Dằn vặt

Tùy Chỉnh

Buổi đêm, Jellal khó ngủ thất thường. Anh đổi hướng, vẫn thấy gối chăn cưng cứng. Sớm nay anh không uống trà, cũng không uống cà phê, trưa cũng không chợp mắt, tại sao lại không thể ngủ? Hay vì anh thấy dằn vặt lúc nãy đã làm cô sợ chết khiếp?
Anh im lặng nhìn Erza, dịu dàng kéo chăn đắp cho cô. Từ tốn bước ra khỏi phòng.
Ngoài cửa sổ trăng đã lên cao, mây đen kéo đến nhiều hơn, thi thoảng mất hút ánh sáng. Cây cối nghiêng nghiêng vì gió bão. Anh đoán trời sắp chuyển mưa, không thể ra ngoài đi dạo.
Jellal không biết nên làm gì, anh muốn kiếm cuốn sách đọc cho buồn ngủ. Tự nhiên trong đầu nhớ ra quyển nhật kí.
Sự tò mò thôi thúc anh. Jellal vào phòng Jerza, lấy cái hộp gỗ hôm trước.
Vừa vặn cầm trên tay quyển sổ nhỏ, anh nghĩ trước giờ Erza có bao giờ viết nhật kí đâu? Phải chăng vì anh nhốt cô ấy nên Erza tự viết cho chính mình ?
Jellal chăm chú đọc từng dòng. Mà càng đọc lại càng tỉnh táo. Cứ như vậy, anh đã đọc hết quyển nhật kí của Erza.
Ngày 31/1 năm XX
2 tuần nay, tôi đã thấy loại cảm giác khó chịu như 5 năm trước. Tôi đã hi vọng rằng điều đó không phải sự thật. Nhưng kết quả xét nghiệm không thể là giả được. Lọ thuốc đó thật vô bổ. Làm sao tôi có thể giữ đứa trẻ này được đây?
10/2 năm XX
Tôi cứ nghĩ đã quen với việc Jellal ngủ với những người con gái khác nhưng hôm nay anh ta đã làm điều đó ngay trên giường của tôi. Tôi đau như cảm giác bị một thanh kiếm xuyên vào lồng ngực. Không còn tình cảm thì vẫn nên nể mặt nhau chứ nhỉ? Tôi không đáng được anh ta tôn trọng sao?
12/2 năm XX
Người gửi: Akali
Sức khoẻ của cậu rất tệ, đã có chuyện gì vậy? Tớ đến thăm cậu được chứ?
13/2 năm XX
Người gửi: Akali
Erza. Hãy suy nghĩ kĩ trước khi cậu quyết định. Nếu Jellal không cần nó, cậu có thể làm mẹ đơn thân mà. Sức khoẻ của cậu bây giờ, nếu bỏ đứa trẻ sẽ lại càng yếu hơn. Cậu không thể hồi phục như trước kia đâu.
31/3 năm XX
Giá như bây giờ anh ta đày tôi đi làm nhiệm vụ 1 năm nhỉ. Tôi có thể lén sinh đứa trẻ này ra. Bụng tôi càng lúc càng to, làm sao giấu được nữa? Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này. Tôi đang cố kiếm một cái cớ thật hoàn hảo. Tôi sẽ chết sao?
3/4 năm XX
Bác sĩ nói tôi lại bị trầm cảm. ( Cười )...
Jellal giữ nét mặt trầm ngâm, anh bỏ 2 lá thư vào trong quyển sổ, cất lại vào ngăn kéo.
Bên ngoài trời mưa lớn, sấm chớp chiếu xuyên qua cửa sổ.
Erza trở mình, cô hơi nhau mày, dáng vẻ sợ sệt.
Jellal ngồi yên vuốt mặt, dần dà đỏ lên. Anh như người mất hồn.
Xem ra tối nay anh không ngủ được.

***
Sáng sớm tại khuôn viên rộng lớn trước Fairy Hills.
Người đàn ông trung niên vui vẻ tưới nước cho bãi cỏ xanh um.
Ông ăn mặc giản dị, đội nón cối, chân mang dép lào. Hai mắt nheo lại vì tuổi tác.
Thấy cây trồng tươi tốt, ông cười hiền lành, tỉa tỉa cái ngọn.
