Ngoại truyện 3

Tùy Chỉnh

"Không được!"
"Thái tư ca ca, Lâm Nhi xin người a!"
"Ta có là thái tử cũng không giúp nổi cho đệ việc này!"
"Ca chỉ cần giúp cho Lâm Nhi qua được đêm nay thôi mà!"
Qua đêm nay, lệnh cấm túc bảy ngày mà phụ thân đặt ra cũng sẽ đến lúc bị dỡ bỏ, nếu là ngày thường tất nhiên là Vân Lâm sẽ ngoan ngoãn chờ đến ngày được phóng thích, nhưng hôm nay không phải là ngày bình thường nha.
Bên ngoài là một phong cảnh đầy náo nhiệt. Từ trong phủ hít một hơi đã có thể ngửi thấy được mùi hương thơm nồng từ thức ăn. Đèn lồng đỏ hai bên đường được kéo lên cao. Huyện nhỏ cú ngày này hàng năm lại tràn đầy không khí lễ hội náo nhiệt, tuy không phải là Tết, không khí so với Tết cũng không hề thua kém.
Vân Lâm tròn xoe hai mắt ngước nhìn Đĩnh Nghiêm, tay không ngừng kéo kéo ống tay áo. Cho dù vật đổi ngàn phiên, sao dời ngàn dặm, Đĩnh Nghiêm chính là vẫn bị ánh mắt cún con kia đánh bại.
"Thế còn Vân Bình thì sao? Đệ bỏ lại Nhị ca một mình trong phủ, không sợ tiểu tử kia giận lẫy sao?"
"Nhị ca đúng là thỏ đế chết nhát a! Nhất quyết không chịu cùng đệ trốn khỏi phủ!"
Giả sử là ta, nếu đang bị phạt cũng không dám tự ý trốn đi chơi như ngươi a!
Chỉ vài canh giờ thôi mà, dù Vân Lâm có khả năng làm cho chó bay gà nhảy, trong vài canh giờ ít ỏi, làm sao có thể gây ra chuyện gì. Đĩnh Nghiêm tự nhủ trong đầu, tìm một lí do nào đó trấn an bản thân.
Đĩnh Nghiêm cất tiếng gọi vài tên ám vệ, lập tức xung quanh năm hắc y nhân quỳ phục chắp tay đợi lệnh.
"Các ngươi đi theo Lạc công tử, bảo vệ tốt cho công tử, Vân Lâm mà mất một cọng tóc nào, các ngươi tự lấy mạng thế vào!"
"Thái tử, hoàng thượng lúc trước đã hạ lệnh..."
"Phụ hoàng lệnh là cấp các ngươi cho ta. Đêm nay ta cấp các ngươi cho Lâm nhi!"
Đĩnh Nghiêm nhìn sang Vân Lâm, thấy tiểu hài tử dùng ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ sùng bái nhìn mình, trong lòng không khỏi tự đắc.
Đĩnh Nghiêm ca bình thường ở riêng với nó lúc nào cũng là một giọng sủng nịnh, ca ca đệ đệ. Đứng trước mặt Vân Lâm bây giờ không còn là ca ca có lúc ngốc của nó mà chính là thiên triều thái tử điện hạ, hoàng đế tương lai a!
--
Vân Chiêu vì bận giải quyết một vụ án, dùng xong bữa liền nhanh chóng quay về nha môn.
Vân Lâm sau khi đợi phụ thân rời khỏi, lớn tiếng đòi xin qua phòng Đĩnh Nghiêm ngủ chung, mặc kệ ánh mắt không hài lòng của đại ca. Vân Kha vừa định mở miệng giáo huấn tên tiểu tử kia thì đã bị Đĩnh Nghiêm ngăn lại, tiếp sau đó Vân Lâm cũng bị Đĩnh Nghiêm kéo một mạch về phòng mình.
"Nhớ kĩ, sau hai canh giờ phải trở về!" Đĩnh Nghiêm vừa nói vừa cầm trong tay một chiếc mặt nạ quỷ đưa cho Vân Lâm
Vân Lâm đeo mặt nạ lên, không quên quơ tay múa chân, phỏng theo động tác mấy bức tượng quỷ. Đĩnh Nghiêm bình thường thấy tiểu hài tử giở trò trẻ con lúc nào cũng sẽ bật cười.
Có điều, Đĩnh Nghiêm chính là cười không nổi. Một phần nó muốn ngăn cản Vân Lâm, một phần lại muốn chiều theo ý thích của đứa nhỏ.
