Chap 7:Tuyết Nhàn còn sống???

Tùy Chỉnh

(Sáng hôm sau)
"Tao cho 2 tụi bây 10 phút trước khi tao nổi điên":Sở Ly đứng dưới nhà hét lên trên tầng 2 và 3
(10 phút sau)
Hai con người kia đi xuống nhà ko còn là 1 hình ảnh quê mùa nữa mà là sắc đẹp trời cho
Vừa xuống dưới nhà đã thấy hai con người nữa đang ngồi ở sofa thảnh thơi ngồi uống trà 1 cách quý's tộc
"Sao thay đổi rồi,ko làm xấu nữa à???":Sở Ly
Mệt vl...giờ để lộ mặt thật mà cũng có ai bt mình làm gì,bang nào mấy câu hỏi đó sẽ ko có lời giải đâu mỗi lần trang điểm vậy còn mệt hơn trang điểm kiểu bình thường nữa":Lộ Khiết
Tao đồng tình với mày":Kha Nguyệt
"Giờ vô ăn thui":Kha Nguyệt
"Ủa mà mày sao ko vô ăn đi???":Lộ Khiết hỏi Sở Ly và Tâm Đan
"Ăn từ kiếp trước rồi":Sở Ly
(10 phút sau)
Các cô đi tới trường trước lời bàn tán sôi nổi của tất cả các hs
"Gì đây học sinh mới à???...đẹp thế":học sinh nam
"Chắc cũng đắp lên mặt cả tấn phấn mới đc như vậy":học sinh nữ
Các cô éo care đi 1 mạch vào lớp 12A1
Cảnh tượng trước mặt là 1 cảnh tượng rất hỗn loạn,sách vỡ thì bay tứa tung,sàn lớp thì đi đâu cũng thấy rác
Hỗn chiến đột nhiên dừng lại khi các cô bước vào lớp
Tất cả mọi người quay mặt lại nhìn về phía các cô
"Thiên thần xuống trần gian à":tất cả học sinh nam trong lớp
"Ồn ào quá đi":Khải Trạch đang ngủ thì ngước mặt lên
"Ơ.....":đơ-ing
Sở Ly,Kha Nguyệt,Lộ Khiết,Tâm Đan bước về chỗ
"Cô là ai mà ngồi ở đây???":Các anh đồng thanh p1
"Các Anh ko nhớ chúng tôi là ai thật đấy à???":Sở Ly
"Tôi có quen cô sao???":các anh đồng thanh p2
"Ko nhận ra cũng đúng....để giới thiệu tôi là Sở Ly...còn phần tụi bây tự giới thiệu nha":Sở Ly
"Con quỷ yêu nghiệt":2 cô
(Vy:bỏ qua phần giới thiệu của các cô nha..mệt
(Các anh nghe cô nói xong thì ko tin vào mắt mình đôi đồng tử mở ra hết cỡ,như đang ngạc nhiên tột độ)
"Thật???":Khải Trạch vẫn còn hơi sốc
"Chứ ko lẽ chúng tôi nói dối các anh làm gì":Sở Ly
-----RENG RENG RENG-----
(Vô học)
"Các em à chúng ta có học sinh mới":cô Cẩn Mai
"Em vào đi":cô Cẩn Mai nhìn ra phía cửa
"Xin chào các anh chị...em là Lâm Tuyết Nhàn...em đc đặt cách nhảy lên lớp của các anh chị...hiện tại em đang sống với bạn của ba mẹ ...mong các anh chị sẽ giúp đỡ em":Lâm Tuyết Nhàn giới thiệu xong thì cười tươi khiến những đứa con trai ở dưới đổ gục(-các anh)
"Aaaaaaaaa đau tim quá bọn bây ơi":1 thằng con trai ở dưới
"Ko đẹp bằng 4 thiên thần lúc sáng":1 thằng nữa lên tiếng
(3 nghe thấy tên đó thì ai cũng ngước lên bục với 1 gương mặt đầy ngạc nhiên.Riêng Sở Ly nghe tên đó xong thì cũng ngước lên bục nhưng tốc độ chậm hơn hẳn 3 cô
