KNKS#1 Ghen#KTH

Tùy Chỉnh

Hàn Phương có một đại mĩ nhân.
Nàng là người đẹp nhất thiên hạ.
Một cái liếc của nàng cả thành trì sụp đổ.
Một cái nhìn của nàng, cả đất nước tan tành.
Không có nơi nào..
Có người đẹp nghiêng nước nghiêng thành..
Như nàng..

-"Jung T/b Tiểu Thư, nàng có thể cho kẻ tài mọn như ta đây được yêu nàng một cách tha thiết nhất như chưa bao giờ yêu có được hay không?"
-"Này, Han Sung.. hôm nay sao chàng lại kì lạ như vậy?"
-"Thứ tha thiết nhất cả đời này của ta là được bên em, yêu em, bảo vệ em mà thôi. Em liệu có cho ta hay không chỉ một cơ hội."
-"Hôm nay chàng kì lạ quá đi."
Nàng Jung T/b khó hiểu nhéo nhéo tai Han Sung công tử.
-"Nếu không được ở cạnh em, có lẽ ta sẽ chẳng còn là ta nữa."
-"Cha đã sắp đặt chuyện hôn sự cho ta rồi, chàng đừng nói năng như thế nữa. Nếu có ai nghe thấy được, e rằng chúng ta sẽ không giữ được mạng sống."
-"Nàng có yêu ta hay không? Xin hãy cho ta một câu nói để đảm bảo."
-"Em xin lỗi."
Tuyết rơi dày đặt cả một rừng hoa uy nghiêm nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Thấp thoáng giữa cái lạnh của thôn Hoa Ngữ.
Công Tử nhà họ Han Sung đẹp đến độ bông tuyết kia cũng không thể tàn nhẫn che lấp đi được.
Khắp thôn Hoa Ngữ, không ai là không biết đến con trai thứ út của nhà họ Han. Han Sung trước nay là cậu bé nhỏ tuổi nhất trong học viện Hwarang, tính tình vui vẻ, người gặp người yêu, đi khắp trường thích ai thì nhận người đó làm huynh đệ. Một lần vì tình cờ ngao du cùng bạn bè ở thôn Hoa Đới mà gặp được một mỹ nhân sắc nước hương trời.
Nếu như công tử nhà họ Han xinh xắn, ngoan ngoãn giỏi giang tiếng lành đồn xa đến tận kinh thành thì Jung T/b, cô gái nghiêng nước nghiêng thành của thôn Hoa Đới cũng thuộc loại tài sắc vẹn toàn không hơn không kém.
Hàn Phương có một đại mĩ nhân.
Nàng là người đẹp nhất thiên hạ.
Một cái liếc của nàng cả thành trì sụp đổ.
Một cái nhìn của nàng, cả đất nước tan tành.
Không có nơi nào..

Có người đẹp nghiêng nước nghiêng thành..
Như nàng..
Han Sung đem thư tình được ghi bằng tay, gửi tặng cho cô gái ở cạnh thôn mình.
1 tháng..
2 tháng..
Rồi 3 tháng..
Vẫn không hề có hồi âm..
Han Sung không hề biết rằng, cô gái ở thôn Hàn Đới kia đã đem phong thư của mình cất vào chiếc gối ngủ.
Nàng rất muốn đáp lại tấm chân tình kia, nhưng ngặt nỗi cha đã bằng lòng sắp xếp hôn sự chu toàn cho nàng.
Han Sung đau lòng theo đuổi cô gái nhỏ nhắn ở làng Hoa Đới không thành, sinh lòng căm phẫn, quyết tâm dùng mọi cách để có được mỹ nhân vạn ngươi yêu chiều kia.
-"Han Sung.. xin công tử hãy dừng lại đi. Chúng ta kiếp này vô duyên. Hãy hẹn ở kiếp sau nếu còn có nợ."
-"Không, bằng mọi giá nàng phải là của ta, nếu không, thì chúng ta cùng chết."
-"Á.. Han Sung công tử.. đây là sự sỉ nhục đối với cả dòng họ.. buông.. chàng buông tôi ra.. tôi cầu xin chàng." Jung T/b bật khóc cầu xin dưới thân chàng trai si tình nhà họ Han.
-"Ta yêu em, yêu đến nỗi lục phũ ngũ tạng cũng có thể moi ra cho em xem. Những thứ ta làm cho em, đến ông trời cũng thấy cảm động, vậy tại sao em lại vô cảm đối xử với ta như vậy?"
-"Xin chàng.. hãy thả tôi ra. Nếu có ai nhìn thấy được cảnh này, tôi có nhảy xuống sông hoàng hà cũng không thể rửa sạch hàm oan mất."
-"Jung T/b, nàng nhất định là của ta. Mãi mãi là của ta. Dù là kiếp này, hay kiếp sau.. MÃI MÃI LÀ CỦA TA."

Đầu thôn Hàn Đới và thôn Hoa Ngữ giao nhau bởi một con sông, cách nhau bởi một bìa rừng.
Han Sung có thể vì nàng Jung T/b chạy suốt ba canh giờ từ thôn Hoa Ngữ sang thôn Hàn Đới chỉ vì muốn ngắm nàng một cái để thoả lòng nhớ mong.
Han Sung có thể vì nàng Jung T/b trốn học chỉ để ở lại cánh rừng hoang sơ kia ngắm nàng cả một buổi chiều khi nàng giặt giũ ở cạnh con sông nhỏ, nơi giao nhau ở đầu hai thôn.
Xuân sang, người trong hai thôn phát hiện xác của Han công tử cùng Jung tiểu thư ở tại con suối nhỏ nơi giao nhau của cả hai thôn.
Rồi người trong hai thôn ra sức tách hai xác chết kia ra khỏi nhau nhưng không thành vì tay của cả hai người đều nắm chặt lấy nhau không hề muốn buông.
Hạ tới, một phần đất của ngôi mộ đôi kia nảy nở ra một loài hoa.
Rồi người ta gọi đó là hoa Hwarang.