Chương 12: Trở về cung điện

Tùy Chỉnh

Sau khi người đàn ông đó ra lệnh bắt giữ vì hành vi gây rối trật tự công cộng, khuôn mặt Yuko ngệt ra trông đến tức cười. Đến khi định thần lại tình hình thì cả ba đã bị tống vào một nhà giam nào đó với thời hạn mười ngày. À mà họ bảo nếu thêm tiền thì có thể ra sớm. Nhưng tất nhiên là với một người luôn thiếu tiền như cậu bây giờ thì đừng mong chi ra bất cứ xu nào để giảm án.

Nhà giam này chỉ có một phòng, có hai chiếc giường, thấp hơn mặt đất tầm hai mét. Nói chung là chúng ở dưới lòng đất. Chính vì vậy mà nơi đây chỉ có ánh sáng le lói màu vàng cam từ hai ngọn đuốc trong ngục chiếu sáng. Tên quản ngục thì đang say ngủ, hắn đã tịch thu tạm thời đồ của ba người và để trên chiếc bàn gỗ rộng một mét. Những chiếc thẻ mạo hiệm giả bị người cưỡi thằn lằn bay kia tịch thu để làm gì đó.

Chẳng quan tâm đến việc bị giam trong nhà ngục tối tăm và ẩm thấp, mang theo cái lạnh của đá phả ra từ mặt đất cùng bốn bức tường. Yuko ung dung nằm xuống nền đất lạnh lẽo ấy để chuẩn bị cho một giấc ngủ. Tận dụng nó là điều cần thiết, cậu đã không hề được Nina cho ngủ trong ba ngày nay rồi. Và cô ta đã cho phép cậu nghỉ vài ngày trước khi luyện tập với thứ đáng gét đó. Nên không thể bỏ lỡ một cơ hội ngàn vàng này được. May mắn thay, cơ thể cậu hơi khác biệt với người bình thường, nếu không đã ngỏm từ lâu sau ba ngày thức liền tù tì.

Gối đầu lên tay, quay mặt vào tường với một tư thế ung dung tự tại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Tiếng gọi khe khẽ từ Mangust khiến cậu tỉnh lại.

"Này, cho tớ hỏi chút."

Yuko chống tay lên sàn đá lạnh, ngồi dậy một cách đầy uể oải, với giọng nói cũng không kém phần.

"Gì vậy?"

Cậu ta cười gượng trong khi nhìn cậu bằng đôi mắt màu cam như đang thắc mắc điều gì đó.
"Cái thứ sức mạnh kì lạ có thể đánh bay tên đó với một cú huých đó là gì vậy?"

Tất nhiên là đời nào Yuko lại cho biết về khả năng của mình. Kể cả là bạn. Thận trọng vẫn là trên hết. Nếu thông tin vô tình mà lọt ra ngoài thì sẽ chẳng tốt đẹp gì. Nói luôn, người mà cậu tin tưởng nhất vẫn chỉ là mình Yui. Vì vậy cậu bịa ra một vài thứ mà mình vừa nghĩ ra.

"Cái đó hả, đấy là kĩ năng của tớ ấy mà."

Cậu ta im lặng để ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi lại:

"Hừm, cái kĩ năng này có hơi lạ. Nhưng kể cả vậy thì cái người mà bị cậu đá có vẻ có cấp độ khá cao, làm sao mà cậu..."

Đánh trống lảng ngay tức khắc, đó chính là điều trong đầu Yuko có thể nghĩ được, vừa nói cậu vừa thầm xin lỗi Mangust vì đã nói dối.

"À lí do tại sao mà chúng lại đòi tiền tên đó vậy?"

Tất nhiên là cậu đủ thông minh để hiểu được tại sao, khi nghe được cuộc hội thoại kia, nhưng cậu vẫn muốn biết thêm chi tiết, tiện thể khiến Mangust quên đi mấy lời vừa nãy và thắc mắc của cậu ta. Và "tên đó" ở đây chính là một cách nói khinh bỉ giảm nhẹ về cha Mangust.

Đôi mắt màu cam phản chiếu ánh lửa bập bùng. Giọng cậu ta trầm xuống như cố nén lại nỗi lòng mình và kể một cách thật chậm rãi.

"Lúc trước, khi mà cậu mở túi lấy tiền để đăng kí thẻ mạo hiểm giả. Tớ đã thắc mắc khi nhìn vào chiếc túi đó của cậu, những đồng tiền vàng lấp lánh. Lúc ấy, tớ chỉ tự hỏi tại sao một người như cậu lại có nhiều tiền đến vậy. Nhưng lúc ấy chỉ là tò mò nhất thời chứ không quan tâm đến chuyện đó. Cho đến một lần vào rừng làm nhiệm vụ, tớ đã gặp ông ấy."

