể gọi là điên dại.
“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi… Hahaha! Vậy ra đó là lí do tại sao ta đã không thể tìm thấy một chút sự sợ hãi cái chết trong ngươi! Ra là không phải do ngươi quá ngạo mạn về sức mạnh của bản thân, mà là do ngươi không thể chết! Thật khó tin đấy, nhưng tận mắt chứng kiến thì không tin không được!”
Bằng cách nào đó, Lucifer đã nhả được quả chanh chóng miệng, có lẽ là do bị cô ta cắn nát. Cô ta quỳ xuống trước mặt cậu và cúi đầu xuống trong khi hai tay vẫn bị trói sau lưng.
“Xin hãy tha mạng cho chúng tôi! Kể cả cậu có giết tất cả mọi người ở đây đi chăng nữa thì họ vẫn không thể làm lộ bí mật của khách hàng! Xin cậu đấy…”
Rồi sau đó, hai hàng lệ dần trải dài trên khuôn mặt xinh xắn của Lucifer. Cô ta ngẩng đầu lên nhìn cậu với đôi mắt nhạt nhoà vì lệ.
“M-mẹ tôi bị bệnh rất nặng, n-nếu ông ấy chết, sẽ không ai chăm sóc cho bà ấy, cho nên… hức…”
Trong lúc Yuko đang cảm thấy bối rối, chợt một tiếng quát khiến cậu giật mình.
“Lucifer! Là một sát thủ, chúng ta sẽ không bao giờ cầu xin ai mạng, vì ta đã chuẩn bị trước cho cái chết của mình khi làm nghề này! Chúng ta không được phép để cảm xúc lấn át lí trí!”
Người hét lên chẳng phải ai khác mà là cha của Lucifer. Ánh mắt sắc bén của ông ta vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến khó tả khi nhìn Lucifer, song ẩn sâu trong đó có thể cảm thấy một sự giận giữ.
“N-nhưng còn mẹ?”
“Ở đây không có ngoại lệ!”
Ông ta quả thật là một người đặt công việc lên trên gia đình.
Sau khi giật mình vì tiếng quát của người đàn ông thủ lĩnh, cảm giác bối rối vì có một cô gái quỳ xuống chân cầu xin biến mất, thay vào đó, Yuko thấy cuộc hội thoại này giống như một màn hài kịch. Tuy nhiên thì giờ không phải là một thời điểm và một nơi thích hợp để cậu có thể ôm bụng, lăn lộn trên sàn và cười như một thằng tăng động.
Song, trong cuộc hội thoại này, Yuko cũng đã tìm được một số thông tin có lợi, và cậu sẽ tận dụng nó.
“Mấy người đang nói vớ vẩn cái gì vậy? Suốt ngày giết, giết, giết, và giết! Bộ trong đầu mấy người chỉ có từ đấy thôi hả?”
Tất cả những ánh mắt lập tức lại đổ dồn về phía cậu như thể cố hiểu xem cậu đang muốn nói điều gì. Lucifer cũng lau nước mắt và ngước nhìn lên cậu.
Yuko dùng ngón cái và ngón trỏ bóp thái dương trong khi thở dài ngao ngán.
“Haiz, chịu thua… Mà thôi, giờ nghe cho kĩ đây! Giờ hãy coi tôi như một khách hàng được chứ? Tuy tôi không có tiền để thuê mấy người. Nhưng! Tôi sẽ chữa khỏi bệnh cho vợ ông, thủ lĩnh! Và tôi muốn, ông hãy bắt sống người mà đã thuê người ám sát tôi và đem đến cho tôi. Mà điều đó cũng có nghĩa là ông không cần tiết lộ

1 2 3 »
Loading...