Harsh#2

Tùy Chỉnh



Chân TH khựng lại vài giây nhưng sau đó anh vẫn bước đi, chờ anh đi khuất tôi liền đóng cửa khoá chốt. Cơ thể tôi trượt từ cửa xuống đất, nấc lên không thành tiếng.

.........

Đã hai tháng từ cái ngày đó. Anh không nói với tôi bất cứ câu gì, và tôi cũng vậy. TH càng lúc càng xa cách với tôi. Mỗi khi nhìn thấy tôi anh đều bỏ đi đến chỗ khác. Anh không còn quan tâm tôi nữa. Anh ấy không cần mày nữ T/b à.

Nhớ ngày nhỏ mỗi khi tôi hỏi anh ấy là Taehyung à, anh có yêu em không?
TH đều không trả lời mà chỉ nhìn tôi cười, kéo tôi đến cạnh anh rồi hôn phớt ở trán.
Đoạn tình này thực sự chẳng hề dễ dàng. Rồi một ngày nào đó không xa, nó cũng sẽ kết thúc. Tôi thực sự cũng không bất ngờ về việc này nữa rồi. Chỉ là không thể nào tin được một ngày nào đó khi thức dậy, mặt trời ngoài cửa sổ vẫn toả nắng, ánh nắng vẫn chan hoà. Chỉ có một điều duy nhất, là anh biến mất, không còn ở bên cạnh tôi nữa.

Tháng 11, mùa đông năm đấy. Khi vừa hoàn thành xong khoá học cuối của kỳ hai tại trường. Trên đường về tôi bắt gặp chị dâu đang tay trong tay đi cùng một người đàn ông, và người đó không phải anh trai tôi. Tôi đi theo họ đến khi tận mắt thấy họ đi vào khách sạn.
Hai tuần sau đó, lúc về nhà tôi đã định nói cho anh biết, nhưng tôi cứ suy nghĩ liệu anh có tin tôi hay không? Mặc kệ, dù anh có tin hay không thì tôi vẫn phải nói.
Tôi đi đến phòng anh rồi gõ cửa, tôi gõ đến lần thứ hai thì anh mở cửa. TH bảo tôi vào phòng đi. Anh cũng đang có chuyện muốn nói cùng tôi.
-"Em nói trước đi." TH không nhìn tôi, anh xoay người ra cửa sổ mà nói.
Lòng tôi đổ ầm một tiếng, anh chán ghét nhìn thấy tôi đến như vậy à.
-"Hai tuần trước em nhìn thấy chị dâu cùng một người đàn ông đi vào khách sạn. Em biết nếu em nói có thể anh sẽ không tin. Nhưng em là em gái anh. Em không muốn anh bị chị ta lừa ghạt." Cái gì mà là em gái chứ, anh có hề biết khi nói ra hai từ đó tôi đã phải chua xót ra sao hay không hả Kim TaeHyung.
TH cứ trầm ngâm như vậy, gần 10 phút sau anh mới lên tiếng.
-"Anh thực sự không tin những gì cô ấy nói, nhưng hôm nay khi nghe em nói vậy. Anh đã tin rồi T/b ạh."

-"Anh hai, anh có ý gì?" Tôi nhìn anh nghi hoặc.

-"Đêm đó người đi cùng đàn ông đi vào khách sạn không phải cô ấy, mà là chính em, tôi nói đúng không T/b? Vì bị cô ấy nhìn thấy nên em đã hâm doạ cô ấy không được nói cho tôi biết. Vì cô ấy lo cho em nên mới về nói cho tôi biết. Tôi không ngờ em lại hư hỏng đến mức này T/b ạ." TH nghiến răng nhìn tôi nói.
-"Em không có, là do chị ta..." Chưa kịp thanh minh tôi đã bị anh chặn miệng.
-"Câm miệng, cô có tư cách gì mà kêu cô ấy hả. Đồ dơ bẩn như cô thì tốt nhất đừng nói đến vợ tôi." TH quát lên làm tôi ngơ người.