Chuyện này nếu là bị phát hiện, đừng nói là bảo vệ cho Vân Lâm, ngay cả Đĩnh Nghiêm cũng không thoát tội.
--
Đĩnh Nghiêm cả đêm không ngủ được. Nói đúng ra là nó không dám ngủ. Mỗi lần mí mắt có hơi sụp xuống, nó đều vùng dậy, tìm cái gì đó đánh thức chính mình. Lúc nãy nó đã bị Vân Kha làm hoảng sợ một phen. Nó không phải là đang trách gì Vân Kha. Đại ca ghé sang hỏi thăm đệ đệ của mình là chuyện vốn là bình thường. Đĩnh Nghiêm lúc đó bên ngoài một mặt điềm tĩnh bảo là tiểu Lâm cả ngày nghịch ngợm đã sớm ngủ thiếp, bên trong lồng ngực tim đập chẳng khác gì trống ngoài sa trận.
Đĩnh Nghiêm từ trước đến giờ dù cho có làm sai chuyện gì cũng chính là ưỡn ngực thẳng lưng nhận tội với phụ hoàng. Loại cảm giác lo sợ thấp thỏm này khiến nó thật khó chịu.
--
"Tề công tử, đã tới giờ dùng bữa sáng"
Bị người đánh thức khỏi giấc mộng, Đĩnh Nghiêm có chút không hài lòng. Nó đưa tay dụi dụi hai bên mắt, hy vọng làm bản thân tỉnh táo hơn một chút. Dù không đành lòng rời khỏi giường êm nệm ấm, vẫn phải đánh hai chân đặt xuống nền đất. Từ khi đến Lạc phủ này, Đĩnh Nghiêm đã tự cho phép mình trở nên một chút lười biếng. Không cần phải ngày ngày thức khuya đọc kinh thư, sáng sớm dậy luyện công, nó ở nơi này ngày ngày đều ngủ đến lúc có người gọi dậy ăn sáng. Sinh hoạt thế này thỉnh thoảng lại khiến nó nhớ đến lúc xưa, khi đó nó còn nhỏ lắm, vẫn còn được mọi người gọi là tiểu vương gia, phụ vương cũng để mặc cho nó ngủ đến khi chán mà thôi.
Đầu tóc gọn gàng, y phục chỉnh chu, Đĩnh Nghiêm một dáng vẻ thanh tao bước ra khỏi phòng, hướng đến đại sảnh. Ngày đầu trú tại Lạc phủ, nó được gia nhân bày dọn thức ăn riêng trong phòng, lúc đi ngang đại sảnh, thấy Lạc gia cùng nhau một bàn dùng bữa, người này gắp thức ăn cho người kia, cảm thấy bản thân chẳng khác gì khách trọ. Cũng chính Vân Lâm hào hứng kéo nó đến ngồi chung bàn, không để ý xung quanh mọi người có chút không tự nhiên.
Đĩnh Nghiêm mới đặt chân đến ngưỡng cửa đã ngửi thấy một mùi thơm dào dạt bay tới.
"Tề công tử, Lâm Nhi sao không cùng ngài đến dùng bữa. Tiểu tử đó vẫn chưa chịu dậy sao?"
Lâm Nhi! Hai tiếng này vừa lọt vào tai, Đĩnh Nghiêm như giống bị ai gõ một cái vào đầu. Nó nhớ đến chuyện đêm qua, nhớ đến việc Vân Lâm nhờ nó, nhớ đến việc căn dặn Vân Lâm sau hai canh giờ phải trở về. Làm sao mà nó có thể quên mất chuyện của Vân Lâm mà có thể ung dung đến đây nghĩ đến món cháo thơm phức hương gạo nhất phẩm...Không được! Phải tỉnh táo lại!
"Lâm nhi sáng nay trong người cảm thấy không khỏe, ta muốn mang chút thức ăn mang về phòng cho Lâm nhi"
Lời nói vừa buông ra, xung quanh bàn vài bóng người đã định đứng dậy. Đĩnh Nghiêm nhanh chóng nói thêm vài câu.
"Mọi người đừng quá lo lắng. Thị vệ của ta rất tinh thông về y thuật, hắn nói Lâm Nhi chỉ bị sốt nhẹ, nghỉ ngơi sẽ chóng khỏi"
Đĩnh Nghiêm nói xong những lời này, nó thật sự muốn tự cho mình một cái tát. Nếu không sớm tìm được Vân Lâm trở về, chuyện này có thể giấu được bao lâu chứ?
