Phiên ngoại

Tùy Chỉnh

Tiêu Hàn Vũ nhìn trước mặt vách núi dựng cao tựa như có thể chọc thủng cả bầu trời, xung quanh ngoại trừ rừng cây núi đá đều không có một bóng người. Hắn lại nhìn xuống bản đồ trong tay. Nếu căn cứ theo chỉ dẫn trên bản đồ phía trước thì không xa chính là nơi Phụ hoàng hắn đang cư ngụ. Nhưng trước mắt lại sừng sững chắn ngang vách núi, nhìn mãi vẫn không tìm ra lối đi nào có thể băng xuyên qua vách đá này.
"Làm sao vậy a?"
Ly Hoa từ trong xe ngựa hai mắt lim dim ló đầu ra ngoài, vừa dụi mắt vừa nhìn bản đồ trong tay Tiêu Hàn Vũ, lúc ngước nhìn thấy cảnh vật phía trước, nó nghi hoặc nhìn Tiêu Hàn Vũ.
"Hoàng Thượng không phải lạc đường rồi chứ?"
Tiêu Hàn Vũ tuy đã lâu không tự mình đánh xe ngựa, nhưng hắn tin bản thân cũng không vô dụng đến mức đọc sai bản đồ. Mà lại càng không thể bảo bản đồ sai, là vì người vẽ bản đồ này là Phụ hoàng nha!
"Nhị ca làm sao có thể lạc đường! Ngươi không làm được gì, chỉ có ngủ!"
"Ngủ cũng không cho! Ngươi hẹp hòi vậy!"
"Được rồi. Được rồi. Các ngươi cứ tiếp tục huyên náo, người lớn đều bị các ngươi làm hồ đồ" Đỗ bá buộc phải đứng ra can ngăn.
Ngay vào thời điểm Tiêu Hàn Vũ còn đang phân vân việc kế tiếp cần nên làm là gì, đột nhiên từ dưới mặt đất nổi lên một trận rung động mãnh liệt. Lớn nhỏ người ngựa đều bị dọa một phen kinh hoàng mà hoảng hốt nhìn quanh. Tiêu Hàn Vũ cùng với 'địa chấn' hai từ này quả thật không một chút thiện cảm.
Nhưng tâm trí hắn đều nhanh chóng không còn đặt tại rung động trên đất, khi mà trước mắt đồ sộ vách núi chậm rãi tách làm hai, ở giữa dần hiện ra một lối đi, vừa vặn cho cả xe ngựa đi qua.
"Ta nãy giờ không làm gì hết nha!"
Ly Hoa vội vàng biện hộ khi thấy ánh mắt Tiêu Như Hà nhìn nó đầy nghi hoặc.
Xe ngựa chậm rãi đi qua khe núi, người ngồi trên xe không khỏi cảnh giác nhìn quanh. Nhưng khi nhìn thấy phía trước dần hiện ra một cảnh sắc mỹ lệ hoang sơ ẩn ẩn vẻ thần bí, tất cả đều như bị thôi miên mà hoàn toàn đắm chìm trong chốn bồng lai tiên cảnh.
Đánh xe ngựa đi dọc theo một khe suối nhỏ từ thác nước trên cao ào ạt rơi xuống mỏm đá thô kệch. Từng mảng trắng xóa bọt nước lien tực được tạo thành, nhưng rất nhanh sau đó lại nhẹ nhàng tụ hội thành một dòng chảy tĩnh lặng mang theo lác đác một vài cánh hoa nhỏ. Mỗi khi nước chảy xuyên qua khe đá lại tạo ra một chuỗi âm thanh hài hòa như đoạn nhạc khúc thanh tẩy toàn bộ phiền não trong lòng.
Nhưng thứ làm Tiêu Hàn Vũ chú ý nhất, đó chính là một tiểu trạch đơn sơ an tĩnh nằm giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp này.
Hắn xuống ngựa, nhấc bước tiến đến gần tiểu trạch, còn chưa đến cửa đã nghe thấy từ bên trong cao vút trong trẻo giọng nói của trẻ con cất lên mang theo ý tứ giận dỗi.
"Cha! Ngài khi dễ A Đan! A Đan sẽ không cùng ngài chơi nữa!"
Tiêu Hàn Vũ vốn là đang cân nhắc nên như thế nào tiến vào, lại nhận ra giọng nói quen thuộc kia càng lúc càng tiến gần. Hắn đứng sững người, nhìn cánh cửa bị đẩy mở.