Mangust cúi đầu xuống với một khuôn mặt còn buồn thảm hơn lúc trước. Đôi mắt dần đỏ hoe như sắp khóc. Giọng cậu ta nhỏ lại.

"Tớ đã rất ngạc nhiên. Và sau khi nói chuyện với ông ấy, tớ mới biết rằng ông đã vượt ngục. Điều đó khiến tớ rất sốc, và ông là cha tớ nên vì vậy tớ không thể bỏ mặc. Vì vậy cả hai đã nảy ra ý tưởng trốn sang vương quốc khác để tránh lệnh truy nã một thời gian. Và túi tiền của cậu... tớ đã nghĩ đến nó, nó chắc chắn có đủ để cả hai sống được một thời gian dài. Tớ cũng không có định bỏ mặc chị Saya, hay các thành viên khác trong guild..."

Cậu ta ngừng lại một vài giây khiến căn phòng trờ nên tĩnh lặng. Ánh sáng vàng cam từ đuốc khiến những giọt nước mắt đang rơi từ khoé mắt cậu ta trở nên lấp lánh. Với giọng run, Mangust cố gắng nén những giọt nước mắt lại rồi kể tiếp.

"Vậy mà... ông ấy không hề bỏ được thú vui từng khiến ông phải vào ngục. Tiếp tục tiêu xài hoang phí số tiền lấy từ cậu. Cho đến khi dùng hết nhẵn. Và... cứ thế nợ nần lại càng tăng lên. Khi các chủ nợ đòi tiền, ông ấy luôn viện lí do để trì hoãn. Đến hôm nay, vì đã quá hạn nhiều lần, có lẽ họ đã thuê những người đó..."

Cậu ta dừng với những tiếng sụt sịt. Điều mà Mangust vừa nói khiến máu cậu như sôi sục dù cho không khí trong nhà giam rất lạnh. Cậu tự hỏi tại sao hắn không chết quách đi cho nước nó trong. Kìm nén lại sự giận giữ của mình, Yuko nói với giọng trầm tĩnh.

"Giờ đừng quan tâm tới hắn ta nữa. Đảm bảo giờ hắn chẳng sống nổi bao lâu với mấy lũ đòi nợ đâu."

"Nhưng..."

Ánh mắt Mangust lại tràn ngập sự lo âu. Có lẽ cậu ta vẫn không thể bỏ mặc cha mình được. Lòng tốt của cậu ta khiến cậu cảm thấy hơi khó chịu. Cậu ta nhắm mắt lại như cố gắng rũ bỏ điều gì đó. Ngẩng đầu lên với một ánh mắt mạnh mẽ, cậu ta nói:

"Cậu nói đúng, t-tớ sẽ cắt đứt mối liên hệ với ông ấy. Tớ sẽ không bao giờ quan tâm đến một người cha như vậy."

Dù là vậy, giọng Mangust dường như vẫn còn một chút do dự, thương xót cho đấng sinh thành. Chắc có lẽ đó là thứ duy nhất khiến cậu ta mang ơn hắn, nhưng với Yuko, nó chỉ khiến hắn kinh tởm hơn mà thôi.

"Vậy thì tốt, thôi tớ đi ngủ đây. Oáp~"

Ngáp một hơi thật dài, Yuko lại nằm phịch xuống nền đá lạnh và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Giữa trưa hôm sau. Khi cậu vẫn còn đang say giấc với sàn đá mát lạnh của nhà ngục. Mặt trời tuy đã lên cao, nhưng trong nơi giam giữ ba người thì vẫn chỉ có ánh sáng lập loè màu vàng cam của hai cây đuốc. Chúng cháy được từ hôm qua cho đến hôm nay chắc là vì là một ma cụ. Thứ ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc nhanh chóng được thay thế bởi một thứ ánh sáng khác chói chang hơn, ánh sáng của mặt trời. Chúng được rọi từ phía cánh cửa nhà ngục. Tên cai ngục đang nói chuyện với một đám người nào đó. Họ dần tiến về phía nhà giam.

Tiếng cửa nhà giam được mở cùng với tiếng leng keng của những chùm khoá va vào nhau vang lên. Bị tiếng động khó chịu ấy đánh thức. Lúc này, Yuko mới chớp mắt, ngồi dậy một các uể oải. Nhìn sang Yui và Mangust, cả hai đều đang cùng hướng ánh mắt về phía cửa của lồng giam.

Đứng cùng quản ngục là bốn người mặc giáp, và cậu chắc chắn rằng, hai trong bốn người mặc giáp không phải của vương quốc này. Trên bộ giáp hai người đó có khắc biểu tượng giống như biểu tượng của lính trong cung điện, nơi mà triệu hồi cậu. Mở cửa phòng giam xong, người quản ngục rời đi. Một trong bốn người lính tiến lên một bước và nói với giọng trầm trầm.