--
Đĩnh Nghiêm trong phòng không ngừng đi qua đi lại, trong lòng vạn phần thấp thỏm bất an. Vừa rồi đã sai thêm một đám ám vệ ra ngoài truy tìm Vân Lâm, Đĩnh Nghiêm vẫn mang theo cảm giác bồn chồn đứng ngồi không yên.
"Tề công tử, ta có thể vào được không?" Vân Kha bên ngoài gõ cửa, suýt chút nữa làm tim Đĩnh Nghiêm nhảy văng ra khỏi lồng ngực.
Đĩnh Nghiêm liếc mắt nhìn sang cái đụn chăn trên giường, trong lòng dù hồi hộp, vẫn phải vuốt cho gương mặt thật bình tĩnh. Một động tác vừa đẩy cửa vừa bước ra khỏi phòng, Đĩnh Nghiêm cố gắng nặn ra một nụ cười, nhìn Vân Kha nhẹ nhàng nói.
"Lạc công tử có gì cần căn dặn sao? Lâm nhi vẫn còn ngủ bên trong, không nên đánh thức hài tử"
"Tề công tử nói dối mặt vẫn không biến sắc a! Có phải hay không tiểu tử kia không có ở trong phòng?" Trái với nụ cười gượng gạo của Đĩnh Nghiêm, Vân Kha chính là một sắc mặt cực kì nghiêm túc, ánh mắt dường như muốn xuyên thủng Đĩnh Nghiêm.
Không đợi Đĩnh Nghiêm kịp nói tiếng nào, Vân Kha lại tiếp lời
"Vân Lâm có phải hay không đi đâu đêm qua đến giờ vẫn chưa về?"
"Không phải, là..."
"Điện hạ!" Vân Kha gằn giọng nói ra hai tiếng kia, mang theo một chút khẩn trương, một chút van xin, cùng một chút cảnh cáo.
Đĩnh Nghiêm giật mình mở to mắt nhìn Vân Kha. Hai tiếng 'điện hạ' này nó từng nghe qua rất nhiều người hướng nó mà gọi, hầu như tất cả đều mang theo cung kính, sợ hãi. Ngay cả phụ hoàng cũng chưa bao giờ nổi giận gọi nó như vậy.
"Thập Nhị thường ngày hay ẩn trong tàng cây gần đại môn, hôm nay không thấy. Thập Thất vẫn hay tại nóc nhà nấp cũng không còn, chưa kể đến mười ba tên ám vệ khác đều không có ở trong phủ. Ngài nói đi, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?"
Đĩnh Nghiêm hôm qua giúp Vân Lâm che giấu phụ thân huynh trưởng, sáng nay lại phát hiện tiểu hài tử đi cả đêm chưa về, mấy canh giờ qua trong lòng như treo cái thùng nước, đung đưa qua lại, nước trong thùng sóng sánh hai bên, đe dọa tràn ra ngoài bất cứ lúc nào.
Dưới ánh mắt sắc nhọn của Vân Kha, thùng nước kia bị đứt dây rơi xuống. Đĩnh Nghiêm từ đầu đến đuôi, sự tình thế nào đều kể ra hết, chẳng khác gì nước trong thùng tuôn tràn ra khắp nơi.
"Lạc công tử, ngươi xem như là nể mặt ta, khoan hãy nói việc này cho Thái phó. Thái phó mấy ngày nay đều bận rộn đến bỏ ngủ, đừng khiến người thêm chuyện để lo. Chúng ta tìm Lâm Nhi trở về, ta sẽ tự mình đi gặp Thái phó nhận tội."
Vân Kha đăm chiu suy nghĩ. Lần trước giấu phụ thân hành sự, kết quả không mấy tốt đẹp gì, nhưng mấy ngày nay phụ thân bận đến nỗi sáng đêm đều túc trực tại nha môn, mấy hôm trước bệnh chưa khỏi đã phải bận rộn giải quyết công sự. Vả lại, đám nha dịch ở nha môn cũng chẳng được bao nhiêu người, muốn tìm người so với ám vệ thật sự kém xa. Vân Kha đành phải miễn cưỡng gật đầu.
"Được. Nhưng ngài tốt nhất là nên ở yên trong phủ. Việc tìm người ta sẽ tìm thêm vài vị bạn hữu." Đĩnh Nghiêm vừa định mở miệng không đồng tình đã bị Vân Kha cắt lời "Nếu không đồng ý thì chúng ta không cần bàn điều kiện gì nữa. Ta lập tức đi báo phụ thân."
