Tôi tốt hơn anh nhiều

Tùy Chỉnh

Bật mí: tui là tui ship Jellal vs Ultear :v ai lên thuyền chung k?
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Gray đứng từ xa, đủ để nghe được toàn bộ câu chuyện.
- Đúng là không thể kiềm chế nổi nữa mà! Ai đời lại đi nói cái điều khiến người khác tổn thương như vậy. - Anh vịn trán nói thầm
Bản tính nóng nảy bộc phát, Gray thẳng tay tặng một cái tát vào mặt Jellal
- Này thằng đần! - Anh cau mày nhìn Jellal
Gray vừa hạ tay, liền thấy mình to gan thật.
Cũng may cho anh là Erza không có ở đây
- Sao cậu lại đánh tôi? - Jellal tròn mắt, khi không lại bị đánh. Anh đẩy Gray một cú mạnh
- Chuyện anh quen Erza cả hội FT này ai chẳng biết! Sao mọi người nói thì anh lại không tin vậy hả?
Jellal thở dài. Anh cắn môi, bày ra vẻ mặt khó ở
- Tôi cũng không biết nhưng khi ở bên Erza thì chẳng có cảm giác gì cả! Tôi nghĩ là mình chẳng thể nhớ nổi chuyện mà mọi người muốn tôi nhớ đâu. Vậy nên hãy để tôi tự mình quyết định.
Lại là chuyện của Erza.
Anh bắt đầu cảm thấy con nhỏ tóc đỏ đó phiền phức thật sự.
Gray thấy biểu hiện của anh như vậy, càng thêm tức giận mà nắm lấy cổ áo Jellal
- Tôi cấm anh làm tổn thương Erza. Nếu không thì tôi sẽ giết anh luôn đó.
- Được rồi! Tôi cũng chả có ý định làm tổn thương cô ấy đâu. - Jellal giơ tay quy hàng, anh chán chườn đáp lại
Lucy vừa tới quán đã nhìn thấy cảnh tượng không hay, cô nàng liền mau mau chạy tới. kéo Gray đi ra bàn ăn
Gray bị lôi cổ đi, khuôn mặt vẫn hầm hầm liếc nhìn Jellal. Cảm tưởng như nếu Lucy không can thiệp, hai người đó nhất định sẽ xảy ra chiến tranh lớn.
- Bình tĩnh nào Gray! Jellal đang bị mất trí nhớ mà, cậu trách anh ấy làm gì? - Lucy đặt tay lên bàn, lo lắng nhìn Gray
- Nhớ hay không tôi chả quan tâm! Bộ cứ phải làm người khác đau khổ mới chịu được à? - Gray uống một ly rượu, chống cằm dõi theo Jellal đã đi ra ngoài cửa
- Gray... - Lucy thở dài, cô nàng thu về ánh mắt ưu tư
- Cuộc đời tôi chỉ thấy Erza khóc được mấy lần. Lần đầu là khi còn nhỏ, tôi đã đối xử với chị ấy không tốt, làm chị ấy đau lòng. Từ đó tôi đã hứa với lòng, luôn phải khiến Erza mỉm cười, không được để chị ấy khóc thêm một lần nào nữa. Vậy mà tên khốn đó...  - Gray tức giận, đặt mạnh ly rượu xuống mặt bàn
***
Trời chập tối, không khí lạnh dần
Jellal lúc này đang đi tản bộ dọc con sông gần nhà Lucy.
Thuyền chèo đã nghỉ, ánh đèn 2 bên bờ cũng bắt đầu sáng dần.
Anh muốn hít thở chỗ yên bình một lát
Jellal đi một quãng xa, lặng lẽ dừng chân, vịn tay vào mấy song sắt
Hai mắt anh trông ra xa, thấy mặt nước lấp lánh dưới ánh trăng sáng, Jellal tự nhiên cảm thấy cảnh vật khi về đêm thật đẹp mê hồn.
Một làn gió lạnh thổi ngang qua mái tóc anh.
- Con sông này, cả cái khu công viên đằng đó, không phải rất đổi quen thuộc hay sao? - Anh tự vấn trong lòng, không biết đang bứt rứt là vì sao.
