Chương 11: Gặp lại Mangust

Tùy Chỉnh

  Sắp đến giờ xe khởi hành, hai người họ vẫn chưa chịu dậy, có lẽ do đã quen với việc ngủ nướng khi còn ở guild. Bên ngoài, mọi người đều đang chuẩn bị đồ đạc để lên đường, nhưng Chỉ Huy chẳng thấy hai người kia đâu, anh ta đoán có lẽ rằng họ vẫn còn ngủ. Nghĩ vậy rồi thở dài, Chỉ Huy tìm đến lều của hai người họ và thò đầu vào gọi.
  “Này dậy…???”
  Câu nói của anh ta bị ngắt quãng khi thấy cảnh tượng khó tin. Nói chính xác là nhìn thấy Yuko đang ôm eo và vùi đầu vào ngực Yui, còn cô nàng thì lấy đầu cậu làm gối ôm trong khi gác chân lên người cậu. Cái tư thế này quả là làm người khác đứng hình. Dù vậy thì họ vẫn chẳng mảy may quan tâm đến người đang thò đầu vào lều kia.
  Phản ứng với ánh sáng, đôi mày Yuko khẽ nhíu lại đầy khó chịu và lẩm bẩm nói mơ.
  “Sao… sáng thế. Ai bật đèn vậy…”
  Cậu cố nhấc mi mắt nặng trĩu lên tìm nguồn ánh sáng ấy.
  “Ah… là anh hả?”
  Có vẻ như Yuko đã thấy sự hiện diện của một người khác trong lều. Chính xác là chỉ cái đầu của người đó. Nhưng người đó vẫn không nói gì.
  “...”
  “Sao không nói gì hết vậy?”
  “......”
  “Có gì lạ lắm à… mà sao anh nhìn dữ vậy?”
  “.........”
  Thấy hành vi của Chỉ Huy có gì đó kì lạ, lúc này cậu mới ra lệnh cho cơ thể nặng nề của mình ngồi dậy.
  “Hmm, sao nặng vậy…”
  Cảm thấy cơ thể rất khó để cử động, cậu biết là sáng ra thì thường ai cũng cảm thấy vậy. Nhưng mà cái cảm giác này có hơi kì lạ, cứ như bị thứ gì đó quấn lấy. Chớp mắt một vài cái cho tỉnh hẳn và định hình xem thứ khiến cậu khó cử động. Rồi một tia điện xoẹt ngang qua tâm trí khiến cậu chợt nhớ ra chuyện đêm qua, và rồi bật ra khỏi nệm một cánh nhanh chóng với khuôn mặt đỏ lựng như gấc. Hoàn toàn tỉnh ngủ ngay lập tức, Yuko gấp rút biện minh.
  “K-không, không phải như anh nghĩ đâu. Tối qua, đúng rồi tối qua! Con thỏ… phần thưởng… rồi, rồi như thế này!”
  Dù vậy thì đã quá muộn. Anh ta cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái đứng hình, khuôn mặt hiện lên những nét biểu cảm phức tạp trong khi cười trừ. Chắc chắn điều mà anh ta đang nghĩ không đúng với ý của cậu một chút nào.
  “Ah! Xin lỗi vì làm phiền hai người, xe chuẩn bị khởi hành rồi nhé, tôi ra ngay đây.”
   “K-khoan đã! Anh hiểu lầm rồi!!!”
   Sau đó Yuko đã phải tốn cả đống calo để giải thích cho Chỉ Huy hiểu. Anh ta gật đầu cười khì và bảo biết lí do tại sao mà cậu nổi điên hôm qua, và quan hệ của hai người rất lạ lùng, bởi anh ta chưa thấy con người yêu thú nhân bao giờ. Chiếc xe lại tiếp tục khởi hành. Ba ngày sau đó, đoàn xe cũng đến được vương quốc láng giềng. Lúc tới điểm đến, mọi người bắt đầu chào tạm biệt nhau rồi xuống xe. Vừa lúc đó thì cái gã đàn ông thương buôn lần trước bước đến gần những người vừa xuống xe. Có vẻ như ông ta đang trả tiền nhiệm vụ cho họ. Với những mạo hiểm giả rank D trở lên, gã đó đối đãi rất bình thường. Và hình như họ cũng được nhận nhiều tiền hơn thì phải. Cậu nhìn lão với ánh mắt khinh bỉ và buột miệng lẩm bẩm.
  “Mình ghét tên này…”
  Cuối cùng thì cũng đến lượt Yuko nhận tiền. Lão ta đứng trước mặt và nhìn cậu một cách lạnh lùng.
  “Tiền của cậu đây, xéo đi cho nước nó trong.”
  Chẳng thèm để ý hay bực tức những lời ông ta nói, cậu thẳng tiến bước vào thị trấn. Trước khi vào thị trấn, phải qua một chốt đóng thuế. Hai lính gác toàn thân mặc giáp dùng cây giáo dài chặn cả hai người lại. Yuko có thể cảm nhận được sự sợ hãi từ bàn tay của Yui. Vì không biết họ có ý định gì nên cậu cảm thấy chột dạ nuốt nước bọt. Một người lính canh bước tới gần và bỏ mũ kim loạt trên đầu ra. Thật khó để tưởng tượng bên trong bộ giáp ấy nóng như thế nào. Nhìn như một lò nung vậy. Anh ta nói với một giọng trầm đục.