Vân Kha thật không có ý định báo cho phụ thân nhưng hắn không muốn lại phải chạy đông chạy tây tìm thêm một tên tiểu tử nào khác.
--
"Tề công tử, có người giao bánh bao cho ngài, còn dặn dò ngài khi ăn nhớ từ từ tách ra bánh, cẩn thận kẻo phỏng"
Đĩnh Nghiêm từ tay quản gia, nhận bánh bao nóng hổi vẫn còn nằm trong xửng hấp, trong mắt tràn đầy ngờ vực. Nó vội vàng mở ra mấy cái bánh bao, cuối cùng cũng tìm thấy được một mảnh giấy.
"Thái tử nếu muốn gặp lại nghĩa đệ một mảnh liền thân, một mình đến phía sau chân núi."
Đĩnh Nghiêm nắm chặt mảnh giấy trong tay, gương mặt chuyển sang một màu trắng bệch. Lâm nhi quả thật bị người ta bắt cóc, hơn nữa kẻ bắt cóc là muốn nhắm đến nó.

Đĩnh Nghiêm cất cao giọng, hướng về khoảng không mà nói
"Các ngươi chờ ở đây, ta phải ra ngoài làm chút sự, không được đi theo ta!"
Vừa dứt lời, Đĩnh Nghiêm chạy đến chuồng ngựa, tùy tiện chọn một con tuấn mã, chưa kịp leo lên lưng ngựa đã nghe thấy từ sau lưng phát ra một giọng nói làm cho nó cảm thấy lạnh buốt cả sống lưng.
"Con ngựa này bề ngoài trông đẹp mắt nhưng thực chất chạy chỉ nhanh hơn con dê một chút. Ngài nên lấy con ở chuồng bên, không những chạy nhanh, bị lạc tự có thể tìm về nhà.
Đĩnh Nghiêm thật nhanh quay đầu nhìn về phía sau lưng, suýt chút nữa cả đầu cũng bị trật ra khỏi khớp cổ.
"Thái phó..."
"Thái tử hôm nay có hứng thú cưỡi ngựa dạo chơi sao? Thần có thể hay không bồi ngài thưởng ngoạn" Vân Chiêu hai tay chắp sau lưng, thong thả bước về phía Đĩnh Nghiêm.
"A...không...không phải" Đĩnh Nghiêm bị Thái phó bất ngờ nhìn thấy, không tự chủ được mà ấp a ấp úng, chẳng khác nào tiểu hài tử lén trộm ăn vụng đồ ăn lại bị trưởng bối phát hiện.
"Thái tử khẩn trương như vậy, là có chuyện gì sao?"
"Không. Không có gì."
"Thái tử, ta hỏi lại một lần cuối, đã xảy ra chuyện gì?"
--
"Thái tử, ta hỏi lại một lần cuối, đã xảy ra chuyện gì?"
Vân Chiêu nhìn tiểu thái tử đang đứng trước mặt mình. Đĩnh Nghiêm mặc dù đôi mắt không chớp nhìn thẳng vào Vân Chiêu, nhưng đôi tay nhỏ vẫn là vò vò, nghịch vạt áo.
"Thái phó, thật xin lỗi, là do Đĩnh Nghiêm ham chơi, quên mất công khóa ngài giao"
Vân Chiêu chờ qua một khắc cũng không nói thêm gì. Đĩnh Nghiêm trong lòng như có con thỏ nhỏ nhảy nhót lung tung.
"Vô tâm phi, danh vi thác, câu kế tiếp là gì?" Vân Chiêu chợt hỏi, Đĩnh Nghiêm không chút ngần ngại, lưu loát đáp.
"Hữu tâm phi, danh vi ác"
"Hai câu này, trước ngài lặp lại một trăm lần, sau chúng ta tiếp tục nói chuyện"
Đĩnh Nghiêm hai chân mày đều nhảy dựng lên, miệng há hốc ngơ ngác. Bị ánh mắt Vân Chiêu trừng một cái, nó không dám chậm trễ thêm giây nào, y theo lời Thái phó mà làm.
"Vô tâm phi danh vi thác. Hữu tâm phi danh vi ác"
(Vô ý phạm lỗi, chính là sai, cố ý phạm lỗi, là tạo ác)
"Vô tâm phi danh vi thác. Hữu tâm phi danh vi ác"
Đĩnh Nghiêm lặp lại hai câu kia đúng một trăm lần, một lần cũng không dám thiếu. Lần thứ một trăm vừa thốt ra, cổ họng đã khô ran.