"Lâm Tuyết... Nhàn...":Sở Ly đứng phắt dậy đi từng bước lên bục tới bây giờ cô đã nhớ ra đc mọi chuyện sau khi nhìn thấy em gái của mình
"Chị là ai":Lâm Tuyết Nhàn ngơ người ra nhìn Sở Ly
"Em ko nhận ra chị sao chị là Lâm Sở Ly đây":tới bây giờ nước mắt của Sở Ly bắt đầu rơi xuống...đây cũng là lần thứ hai cô rới nước mắt vì 1 người...lần thứ nhất là tại đám tang của Lâm Tuyết Nhàn
"Lâm Sở Ly???":Lâm Tuyết Nhàn nhớ lại lúc cô mới đc cứu và mất trí nhớ có 1 người tự xưng là bạn của ba mẹ cô đã từng nói
(Trong trí nhớ của Tuyết Nhàn)
Người lạ mặt:"con hãy nhớ kỹ nhất định phải giết đc người tên Lâm Sở Ly"
"Tại sao":Tuyết Nhàn
Người lạ mặt:"vì người đó đã giết chết ba mẹ con...ko thể để cho người đó sống trên cỏi đời này"
(Quay trở về thực tại)
Lâm Tuyết Nhàn bước đến chỗ Sở Ly...Sở Ly tưởng rằng sắp lại đc chơi với Tuyết Nhàn,sẽ quay lại như năm xưa,sẽ lại đc nghe từ chị trong lời nói của Tuyết Nhàn...nhưng ko những hành động sau đã dập tắt niềm hy vọng đó, Lâm Tuyết Nhàn đi đến chỗ Sở Ly thì liền móc súng ra bắn vào bụng của Sở Ly,khi mọi người chứng kiến đc cảnh đó thì bàng hoàng xen lẫn với nó là hoảng hốt
"Tuyết... Nhàn...tại...sao":Sở Ly khó khăn để nói chuyện
"Vì mày đã giết chết ba mẹ tao...tội mày ko thể tha":Tuyết Nhàn lạnh lùng nhấc súng lên định bắn vào đầu cô
"Ha...chị tưởng....rằng... gặp...đc ...em ...mọi chuyện sẽ....trở...về...như cũ...nhưng xem ra chị...đã lầm...mấy năm nay chị....luôn mong ước sẽ gặp đc em...1 lần nữa nhưng...khi gặp đc em rồi lại...bị em xem như kẻ thù...Tuyết Nhàn à em có nhớ...những gì... hai chị em đã từng vui vẻ với nhau ko":Sở Ly từ từ gục xuống
Tuyết nhàn nghe vậy thì những kí ức vui vẻ của hai chị em ùa về
(Trong kí ức đó)
"Chị ơi thế giới ngầm có thật ko chị???":Tuyết Nhàn
"Ko bt tùy theo cách nghĩ của em thôi":1 người lạ mặt trong kí ức của Tuyết Nhàn người đó đã bị mờ nên Tuyết Nhàn ko nhớ rõ

"Chị ơi thiên thần có tồn tại ko???":Tuyết Nhàn
"Có nếu nó xuất hiện trong tâm trí của em,nó sẽ luôn dẫn đường em khi em đang đi vào con đường sai trái":lại là người đó
Khi nhớ lại những thứ đó đột nhiên đầu Tuyết Nhàn nhức dữ dội như có ai đang muốn chẽ đầu Tuyết Nhàn qua hai bên
Trong khi đang chóng chội lại với nó Tuyết Nhàn lỡ bóp còi khiến viên đạn bị bắn ra nhưng may mắn thay Tâm Đan đã kịp bắn 1 viên nữa,hai viên đạn tông vào nhau và rớt xuống đất
Sau đó thì các cô chở Sở Ly đi bệnh viên)
(Trong bệnh viện)
(Bác đưa Sở Ly vào trong phòng cấp cứu)
"Mày nghĩ nó có chết nổi ko???":Kha Nguyệt
"Nó mà chết sớm đc như vậy tao cũng mừng":Lộ Khiết
2 tiếng sau