Người phụ nữ trung niên quàng khăn kín. Vai có mang một chiếc túi xách màu nâu nhạt đang bước tới khu trọ dãy A.
Họ trò chuyện vài câu. Sắc mặt tốt lên hẳn.
Phía trên lầu nhìn xuống. Một cậu chàng tóc đen điển trai trầm mặc quan sát.
- Bà Porlyu. Cháu tưởng hôm nay bà không tới đấy chứ.
Wendy vội vã ra đón. Cô bé trong nhà đợi bà nãy giờ, cuối cùng cũng thấy dáng vẻ bà qua ô cửa.
- Ừa ta vừa trò chuyện với chủ nhà của mấy đứa. Ông lão vui tính đó.
Bà vắt áo khoác lên giá. Thở mệt mỏi một hơi.
- Ta đã dặn bọn họ rồi. Jellal sẽ không biết chuyện của Erza được nữa.
- Tốt quá rồi!
Wendy đang pha trà trong bếp nói vọng ra.
Bà cầm cây quạt mau tay cho mát cùng lúc đảo mắt ra ngoài cửa sổ.
Fairy hills 6 giờ sáng lại yên bình lạ thường. Bà chống cằm hoài niệm trước khung cảnh khoẻ khoắn.
Bà cầm lấy ly nước từ tay Wendy, uống một ngụm rồi thở dài.
- Khu này ngày xưa vắng như chùa ấy. Nhờ có mấy đứa đến ở, mới có không khí náo nhiệt thế này.
- Dạ. - Wendy cũng ngồi xuống
- Mà 6h sáng lại chẳng thấy đứa nhóc nào thế nhỉ? - Bà quay sang hỏi
- Mấy chị ấy đêm qua thức khuya mở party nên giờ còn nướng đấy ạ - Wendy cười gượng.
- Lũ con nít ranh. Chỉ ăn chơi là giỏi. - Bà nhau mày trách móc
- Nhưng mà... bà Porlyu! Lát nữa chúng ta sẽ đi thương lượng với Seilah ạ? - Cô bé nắm lấy ly nước trên bàn.
- Cháu sợ à? Cô ta không dám làm gì Erza đâu. Chúng ta có Invel mà. - Bà chắc nịch, nhắm mắt thong thả ngã lưng ra ghế " Ôi cái lưng già của ta "
Wendy im lặng một lúc. Cô bé vẫn trông ra ngoài ô cửa.
Mặt trời lên cao
Lúc này trước cửa đã có tiếng gõ.
- Tôi vào được chứ?
Là giọng đàn ông trầm thấp
- Ừ mau vào đi! - Bà Porlyu nói vọng ra

Jellal mở cửa cùng Erza bước vào. Mặt anh nhợt nhạt vì đêm qua thiếu ngủ, cả hai người đều nhận thấy điều này.
Wendy thoáng thấy vẻ ưu tư không nên có trên khuôn mặt một người bị tâm thần.
Erza trông càng sầu não hơn mọi ngày. Có lẽ những cơn ác mộng đã không ngừng bám lấy cô.
Anh dìu cô ngồi xuống. Erza uống một ngụm nước cam. Không nói gì.
- Chị có chuyện gì à? Sắc mặt chị không được tốt lắm!- Wendy lo lắng nhìn cô.
- Đêm qua Erza gặp ác mộng. - Anh thu về ánh mắt nhu hoà. Nắm lấy tay Erza
- Erza. Bà Porlyu và Wendy là những người em đã gặp ở hội quán Fairy Tail ngày hôm trước. Họ là bác sĩ giỏi nhất thành phố này, nhất định sẽ giúp em mau hết bệnh.- Anh nhìn cô, giơ tay xoa đầu Erza như một đứa trẻ.
- Tôi không muốn bị tiêm thuốc nữa đâu. Xin hãy giúp tôi với - Erza nắm lấy tay Wendy, hai mắt trực trào như có nước.
- Em chắc chắn hôm nay sẽ chữa được bệnh cho chị. Chị sẽ không phải gặp ác mộng nữa.- Wendy chắc nịch nhìn cô
Bà Polyu quay sang Jellal. Nét mặt nghiêm nghị như mọi lần.
- Lát nữa cậu còn đưa cô ấy đi khám bệnh đúng không?