Jellal không thể nhớ ra, anh tiếp tục đi, rồi lại dừng chân bên một quán nhỏ lề đường
- Ơ kìa! Là nhóc Jellal đó sao? - Một giọng nam trung niên vui tươi
Anh nghe gọi, liền ngoảnh lại nhìn
Đó là chủ quán - một ông chú cao to với đôi mắt hí, trên đầu quấn một cái khăn.
- Bác biết cháu ạ? - Anh tự chỉ tay vào mặt mình
- Ừ! Hồi đó cậu với bạn gái ghé đây ăn mì Ramen suốt chứ đâu! Quên tôi rồi à? - Ông đánh một cái vào vai cậu
- À vậy sao! - Jellal cười gượng
- Mà... bạn gái cháu ... mà bác nói là người như thế nào vậy? - Anh ngập ngừng thăm dò
- Thì là con bé Erza tóc đỏ, cao cao, đẹp đẹp đó? - Ông chống tay ngang hông, điệu bộ rất ngạc nhiên
- Erza... sao? - Jellal lẩm bẩm
- Không lẽ chú mày có em mới rồi à? - Ông cúi người, nhếch mày đắc ý
- Không! Không phải đâu ạ! - Jellal liền giơ tay chối bay chối biến
- Cho cháu một tô Ramen bự đi ạ!
- Vẫn hai trứng và thêm tôm nhỉ? - Ông ta cười lớn
- À vâng! - Anh gãi đầu cười nhạt
Jellal ăn xong tô mì ramen, ông chủ cũng không có hỏi thêm câu nào. Chỉ bảo khi nào rảnh lại ghé ủng hộ
Anh đứng dậy, lặng người bước đi, giữa lòng thành phố, một cảm giác lạnh lẽo kéo đến, hơi thở của anh giờ đã hoá thành khói...
- Sao tự dưng lạnh dữ vậy? - Jellal cho hai tay vào túi áo khoác, cố gắng đi thật nhanh
Chỉ ít phút trước đó, không khí vẫn còn có thể chịu đựng được. Vậy mà giờ anh đến đi cũng chậm chạp vì rét quá.
- Mẹ ơi! Tuyết rơi rồi kìa! Đẹp quá .. Haha... - Tiếng một đứa trẻ trên phố
Magnolia giờ đã vào mùa Đông nên tuyết rơi khá nhiều, những làn tuyết rơi vào ban đêm thế này thật khiến người ta cảm thấy một chút buồn bã.
- Tuyết sao? - Jellal ngẩng đầu, giơ tay ra hứng những hạt tuyết đầu mùa.
Buồn bã và cô đơn, lạnh giá mà ấm áp. Cô ấy có một tuổi thơ bất hạnh. Một người đã hi sinh thân mình chỉ để đổi lấy 5s .... Những suy nghĩ này từ đâu bỗng ùa về tâm trí Jellal.
- Nỗi buồn của Ul? ... Ul? Mình vừa mới nói gì vậy? - Jellal lắc đầu
- Cô ấy hay cài nơ tóc
Trong đầu anh tự dưng hiện lên hình ảnh một cô gái có mái tóc đỏ rực, anh cố gắng nhớ ra đôi mắt và nụ cười của cô ấy
Tuyết lúc này đã rơi đầy mái tóc anh
Cổ họng anh chợt thốt lên một cái tên, hai mắt mở to khi nhớ ra hình ảnh đó.
- Chính là cô ấy! - Anh thốt lên đầy hốt hoảng
Jellal liền mặc cái lạnh mà chạy đi thật nhanh.
Tuyết dù lún sâu thế nào cũng không cản nổi bước chân anh.
Anh vừa chạy, vừa thở hồng hộc, như thể anh sắp bỏ lỡ điều gì đó và nó sẽ khiến anh day dứt cả đời
- Em có ở trong nhà không? Là anh. Là Jellal đây! - Jellal liên tục gõ cửa một ngôi nhà
Khi cánh cửa vừa mở ra, anh thấy được cô gái trong tâm trí mình khi nãy.
- Có chuyện gì mà anh chạy gấp đến đây vậy senpai?