Bốn mắt cứ thế nhìn nhìn nhau, giây kế tiếp cổ hắn đều bị cánh tay của tiểu tử nào kia bóp nghẹn.
--
A Đan cảm thấy nó chính là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian này a!
Sau này ngày ngày đều sẽ được Phụ hoàng dạy họa nghệ, được bá bá nấu đồ ăn ngon, hiện tại còn được ca ca mang đến rất nhiều đồ vật chơi rất vui a!
"Phụ hoàng, nhi thần có mang đến cho người Tang Thầm Tửu" Chính là vì Thái y đã từng chuẩn đoán qua, Phụ hoàng trong người có chứng huyết hư, nên mới thường hay cảm thấy chóng mặt.
"Còn có Sơn Khảm Bảo Tượng này là nhi thần đã tìm đến vị kia nghệ nhân chạm khắc lại" Phụ hoàng từng nói thạch tượng này để ở bên cạnh sẽ giúp ngài thanh tịnh tâm trí. Trước đây người từng có một cái đặt tại Ngự thư phòng, đều bị tiểu tử kia đập nát.
"Còn đây là bức họa Bách Liên Viên mà người rất thích" Phụ hoàng từng nói, đây chính là bức họa đầu tiên mà người đã vẽ ra để làm lễ vật sinh thần cho Hoàng tổ mẫu.
"Còn vật này là..."
"Còn nữa..."
Tiêu Thanh tiếp nhận từng món đồ vật từ tay Tiêu Hàn Vũ, mắt đều không dời khỏi khuôn mặt đầy vẻ khẩn trương của nhi tử hắn. Mỗi một món đồ này đối với hắn đều rất quan trọng. Nhưng người trước mặt lại còn bội phần trọng yếu. Nhi tử hiện tại so với ký ức lúc trước đây có phần gầy gò hơn rất nhiều.
"Vũ nhi...có phải những ngày này ngươi đã phải rất vất vả?"
Tiêu Hàn Vũ bàn tay vẫn còn đang sờ soạng lấy ra một món đồ vật khác trong rương, nghe thấy vậy bỗng dưng động tác đều sững lại. Trong lòng bất chợt dâng trào thứ cảm xúc mà đã lâu rồi hắn không dám để mặc cho nó tung hoành.
Phụ hoàng, người không nói một lời từ biệt, cứ thế để lại ngắn ngủi vài dòng tín tại Vô Để Động, bảo nhi thần người sẽ không lại trở về, không cần phải tìm kiếm người. Người có biết, nhi thần lúc nghe tin người gặp chuyện đã như thế nào lo lắng sợ hãi, một hạt cơm một giọt nước cũng không tài nào nuốt trôi. Lúc biết tin người cùng đạo sĩ kia rời đi, nhi thần trong lòng cứ như được nhấc ra một tảng đá lớn. Nhưng cùng lúc ấy, ta chính là...chính là...
Ủy khuất! Tiêu Thanh có thể nhìn ra nhi tử của hắn chính là đang ủy khuất! Hắn biết rõ chính bản thân hắn thiên vị tiểu nhi tử, lại đem tất cả gánh nặng giang sơn đẩy hết trên người đại nhi tử, một mình chạy đến nơi sơn lâm thanh tĩnh này an hưởng cuộc sống bình an. Hắn muốn bù đắp cho tiểu nhi tử, nhưng lại thiếu đại nhi tử rất nhiều thứ lại không thể bù đắp.
A Đan cũng có thể cảm thấy không khí xung quanh trầm xuống rõ rệt, gương mặt của phụ thân cùng Nhị ca rõ ràng là đang mỗi người một cõi hư vô. Đành kéo kéo ống tay kia, cất giọng hướng đến Tiêu Hàn Vũ nãi nãi thanh âm dáng vẻ làm nũng.
"Ca, ca chỉ mang đồ vật cho Phụ hoàng thôi sao? Ca không nghĩ đến A Đan sao?"
Tiêu Hàn Vũ lúc bấy giờ mới như thoát khỏi cõi mộng, quay sang tiểu hài tử chu ra môi nhỏ ánh mắt hờn dỗi nhìn mình. Hắn trong mắt liền nổi lên tia ý cười, nhìn đứa nhỏ trìu mến vỗ vỗ đầu.
"Tất nhiên là có! Phần của A Đan tất nhiên được chuẩn bị rất tốt!"
