Cảm Ơn Chị

Tùy Chỉnh

-" Cô sẽ làm như thế nào" An Kỳ hỏi Khuê
-" Tôi chưa nghĩ ra được cách nhưng sẽ cố gắn làm cho bằng được "
-" Tôi tin ở cô"
-" Cảm ơn anh"
Đêm nay lại là một đêm nhiều sự lo âu của Hương, cô chẳng tài nào chợp mắt được, cứ nghĩ mãi đến chuyện công việc, ngồi dậy rót cho mình một ly nước, ra ban công cho không khí thoải mái để làm dịu đi sự ngột ngạt trong lòng, cầm ly nước trên tay mắt nhìn về một phía đèn sáng
-" Ai giờ này còn thức vậy "
Nhìn kỹ một chút thì ra là Khuê
-" Cô ta giờ này chưa ngủ à"
Dáng người cao, tóc xõa ngang vai khuôn mặt xinh xắn kèm theo một cặp mắt kính cận, mắt hướng về màn hình laptop
-" Không lẽ cô ta.."
Hương định lại hỏi thăm sẵn tiện xin lỗi về việc lúc sáng"
-" Khuê"
-" Anh chưa ngủ sao"
-" Vẫn chưa, cô làm gì thế "
-" Suy nghĩ hợp đồng thôi"
Tiếng An Kỳ cất lên làm bước chân của Hương như ai đó kéo lại, rõ ràng là muốn đến bên Khuê nhưng sao không thể
-" Mình quan tâm làm gì chứ, cô ấy đã có An Kỳ rồi"
_____________________
14h chiều
-'' Chào chủ tịch "
-" Chào mọi người "
-" Khuê đâu"
An Kỳ nghe đến Khuê liền trả lời
-" Cô ấy bị cảm, có thể tập trung trễ"
-" Thôi được rồi, tôi vào vấn đề luôn, chúng ta còn 2 ngày ở đây nếu như không kí được hợp đồng thì như các người đã biết thì công ty Phạm Gia sẽ chính thức phá sản, vì thế tôi mong mọi người làm hết sức mình "
-" Dạ sếp"
Hương nhìn mọi người với đôi mắt thấm buồn, chưa lúc nào cô bất lực như bây giờ chẳng làm được gì cả
-" Không phá sản gì hết" giọng nói Khuê cất lên khiến mọi người ngạc nhiên
-" Cô nói gì vậy "
-" Hợp đồng đã được kí, không có chuyện phá sản nhé"
Khuê để sắp giấy tờ trước mặt Hương, Hương lúc này chưa tin vào mắt mình, hợp đồng đã được kí sao, Phạm Gia đã được cứu rồi
-" Cảm ơn cô nhiêu lắm"
-" Không c..ó g..ì"
Phịch bất ngờ Khuê ngã xuống đất
-" Cô ấy sốt rồi mau đưa đến bệnh viện "
__________
-" Bác sĩ tôi có thể về được chưa vậy"
-" Cô chưa hạ sốt chưa về được đâu"
-" Cô ta bị gì thế" Hương bước vào
Khuê xanh xao nằm trên giường bệnh nhìn Hương
-" Do cô thức khuya làm việc cộng với ăn uống không đúng giờ nên gây ra bệnh, không sao em đừng lo"
-" Ai nói em lo cho cô ta, tại là nhân viên công ty em nên sợ xảy ra chuyện thôi"
-" Mà anh chưa kịp hỏi em làm gì ở đây"
-" Em đi công tác"
-" Lâu rồi không gặp em, em đẹp ra đó"
-" Cảm ơn anh"
Hai người họ nói chuyện còn trao nhau những cử chỉ thân mật không ngó ngàng gì đến Khuê
-" Chào An Kỳ, em lớn nhanh thật đấy"
-" Chào anh"
-" Em còn nhớ anh chứ"
-" Anh rể hụt đây mà"
Khuê ngạc nhiên trước câu trả lời của An Kỳ
-" Anh rể hụt người như chị ta mà có bạn trai sao"
Chí Khải là mối tình đầu của Hương khi cô còn ở Việt Nam, cả hai yêu nhau rất sâu đậm, do Hương phải đi du học nên họ kết thúc mối tình đẹp của mình vì không đủ chín chắn để bên nhau, tuy nhiên Chí Khải luôn yêu Hương , anh tìm Hương rất lâu nhưng hôm nay mới gặp lại, còn Hương cô đã chôn vùi tình cảm trẻ con ấy vào đáy lòng cái cô còn lại với Chí Khải là tình nghĩa bạn bè, là người tri kỉ với nhau
-" Anh mời em đi ăn được không "
-" Được chứ"
Hương quay sang An Kỳ
-" Chăm sóc Khuê nhé, tôi có việc phải đi đây"
-" Dạ, chị cứ đi"
-" Khuê Khuê, cô nhìn gì thế"
-" Bác sĩ đó là "
-" Là người yêu cũ của chị Hương, hai người lúc trước là một đôi, do chị Hương phải đi du học, nên hai người chia tay, nhưng anh ta rất thương chị ấy, nhìn đẹp đôi ha, cũng mong đây là dịp hai người quay lại "
-" Ờ.." Khuê không nói gì cả chỉ ờ một tiếng,
-" Chị ta bí hiểm thật"
___________
-" Hương mình làm lại nha em"
-" Không được đâu anh"
-" Lý do"

