Hanahaki#1993

Tùy Chỉnh






.............
"Hanahaki là một căn bệnh sinh ra từ những mối tình đơn phương không hồi đáp hoặc là không có kết cục tốt đẹp. Lồng ngực của người bệnh sẽ sinh ra những cánh hoa và tự giải phóng chúng qua đường miệng đơn giản như là nôn, hoặc là ho ra hoa trong suốt thời gian chịu đựng nỗi đau của thứ tình cảm không bao giờ được hồi đáp ấy. Càng để lâu sẽ càng gây đau đớn, và thay vì cứ chờ đợi như vậy.. tôi thà đi trước một bước vậy..."
............
Tang lễ ngổn ngang mọi loại người. Tiếng bước chân ra vào thăm viếng.
Tiếng khóc, tiếng người nói chuyện rôm rã đủ kiểu đủ mọi thể loại bàn tán vì sao t/b lại tự tử..
Thật là một đống hỗn tạp.....
Mẹ t/b ngồi đấy nhìn t/b, bà im lặng không nói nửa lời.
Chỉ như thế mà im lặng nhìn tấm di ảnh của con gái.
Im ắng đến nghẹn lời.
Thật đơn giản, không khóc, không nháo, không chửi bới ầm ĩ, không còn đau khổ..

-"Con gái ngốc nghếch của mẹ, sao lại cùng cháu ngoại mà bỏ đi như vậy?"
........
Tôi gặp T/b vào một ngày tối tăm của cuộc đời, đó là suy nghĩ của Yoongi khi nhìn tấm ảnh trên ngôi mộ kia, anh nhớ rõ hôm đấy tôi và Hyun Sun cải nhau rất to tiếng.
Vì em ấy muốn chia tay với tôi nên đã làm tôi rất tức giận.
Sau khi cải nhau em ấy liền bỏ đi, tôi đã ngồi đấy và chờ em ấy quay lại suốt hai tiếng đồng hồ như thế......
.....


-"Anh gì ơi, anh có ổn không ạ?"
Giọng nói trầm ấm nhưng thanh thoát của người con gái ấy đã xua tan đi cơn bão tố trong lòng tôi, và điều làm tôi kinh ngạc hơn nữa khi tôi ngước lên nhìn cô ấy..
Cô ấy rất giống Hyun Sun, người con gái mà tôi yêu đến tàn phế tâm can cả đời này.
Tôi đã ôm trầm lấy cô ấy, mặc kệ cô ấy là ai, chỉ đơn giản là tôi nhớ Hyun Sun của tôi.
........
Sau ngày hôm đó, tôi đã biết cô ấy là T/b.
Cô gái có dáng người nhỏ nhắn và có nụ cười giống hệt Sunie của tôi.
Tôi biết bản thân tôi vô cùng ích kỉ khi cứ mãi nghĩ T/b là em ấy.
Nhưng tôi phải làm gì đây?
Hãy tha lỗi cho sự ích kỉ của tôi một lần thôi.
Xin em đấy, T/b à.

Chúng tôi cứ tự nhiên như thế mà ở cạnh bên nhau suốt bảy năm trời.
Hôm đó là một ngày tuyết rơi dày đặc, tôi đã gọi cho cô ấy và nói rằng tôi quyết định chuyển về Daegu sống.
Không lâu sau đấy cô ấy liền viết đơn xin công ty ở Seoul chuyển cô ấy về chi nhánh tại Daegu.

