Chương 15: Một tiểu tiên!

Tùy Chỉnh

Tiếng khóc của ai đó? Không, là tiếng khóc của thứ gì đó?
Tuy Yuko không biết tiếng khóc đó của thứ gì. Nhưng cậu có thể khẳng định được đây không phải của con người. Tiếng khóc có âm điệu cao vút như tiếng chuông, tạo nên một cảm giác kì lạ. Thỉnh thoảng nó lại ngắt quãng như mắc nghẹn.
Cậu hướng ánh mắt mình về phía khu đất trống đằng xa. Tuy nhiên do bị tán lá che khuất, cậu không thể nhìn ra là thứ gì. Để chắc chắn rằng mình không nghe nhầm, cậu khẽ thì thầm với Yui.
“Em có nghe thấy tiếng gì đằng đó không?”
“Có. Là những tiếng khóc. Em có thể nghe thấy rất rõ.”
Thường thường, những tiếng khóc kiểu này Yuko thường thấy trong những bộ phim ma. Chỉ nghĩ đến đó thôi là cậu đã rợn cả tóc gáy. Tiếng khóc vẫn cứ vang lên đều đều, lảnh lót tựa như đang cố thu hút sự tò mò của cậu.
Tự trấn tĩnh tâm trí mình rằng, đây là ban ngày nên không có ma. Cậu khẽ nuốt nước bọt và từ từ tiếp cận khu đất trống một cách cẩn trọng. Nói là vậy, chứ thực ra ánh sáng đang chiếu xuống khu rừng hiện giờ chỉ là ánh sáng từ những viên tinh thể hình lăng trụ trên trần hang. Nên không thể biết đây có phải là ban ngày ở bên ngoài dungeon không. Chính vì vậy, cậu không thể gạt bỏ hết nỗi sợ.
Càng đến gần khu đất trống. Tiếng khóc càng ngày càng rõ hơn. Cậu cầu mong rằng đây không phải là một thứ gì đó đáng sợ cũng như kì lạ.
Khung cảnh của khu đất trống hiện dần lên trước mắt cậu. Toát mồ hôi lạnh, cậu nhanh chóng đảo mắt xung quanh. Song cậu không thấy một ai cả. Nhưng tiếng khóc vẫn vang lên đều đều.
“C-chẳng lẽ có ma thật…”
Cậu nuốt nước bọt trong khi đảo mắt xung quanh một lần nữa. Ánh mắt cậu dừng lại trên một mỏm đá cao hai mươi xăng ti mét. Vậy ra nguồn gốc của tiếng khóc là từ đó. May thay, “nó” không phải ma. Nhưng “nó” chắc chắn không phải người bởi kích thước khác biệt của “nó”. “Nó” chỉ cao khoảng năm xăng ti mét, một kích thước quá nhỏ so với con người. Dù vậy thì “nó” lại có hình dáng giống con người trừ thứ kì lại sau lưng “nó”. Thứ kì lạ đó giống như cánh của con chuồn chuồn và “nó” có tới tận bốn cái lận.
Tổng thể “nó” trông như là một cô gái được thu nhỏ cùng đôi cánh đang toả ra thứ ánh sáng tím mờ nhạt. Trông giống như một nàng tiên tí hon mặc bộ váy xoè trong truyện cổ tích.
Yui đang được cậu cõng thốt lên một tiếng khe khẽ.
“Một Tiểu Tiên Tri Thức?”
“Hả, em biết nó là gì à?”
“Vâng, nhưng lâu lắm rồi em mới lại được nhìn thấy.”
Yui vừa gọi nó là một tiểu tiên. Vì vậy cậu cũng sẽ gọi nó là một tiểu tiên. Tiểu tiên đang ngồi trên mỏm đá vừa dụi mắt vừa khóc như một đứa trẻ con.
Yui khẽ thì thầm vào tai cậu.
“Em ấy đang khóc…”
Cậu bước thêm một bước nữa và chợt dừng lại. Cậu dừng lại bởi có thể đây là một chiếc bẫy hoàn hảo để đánh lừa những người cả tin.
Song, cậu cảm thấy thật tội lỗi nếu bỏ mặc bé tiểu tiên. Kể cả đó là bẫy đi chăng nữa thì câụ cũng không bị thương. Vì vậy thử chút cũng không sao. Hít một hơi thật sâu vào lồng ngực để lấy lại can đảm. Cậu đặt Yui xuống đất và đặt tay lên đầu Yui.
“Để cho chắc, em đứng đây để anh ra xem nhé. Nếu có chuyện gì xảy ra thì phải chạy thật nhanh. Dù sao thì anh cũng không bị thương được nên đừng lo lắng quá.”
Yui nhìn cậu một lúc với ánh mắt có chút lo lắng. Đợi cho đến khi sự lo lắng trong ánh mắt đó hết hẳn, cậu bỏ tay khỏi đầu Yui và tiến gần tới chỗ bé tiểu tiên đang khóc. Cậu gọi là “bé” bởi khuôn mặt của tiểu tiên này dễ thương hệt như một bé gái mười tuổi.