- À vâng! Hôm nay là ngày tái khám của Erza. Tầm 8h tôi sẽ đưa cô ấy qua đó. - Jellal thuận tay quấy tách cà phê nóng.
Erza được đưa vào phòng của Wendy.
Cô ngồi quay lưng lại, để Wendy phía sau dùng phép vận vào.
Bà Polyu đứng cạnh tham khảo một lúc, liền kêu Wendy nghỉ tay.
Cô bé chỉ cần khám sơ bộ loại ma thuật đang chi phối trong cơ thể Erza.
Bà ắt có cách hoá giải chúng.
Kí ức mờ ảo thoáng qua đầu Erza.
Là hai tay bà Polyu đang chữa trị.
Erza chỉ thấy đầu óc quay cuồng bởi những sự kiện trong đời mình. Thoáng tim cô đau như cắt. Nước mắt lăn dài một cách vô thức trên gò má trắng trẻo.
Người đầu tiên cô nghĩ về luôn là Jellal.
Bà Polyu cố tìm cách vận phép tối đa, khôi phục hoàn toàn hệ thần kinh bị tổn thương trong đầu cô.
Nếu như trong người cô không có hắc ám thuật, bệnh tâm thần đã sớm được chữa khỏi.
Erza đau đớn nhưng không kêu than, khoé miệng cô có vệt máu đỏ tươi từ lúc nào.
Thứ ánh sáng từ ma thuật chữa trị tắt dần.
Bà buông hai tay ra khỏi cơ thể Erza.
Cô liền bất tỉnh dưới sàn.
Wendy thở phào nhẹ nhõm đi ra.
Jellal nóng ruột liền tới hỏi thăm
- Erza thế nào rồi?
- Đã khôi phục lại trí nhớ cho cô ấy. Nhưng tạm thời chưa thể phát huy hiệu quả. Cậu cứ đợi một thời gian ngắn nữa. Erza chắc chắn sẽ bình thường trở lại - Bà Porlyu vừa vặn bước ra.
- Thật sự cảm ơn bà - Jellal cúi đầu chân thành
Wendy nhìn anh, hai mắt cô đầy sự lo lắng.
***
8h trưa tại bệnh viện XXX ở trung tâm Magnolia.
Tiếng bíp từ những máy thở, máy đo nhịp tim ồn ã.
Jellal đi tới đi lui ngoài hàng lang chờ đợi.
Akali không thuộc chuyên khoa thần kinh. Nên Erza được bác sĩ khác khám cho.
Cô cũng theo dõi tình hình sức khoẻ của người bạn mình qua hỏi thăm đồng nghiệp.
Akali tay cầm khay thuốc đỏ đi ngang hàng lang, nhìn thấy Jellal phía bên kia. Akali thấy anh sốt sắng, biết anh rất lo cho Erza. Cô vẫn có chút khó nói, đành bỏ đi vào phòng bệnh.
Erza tự thân bước ra khỏi cửa phòng khám.
- Erza em thấy thế nào rồi? - Jellal liền đi tới dìu cô ngồi xuống ghế.
- Em hơi đau đầu một tí. - Erza vịn tay lên trán, hai mắt khép lại như muốn thiếp đi.
Jellal vuốt tóc tai cô gọn gàng. Ánh mắt nhu mì ân cần lau mồ hôi trên trán cô.
- Thưa anh Fernandes. Kết quả tái khám của cô ấy đây. - Một người y tá đưa tờ giấy cho Jellal.
- Nhìn chung sức khoẻ đã được cải thiện, vùng tổn thương đã được hồi phục, tuy nhiên... anh Fernandes... Tôi rất tiếc phải nói với anh. - Vị bác sĩ ngập ngừng nhìn cô gái đã ngủ thiếp trên vai anh.
- Scarlet cô ấy không thể sinh con được nữa.
***
Các bạn ơi thật ra là do đth cũ của tôi bị loạn cảm ứng nên tôi lười viết. Nay mới đổi thì tranh thủ viết cho các bạn đây. Mà công nhận người ta nói đúng đấy. Càng già thì chúng ta càng lười :3 Bữa giờ tôi lo đọc truyện tranh thôi, tôi còn k nhớ mình có 1 đống truyện chưa hoàn thành cơ. Yên tâm là truyện tôi chả bao giờ drop đâu. Tôi lười thì có chứ drop thì khó.