-"Em nói với anh này, con người của anh cứ mãi mê viết nhạc mà không tự lo cho bản thân bao giờ cả. Với cả em cũng đã quen chăm sóc cho anh bao lâu nay rồi. Em không bỏ anh được.. Đành chịu thôi vậy."
Một cô gái cứng đầu không bao giờ nghe lời.
........
Sau mùa đông tháng 12 tôi cùng t/b đã dọn về Daegu sống cùng nhau.
Như thường lệ mỗi ngày em ấy đều thức dậy rất sớm để làm bữa sáng cho tôi và sau đó sẽ đi làm.
Chiều tối sẽ đi đến chợ hoặc siêu thị mua ít gì đó về nhà làm cơm tối.
Đương nhiên là cô ấy nấu ăn cũng chẳng là giỏi cho mấy.
Hôm nay là sinh nhật của t/b, tôi đã quyết định mua một con cá rất dễ thương cho cô ấy.
Lúc cô ấy nhận được con cá từ tay tôi, cô ấy thực sự rất vui.
Cứ ôm con cá ấy mà chạy quanh nhà hỏi tôi rằng nên đặt tên gì cho con cá bây giờ.
Lúc đấy tôi lại nói bông đùa rằng..
-"Em thích ăn kim chi mà, cứ gọi nó là ChiChi đi".
Vốn là tôi định nói đùa cho vui như thế thôi, nhưng cô ấy lại cứ suốt ngày gọi con cá bằng cái tên tôi nói vu vơ như thế mãi.
............
Có một lần vì mãi mê bận rộn chuyện sáng tác nhạc mà tôi đã như điên loạn tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày liền và tôi hầu như không ăn một chút gì vào người ngoài rượu và rượu.
Lúc đấy t/b đã khóc, cô ấy đã van xin tôi hãy ra ngoài, van xin tôi hãy vì cô ấy mà ăn chút gì đó, nhưng đáp lại là tôi đã rất lớn tiếng chửi mắng cô ấy đừng xen vào việc của tôi.
Tối đêm đó tôi mê man vì cơn sốt, khi tỉnh dậy thì đã thấy bản thân mình đang nằm trên giường bệnh.
Hai tuần sau đó tôi xuất viện, t/b đã đưa tôi về nhà ba mẹ tôi.
Mẹ của tôi rất thích t/b.
Bà ấy nói t/b là người rất tốt, và bà ấy bảo là bà nhìn thấy trong mắt cô ấy đều là tình cảm dành cho tôi.
T/b là một cô gái rất mạnh mẽ, cô ấy đã mặc kệ lời của mẹ của mình rời Seoul về Daegu cùng với tôi như vậy.
Vì thế, tôi đã suy nghĩ nhiều như thế suốt đêm và đưa ra quyết định là sẽ kết hôn cùng t/b.
Tôi không muốn tuổi thanh xuân của cô ấy cứ mãi phí hoài vì tôi nữa.. tôi sẽ cố gắng đền bù, ít ra như thế là đều mà tôi có thể làm được cho em.

Một tháng sau đó chúng tôi đã kết hôn cùng nhau.
T/b...... rất đẹp.
Nhưng trong đầu tôi vẫn mãi mãi luôn là hình bóng người con gái kia..
Tôi xin lỗi em..
.......
Đêm tân hôn.
Hyun Sun đã gọi cho tôi, em ấy nói với tôi rằng chồng của em ấy không hề tốt với em ấy, em ấy đã khóc rất nhiều và em đang rất cần tôi.
Tôi rời khỏi lễ cưới, bỏ mặc t/b một mình như thế.

.........
Sáng hôm sau tôi đã định giải thích cho t/b biết, nhưng tôi lại không muốn nhìn thấy vẻ mặt đau buồn của cô ấy.
Thế nên tôi đành chọn cách im lặng giấu hết vào lòng.
Tôi đã tự hứa sẽ không làm cô ấy buồn nữa, nhưng chỉ được hai tháng.
Hai tháng sau bạn của Sunie đã gọi cho tôi, nói rằng em ấy cắt tay tự tử tại nhà, tôi cứ thế mà điên cuồng chạy đến bệnh viện, chạy đi trong sự đau lòng và lo lắng, trách tại sao cô gái của tôi lại khờ dại như thế, và một lần nữa, tôi lại bỏ t/b một mình như thế, tôi lại làm tổn thương cô ấy thêm một lần nữa.
.......
Hôm nay tôi đã đưa Hyun Sun về nhà, tôi rất sợ nếu lại để em ấy chỉ có một mình thì em ấy lại nghĩ quẩn nên quyết định sẽ để em ấy ở lại đây cùng với tôi.
Đêm đó tôi cũng đã quyết định sẽ nói chuyện ly hôn cùng t/b.
Tôi muốn giải thoát cho cả hai.
Rồi sẽ có một người yêu thương cô ấy hơn là tôi.
Tôi đã đề nghị ly hôn cùng cô ấy, nhưng cô ấy vẫn nhất quyết không kí vào giấy ly hôn.
Tôi đã suy nghĩ rất kĩ, tôi yêu Hyun Sun, và ngần ấy thời gian bao năm qua vẫn là như thế.
Vì muốn cắt đứt với cô ấy, tôi đã quyết định không hề nghe bất cứ cuộc điện thoại nào từ cô nữa.