  “Hai người xin hãy xác minh thân phận của mình và đóng tiền thuế là ba xu đồng nếu muốn vào bên trong.”
  Có lẽ đóng thuế vào cổng cũng là một hình thức giúp đủ ngân quỹ để duy trì một vương quốc lớn như vậy, nói chính xác là lớn hơn gấp năm lần vương quốc triệu hồi cậu. Thở dài vì phải tốn tiền cho việc này, Yuko lôi hai tấm thẻ mạo hiểm giả của cậu và của Yui, cùng với một xu bạc cho anh lính xem. Anh ta nhìn qua hai tấm thẻ mạo hiểm giả rồi lẩm bẩm.
  “Hmm, hôm trước cũng có một người có tên guild giống như này, không biết có phải cùng một guild không nhỉ?”
  Như vừa phát hiện ra một định lí nào đó, khuôn mặt Yuko chợt giãn ra như thể muốn hét lên “Ơrêca!”
  “Anh vừa nói có một người có tên guild giống như vậy đúng không?”
  Vì hét quá to, Yuko khiến anh lính giật mình nhìn cậu đầy lúng túng.
  “Hả? À ừ đúng rồi, vậy thì sao?”
  “Đ-đó là bạn tôi! Tôi đang tìm cậu ta, cậu ta mất tính gần một tuần rồi! Anh có biết cậu ấy đi đâu không?”
  “Vậy à. Tôi cũng không rõ, nhưng có thấy một người đàn ông đi cùng cậu đó, họ có nói là tìm một nhà trọ gần đây sau khi vào thị trấn. À đây nữa, chín mươi bảy xu đồng của cậu đây.”
  Vừa nói anh ta vừa cau mày rồi đưa cho cậu số tiền dư rồi tránh đường cho cậu đi vào. Vừa đi, Yuko vừa lẩm bẩm với vẻ mặt rạng rỡ.
  “May quá, cứ tưởng là còn lâu mới tìm được Mangust, ai dè biết được tung tích cậu ta ngay khi đến đây. Vậy là phỏng đoán của mình không sai rồi.”
  Nhưng hôm nay có lẽ chưa thể tìm Mangust được. Mặt trời đã sắp lặn, bầu trời chuyển sang màu đỏ thẫm. Cậu cần tìm một nhà trọ để nghỉ ngơi. Kiệt sức sau mấy mấy ngày rong ruổi trên xe, Yuko chọn bừa một chỗ trọ trong tầm mắt rồi bước vào. Xong xuôi thủ tục, cậu mở căn phòng mình thuê rồi đảo mắt nhanh tìm vị trí của chiếc giường.
  “Phù… Mệt chết mất…”
  Nhanh chóng xác định được nơi chiếc giường toạ lạc, gần cửa sổ. Cơ thể Yuko đổ xuống giường như khúc gỗ vừa bị chặt. Yui nhìn theo cậu rồi ngồi xuống mép giường. Ánh mắt chạm nhau rồi khuôn mặt cả hai dần ửng đỏ.
  Thật sự mà nói thì chuyện tối qua khiến cậu chẳng cảm thấy phiền lòng. Nhưng có lẽ Yui đang cảm thấy có lỗi khi để cậu phải mỏi mồm giải thích chuyện sáng nay.
  “E-em sẽ ngủ ở dưới đất…”
  Nói rồi, cô đứng dậy với nét mặt buồn thiu. Yuko giật mình, nhanh chóng giữ tay Yui lại.
  “Khoan đã!”

  “Kya!?”
  Vì bị giữ lại bất ngờ lực quán tính khiến cô trượt chân và ngã về phía giường. Kết quả là ngã đè lên người cậu.
  “...”
  “...”
  Hai người mở to mắt nhìn nhau. Người đỏ mặt đầu tiên là Yui. Đôi tai mèo cụp xuống một cách dễ thương. Khẽ cắn môi đầy bẽn lẽn. “Dễ thương quá!” Yuko suýt không kiềm chế được cái miệng mà nói như vậy.
  Ở cái khoảng cách gần như bằng không, khuôn mặt xinh xắn mà Yuko chưa bao giờ nhìn kĩ hiện lên rõ mồn một. Từng đường nét và biểu cảm ngượng ngùng khiến cậu như bị hớp hồn. Càng nhìn kĩ, cô nàng lại càng đáng yêu. Khiến khuôn mặt nóng ran và tim cậu đập nhanh như muốn rớt ra khỏi lồng ngực. Cố gắng đảo mắt đi chỗ khác, giọng cậu có chút ngập ngừng.
  “C-cứ ngủ ở đây đi… anh không phiền đâu…”
  Cô ngồi dậy trên người Yuko và đôi tai bắt đầu vểnh lên.