A Đan hai mắt sáng rỡ nhìn theo tay của Tiêu Hàn Vũ lấy ra một cái hộp gỗ đen bóng dài khoảng ba tấc, mặt trên trạm khắc hoa văn vô cùng tinh xảo. Hài tử cất cao tiếng đa tạ liền phấn khởi mở ra hộp gỗ.
Lập tức nhăn mặt nhìn Tiêu Hàn Vũ đầy oán trách.
"Ca ca! Ngươi cũng khi dễ A Đan!"
Tiêu Thanh lấy ra đồ vật vô hại nằm trong hộp, cân nhắc một hồi, vỗ vỗ trên tay vài cái, gương mặt lộ ra thập phần hài lòng.
--
Tiêu Hàn Vũ ngây người mở to mắt nhìn Phụ hoàng của hắn vén ống tay áo thuần phục nhào nặn khối bột. A Đan ở bên như đang nuốt lấy từng lời chỉ dẫn mà răm rắp làm theo.
Tiêu Thanh đặt phần bánh cuối cùng sang một bên, toan định dùng tay lau đi vài giọt mồ hôi hai bên thái dương, nhưng tiểu nhi tử đã nhanh tay cầm khăn thấm thấm. Trên mặt hắn liền lập tức cười tươi như hoa nở đầu xuân, thuận tay vỗ vỗ đầu đứa nhỏ. Thật không uổng phí hắn vẫn luôn sủng ái đứa nhỏ này.
Liếc sang bên lại thấy một nhi tử khác của hắn không chớp mắt dõi theo, trong ánh nhìn không hề ẩn giấu một loại cảm giác ngưỡng mộ.
Bất ngờ bị ánh mắt Phụ hoàng nhìn trúng, Tiêu Hàn Vũ liền khẽ giật mình vội đem ánh mắt nhìn sang hướng khác. Sau liền lập tức mắng bản thân không tiền đồ, hắn không làm sai sự sao lại bày ra hành vi lấp ló như kẻ trộm thế này.
Không xong a! Tiểu A Đan lại cảm thấy không khí xung quanh lại trở nên trầm lắng thế này. Nó lại một lần nữa đánh tiếng.
"Cha, ngài từng dạy A Đan, nhất phân canh vân, nhất phân thu hoạch, Nhị ca không thể cứ thế đứng nhìn mà vẫn có bánh ăn a!"
Tiêu Thanh bàn tay lại bới tung đầu tóc của đứa nhỏ, gật gù nhìn Tiêu Hàn Vũ
"Tiểu đệ ngươi còn nhỏ đã hiểu chuyện như vậy, ngươi làm huynh trưởng cũng nên làm gương cho nó. Mau qua đây!"
Tiêu Hàn Vũ cũng không biết hắn là nên khóc hay nên cười. Từ nhỏ đến lớn lần nào Phụ hoàng đích thân dạy hắn thứ gì, hắn nhẹ sẽ ăn mắng, nặng tất ăn đòn. Nhưng lúc nãy nhìn Phụ hoàng cùng đệ đệ thân thiết quấn lấy nhau như vậy, hắn ôm trong lòng một tia hy vọng ấu trĩ mà bước qua.
Nhưng Phụ hoàng chỉ giáo hắn, so với trước đây cũng chẳng thay đổi gì.
"Đường đường là người học võ, không thể thêm một chút sức lực sao?"
"Ngươi là đang nhào bột, hay là đang cùng bột sinh khí?"
"Nhìn nhìn gì? Còn không tiếp tục nhào!"
"Đủ rồi! Đủ rồi! Lại tiếp tục sẽ làm hỏng!"
Tiêu Hàn Vũ: >...<
Bên kia tiểu tử kia nhìn thấy hắn bị quay vòng vòng nơi xó bếp, cười đến khóe miệng cũng gần chạm đến mang tai, dáng vẻ sung sướng khi thấy người gặp họa. Tiểu tử thối quả thật là muốn trả thù việc hắn mang trúc thước tặng nó đây mà!
Hắn trong lòng chỉ có thể than thầm
Phụ hoàng a! Thước đều là do ngài viết thư bảo ta mang đến. Ngài thế nào hiện tại lại giúp tiểu đệ lăn lộn ta a!
Bất quá, đợi đến lúc hắn cũng như lò bếp thở phì phò ra khói, trên tóc được một bàn tay ân cần phủi phủi lớp bột trắng tinh bám lấy, lòng cảm thấy việc này cũng thật là đáng!