..........

Đêm hôm đó còi cứu thương vang lên inh ỏi, lúc tôi nhận thức được mọi thứ đang diễn ra thì đã có một chàng trai mặc áo bác sĩ xông thẳng vào phòng t/b, bế cô ấy ra khỏi phòng và nhìn tôi bằng cặp mắt lạnh giá.


-ANH CÓ BIẾT HAI NGÀY TRƯỚC T/B ĐÃ SẢY THAI HAY KHÔNG? CÓ BIẾT RẰNG BAO LÂU NAY EM ẤY ĐÃ TỰ THÂN GÁNH VÁC NHƯ THẾ NÀO HAY KHÔNG? CÓ BIẾT RẰNG HAI HÔM TRƯỚC LÚC ĐƯỢC ĐƯA ĐẾN CẤP CỨU, KHI CẢ NGƯỜI CHỈ TOÀN LÀ MÁU ME, EM ẤY VẪN LUÔN MIỆNG GỌI TÊN ANH VÀ MONG RẰNG ANH SẼ CỨU ĐỨA BÉ HAY KHÔNG? KHI EM ẤY SẢY THAI, LÚC EM ẤY CẦN ANH NHẤT THÌ ANH Ở ĐÂU HẢ? TÔI ĐÃ CÓ CẢM GIÁC CHẲNG LÀNH SAU KHI THẤY BIỂU HIỆN CÚA EM ẤY KHI EM ẤY BIẾT TIN ĐỨA BÉ KHÔNG CÒN NỮA. NẾU HÔM NAY TÔI KHÔNG ĐẾN NHÀ TÌM EM ẤY, CHẴC CÓ LẼ ANH VẪN MÃI MÃI KHÔNG HỀ HAY BIẾT GÌ CÓ PHẢI HAY KHÔNG? ANH ĐÚNG LÀ THẰNG ĐÀN ÔNG KHỐN NẠN NHẤT MÀ TÔI TỪNG GẶP TRƯỚC GIỜ ."

Cậu bác sĩ ấy đã lao vào đánh tôi, tôi như chết trân sau khi nghe những lời cậu ta nói. Mặc cho cậu ta đánh như thế.


Đêm tối đó em đã gọi tôi nhiều như vậy, có phải hay chăng là vì muốn tôi đến đó cùng với em.

Tại sao tôi lại khốn nạn như vậy...
........
Jimin nói rằng tôi là chồng của T/b.
Chồng......
Chỉ một từ đó thôi cũng đã đủ làm cho tôi câm nín.
Min Yoongi là chồng của H/T/B.
Từ khi nào tôi đã chẳng thèm nhớ đến......
.



.



.



