Game Hay Em (❗️16+❗️)

Tùy Chỉnh

Warning🔞❗️❗️❗️❗️❗️
❌❌❌❌❌❌❌❌❌❌




..
Ngày trước tôi đã từng thề non hẹn biển với bản thân rằng sẽ và không bao giờ quen một người con trai thích chơi game hay thậm chí là biết chơi game.
Ấy thế mà ghét của nào trời trao của ấy là thật, người đàn ông hiện giờ của tôi vô cấp đẹp trai, vô cấp to con, vô cấp dữ tợn, vô cấp chơi game siêu siêu giỏi, lại vô cấp dịu dàng chăm sóc yêu thương với tôi nữa..
-"Jeon JungKook, bây giờ anh có bỏ cái máy chơi game xuống sau đó ăn cơm hay không?"
-"Năm phút nữa thôi."
Tôi phát cáu, không muốn nói đến anh ấy nữa. Nhưng thực sự không được, JungKook đang bị cảm, tôi phải nhịn người bệnh, phải nhịn anh ấy một chút, phải nhịn.
-"Anh đang sốt, ngoan ngoãn nghe lời em. Mau tắt game đi, sau đấy ăn cơm rồi uống thuốc."
Tôi nhẹ giọng năn nỉ anh ấy.
-"Anh không sao, chỉ là cảm cúm thôi. Không chết được đâu."
JungKook không nhìn đến mặt tôi một chút nào cả, mắt vẫn nghiêng về máy chơi game.
-"Nhưng cơm em nấu cho a..."
-"Để đó đi, xong ván này anh sẽ ăn."

Jeon JungKook, tôi là lo lắng cho anh đấy nhé. Anh đúng là quá đáng mà. Anh nghĩ sao vậy hả? Tôi đúng là điên, là điên mới đi lo cho anh.
Tôi khó chịu chạy ra ngoài, mang theo áo khoác sau đấy đi đến cửa hàng bách hoá gần nhà, rồi lang thang ở công viên vài vòng.. cứ lang thang như vậy suốt mấy tiếng, bụng cũng đã bắt đầu réo inh ỏi lên rồi. Nhưng tôi không muốn về nhà, không muốn chút nào cả.
Điện thoại reo lên, là JungKook gọi đến. Tôi mừng gỡ vừa định ấn nghe liền nhớ đến bản mặt hồi chiều của anh ấy. Máu nóng lại nổi lên, tôi ấn tắt điện thoại, không nghe máy nữa.
JungKook gọi tận ba cuộc. Tôi có chút chột dạ, sau đó liền vội vã trở về nhà vì sợ anh ấy sẽ lo lắng mà đi tìm tôi.
Đứng trước cửa phòng, mở cửa tôi liền nhìn thấy JungKook vẫn ngồi đó, vẫn chơi game như lúc tôi đi. Không hề có một tia lo lắng nào cả.
Bao nhiêu sự lo lắng của tôi đều tan biến hết, nỗi uất ức dâng tràng trong lòng đều muốn tuôn trào ra khỏi hốc mắt mình.
Đưa tay thật nhanh lau đi giọt nước mắt vừa rơi, tôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại. Đi chậm rãi xuống cầu thang ra đến cổng nhà, đứng trước cửa nhà, tôi dùng ổ khoá sau đấy nhốt JungKook lại, đưa mắt về phía cửa sổ phòng vẫn sáng đèn, lấy điện thoại trong túi áo ra. Tôi gọi cho JungKook.
-"Nãy giờ ở đâu?"
Giọng anh ấy bực bội hỏi tôi, nước mắt tôi lại muốn rơi nữa rồi.
-"Anh có yêu em hay không?"
Im ắng một lúc, JungKook liền la to hơn.
-"Em đang ở đâu? Em khóc phải không ?"
Tôi hít sâu một hơi, sau đấy lau nước mắt đi.
-"Jeon JungKook.. anh mau nhìn ra cửa sổ đi."
JungKook nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo lời t/b. Đi đến kéo cánh cửa sổ ra. Ngoài trời gió rất lạnh, khiến JungKook rùng mình một cái, nhìn thấy thân ảnh của t/b đứng đấy, cô mặc một chiếc áo màu trắng tay dài cùng quần ngắn, bên ngoài chỉ có độc một chiếc áo khoác mỏng manh khoác hờ.
Trán anh nổi gân xanh, nói vọng qua điện thoại.
-"Em đang làm cái trò gì đấy hả?"
-"Anh hãy mau chọn đi, giữa em và game. Anh chỉ được chọn một mà thôi."
-"T/b à.."
-"Em không muốn nghe anh nói gì hết á, anh suốt ngày chỉ biết có game, game, game và game mà thôi. Anh chả nghĩ gì đến em cả. Anh nhìn đi, anh làm vậy là đúng hay sai? Hả??"
-"Aissss."
JungKook điên tiết quăng điện thoại vào tường, chửi thề một tiếng rồi lao ra khỏi phòng, chân không mang giày hay dép gì cả mà cứ thế đi thẳng đến chỗ T/b.
Cửa cổng không mở được..
-"Em mau mở cửa ra cho anh."
-"Không, em sẽ không mở. Nếu anh chịu bỏ game đi."
Tôi cứng rắn nắm chặt tay tuỳ JungKook muốn làm gì thì làm. Cửa cổng này khá cao, lại rất chắt, tôi không tin anh ấy có thể một tay đánh đổ được cái cửa.
-"Em có biết lạnh không hả? Ăn mặc như thế còn dám ra đường, mau mở cửa ra cho anh."
-"Không, em không mở. Giờ anh có chịu bỏ game hay không? Nếu anh không bỏ chơi game, em.. em sẽ cởi đồ xong sau đấy đi vòng vòng ngoài đường cho anh xem."
-"Em dám? Mau mở cửa cho anh."
JungKook la to, đưa chân đá vào cánh cửa một cái. Giọng điệu anh có vẻ là rất giận. Chưa bao giờ tôi thấy JungKook tức giận đến vậy. Anh ấy.. sẽ không giết tôi đấy chứ ?
Không biết máu can đảm từ đâu ra, tôi quăng điện thoại xuống đất, sau đấy tôi đưa tay cởi áo khoác vứt luôn một mạch xuống đất, đưa mắt thách thức nhìn về phía JungKook. Kế tiếp là áo dài tay đang mặc bên ngoài của mình.
JungKook mở to mắt, không tin được những thứ mình đang thấy, nhìn bạn gái của mình hiện chỉ đang mặt mỗi áo ba lỗ cùng quần ngắn và đang có ý định cởi luôn những thứ còn lại khiến anh như điên tiết lên.
Nhanh nhẹn đu người lên khung cửa, chỉ mất vài giây thanh thoát anh đã trèo qua cánh cửa trắng to kia. JungKook lao thẳng đến chỗ T/b đang đứng.