Cô bé vẫn khóc thút thít mà không hề biết cậu đang tiến lại gần. Cho đến khi cậu đứng sát trước mặt, cô bé mới bỏ tay xuống nhìn cậu bằng đôi mắt rưng rưng.
Chợt bé tiểu tiên giật mình hoảng hốt lùi ra sau.
“C-con người… tránh xa tôi ra!”
“Ơ?”
Cậu ngệt mặt ra vì không hiểu mình đã đắc tội gì để bị sợ hãi như vậy. À không, bé tiểu tiên vừa gọi là “Loài người”. Tức là cô bé sợ loài người.
“Á!”
Bé tiểu tiên liên tục lùi lại mà không biết mình đang ngồi trên một tảng đá. Và kết quả là ngã ra đằng sau và đập gáy xuống đất. Từ độ cao hai mươi xăng ti mét. Một độ cao khó có thể gây ra một cú ngã đau đớn cho người bình thường. Nhưng với một tiểu tiên nhỏ bé cao năm xăng ti mét thì lại khác.
Tuy nhiên thì bé tiểu tiên vẫn chưa sao. Cô bé ngồi dậy ôm đầu với khuôn mặt nhăn nhó.
“Ui da…”
Yuko thấy cô bé ngã thì bước lại gần với khuôn mặt lo lắng.
“À… ừm, em có sao không?”
Cô bé tiểu tiên nhìn thấy cậu lập tức bỏ chạy và nấp ra sau một tảng đá nhỏ hơn và hé cái đầu nhỏ xinh ra một cách rụt rè.
Có vẻ như đây không phải là một cái bẫy. Cậu thở phào nhẹ nhõm trong khi tìm cách bắt chuyện với cô bé.
Cậu nhìn bé tiểu tiên và cố nặn một nụ cười méo xệch.
“A-anh là người tốt, nên không có ý làm gì em đâu.”
Bé tiểu tiên rưng rưng nước mắt trông như sắp khóc một lần nữa. Nghĩ đi nghĩ lại thì câu cậu vừa nói khiến mọi việc trở nên tệ hơn thì phải.
Cậu rất tệ trong việc ăn nói và việc dỗ dành một cô bé thì lại càng không thể. Bằng chứng là cậu đã khiến cho bé tiểu tiên đang nấp sau phiến đá kia cảm thấy sợ hơn. Vì vậy cậu quyết định nhường cho Yui.
“Này Yui. Xin lỗi, nhưng anh nhường lại việc này cho em đấy.”
Yui bối rối tự chỉ tay vào mình.
“Em hả? V-vâng…”
Yui gật đầu và bắt đầu tiến lại gần bé tiểu tiên. Cậu cứ nghĩ là cô bé sẽ tỏ ra sợ sệt. Tuy nhiên thì cô bé lạ có vẻ không tỏ ra sợ Yui. Bé tiểu tiên chỉ nhìn Yui đến gần mình với ánh mắt rụt rè.
Yui ngồi xổm xuống. Đặt một ngón tay lên đầu bé tiểu tiên, xoa nó và nở một nụ cười ấm áp.

“Tại sao em lại khóc?”
“E-em bị lạc mất nhà rồi…”_Cô bé dè chừng nói.
“Vậy nhà em ở đâu?”
“Nhà em… nhà em, em không biết nữa, hức… hức.”
Bé tiểu tiên lại khóc và đưa tay lên che mặt. Có vẻ như cô bé đã lạc mất nhà. Nhưng trong dungeon này lại có những tiểu tiên sinh sống. Điều này nghe có vẻ rất lạ lùng. Trong dungeon toàn ma thú lại có các tiểu tiên, một giống loài nghe có vẻ hoàn toàn ngược lại với lũ ma thú.
Theo lẽ thường mà Yuko nghĩ, mấy thứ trông dễ thương trong một nơi đầy lũ ma thú luôn trực chờ để lấy mạng những người vào đây thường rất nguy hiểm. Nó giống như một chiếc bẫy ngọt ngào vậy. Cậu nhìn cô bé trong khi nâng cao cảnh giác để đề phòng mọi tình huống. Cẩn thận không phải là thừa, mà nhất là Yui đang ở gần bé tiểu tiên.
Cô bé khóc nấc lên và tiếp tục nói.
“Em đang đi hái tiên dược… thì đột nhiên mọi thứ đều trắng xoá… và rồi… em thấy mình ở nơi xa lạ này… hức…”
“Ánh sáng trắng”, nghe có vẻ quen quen. Yuko trầm tư suy nghĩ. Một bóng đèn loé sáng trên đỉnh đầu cậu. “Ánh sáng trắng” và “ở một nơi xa lạ”. Tất cả đều đã sáng tỏ. Bé tiểu tiên đã bước vào một trận đồ ma pháp dịch chuyển. Cậu có thể đoán được như vậy bởi lúc được dịch chuyển từ cung điện đến đây cũng có những điều kiện như thế.
Cậu trao đổi ánh mắt với Yui và tiến lại gần chỗ nấp của bé tiểu tiên. Thấy cậu, cô bé tỏ vẻ hoảng sợ. Hiểu ý cậu, Yui xoa đầu cô bé một lần nữa.