--
"A Đan vẫn còn đang giận sao?"
Tiểu tử này thật có lá gan cả ngày trời đều xem hắn như cục đá ngáng giữa lối đi. Ta gặp ngươi tất nhiên sẽ nhìn một cái, sau đó thấy ngươi cản đường cản lối thì cũng chỉ tránh đi. Tiêu Hàn Vũ vì đại cuộc phía trước đành chủ động tìm tiểu hài tử hống hống.
"Tiểu đệ không dám..."
Miệng nói không dám, mặt lại phụng thành hai cái bánh bao, rõ ràng vẫn còn dỗi. Bất quá bộ dạng này chỉ khiến hắn buồn cười, nửa điểm tức giận đều không tìm ra. Hắn vò vò đầu đứa nhỏ cười cười.
"Còn dỗi như vậy, sẽ không muốn lễ vật từ ca ca có phải không?"
Nghe thấy hai từ 'lễ vật', tiểu hài trong mắt liền lóe sáng nghiêng đầu nhìn Tiêu Hàn Vũ, nhưng rồi hình ảnh món lễ vật ban nãy chợt hiện lên trước mắt, nó ngờ vực nhìn hắn.
"Nhị ca, lễ vật của ca, A Đan nhận không nổi"
"Vậy để ca ca mang nó đem tặng người khác vậy."
Một...
Hai...
Ba...
"Ca! Ca ca là nhất!"
"Ây da...đi đường cả buổi trời, cả người đều nhức mỏi..."
"Ca, ca có cần cao dán? A Đan xuống núi tìm!"
Tiểu tử này sao lại càng ngày càng ngốc như vậy? Đành lôi đứa nhỏ ra phía sau.
"Qua đây, đấm bóp cho ca ca ngươi. Làm tốt thì lễ vật kia ngày mai sẽ giao cho ngươi"

Nói xong liền ưỡn ngực thẳng lưng, nhắm hai mắt ra vẻ chuẩn bị hưởng thụ. Hài tử nhìn tấm lưng rộng lớn cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, bắt đầu như thế nào, đôi tay nhỏ huơ qua huơ lại một hồi cũng dừng lại trên vai xoa xoa bóp bóp.
"Thiên giới có phải bỏ đói ngươi? Một chút sức lực đều không có"
Tiểu hài tử bĩu môi, nhưng vẫn dồn thêm vài phần lực đạo trên tay, trong đầu liền niệm chú: Lễ vật. Lễ vật. Lễ vật.
Tiêu Thanh khi bước vào nhìn thấy hai nhi tử của hắn cùng bày ra cảnh tượng huynh hữu đệ cung như vậy cũng tìm một chỗ thong thả ngồi xuống.
"A Đan cũng chưa bao giờ đấm bóp cha như vậy nha! Cha làm bánh cho các ngươi hai cánh tay cũng đã sắp đứt lìa rồi!"
--
Bánh Trung Thu tròn tròn ngọt ngọt không khác gì tâm trạng hạnh phúc của mọi người trong một ngày đoàn viên. Trên bàn đá bày dọn một vòng rượu ngon trà thơm. Thanh thanh cay cay cùng hòa quyện với cái ngọt từ bánh lan tỏa trong miệng, thật khiến tâm trạng con người không thể không dâng lên cảm giác phấn chấn.
Cao cao mặt trăng hôm nay lại phá lệ dịu dàng, huyền ảo luồng ánh sáng soi chiếu đến từng khuôn mặt giống như mang theo lời chúc phúc tốt đẹp nhất của nó. Ngay cả mấy chiếc đèn lồng đỏ treo cao như cũng chỉ là những đốm sáng nho nhỏ giữa không gian tràn ngập ánh sáng mê người từ mặt trăng.
Tiêu Hàn Vũ nhìn một bên người lớn huyên thuyên trò chuyện, một bên bọn trẻ huyên náo tranh giành phần bánh, bản thân hắn có cảm giác như đây là khoảng thời gian hiếm hoi mà hắn có thể chân chính thống khoái tận hưởng từng thời khắc lười nhác trôi qua.