Tôi nhìn anh hồi lâu không biết nói gì. Lúc đi ra cửa phòng tôi không xoay đầu lại mà nói.

-"Em đã từng nói, dù anh có hiểu lầm em ra sao cũng được. Sự thật vẫn mãi là sự thật. Cuộc đời em không hề có vết nhơ nào cả. Những gì em nói với anh bây giờ, nếu anh tin thì tốt, không tin cũng được. Sau này mong anh đừng hối hận." Nói xong câu đấy, tôi bỏ ra khỏi phòng, nước mắt không ngừng tuôn.
Vừa đi đến cầu thang tôi gặp chị dâu. Chị ta nhìn tôi từ trên xuống dưới cười xấu xa nói.
-"Sao rồi cô em chồng ngây thơ, có phải vừa bị anh trai cô nhục mạ không thương tiếc hay không?"
Tôi không nói gì chỉ nhìn chị ta như vậy.
-"Tôi tin sẽ có ngày TH nhận ra mình đã sai lầm như thế nào khi cưới chị về." Tôi định bỏ đi thì bị chị ta ngăn lại.
-"Đĩ điếm như mày thì làm gì được tao. Ngược lại tao thì lại có rất nhiều cách để TH tống cổ mày đi đấy. Con đĩ nhỏ ạ."

-"Chị dám?"

-"Dám sao không? Mày muốn thử hay không?" Nói xong câu đấy với tôi, chị ta liền la lớn một tiếng, ngã mình từ cầu thang xuống.

Lúc TH chạy ra đã nhìn thấy tôi đứng ở cầu thang, còn chị ta lại nằm ở dưới đất. Giữa hai chân không ngừng chảy máu. TH không nói không rằng tát tôi một bạt tay. Má tôi nóng rát. Khóc cũng không được. Giải thích cũng chẳng xong.
Sau đấy TH đưa chị ta vào bệnh viện cấp cứu, bác sĩ nói chị ta động thai. Đứa bé không giữ được nữa.

Hai hôm sau khi tôi vừa tan học và về nhà. Lúc đi lên cầu thang thì nghe thấy trong phòng TH có tiếng đổ vỡ. Tôi liền xông cửa bước vào. Trên mặt đất toàn là chai rượu trống rỗng, bia, và cả thuốc lá. Anh đập hết đồ trong phòng. Tay anh còn chảy cả máu. Tôi chạy đến vòng tay qua eo ôm anh ngăn anh lại. TH liền đẩy tôi ra. Khiến tôi ngã đập đầu vào cạnh bàn.
-"Tại mày mà con của tao chết. Tao phải làm gì với mày bây giờ? Hả?"
Anh túm lấy cả người tôi sau đó quăng thẳng lên giường, xé rách quần áo tôi. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, không thể tránh được.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, thấy TH nằm cạnh bên mình. Tôi đưa tay chạm vào mặt anh. Hôn nhẹ ở trán anh.
-"Taehyung à, cuộc đời em bây giờ đã có vết nhơ rồi, mãi mãi chẳng thể nào xoá bỏ được nữa ."
Tôi ngồi dậy mặc quần áo vào rồi bước ra khỏi phòng.
Tôi trở về phòng thu dọn hành lí. Quần áo cho hết vào vali. Tạm biệt anh, tạm biệt ngôi nhà gắn bó suốt bao năm nay.
Tôi đi đến bệnh viện, vào phòng chị dâu. Lúc nhìn thấy tôi chị ta liền cười tươi rối.
-"Bị đuổi đi rồi sao? TH làm việc nhanh thật đấy."
-"Đứa bé đó có phải con của anh ấy hay không?"