Tôi quay trở về nhà, buớc vào căn phòng của em, nhìn đống quần áo trẻ con được em xếp gọn gàng ngay ngắn được đặt trên tấm ga giường, kế bên còn có đồ chơi cho trẻ em, bình sữa, tả, và gấu bông rất đáng yêu.
Căn phòng đã không còn hơi ấm của cô nữa, không gian vắng lặng này như cực hình đang chừng phạt đối với tôi vậy.
Tôi đứng sững sờ.
Trong chớp mắt tôi thấy hình bóng của em nằm nơi chiếc giường đó.
Tôi thấy hình bóng em đang ngồi đọc sách, tựa đầu vào vai tôi trên sô pha.
Tôi thấy thân ảnh quen thuộc của em tay ôm chậu cá mà tôi đã tặng chạy loanh quanh trong nhà.
Tôi tưởng tượng.
Tất cả là do tôi tưởng tượng.
Người đã chết rồi thì làm sao có thể chạy lung tung trong nhà mà vui vẻ chọc giận tôi được chứ.
Mọi thứ lạ lẫm đến độ khó thở với tôi.
Ngôi nhà này thực sự lạnh lẽo.
.....
Tôi đi đến bàn làm việc của em, ngắm nhìn từng thứ từng thứ còn sót lại.
Mọi thứ vẫn nằm im như thế.
Lạnh ngắt như khi tôi thấy được xác em vậy.
Vì T/b đã chết rồi.
Cô không còn nói cười nữa.
Không còn trách móc tôi bỏ ăn nữa.
Và sẽ không gọi tôi là Yoongi nữa.



......



Tôi nhìn thấy quyển sổ nằm lăn lóc dưới đất. Là nhật kí sao ?
Em là vợ tôi, nhưng tôi lại chẳng biết em thích gì, thói quen em thế nào, em muốn gì hay đơn giản là em nghĩ gì.
Em khờ dại quá..
Em không ghét tôi sao t/b?
Chắc chắn là em ghét tôi lắm.
.....



Ngày .. tháng .. năm..
Hôm nay mình đã gặp được một người rất xa lạ. Mình đã đem lòng dạ của mình mà trao cho người đó mất rồi. Mình đã cải lời mẹ mình rồi.
Àh..
Tên anh ấy là Min Yoongi.



.............
Ngày .. tháng .. năm..
Hôm nay mình đã cải nhau với mẹ của mình.
Hôm nay vì anh Yoongi bảo sẽ chuyển về Daegu sống, và mình thì không hề muốn bỏ anh ấy ở một mình như thế.
Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ không để anh ấy sống một mình.
Yoongi không biết chăm sóc cho bản thân đâu, mình đã ở cùng anh ấy bao nhiêu năm rồi mà.

Mẹ, con xin lỗi.....



...............

Ngày .. tháng .. năm..

Hôm nay Yoongi đã tặng ChiChi cho mình.
Có phải anh ấy rât đáng yêu hay không.
Mình vui lắm.
Em yêu anh. MIN YOONGI.



................
Ngày .. tháng .. năm..
Khuya nay Yoongi đã sốt đến 40 độ. Em đã rất khó khăn mà đưa anh đến bệnh viện.
Do anh cứ mãi bỏ ăn, em rất sợ anh sẽ xảy ra chuyện gì đó..
Yoongi à.....
Khi nào anh mới chịu hiểu..
Mỗi khi Yoongi muốn làm gì mà làm không được là anh ấy rất khó chịu...
Cứ tự nhốt mình trong phòng như vậy đấy.
Em sợ quá...
........



Ngày .. tháng .. năm..
Hôm nay mình đã đi siêu thị, mình đã mua cho Yoongi một cái khăn choàng màu trắng.
Vì Yoongi rất thích màu trắng mà.
Hôm qua em đã đăng ki lớp học nấu ăn rồi Yoongi ạ.....
Em sẽ học thật nhiều món ngon về nấu cho anh ăn nhé.

...........




Ngày .. tháng .. năm..

Có phải em đang mơ hay không vậy?
Anh đã bảo muốn cùng với em kết hôn.
Em vui quá..
Anh có thể đánh em một cái hay không? Nếu đau thật thì không phải là mơ rồi.


..............

Ngày .. tháng .. năm..

Jimin bảo rằng phụ nữ khi mang thai sẽ mơ thấy vài giấc mơ kì lạ lắm.
Em đã mơ thấy anh cùng em ôm con vào lòng, chúng ta còn nắm tay con đi dạo nữa.
Yoongi à....
Có lẽ em lại đang ảo tưởng nữa rồi....
...........
Ngày .. tháng .. năm..