Ngước nhìn lên khoảng không lập tức sẽ bị mặt trăng vừa tròn vừa to thu hút. Trung Thu Tiêu Hàn Vũ đã trải qua không ít, ngay cả lúc ở trong quân doanh cũng sẽ cùng trên dưới tướng sĩ ngắm nhìn trăng sáng. Lúc đó Tiêu Hàn Vũ đã từng suy nghĩ rằng, chỉ cần hắn, Phụ hoàng, Mẫu hậu, Tam đệ, Tứ đệ, tiểu muội đồng thời ngước nhìn mặt trăng, cũng sẽ giống như tất cả đều đang ở cùng một nơi đón Tết Trung Thu.
Một hành động nho nhỏ của tiểu hài tử ngồi bên cạnh không thể không khiến hắn nhìn sang.
"A Đan, đây là rượu của ca, ngươi có phải nhầm lẫn?"
Tiểu hài tử khuôn mặt nhỏ liền cười hề hề, ánh mắt lung linh nhìn hắn khẩn cầu.
"Ca, có thể cho A Đan nếm thử một chút?"
"Không được. Tiểu hài tử không được uống rượu. Ngươi muốn uống thì đợi đến khi cao đến bằng ca!"
"Nói như vậy A Đan vĩnh viễn đều không thể uống!"
"Ý của ta chính là như vậy!"
Nói rồi liền cầm lên rượu chậm rãi nhấm nháp, không quên nhìn đứa nhỏ đang hờn giận cười cười.
Tiêu Thanh không ngần ngại ném cho đại nhi tử một cái liếc mắt.
"Không phải chính ngươi năm đó 14 tuổi cùng ta thường phục xuất cung, lén trộm sau lưng ta uống đến không còn phân biệt cửa sổ cùng cửa ra vào sao? Lúc bị phát hiện..."
"Phụ hoàng!!!"
Tiêu Hàn Vũ nhận thấy có ba cặp lỗ tai đang dỏng lên lắng nghe, từ hai bên má đến lỗ tai đều chuyển thành một sắc ửng đỏ. Trong lòng không khỏi oán trách. Ta trêu chọc nhi tử bảo bối của ngài một chút, ngài liền đem chuyện xấu của ta kể trước mặt một đám đệ muội sao?
"Lúc bị phát hiện thì thế nào?"
"Ly Hoa! Cho ngươi quả lê!" Cho ngươi quả lê, ngươi làm ơn chuyên tâm ăn uống! Đừng lại tiếp tục truy cứu!
Tiêu Thanh cũng không nỡ làm đại nhi tử tiếp tục khó xử, kéo kéo qua tiểu nhi tử ánh mắt liền lấp đầy sủng nịch.
"Không phải nói bánh của cha làm ăn rất ngon sao? Cho ngươi thêm một con tiểu trư."
--
A Đan nhìn nhìn món lễ vật mà Tiêu Hàn Vũ đã hứa, trong mắt không che giấu thất vọng
"Sao vậy? Sách vở thánh hiền cảm thấy không vui? Ca hôm nay dạy ngươi niệm thư không thích?"
"Không phải a..."
Miệng nói không, trong lòng chính là đang gào thét 'Không vui!' 'Không thích!'
Thật sự mà nói, nó không ngại phải ngồi đọc sách viết chữ. Nhưng ca ca khi dạy nó học lúc nào cũng phá lệ nghiêm khắc. So với mấy vị sư phó lúc trước dạy nó học ở Hoàng cung, ca ca đều sẽ không nhượng bộ nó chút nào.
"Vậy chúng ta bắt đầu. Lúc trước ngươi đã đọc qua Tam tự kinh, hôm nay chúng ta trước sẽ ôn lại. A Đan còn nhớ những gì đọc lại"
Thế là gian phòng vang vang ê a mấy tiếng "Nhân chi sơ, tính bản thiện..."
Tiêu Hàn Vũ gật gù hài lòng. Tiểu hài tử không phải ngốc tử, một lần học qua liền sẽ nhớ đến bây giờ. Nhìn đứa nhỏ ngẩng đầu hai mắt long lanh mong chờ hướng về phía hắn, lại nhớ Phụ hoàng lúc nào cũng 'Hiên nhi là ngoan nhất' 'Hiên nhi là giỏi nhất', tiểu tử này không phải là nghiện được khen rồi chứ? Tiêu Hàn Vũ chỉ là mặc kệ, duy trì bộ dáng nghiêm sư nhưng giọng điệu đầy ý tứ trêu đùa tiểu hài.
"Ừm. Không sai một chữ. Đỡ mất công ca đi lấy trúc thước."