“Em yên tâm, tuy là con người nhưng Yuko không xấu đâu. Anh ấy cũng thường xoa đầu chị như là khi chị xoa đầu em đó.”
Bé tiểu tiên nhìn Yui với vẻ bối rối. Trông cô bé như chưa hoàn toàn tin vào lời Yui nói. Dù vậy, cô bé vẫn cố gắng không tỏ ra hoảng sợ khi Yuko tiến lại gần.
Cậu ngồi xổm xuống giống Yui và nở một nụ cười gượng gạo.
“Cho anh hỏi chút nhé.”
“V-vâng.”_Bé tiểu tiên nói một cách rụt rè.
“Em có chắc chắn đây là nơi khác với nơi ở của em không?”
Cô bé khẽ gật đầu.
“E-em chắc chắn. Bởi ở đây không có bầu trời…”
“Hừm, vậy là đúng rồi…”
Giờ cậu đã có thể khẳng định bé tiểu tiên đã bị dịch chuyển. Nếu muốn đưa cô bé trở về, cậu phải tìm được trận đồ ma pháp dịch chuyển.
“Ngay sau khi ánh sáng trắng biến mất, nơi đầu tiên mà em đứng là ở đâu?”
Bé tiển tiên đưa tay dụi mắt rồi chỉ về phía tảng đá mà cô bé vừa ngồi khóc. Nhưng vấn đề là xung quanh đó lại không có một trận đồ ma pháp nào. Điều này khá là lạ. Bởi nơi mà cậu được dịch chuyển và điểm đến đều có trận đồ ma pháp.
Hiểu biết về ma pháp của cậu là quá ít. Có thể ngoài cách dịch chuyển bằng ma pháp trận [Dịch chuyển] còn có những cách khác.
Yui vừa gọi cô bé kia là “Tiểu Tiên Tri Thức”. Cậu mong là cái tên này giống với khả năng của họ. Nếu là đúng thì rất có thể sẽ giúp ích cho việc này.
“Này Yui, lí do tại sao cô bé này lại được gọi là Tiểu Tiên Tri Thức.”
Đôi mày thanh thoát của Yui khẽ nhíu lại. Như thể cô ấy đang cố nhớ lại một thứ gì đó. Và rồi sau hai phút đôi mày lại dãn ra như vì tìm ra cậu trả lời.
“Em nhớ rồi. Mẹ em từng kể, những Tiểu Tiên Tri Thức được gọi như vậy vì họ nắm bắt được mọi thông tin trong thế giới và biết được tất cả mọi thứ, kể cả khó giải đáp đến nhường nào.”
“Anh hiểu rồi.”
Cậu có hơi ngạc nhiên sau khi biết được thông tin về Tiểu Tiên Tri Thức. Nếu vậy thì có lẽ cô bé này cũng sẽ lí giải được cậu hỏi của cậu. Cậu nhìn sang bé tiểu tiên mít ướt.
“Em biết về mọi thứ trên thế giới này đúng không?”
Cô bé khẽ gật đầu.
“Vậy có cách nào khác để sử dụng được ma pháp mà không cần đến trận đồ ma pháp không.”
“C-có… đó là thao túng ma lực. C-chỉ có loài quỷ… mới sử dụng được nó…”
“Quỷ? Vậy ra đây chỉ có thể là do tên Ma Vương làm. Vậy thì có lẽ tầng này có thú vật là do việc chúng bị dịch chuyển đến đây. Và cô bé này cũng đã bị dính vào một cách cổng dịch chuyển.”
Hệ sinh thái tầng này không phải tự nhiên mà có. Và để duy trì được nó, tên Ma Vương đã sử dụng ma pháp dịch chuyển để lấy những con thú từ thế giới bên ngoài. Tuy vậy thì Yuko không thể biết được hắn tạo ra tầng này nhằm mục đích gì.
Và việc dịch chuyển chắc sẽ chỉ là một chiều. Bởi nếu là hai chiều thì cái nơi bé tiểu tiên kia bị dịch chuyển đến, cái nơi mà Yuko vừa bước qua, nó sẽ dịch chuyển cậu thẳng về nơi sống của bé tiểu tiên.
Nói đến đó Yuko cảm thấy tò mò và rất muốn biết nơi ở của bé tiểu tiên kia.
“Nơi em ở là nơi nào? Nếu có thể đưa em đến đó thì anh sẽ giúp, được chứ?”
Cô bé lấy tay gạt nước mắt và nói với giọng rụt rè.
“Nơi em ở… là khu rừng Tinh Linh ạ…”
Nghe tên của khu rừng này khiến cậu liên tưởng đến một khu rừng tràn ngập ánh sáng đầy màu sắc và buổi đêm, lung linh tuyệt đẹp. Chắc hẳn nơi đó phải đẹp lắm, cậu nghĩ như vậy.”
“Này Yui, em có biết đó là nơi nào không?”
“Đây là lần đầu em nghe thấy.”
Nghe xong cuộc hội thoại giữa hai người, khuôn mặt bé tiểu tiên trở nên tuyệt vọng và

1 2 3 »
Loading...