Thanh Xuân Có Anh Bên Cạnh

Tùy Chỉnh


Thời khắc đẹp nhất không phải là khi trời đổ cơn mưa, mà là được cùng người trú mưa dưới mái hiên.
Ngày xưa em luôn bất chấp dù trời có mưa to cỡ nào, dù em có đang sốt rất cao, dù có đang lạnh hay sợ tiếng sấm sét thế nào, em vẫn muốn được đi cùng anh.

Kim Seokjin..
Năm 19 tuổi em gặp anh. Nhìn thấy anh đứng dưới mái hiên trú mưa mà lòng vui không tả được. Cũng chỉ vì muốn đến gần anh nên em chẳng ngại quăng luôn cả chiếc ô duy nhất của mình. Bất chấp cơn mưa lớn như vậy vẫn muốn chạy đến bên anh.


Nhớ có lần chúng ta cùng nhau đi bộ từ thư viện về nhà em, lúc ấy em chỉ tự hỏi liệu thời gian có thể dừng lại được hay không ? Để em có thể đi cùng anh mãi mãi như vậy.

Em và anh cứ thế đứng dưới mái hiên mà trú mưa suốt những năm cả hai còn non trẻ.
Chúng ta cùng nhau đi qua rất nhiều trận mưa như thế....


Lại có lần vì mãi nhìn anh khi chúng ta đang nói chuyện, mà em va phải người đi bên đường làm anh phải xin lỗi. Anh còn xoa đầu em bảo "Con bé này, đừng để bị thương. Anh rất lo cho em."


Em có một bí mật cất giấu không thể nói cho ai cả.
Thanh xuân của em có anh, còn có cả những trận mưa đi cùng anh lạnh thấu da thấu thịt.
Ngày anh thông báo anh sắp kết hôn bầu trời có màu rất lạ.
Em đã hứa với lòng sẽ mãi chúc anh hạnh phúc.
Nhưng hôm anh thành hôn, em lại không đến.


Hôm nay sau khi xuống máy bay, anh có biết nơi em đến đầu tiên sau 6 năm trở về là đâu không Seokjin ?
Chắc anh không nhớ được đâu phải không.. Chính là thư viện nơi 6 năm trước em gặp anh.

Tình cờ là em lại thấy anh ngồi đấy, nơi góc dãy hành lang khuất anh vẫn hay thích ngồi.
Hôm nay bầu trời cũng có màu rất giống như ngày em đi vậy.
Em đã nói dối rằng phải ra nước ngoài vì có chuyện nên không dự hôn lễ của anh được.
Những năm tháng không bên nhau, anh luôn gửi ảnh gia đình anh cho em, anh bảo chị ấy là người tốt lắm. Anh yêu chị ấy lắm. Gia đình anh rất hạnh phúc.
Anh nhìn em rồi cười. Vẫn nụ cười ấm áp của ngày đó, vẫn giọng nói nuông chiều em như vậy......
Chúng ta nói vài ba câu chuyện cũ, sau đấy em lại là người bỏ về trước.


Trời hôm nay thật lạnh, mưa cũng nhỏ giọt như ngày ấy, con đường em đi vẫn như ngày ấy. Chỉ khác một điều là không còn anh đi cùng nữa thôi.


Gió xô vào lòng lạnh như vậy. Em tự hỏi đây là đâu.
Chưa bao giờ em ghét mưa đến vậy. Ghét bản thân mình đến vậy..... Nhưng em lại không thể ghét được anh..... Bởi vì bí mật mà em luôn muốn giấu đó là em yêu Kim Seokjin..... em rất yêu anh nên không thể ghét anh được.
Em cứ nghĩ sau bao năm tháng em sẽ quên anh đi, nhưng em lại càng nhớ anh thêm thôi. Rồi nhận ra em chỉ là đang tự mình đa tình.
Em không khóc, cũng không hối tiếc nữa. Chỉ thấy lòng bình yên nhẹ nhõm......
Thanh xuân em vì có anh mà có thêm một màu rực rỡ, khi anh hạnh phúc, lòng em lại rất bình yên vì anh sống tốt..... Cám ơn anh, Kim Seokjin....... Vì đã ở bên cạnh em những ngày gió mưa của cuộc đời.....