-" Em muốn tập trung cho sư nghiệp "
-" Đó không phải là lý do"
-" Em xin lỗi em không thể "
Xuất thân trong một gia đình học thức cộng với vẻ điển trai của mình, đã có biết bao cô gái đã ngã quỵ xuống chân anh, nhưng anh chỉ yêu mỗi Hương dù Hương có đối xử với anh như thế nào đi nữa, anh vẫn yêu Hương
Trong bệnh viện
-" Cô khỏe chưa"
-" Cảm ơn tôi ổn"
-" Tôi cảm ơn cô vì đã giúp tôi "
-" Đừng cảm ơn tôi nữa.."
-" Mà cô làm cách nào hay vậy "
-" Đàn ông họ mê gì nhất chính là mê sắc đó"
-" Thế cô đã cho ông ta.."
-" Hi sinh một chút thôi "
-" Ông ta đã làm gì cô"
-" Chị làm gì thế, họ có làm gì tôi đâu, mấy thể loại này tôi gặp quài không sao "
-" thiệt không, nếu có gì tôi sao ăn nói với An Kỳ "
-" An Kỳ có quan tâm gì đến tôi đâu"
-" An Kỳ không quan tâm thì tôi quan tâm "
-" Chị nói gì thế tôi không nghe rõ "
Biết mình đã lở lời
-" À không có gì, tôi có chút việc tôi đi trước"
Hương kết thúc câu chuyện với Khuê bằng vẻ mặt bối rối
------------------
-" Chúc mừng chúng ta đã kí được hợp đồng lớn, tôi sẽ tổ chức buổi dã ngoại ngay tại đây, mọi người có thể ăn uống vui vẻ với nhau, coi như là ăn mừng thành tích lần này"
Ở dưới là tiếng hò hét của mọi người
Lúc này mới thấy được nụ cười của Hương trên gương mặt ấy
19h buổi tiệc bắt đầu với màn nhảy múa của mọi người
-" Hương" là tiếng của Chí Khải
-" Sao anh lại ở đây"
-" An Kỳ mời anh đến"
-" Lại là An Kỳ"
Ở xa kia
-"Cô thấy họ thế nào "
-" Ai chị Hương với bác sĩ Khải à"
-" Đúng vậy"
-" Cũng đẹp"
-" Tôi sẽ tái hợp hai người đó, cô thây sao"
-" An Kỳ à, tôi có chuyện muốn nói "
-" Cô nói đi"
-" Thật ra tôi.."
-" Cô sao"
Cô đợi ngày này lâu lắm rồi, đây là cơ hội tốt để cô thổ lộ với An Kỳ, lấy hết sự cam đảm của mình
-" Thật ra tôi tôi là cô gái đã gửi mail cho anh hàng ngày"
-" Em đã chịu khai rồi sao"
-" Sao anh không bất ngờ "
-" Chị Hương đã nói cho anh nghe hết về em"
-" Em..em chỉ muốn cho anh biết em đã thích anh lâu rồi em..em"
Ngăn đi lời nói của Khuê An Kỳ đặt vào đó là một nụ hôn, thì ra anh đã có cảm tình với cô gái nói chuyện với anh hàng ngày, nhưng anh không thể nào quên đi được người cũ, hôm nay anh sẽ dứt bỏ hết , người cũ sẽ là một kỉ niệm đẹp trong anh
-" Mình hẹn hò Khuê nhé"
Khuê đang tĩnh hay đang mơ vậy, cô cười thay cho lời nói
-" Phạm Hương cảm ơn chị"