-"Nếu tao bảo không thì sao? Do anh mày ngu thôi. Vì anh ta yêu tao quá. Mà tao lại không ưa em gái của anh ta. Với tánh TH nếu anh ta biết đứa bé không phải con của anh ta, thì anh ta sẽ giết tao luôn đấy. Nên tao thuận nước dông thuyền một công đôi việc thôi." Nói xong chị ta nhìn tôi cười mỉa mai.
-"Được, tôi đi đây. Mong chị sau này có thể sống hạnh phúc."

Tôi bắt xe lửa về Daegu. Một tuần sau đó tôi gửi đoạn ghi âm cho TH. Sau khi gửi xong tôi bẻ luôn sim, tắt nguồn vứt luôn điện thoại.

>>>>>>>>>>
2 năm sau.

Tại Khu 13 Phố Daegu.

-"Cho hỏi có phải nhà anh Yoongi hay không?"

-"Phải, tôi là Min Yoongi đây, anh tìm ai?" Yoongi mở cửa ra rồi hỏi.

-"Tôi là Taehyung, tôi đến tìm
T/b."

-"Hiện giờ T/b không có ở nhà. Khi khác anh đến nhé." Nói xong Suga đóng luôn cửa lại.

-"Tôi thực sự có chuyện rất quan trọng. Mong anh cho tôi gặp em ấy. Xem như tôi xin anh." TH lớn giọng nói.

Yoongi mở cửa nhìn TH đứng đó. Hồi lâu anh mới lên tiếng.

-"Anh đi theo tôi." Nói rồi anh dẫn TH đi.

.........
-"Sao lại ra đây?" TH khó hiểu hỏi.

-"Tôi đưa anh đi gặp T/b." Yoongi nói xong chỉ tay về phía ngôi mộ trắng nằm gần cây hoa đào.

TH không nói gì chỉ đứng nhìn ngôi mộ đó mãi.

-"Cô ấy tại sao lại như vậy?" Anh cất tông giọng trầm lạnh thấu người hỏi.
-"2 năm trước con bé về đây sống cùng tôi. Tôi là anh trai của Yeon. Bạn thân của con bé. Một vài tháng sau tôi mới biết rằng con bé mang thai. Lúc đấy thấy con bé không nói nên tôi không hề hỏi gì cả. Nhưng thời gian mang thai con bé thực sự sống rất vui vẻ..... " Đang nói Yoongi bỗng im lặng, vài phút sau anh thở dài nói tiếp.

-"Tôi nhớ rất rõ khi đó là cuối tháng 10. Trời bắt đầu có tuyết. Lúc trên đường đi mua quần áo cho con về, T/b gặp tai nạn. Khi tôi đến bệnh viện thì bác sĩ nói chỉ có thể giữ lại một người thôi. Và T/b, em ấy đã chọn giữ lại đứa bé. Đứa bé là con gái, rất giống em ấy......" Nói xong Yoongi bỏ đi, để lại TH một mình.

Anh không la quấy, không điên dại. Chỉ ngồi đó nhìn hình tôi. Anh cứ ngồi như vậy mãi. Đến lúc hoàng hôn sắp lặn anh lại đưa tay chạm lấy tấm ảnh trên bia mộ lạnh ngắt kia.
-"T/b, ANH YÊU EM ." Anh nói xong rồi bật khóc như đứa trẻ.
-"Anh yêu em, Kim Taehyung này yêu em đó T/b à. Em mau dậy ngay cho anh. Có nghe anh nói hay không.....?"

Kim Taehyung, cả đời này của em, em luôn lẽo đẽo phía sau lưng anh. Luôn luôn hỏi rằng "Anh có yêu em hay không?" Em luôn muốn nghe anh nói là anh yêu em ra sao. Anh thương em nhiều như thế nào. Nhưng em cứ đợi mãi, đợi mãi mà anh vẫn không nói. Bây giờ anh nói thì có ích lợi gì. Em sẽ chẳng thể nào nghe thấy được nữa. Anh mãi mãi là nam chính trong tiểu thuyết, thứ anh cần là nữ chính ở bên cạnh. Còn em mãi mãi là kẻ qua đường không đáng nhắc đến......