"Ngài có gì muốn nói?" Vân Chiêu ung dung ngồi trên ghế, nhấp một ngụm trà nóng.
Đĩnh Nghiêm cố gắng giữ cho ánh mắt của mình nhìn thẳng vào Vân Chiêu. Trong lòng nửa phần muốn nói, nửa phần lại không muốn nói.
"Nếu ngài không muốn nói thì cứ lặp lại hai câu kia thêm một trăm lần đi"
Đĩnh Nghiêm ánh mắt thập phần không dám tin những gì mình nghe thấy, nhìn về Vân Chiêu mở miệng nói, "Thái phó, ta..."
"Thái tử cứ trước tiên lặp lại đi, sau đó nếu ngài muốn nói chuyện thì chúng ta sẽ nói chuyện"
"Vô tâm phi danh vi thác. Hữu tâm phi danh vi ác" Đĩnh Nghiêm đành phải ngoan ngoãn vâng lời, lặp lại hai câu kia.
...
"Vô tâm phi danh vi thác. Hữu tâm phi danh vi ác" 99
"Vô tâm phi danh vi thác. Hữu tâm phi danh vi ác" 100
Đĩnh Nghiêm khò khè bật ra mấy tiếng cuối cùng. Muốn đánh liều hỏi xin một ngụm nước, lại ném suy nghĩ trên ra phía sau đầu. Chỉ mong ải này sớm qua, nước giếng bây giờ đối với nó cũng ngon không kém trà.
"Ngài có gì muốn nói?"
Lần này Đĩnh Nghiêm không dám lần nữa bỏ qua cơ hội hiếm hoi này, cái gì cũng nói.
Đĩnh Nghiêm đêm qua công khóa đều đã sớm hoàn thành, theo thói quen đều để tại thư phòng, bản thân quay về phòng mình mà ngủ. Sáng hôm sau nó vừa mở cửa thư phòng, đã nhìn thấy tên tiểu tử nào kia, tay cầm bút lông vẽ vẽ viết viết gì đó trên giấy. Tiểu hài tử tuy không phải viết trên bài viết của Đĩnh Nghiêm, nhưng trẻ con không cẩn thận, vấy mực đầy lên trên giấy. Đĩnh Nghiêm lúc ấy vừa giận vừa tức, thật muốn phát mấy cái vào tay tên tiểu tử kia, lại không nỡ, càng không dám, đành đe dọa mách phụ thân nó. Kết quả đứa nhỏ vừa nghe thấy Đĩnh Nghiêm nhắc đến phụ thân đã to mồm khóc rống. Đĩnh Nghiêm sợ rằng thái giám cung nữ bên ngoài tưởng hắn ức hiếp gì tiểu tử này, đành nhẹ giọng hứa sẽ không mách nữa.
"Thái phó, là do Đĩnh Nghiêm không quản đồ vật cẩn thận. Ngài đừng trách phạt tiểu Lâm." Tiểu thái tử cảm thấy có đôi chút có lỗi với tiểu Lâm, đành chuyển sang phương án xin xỏ.
"Chuyện thần như thế nào quản giáo tiểu Lâm, ngài tốt nhất là không nên can thiệp vào. Chúng ta trước tiên giải quyết chuyện trước mắt. Ngài có biết nói dối là trọng tội?"
Đĩnh Nghiêm mọi ý nghĩ muốn bảo vệ tiểu Vân Lâm đều bị mấy lời trên đánh cho tiêu tan. Nó bất giác cọ cọ lòng bàn tay vào hai bên hông.
--
Đĩnh Nghiêm dưới ánh mắt nặng ngàn cân của Vân Chiêu, tay trái từ lúc nào đã siết chặt mảnh giấy kia. Càng chần chừ đứng ở đây, Vân Lâm sẽ càng gặp nguy hiểm. Đĩnh Nghiêm mở ra mảnh giấy trong lòng bàn tay, đưa cho Vân Chiêu.
Vân Chiêu liếc mắt đọc qua mấy chữ trên mẩu giấy, lại trừng mắt nhìn thiếu niên trước mặt.
"Thái tử ngài thật vâng lời a! Ai bảo làm gì liền làm thế! Ai bảo đi đâu liền đi đó!"
Đĩnh Nghiêm biết rõ đang bị mắng, hai gò má dần dần chuyển sang hồng, trông chẳng khác nào thiếu nữ đánh phấn.