"Chúng tôi được lệnh trả lại mọi người cho vương quốc Asime."

Ngây người ra một lúc, Yuko mới mở miệng với giọng to vì ngạc nhiên.

"Eeeeh! Thế là sao? Vậy chúng tôi được miễn án rồi à?"

Người lính gật đầu.

"Đúng vậy, chúng tôi đã được trả tiền để giảm án cho mọi người, vì vậy không cần lo lắng. À, và thẻ guild của các vị đây."

Anh ta chìa tay ra, trên tay có ba chiếc thẻ màu nâu của guild Fairyland. Ba người đang bị giam giữ cùng trao đổi ánh mắt hoài nghi với nhau, rồi cùng đứng dậy và nhận chiếc thẻ.

Chẳng biết tại sao mấy chiếc thẻ này lại vào tay của anh lính kia. Có lẽ guild của Yuko đã biết cả ba bị giam ở đây. Chỉ có một điều kì lạ là hai anh lính kia lại mặc áo giáp có huy hiệu của hoàng cung. Nhưng được thả là tốt rồi, vì vậy Yuko cũng chẳng quan tâm đến chi tiết nhỏ nhặt đó mấy, dù sao thì cậu cũng không phải tốn tiền để giảm án.

Người lính nói tiếp, vẫn duy trì chất giọng trầm của mình.

"Xin mọi người hãy theo tôi."

Tất cả những người lính quay bước tiến đến phía lối ra. Như thường lệ, cô nàng Yui lại bám vào vạt áo cậu. Xoa đầu cho cô nàng bình tĩnh, cậu đi theo họ. Bên ngoài cửa ngục, Yuko vô thức nheo mắt lại vì ánh ánh sáng mặt trời. Làn gió thoáng mát thổi qua tai, khác hẳn với sự ẩm thấp và bí bách ở trong ngục.

Sẵn đợi bên ngoài là một chiếc xe ngựa, trông chúng khá sang trọng so với chiếc xe à cậu đi trên cuộc hành trình đến nơi đây.

Một người lính mở cửa xe và mời cả ba vào bên trong xe. Cái khung cảnh này khiến Yuko cảm thấy như mình là một quý tộc thật sự, dù cho không phải vậy. Mangust hơi lưỡng lự một chút với cách hành sử lịch thiệp của họ, nhưng rồi cuối cùng vẫn chịu trèo lên xe.

Quãng đường từ nơi này đến vương quốc Asime khá xa. Lúc Yuko đi từ đó đến đây phải mất tới vài ngày. Nhưng với chiếc xe trồn sang trọng này có vẻ khác, chúng chạy rất êm và nhanh so với cái tốc độ rùa bò của đoàn thương buôn. Vì vậy có lẽ chỉ mất một ngày nếu cứ giữ tốc độ như thế này.

Mangust trông rất dè chừng, có lẽ cậu ta vẫn cảm thấy nghi ngờ. Nhưng cậu cậu cũng chẳng khác là bao. Nếu đây là một âm mưu bắt cóc hay đại loại giống vậy, cậu đã sẵn sàng để chiến đấu.

Hiện tại trong xe chỉ có ba người. Đó là Yuko, Yui và Mangust. Hai người lính không có huy hiệu giống của vương quốc Asime chỉ ngồi cùng ba người cho đến biên giới vương quốc. Họ đi đâu thì cậu không biết, nhưng có lẽ họ chỉ có nhiệm vụ hộ tống. Hai người lính mang huy hiệu giống lính trong cung điện Asime thì đang thực hiện nhiệm vụ điều khiển ngựa kéo xe. Vì có hai con ngựa vì vậy phải có hai người cưỡi, chắc vậy.

Lòng Yuko cứ dấy lên mối lo ngại. Bởi có người hộ tống tận răng và ngồi một chiếc xe ngựa sang trọng như vậy không phải hơi lạ sao? Bằng cách nào đó Yuko đã lờ mờ đoán ra, nhưng tuy nhiên chưa có cơ sở. Vì vậy cậu quyết định giữ im lặng.

Khi mặt trăng đã lên cao, hàng vạn những vì sao lấp lánh đang tô điểm cho bầu trời đêm. Bên ngoài khung cửa sổ xe là một khung cảnh thảo nguyên bạt ngàn trải rộng ngút tầm mắt. Những làn gió mang theo mùi hương cỏ dại dễ chịu thoang thoảng trong không khí. Xe ngựa đã đến guid và bắt đầu dừng lại tại lối vào. Yuko thở dài nhẹ nhõm vì họ đã đưa cả ba về đến tận guild mà không

1 2 3 »
Loading...