- Mei! Em có quan hệ thế nào với Ultear vậy? - Anh lập tức không cho cô cơ hội nói hết câu
Mei lặng người, thu về ánh mắt rụt rè
- Em ...
Jellal càng thêm nghi vấn khi nhìn thấy cái nơ trắng Mei đang cài trên tóc, cái đó là của Ul.
- Là nó, anh hiểu rồi!
- Anh nói gì vậy senpai?
- Tuyết, nỗi buồn, tháp thiên đường, nơ cài tóc. Tất cả mọi thứ đều là nhắc về Ultear!
- Senpai anh... biết chị Ultear sao? - Mei nói, hai mắt ánh lên sự lo lắng
- Phải! Em có liên quan gì đến cô ấy vậy hả? - Anh tiếp tục câu hỏi ban nãy
Mei hơi cúi mặt, đổi ánh nhìn đi nơi khác
Sau một vài giây yên lặng, cô cũng chịu mở lời
- Thật ra...Đó là sư phụ của em.
Jellal nghe thấy liền giật mình
- Sư phụ?
- Phải, do lúc nhỏ em chỉ có một mình nên Ul đã động lòng mà nhận em làm học trò...
Mei đưa bàn tay ra hứng những bông hoa tuyết nhỏ trắng xoá... Dường như trong đáy mắt cô đang chất chứa tâm tư nặng trĩu
- Tuy bọn em chỉ quen nhau được vài tháng nhưng Ul đối xử với em rất tốt, em xem Ul như là chị của mình vậy. Nhưng ngày đó, Ul đã bỏ em mà đi...Thật sự em rất muốn gặp chị ấy. Em chẳng biết Ul giờ đang ở đâu nữa.
- Quả nhiên làUltear! - Jellal tỏ ra thất vọng một chút
- Anh xin lỗi. Ul cũng đã từng nhắc về em cho anh và Meredy nghe. Cô ấy nói không muốn em theo vết xe đổ của mình nên đã bỏ đi. Ul có nói nếu gặp em thì hãy đưa em đến Fairy Tail nơi mà cô ấy nghĩ là em có thể có cuộc sống tốt hơn.
- Vậy bây giờ Ultear san đang ở đâu. Em gia nhập Fairy Tail cũng chỉ vì muốn tìm Ul thôi? Anh cho em biết đi senpai - Mei nhìn anh, hai mắt long lanh như có nước
- Cô ấy ... - Jellal chưa kịp nói hết lời đã hắc hơi mấy cái
Mei bây giờ mới để ý thấy tai và mũi anh đỏ ửng lên
- Em xin lỗi, do em xúc động quá. Anh vào nhà đi, ngoài trời đã lạnh lắm rồi. - Cô liền mau mau mở cửa

Jellal gật đầu, anh bước vào ngôi nhà ấm cúng của Mei.
Hai mắt anh đảo một vòng, cách bố trí rất đơn giản, Mei không chuộng màu sắc như những thiếu nữ khác. Ở đây còn có một thư phòng rất lớn mà anh chỉ kịp lướt thấy
Jellal ngồi trên sofa dùng tách trà nóng mà Mei tự tay pha, anh đối diện cô, chầm chậm kể chuyện của Ultear
Không hiểu sao lúc đó ngoài trời, tuyết lại rơi nhiều thêm.
Anh đi về trong lúc Mei vẫn còn bàng hoàng chưa dám tin mọi chuyện. Cô bé đã khóc rất nhiều trước mặt anh.
Cho đến khi anh đã khuất xa, cô vẫn lặng yên như vậy
***
Vậy cảm giác quen thuộc đó là Ultear. Còn cô gái kia? Nếu không phải Mei, vậy người đó là ai được chứ? - Jellal nghĩ vẩn vơ điều này trong đầu suốt đường đi
Điều này lại khiến anh đau đầu
Jellal cố đi về thật nhanh, không ngờ lại lọt tầm mắt hình ảnh Gray đang cõng Erza trong bộ dạng say xỉn.
- Này này say bét thế này rồi sao?
Jellal có thiện ý, đưa tay đỡ lấy hai người
- Tên khốn, mau cút đi!