Hôm nay anh đã về nhà, nhưng lại về cùng cô ấy.
Anh sẽ sống chung với cô ấy có phải hay không?
Anh nói muốn ly hôn với em. Em không ly hôn đâu, không ly hôn đâu, không ly hôn đâu...
...........


Ngày .. tháng .. năm.. 

Em vừa khám thai về rồi Yoongi, Jimin nói rằng con bé rất khỏe.
Tim đập rất tốt. Là con gái đó.
Anh rất thích có con gái mà đúng không? Em vui quá.
Nhưng khuya rồi nên em không thể phấn khích như vậy được.
Sẽ ảnh hưởng đến anh và Hyun Sun mất.
Anh có thể nói chuyện với con chúng ta được hay không ??


............
Ngày .. tháng .. năm..

Mẹ em đã gọi cho em, bà hỏi em có ổn hay không?
Em lại nói dối với mẹ là em rất ổn..
Em nói rằng mẹ đừng trách anh nữa..
Tất cả là do con chọn..
Yoongi à....
Em nhớ anh quá.


............
Ngày .. tháng .. năm..

Yoongi ơi..
Con bé đã bỏ em đi thật rồi..
ChiChi cũng đã đi mất rồi..
Có phải rồi cũng sẽ đến lúc anh sẽ bỏ em ra đi như thế hay không ?




............
Ngày .. tháng .. năm..

Em yêu anh....
.................



Ngày .. tháng .. năm..

Min Yoongi, em yêu anh....
....................
Ngày .. tháng .. năm..
Hôm nay em đã gặp con bé Yoongi ạ, con bé đang rất lạnh.
Em không muốn bỏ mặc con một mình như vậy, em hiểu được cảm giác lạnh kẽo khi không có ai bên cạnh của con bé.
Em đã để thuốc bổ trong phòng cho anh đấy, hộc bàn ngăn thứ ba bên tay phải.
Anh không được ăn cay nhé, vì khi ăn cay anh sẽ lại đau dạ dày..
Lúc đau đầu thì phải bóp dầu.
Lúc sáng tác nhạc thì hãy để một ly nước chanh ở cạnh bàn.
Mùa đông có đi ra ngoài thì hãy nhớ mang theo túi sưởi ấm và bỏ tay vào túi sưởi.
Vì anh không chịu được lạnh mà..
Sơ mi của anh em đã cất gọn gàng vào ngăn tủ cho anh.
Toàn là sơ mi màu trắng mà anh thích thôi.
Hãy thay em nói những lời này cho cô gái của anh biết nhé..
Em lại sợ cô ấy chăm sóc anh không tốt rồi....
.
.
.
Những trang kế tiếp trống không..
.....................
Hyun Sun yêu anh, nhưng đó đã là chuyện của trước đây rất lâu rồi.
Đêm tối em gọi cho anh, là vì do anh cải nhau cùng Hyun Sun nên anh đã bỏ mặc em.
Cuối cùng em ấy đã quay lại với chồng của em ấy rồi t/b ạ.
Anh đã muốn em ấy ở lại cùng với anh một ngày cuối cùng.
Anh đã luôn muốn nói với em rằng.. rằng anh mới là kẻ có lỗi, và em không hề sai..
Sau bao nhiêu năm nói cười cùng nhau, cuối cùng anh là người sai...
Anh sẽ đi tìm em..
Em phải chờ anh..
Em có nghe thấy hay không..
Sáng hôm đó, trên nền tuyết trắng xóa của nghĩa trang, người ta phát hiện xác của anh nằm cạnh mộ cô.
Một tay anh cầm chặt đôi nhẫn cưới đã lạnh kia. Tay còn lại nắm lấy những viên thuốc còn sót lại của cô. Xung quanh nền đất vương vãi thuốc và thuốc.


...........