"Thái phó, Đĩnh Nghiêm biết bản thân đã làm sai, nhưng việc quan trọng bây giờ là phải cứu đước Lâm nhi, chuyện còn lại, ngài như thế nào xử lí, ta đều nghe theo"
Vân Chiêu sải bước hai cái, liền đến gần Đĩnh Nghiêm mà đứng. Đĩnh Nghiêm ngày thường ung dung đĩnh đạc đi đến đâu ai ai cũng phải khom lưng cúi đầu, nay đứng cạnh Vân Chiêu nó nhận ra chính mình cao chưa đến cằm Thái phó, bản thân bỗng cảm thấy nhỏ bé vô cùng.
"Thái tử, lời này nói ra, không thể rút lại"
Đĩnh Nghiêm không quen có người đứng gần mình như vậy. Bình thường Thái phó khi dạy học cũng luôn có khoảng cách nhất định với nó. Khoảng cách gần như vậy, Đĩnh Nghiêm phải ngẩng đầu về phía sau mới có thể giữ vững ánh mắt nhìn Vân Chiêu. Ngăn cổ họng không được nuốt xuống ngụm nước bọt, Đĩnh Nghiêm giữ vững giọng nói gãy gọn rõ ràng.
"Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy!"
Vân Chiêu đầu gật gù, hai tay nắm vào nhau đặt ở phía trước người, nhìn xuống đứa nhỏ hắn một tay dạy dỗ từ bé.
"Người đến, mang ghế dài cùng roi mây đến thư phòng!"
Đĩnh Nghiêm nếu lúc trước hai má chỉ là ửng hồng thì giờ đây đã chuyển thành một sắc đỏ. Lớp mặt nạ bình tĩnh có chút cao ngạo nhanh chóng bị kéo xuống, để lộ ra khuôn mặt sững sờ vẫn còn thấp thoáng nét trẻ con của một thiếu niên.
"Thái...thái phó! Đĩnh Nghiêm tùy ý để mặc ngài trách phạt. Nhưng...nhưng không phải chúng ta nên đi cứu Lâm nhi trước sao?"
"Điện hạ sai người tìm đông tìm tây, duy lại không tìm đến phòng của Lâm nhi. Tiểu tử kia chính là đang ngủ ở trong phòng. Ngài không cần lo lắng"
Đĩnh Nghiêm hai mắt lại càng mở to, miệng mồm há hốc, nhìn qua hướng phòng Vân Lâm lại nhìn sang mảnh giấy trong tay Vân Chiêu. Toàn bộ lễ nghi trước đây học qua đều bị nó ném xuống sông. Ngay cả khi bị một bàn tay to lớn đặt lên lưng, Đĩnh Nghiêm một chút cũng không phản ứng. Bàn tay kia đẩy một cái, Đĩnh Nghiêm ngoan ngoãn nương theo lực đẩy nhấc chân bước đi.
"Vậy còn thư kia?" Lá thư quỷ quái kia lúc nãy giống như bóp nghẹn tim gan nó. Đến giờ nghĩ lại vẫn còn cảm thấy run run.
"Để sót mất một con chuột nhỏ. Điện hạ đừng lo, chuột con về lại hang cũng sẽ bị bắt bỏ chung với mấy con chuột cống khác."
"Ngài...tất cả đều biết"
"Phản tặc xuất hiện tại nơi này, từ lâu đã bị mật thám sớm phát hiện, mục đích của bọn chúng là muốn bắt thái tử, dùng ngài trao đổi điều kiện với hoàng cung, lại không thể vượt qua mấy chục tên ám vệ ngày đêm túc trực bên ngài, đành nghĩ cách dụ ngài tự sa vào lưới. Mấy ngày nay, thần cùng Đoàn tướng quân cùng nhau bàn bạc làm thế nào để tóm cả ổ bọn chúng, lại nghe mật thám báo cáo việc Vân Lâm bị bọn chúng bắt. Kế hoạch so với dự kiến bị đẩy nhanh một bước, nhưng mục đích chính cuối cùng đã đạt được."
Một người chậm rãi giảng, một người chăm chú lắng nghe, thoáng chốc cả hai đã tiến đến cửa thư phòng. Đến lúc này, Đĩnh Nghiêm mới giật mình choàng tỉnh, bước chân không hiểu vì sao đột ngột trở nên nặng trĩu. Đến lúc cửa thư phòng bị đẩy mở, Đĩnh Nghiêm thật sự muốn một bước khinh công bay trở về

1 2 3 »