Gray mạnh tay đẩy Jellal ra
- Ơ hay! Jellal senpai đây mà. Sao không đi với con bé kia? Mà bọn tôi đang vui lắm, anh đi chỗ khác giùm cho -Erza cong môi, giọng nói say khướt
- Thôi được rồi. Tôi đi mua nước giải rượu cho hai người. Để vậy tôi không yên tâm chút nào.
Jellal mặc kệ bị Gray ngăn cản mà dìu họ ngồi xuống ghế.
Anh trùm nón áo khoác lên đầu rồi đi thật nhanh
- Erza...Chị Erza
Gray tiến đến, lấy hai tay áp sát Erza lại
- Này cậu làm trò gì vậy? - Erza tuy xỉn nhưng vẫn nhận ra hành động kì lạ
Gray tự nhiên tiến lại, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.
Erza không kịp phản ứng tránh né, cô đỏ mặt cảm nhận được hơi thở đầy men rượu của cả hai.
- Nước đây...  - Jellal quay lại, bất chợt nhìn thấy
- Jellal?  - Erza hốt hoảng như đã tỉnh rượu
Cô mạnh tay đẩy Gray ra. Cậu chàng bị đẩy, không có sức chống dậy, môi nở nụ cười như một kẻ ngốc
- A xin lỗi...Tôi về đây, nước để ở đây. Hai người cứ tự nhiên. - Anh mỉm cười, lấy tay gãi đầu
- Jellal à thật ra... - Erza giơ tay như muốn níu kéo, nhưng anh đã lạnh lùng bỏ đi
Erza nhắm mắt thở dài, cô lấy tay đập vào trán mình một cái
***
Sáng hôm sau tại Fairy Tail
Erza bị cơn say đêm qua làm cho nhức đầu vô cùng, vậy nên sớm nay cô là người đến sớm nhất để xin ít canh giải rượu từ Mira.
Đến 7 canh giờ, hội quán đã chật kín pháp sư
- Này này, có nhiệm vụ hot đây! - Natsu hớn hở réo hò
- Gì vậy thằng dở hơi - Gray bước lại, giật ngay tờ giấy trên tay cậu
- Nhiệm vụ triệt phá tổ chức của Hades. Tiền thưởng là 50 triệu Jewel - Gray chăm chú đọc từng chữ
- 50 triệu Jewel sao? Nhiều quá! Tiền nhà không phải lo nữa rồi - Lucy tung bông nhảy lên
- OK! Tôi nhận nhiệm vụ này! - Gray đột nhiên cởi đồ.
Như thường lệ, Juvia vẫn luôn là người hớn hở nhất
wow~
- Em cũng muốn đi! - Một giọng nữ nhẹ tênh vang lên
- Hở! - Cả đám bàng hoàng nhìn theo
Là Mei! Cô này chưa bao giờ sử dụng phép thuật trước mặt mọi người. Liệu có ổn không đây?
Jellal trên lầu tự dưng cong môi với lũ trẻ
- Thế anh đi nữa!
Wendy cũng giơ tay
- Em nữa! Em mới học được pháp thuật mới từ quyển sổ của bà Poly! Lần này em nhất định sẽ thử!
- Tôi cũng xin 1 slot - Erza có nhìn thoáng qua Jellal, có lẽ cô vẫn còn ngại chuyện tối qua.
- Vậy giờ chúng ta lên đường mau đi! - Natsu đã chuẩn bị xong hành lí từ bao giờ, cậu chàng mau mau đẩy mọi người đi.
Nửa tiếng sau tại Fairy Tail
- Trời ạ! Chúng dám nhận nhiệm vụ đó mà không hỏi ý kiến ta! Ta biết rõ về tên Hades hơn ai hết, hắn không phải dễ đối phó đâu! - Makarov la lối một tràn trước quầy rượu cửa Mira
Cái lũ nhóc này hi vọng là chúng không bị gì hết - ông vịn tay lên trán, ngồi phịch xuống ghế trong tiếng thở dài
***
- Chà mới đây mà bọn chúng đã tan tác rồi, yếu như sên - Natsu cười lớn, tay chân cũng đã lắm lem không ít
- Này đừng đùa vậy chứ! Còn tên Hades nữa đó. Hắn mạnh cỡ thập thánh chứ chẳng vừa đâu. - Gray nghiêm túc, bên cậu vẫn còn mấy tên cặn bã chưa xử lí xong
- Thập thánh thì sao! Chúng ta đủ mạnh để cân cả đám luôn ấy chứ! Mua... Hahaha...