"Gửi anh, người đàn ông thờ ơ với em gần cả tuổi thanh xuân. Đây là đoạn thư cuối em gửi lại cho anh.. Bởi vì em quá kiên cường, còn người kia không có anh không thể sống được, vì vậy anh phải chăm sóc người đó. Em trao trọn cả tuổi thanh xuân cho anh, em bất giác để bóng dáng anh hiện diện ở mọi ngóc ngách trong cuộc sống của em. Lúc anh đưa tay về phía em, em đã nghĩ cả đời này em có thể đi theo anh.. Hãy cất đi những lời vô nghĩa sẽ có người tốt hơn anh yêu em, em đã không thể ở bên cạnh người mình yêu thương. Thì em ở bên ai cũng vô nghĩa vậy thôi. Thật lòng em có trách gì anh đâu, em thương còn không hết, giận nhau sao đành...."


"T/b, em đã yêu anh từ lần đầu gặp nhau. Nhưng anh đã phải mất tám năm của cuộc đời để nhận ra anh yêu em nhiều cỡ nào.. Anh xin lỗi.. Anh yêu em.."
....
Có những nỗi đau, phải chạm đến giới hạn của nó rồi.

Ta mới biết được rằng đôi khi đau đớn nhất chính là không còn cảm giác đau nữa.
Anh nhìn thấy em rồi..
Cô gái ngốc nghếch của cuộc đời anh....
Em đứng đó..
Mặc áo trắng, tóc cài hoa trắng..
Môi nở nụ cười nhẹ nhàng như nắng mai buổi sáng với anh...
-"Yoongi, là anh sao?"
Anh nở nụ cười ngọt ngào quá đỗi quen thuộc bao lâu nay với cô.
-"Ừ, là anh đây.. T/b à........"


Ngày tháng năm..
Lá thư cuối cùng em gửi cho anh. Min Yoongi.
Người mà em đã giành cả tuổi thanh xuân của bản thân chỉ để chạy theo anh. Nếu anh yêu em cũng tốt, không yêu em cũng tốt..... Cám ơn anh..








............
Chưa bao giờ mình vừa viết vừa khóc như thế này, cám ơn mọi người đã đọc và ủng hộ những thứ mình viết.. Dù mình biết là bản thân mình chưa hoàn thiện hay giỏi giang về văn chương gì cả.
Hanahaki không phải là ONESHORT đầu tiên mình viết, nhưng mình vẫn không hiểu vì sao mình lại đau lòng vì nó đến như thế này, nhớ là tuần trước mình đã xem lại toàn bộ mv của BTS từ khi tụi nhỏ debut đến tận bây giờ.
Mình cứ tua xem đi xem lại INEEDYOU và JUSTONEDAY mãi vì trong đó có đoạn Hanahaki tỏa ra từ lồng ngực của Seokjin. Thế là mình cứ ám ảnh mãi như vậy đấy..
Và vì sao mình lại chọn Yoongi để có thể viết cái short này, lí do đơn giản nhất là chưa bao giờ mình thấy yêu thương Yoongi như lúc này vậy, mình từng nghe Yoongi trả lời trên truyền hình là tuổi thơ của anh ấy không hề có bạn bè, và mình cũng vậy, có thể đối với anh ấy lúc đó là chuyện khá nhẹ nhàng và bình thản, nhưng đối với mình thì nó là một thứ gì đó rất u ám và gây ám ảnh, mình và Yoongi rất có duyên và giống nhau, lúc nhỏ đều bị cô lập ở trường, không có bạn chơi cùng thời bé, và xém chết đuối khi đi biển ... có những điểm chung mình nghĩ chỉ có thể là người trong cuộc mới hiểu rõ là vì sao mà thôi. Và mình yêu cái cách giống nhau trong đau khổ như vậy của tạo hóa.
Hãy xem đây là một món quà nhẹ nhàng và đau lòng nhất mình có thể tặng mọi người, thay lời cám ơn suốt thời gian qua của mình nhé.. ngủ ngon và đừng suy nghĩ lung tung về Hanahaki nữa<3



SàiGòn..
3h45' AM sáng.