Hắn phải dùng đến tất cả mười phần công phu để gượng ép bản thân không được cười khi nhìn thấy đứa nhỏ có chút hờn dỗi mà cúi đầu nhìn bàn.
--
Tiêu Thanh cùng Đỗ bá, trong tay đầy ắp các loại nấm to nhỏ, mặt tươi cười hào hứng trò chuyện, kể ra tật xấu lúc nhỏ của bọn hài tử cho nhau nghe, chẳng màng đến đối tượng bị nhắc đến đã là thần tiên hay Hoàng đế, trong mắt người lớn tất cả cũng chỉ là một đám hài tử nuôi mãi chẳng lớn.
Chính là khi vừa đến cửa, đám hài tử bảo bối đều đang ầm ĩ bên trong. Nói chính xác là một đứa khóc nháo, một đứa quát tháo.
"Viết lại! Còn dám một lần nữa đem thứ giun đất lai sâu đo này đến cho ta xem, ta lập tức đánh lòng bàn tay ngươi!"
"Ca thất hứa! Lúc nãy không phải đã nói viết xong lần này sẽ cho A Đan ra ngoài chơi sao?"
"Ta bảo ngươi nếu lần này chữ viết ra làm ta cảm thấy vừa ý thì sẽ thả ngươi ra khỏi đây. Nghiêm túc viết lại!"
"Nhưng cha nhất định sẽ..."
"Hôm nay là ca dạy ngươi, không phải Phụ hoàng. Cầm bút lên!"
"...Ưm..."
"Không muốn cầm bút thì cầm thước mang đến đây!"
Tiêu Thanh ở bên ngoài nghe cũng đã đủ. Mà hắn nghe thấy chính là tiểu nhi tử bị ủy khuất vô phương phản kháng, mà đại nhi tử thì giọng điệu chẳng khác gì đại ác ma đang lạm dụng uy quyền ức hiếp trẻ nhỏ!
"Ca! Đừng nha!"
Tiêu Thanh không để chậm trễ một giây, trực tiếp đẩy cửa bước vào, đúng lúc để nhìn thấy tiểu bảo bối nhỏ xíu thân mình bị ấn nằm sấp trên bàn, còn tên đại ma đầu kia thì đang giơ bàn tay giữa không trung đầy đe dọa.
Tiêu Hàn Vũ nhìn thấy người bước vào là Tiêu Thanh liền lập tức buông ra tiểu đệ của hắn, bản thân quy củ hành lễ, khóe mắt nhìn thấy bóng ảnh của tiểu đệ hai chân như không buồn chạm đất phóng đến bên người có thể bảo vệ được nó.
Tiêu Thanh nhìn tiểu nhi tử của hắn trông thấy hắn liền giống như thấy thần tiên sống mà chạy đến xin che chở, không thể không mềm lòng, lại nhìn qua Tiêu Hàn Vũ trách cứ.
"Giao cho ngươi dạy dỗ tiểu đệ, nó làm gì mà để ngươi phải động thủ như vậy?"
Tiêu Hàn Vũ cho dù trong lòng tràn ngập ủy khuất cũng không thể như tiểu hài tử thổ lộ ra bên ngoài, muốn vì bản thân biện giải nhưng ngẫm lại làm như vậy cũng có khác gì trẻ nhỏ cùng người lớn mách chuyện, chỉ cúi đầu dáng vẻ chờ nghe giáo huấn.
A Đan cũng không phải là ba tuổi hài đồng mà không hiểu chuyện. Nó có thể nhìn thấy Nhị ca hôm nay đối với nó đã là giới hạn cực nhẫn. Nhị ca đường đường là nhất quốc chi quân lai đích thân cùng nó giảng giải từng chữ trong kinh thư. Nó lại trong đầu chỉ có bên ngoài trò vui, thả hồn theo phụ thân đi hái nấm! Đến lần thứ ba bị hỏi lại mà miệng vẫn ấm ớ ngập ngừng, nhị ca mới phạt nó chép lại toàn bộ kinh thư vừa đọc.
Không muốn nhìn thấy cha cùng Nhị ca vì mình lại căng thẳng, A Đan thành thật đem tất cả chuyện ồn ào sáng nay mạch lạc kể lại.