- Thằng bệnh Nátu - Gray vừa nói, vừa dùng Ice Maker dìm bọn chúng tan nát
- Nhưng bây giờ mọi người ai cũng mệt hết rồi. Sức đâu mà đánh, chưa kể Lucy đang bị thương kia kìa.
- Cố lên, 50 triệu Jewel đó. Tớ không sao đâu. - Lucy gượng cười, trên trán cũng lấm tấm không ít mồ hôi
- Được rồi để xem hắn có gì nào! - Natsu chắp tay lại
- Các ngươi xem thường ta quá rồi đó. Nếu các ngươi muốn đánh bại ta thì hãy nếm thử quả cầu ma thuật này đi.
Hắn sử dụng một một loại ma pháp kì lạ, tạo ra quả cầu hắc ám màu đen, nó tỏa ra một nguồn năng lượng cực đáng sợ.
- Tôi biết loại hắc thuật này, nguy hiểm lắm đó, tuyệt đối không được để dính chưởng đó!
- Thử đi này. Haha - Hắn ném về phía Natsu và Gray
- Chạy đi! - Jellal tới đỡ, đẩy Gray và Natsu ra xa
Không chạy được! Bị trói mất rồi!
- Jellal...
Tiếng la thất thanh của Erza.
Nổ lớn quá! Đá tảng vỡ vụn ra thế kia cơ mà!
- Cảm giác này...
Mình vẫn không sao? Vậy có nghĩa là
- Erza...
Jellal thét lên khi nhìn thấy người con gái tóc đỏ, mặc bộ giáp phòng thủ mạnh nhất của mình để che chở cho anh.
- Tại sao em... - Jellal bỗng rơi nước mắt
- Jellal... Dù cho... Anh không nhớ về em trong quá khứ thì chí ít anh cũng hãy nhớ về em trong hiện tại. Chỉ cần anh ổn là em vui rồi.
Khuôn mặt Jellal vẫn không thôi bàng hoàng! Ướt đẫm nước mắt! Anh ngã gục xuống... Đầu óc như quay cuồng... Chuyện gì vậy... Anh vừa mới làm gì Erza vậy!
- Anh phải... hạnh phúc nhé... Em yêu anh...
Simon... Cũng đã từng đỡ cho Erza ở tháp thiên đường... Kí ứ chợt ùa về...
- Erza...
Anh bế cô lên...
- Này em mau tỉnh lại đi. Anh xin lỗi mà... Là lỗi của anh... Anh... Erza
Chợt nhìn thấy dòng nước trên khoé mắt cô. Con tim như quặng thắt lại, nhói lên từng cơn ...
- Này này chưa xong đâu. Hắn ném tiếp một quả cầu khác về phía Lucy
- Tên khốn - Natsu điên lên
- Ngươi dám làm Erza bị thương, làm người ta yêu thương nhất phải trở nên như vậy. Ngươi phải chịu đựng đau đớn gấp nhiều lần như vậy - Gray chuyển sang hình dạng
- Erza... Anh sẽ trả thù cho em
Jellal vận dụng bí thuật mà anh đã định sử dụng ở đại hội phép thuật.
Loại pháp thuật bao phủ đất trời bởi một màu galaxy huyền ảo.
- Jellal à nếu xài loại ma pháp đó thì anh sẽ... - Wendy liền hốt hoảng nhìn anh
- Tôi sẽ không sao đâu! - Jellal cau mày chắc nịch
- Wendy, Happy, Clara mau chóng đưa Lucy, Erza tới nơi an toàn giùm anh  - Jellal nói, hai tay vẫn không ngừng duy trì khối cầu to lớn.
- Lũ trẻ của Makarov cũng không phải dạng vừa nhỉ ? -  Gã nhếch môi, chất giọng khàn đặc