  “Anh… nói thật chứ…”
  Cậu khẽ gật đầu. Rồi cả hai rời khỏi tư thế đáng xấu hổ và nằm xuống giường trong sự im lặng.
  Nhưng giờ Yuko chẳng muốn ngủ, không phải không ngủ được do cô nàng nằm cạnh, mà là cô gái tên Nina kia thừa cơ chui vào giấc mơ rồi phá rối. Nhưng khi nằm xuống giường, cơ thể lại chẳng thèm hợp tác với lí trí. Mí mắt cứ trĩu xuống như muốn lôi cậu vào giấc ngủ. Cố gắng một cách tuyệt vọng mở mắt to nhất, đó là điều cậu có thể làm để tránh khỏi bài luyện tập đáng sợ trong mơ.
  Tối qua, Yuko đã bị một con golem kim loại của Nina hành cho ra bã với chỉ một cái búng tay của cô ta. Dù chỉ là mơ nhưng cảm giác đau lại rất thật. Nina chỉ mỉm cười khi thấy cậu quằn quại dưới đất rồi nói với giọng tưng tửng “Sẵn tiện thì rèn luyện chịu đau luôn nhé, đó cũng là mục đích của ta mà~”. Giờ cậu rất muốn tống cổ cô ta khỏi cơ thể mình, nhưng làm cách nào thì bó tay. Và rồi cuối cùng thì chẳng thể giữ nổi mí mắt mình mở nữa. Cậu dần chìm vào giấc ngủ dù không muốn.
  “Chào cậu~ lại đến rồi à~~”
  Lần này thì Yuko không thể chịu đựng được nữa mà hét lên.
  “Ba ngày! Ba ngày rồi đấy! Tôi không hề ngủ tí nào trong ba ngày!”
  Nina mỉm cười ranh mãnh như mọi khi.
  “Ừ đúng đó. Nếu là người bình thường chắc gục luôn rồi~”
  “Cô! Cô không thể ngừng đùa giỡn được hả?”
  “Xin lỗi nhé, tất nhiên là không.”
  “Haiz… Thôi mặc kệ cô.”
  Cậu đưa tay lên bóp thái dương. Điều này quá mức xử lí của não bộ một con người “bình thường” như cậu. Có lẽ Yuko cũng phải tập làm quen dần với “con mắm” khó chịu kia.
  Nina chống một tay lên hông rồi mỉm cười.
  “Vậy luyện tập tiếp nhé.”
  “Nào, bắt đầu đi.”
  Ánh mắt Yuko bỗng trở nên sắc bén, với khuôn mặt ngiêm túc, đó là thành quả của việc ăn hành đến mức bầm dập hôm qua. Trên tay cậu bắt đầu hình thành một chiếc lưỡi hái đen tuyền.
  *Tách!*
  Cô ta búng tay một cái, một con golem cao hai mét bằng kim loại từ trên trời rơi xuống. Vì đây là trong mơ nên nó xuất hiện từ đâu cũng chẳng quan trọng.
  “Ki… ki… ki…”
  “Tao đến đây!”
  Cậu dậm chân xông tới con golem trong khi tay trái kéo lê chiếc lưỡi hái trên mặt đất, tạo nên những tia lửa nhỏ. Khi chỉ còn cách golem hai mét, Yuko nhảy lên cùng với chiếc lưỡi hái bổ thẳng xuống người nó với tất cả sức lực và gia tốc của trọng lực.
  *Keng!!!*
  Như chẳng qua tâm cú bổ có mạnh bao nhiêu. Golem đưa tay lên chặn một cách dễ dàng. Cú va chạm khiến nơi tiếp xúc giữa hai khối kim loại toé lửa, tạo nên một âm thanh chói tai.
  Nina đứng ngoài với đôi mắt híp lại như đang cười.
  “Hay đấy, dồn hết cục tức lên nó hả? Vậy cố lên nhé~”
  Dù đang chiến đấu với golem, nhưng dù vậy vẫn cố hét lên.
  “Im đi! Cô đang làm tôi phân tâm đấy!”
  “Rồi rồi.”
  Khẽ lắc đầu đầy chán nản, cậu tập trung trở lại, liên tục tấn công vào con golem kia. Nhưng nó không hề chậm chạp như thân hình nặng nề kia. Ngược lại, tốc độ né đòn và đỡ đòn của nó nhanh đến một mức khó tin. Bỗng đôi mắt con golem loé ánh sáng đỏ và bắt đầu nói với giọng trung tính.
  “Xác nhận. Chuyển sang trạng thái chiến đấu.”
  “Hà hà, hôm nay tao sẽ không để ăn đòn như hôm qua nữa đâu nhé.”
  Ánh mắt Yuko đanh lại với khoé miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy ranh mãnh. Có vẻ như hôm nay cậu sẽ là người cho nó đi bán muối.
  Con golem rút thanh trường kiếm dài gần bằng chiều cao rồi bắt đầu thủ thế. Cậu lập tức

1 2 3 »
Loading...