Vội nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên mà chùm lấy người cô. Ôm thật chặt lấy cô vào lòng mình.
-"Anh sẽ bỏ game, sẽ bỏ game, anh hứa, em đừng cởi nữa, đừng cởi nữa, anh xin lỗi, t/b à.. anh xin lỗi."
Mọi thứ diễn ra thật quá nhanh khiến tôi có chút không kịp thích ứng. Không phải bình thường sẽ nổi giận sao? Hôm nay sao lại lạ như vậy, không nổi giận nữa sao?
-"Khụ.. khụ.. anh đừng ôm chặt quá.. em.. em thở không thông rồi."
JungKook vẫn không buông tôi ra, càng ôm càng chặt, khiến tôi thở không được chút nào.
Đập mạnh vào lưng anh ấy, JungKook giật mình sau đấy nới lõng vòng tay mình ra.
Tôi hơi lạnh, kéo kéo tay JungKook vài cái.
-"Vào nhà thôi, em lạnh quá."
JungKook chỉ ừm một tiếng, sau đấy giúp tôi nhặt mọi thứ dưới đất lên. Cả hai cùng vào nhà.

.................
2 giờ đêm..
JungKook khó ngủ, vẫn trằn trọc xoay tới xoay lui khiến nệm cứ hết lún rồi lại rung rinh.
Tôi bực bội ôm chặt anh ấy lại, không để anh ấy phát khùng nữa.
-"Anh làm sao vậy? Hai giờ rồi đó."
JungKook liếc nhìn tôi, cả người toả ra sát khí bừng bừng.
Anh ngồi dậy, phút chốc nhanh nhẹn nằm gọn phía trên khoá chặt t/b lại.
-"Lúc nãy, nếu anh không ngăn cản. Em thực sự muốn cởi hết đồ ra phải không ?"
-"Anh không ngủ là vì muốn hỏi em chuyện này à ?"
Tôi khó chịu xoay người qua chỗ khác liền bị JungKook xoay ngược lại.
Động tác tay vô cùng mạnh bạo, làm tôi suýt tỉnh cả buồn ngủ.
-"Nói. Em thực sự sẽ cởi phải không ?"
-"Cứ cho là vậy đi. Em buồn ngủ lắm rồi. Anh mau xuống cho em ngủ coi. Khuya lắm rồi."
JungKook điên tiết, lửa giận càng lúc càng không có điểm dừng. Cô gái nhỏ của anh, hôm nay lại lớn gan đến độ dám cởi quần áo ngoài đường rồi, JungKook tự hỏi, nếu lúc nãy anh chậm chân một chút thôi, thì có phải là T/b sẽ cởi hết thật hay không ? Mới chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi cũng đã làm anh không chịu được rồi, đưa tay nhanh nhẹn cởi đi nút áo vướng víu trên áo sơ mi của T/b. JungKook hận không thể xé rách cái áo này ra làm hai mảnh.

Tôi giật mình cảnh giác nắm chặt lấy tay JungKook đang đặt trên eo mình lại.
-"Nè, anh định làm gì ?"
-"Em không phải muốn cởi sao, để anh giúp em."
-"Nè.. Jeon JungKook.. mau thả ra.. buông em ra... không... không được hôn chỗ đó.. cứu .. cứuu với.......ii.."
.
.
.
.
.




8 giờ sáng hôm sau.
Ai đó ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn thật khẽ lên trán t/b. Chỉnh lại gối cho cô dễ nằm hơn một chút.
Anh tựa cằm vào vai cô từ đằng sau. Ôm thật chặt người con gái của riêng anh vào lòng.
-"Anh sẽ không chơi game nữa, xin lỗi em. Sau này đừng cởi đồ lung tung nữa có được không ? Anh rất sợ người khác sẽ trông thấy đấy, anh cũng biết ghen t/b à.... "
Hôn những nụ hôn nhỏ nhặt vụn vặt lên đôi vai mảnh khãnh ấy. JungKook xót xa nhìn những vết tím tím đỏ đỏ từ đậm cho đến nhạt trải dài chi chít trên người T/b.
Giọng JungKook có chút trầm ấm đến lạ lùng.
-"Làm em đau cả đêm rồi.. anh xin lỗi.. bảo bối."