Cứ nghĩ rằng phụ thân biết chuyện nó nhất định sẽ ăn mắng, không chừng còn có nguy cơ ăn đòn, lại chẳng ngờ phụ thân không hề phát hỏa, lại còn xoa xoa đầu nó ôn nhu cười
"Nam tử hán đại trượng phu dám làm phải có gan dám nhận. Xem ngươi như vậy thành thật, cha lần này bỏ qua. Sau này không được làm khó dễ Nhị ca ngươi như vậy. Có biết không?"
Hài tử vẫn không tin vào tai mình, liên tục gật gật đầu. Lúc bị đuổi ra ngoài chơi, nó không cần đợi nói đến lần thứ hai, một mạch phóng đi ra ngoài.
"Phụ hoàng biết ngươi là vì muốn tốt cho A Đan nên mới lao tâm dạy nó học. Nhưng Vũ nhi, A Đan sau này sẽ không trở về Hoàng cung, cũng sẽ không cần đến vương vị. Ngươi không cần như vậy khắt khe với nó. Chậm rãi mà giáo."
Tiêu Hàn Vũ rất ư là minh bạch ý tứ 'chậm rãi giáo' của Phụ hoàng. Chính là trên bàn học sẽ bày ra vài loại bánh ngọt, tiểu hài tử nếu nhạt miệng có thể nghỉ tay nhâm nhi. Niệm thư nếu cảm thấy mệt mỏi có thể ngưng một chút chạy ra ngoài hít thở khí trời. Công khóa cũng không nên giao quá nhiều để đứa nhỏ còn có thời gian làm những gì nó thích. Đây chính là quy định của Phụ hoàng đối với sư phó của A Đan!
Chẳng trách tiểu đệ hôm nay nhìn ra cửa sổ còn nhiều hơn nhìn vào sách, đều là do nó đã quen với phương pháp 'chậm rãi giáo' của Phụ hoàng.
Chẳng bù với lúc trước hắn gần như là ôm lấy kinh thư cùng ăn cùng ngủ.
Trên trán đột nhiên bị lòng bàn tay âm ấm sờ sờ. Tiêu Hàn Vũ lại bị cắt ngang luồng suy tư.
"Vũ Nhi, thân thể không tốt sao?"
Hắn theo bản năng định qua loa trả lời, cánh tay đã bị lôi kéo hướng vào phòng.
"Phụ hoàng, nhi thần không có chuyện gì..."
Tiêu Thanh chỉ đơn giản là xách theo nhi tử ném lên giường. Tiêu Hàn Vũ vừa có động tác muốn ngồi lên đã bị một cái trừng mắt buộc hắn phải ngoan ngoãn nằm.
"Ngươi còn dám cùng Phụ hoàng ngươi tỏ vẻ cứng cỏi. Thời gian qua ngươi như thế nào tùy hứng sinh hoạt, Ly Hoa đã cùng ta nói"
Quả thật tiểu nha đầu này sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy!
"Đã bao nhiêu lần cũng vì việc này phạt qua ngươi? Một chút tiến bộ đều không có, xem ra là phạt nhẹ!"
Tiêu Hàn Vũ hoảng sợ lập tức bổ nhào xuống giường quỳ thẳng, còn chưa kịp mở lời thỉnh tội nhận phạt, đã bị một tiếng quát rung chuyển trời đất đem hắn sững người.
"Lên giường nằm!"
Tiêu Hàn Vũ đột nhiên cảm thấy, từ tư thế quỳ dưới đất nhảy lên giường nằm ngoan, trên đời này sẽ không có người thứ hai nhanh bằng hắn.
"Từ đứa nhỏ đến đứa lớn, chẳng có đứa nào khiến ta bớt lo..."
"Dạy tiểu đệ ngươi kinh thư, kinh thư ngươi đọc qua đều ném xuống ao cá..."
"Đừng khiến ta mỗi tần đều phải cầm roi mây đến tìm ngươi..."
Người nằm trên giường không dám động đậy, càng không dám hé răng, chỉ có thể đảo mắt liếc nhìn Phụ hoàng hắn vội vàng đi từ trong ra ngoài, trong miệng không ngừng trách cứ. Mãi đến khi từ ngoài bếp lan tỏa hương thơm tân mễ tiến vào nơi hắn nằm, Tiêu Hàn Vũ mới bật dậy, vội vàng bước ra nơi bếp lò.
Quả thật Phụ hoàng hắn đang cong lưng thổi lửa quạt quạt một nồi cháo nóng. Đến khi cháo ở độ vừa ý, hắn lại lần mò lấy ra gương sen, cẩn thận tách ra

1 2 3 »