"Cô Sở Ly ko sao":Bác sĩ đi ra ngoài đồng thời ra lệnh cho các cô y tá
"Đưa cô Sở Ly vào phòng hồi sức":bác sĩ nói xong thì cũng đi chỗ khác
1 lát sau
(Các bước phòng hồi sức trước mắt các 1 người con gái đang nằm đó lấy điện thoại ra chơi 1 cách tỉnh như chưa chuyện xảy ra
"Công nhận mày hồi phục nhanh hơn người bình thường":Lộ Khiết
"Tao mà":Sở Ly
"À mà tao chưa trách tụi bây tội là đã bt tao ghét mùi bệnh viện rồi mà cứ chở tao vô đây là sao":Sở Ly giở giọng trách móc
"Nhưng rốt cuộc thì Tuyết Nhàn bị gì vậy chứ":Kha Nguyệt
"Mất trí nhớ":Sở Ly điềm đạm nói
"Hả tại sao mày dám chắc":Kha Nguyệt
"Chỉ là kiến thức cơ bản":Sở Ly
(Kha Nguyệt,Tâm Đan,Lộ Khiết nói chuyện với Sở Ly xong thì đưa về nhà chữa trị ko thích mùi bệnh viện
Các về đến nhà
Ăn
Vệ sinh nhân
Ngủ
(12 giờ đêm)
Lộ Khiết,Kha Nguyệt,Tâm Đan ko hẹn gặp hành lang tầng 2
"Xuống đây làm chi???":Tâm Đan
"Đói":2 người còn lại đồng thanh
Các đi xuống nhà thì nghe thấy tiếng lục đục lục đục quá tối nên các ko nhìn thấy mặt
Lộ Khiết ngay thơ đi lại chỗ công tắc bật đèn lên...Tâm Đan với Kha Nguyệt chặn lại ko kịp
"Ai đấy???":Lộ Khiết
Vừa nghe thấy tiếng của thì tên trộm kia cũng quay mặt lại and đơ
"Làm gì mà vội mà vàng thế cô gái???,tao nói đúng ko Ngọc Trân ":Sở Ly từ đâu đi xuống lầu
"Làm sao mày chắc chắn đc tao là ai":người đang che kín mặt
"Tao bt đc là vì bước đi của mày":Sở Ly
Sở Ly là 1 người rất tinh ý trong cách quan sát,hơn nữa cô còn có giác quan thứ sáu đã vậy nó còn rất nhạy nữa
"
Nếu tao đoán ko lầm mày đang tìm 1 viên ngọc trong nhà tao đúng ko":Sở Ly nhếch mép
"Đúng...giờ thì giao ra đây":Ngọc Trân
"Xin lỗi nhưng tao ko có hứng thú với viên ngọc này":nói rồi Sở Ly quăng 1 viên ngọc cho Ngọc Trân ả chụp lại đc và nhảy ra khỏi cửa tẩu thoát
"Sao mày giao cho nó cái đó???":Kha Nguyệt
"Mày nghĩ tao sẽ giao nó ra 1 cách dễ dàng như vậy sao???":Sở Ly
(Sở Ly đi vào thư viện 3 cũng đi theo sau, trong phòng đọc sách 1 cái gương,Sở Ly đứng trước ,đột nhiên 1 tầng hầm dưới đất dần dần hiện ra,các đi xuống dưới tầng hầm đó 1 cái rương bằng thủy tinh rất đẹp màu tím,đen,đỏ,trắng các màu củatượng trưng cho mỗi người các
Màu đỏ:Sở Ly
Màu đen:Tâm Đan
Màu tím:Kha Nguyệt
Màu trắng:Lộ Khiết
"Nhưng tại sao mình phải bảo vệ viên ngọc này chứ???":Lộ Khiết
"Mày ko bt à???":Kha Nguyệt
"Ủa lạ lùng nhỉ,có đứa nào nói cho tao đâu mà bt với chả ko bt":Lộ Khiết
"Từ xa xưa các bang đã có trong tay 1 viên ngọc có màu tượng trưng cho từng người quan trong nhất của bang...nếu lấy đc đủ 30 viên thì sẽ làm chủ cả thế giới,còn bang bị cướp viên ngọc của mình thì đồng nghĩa nó sẽ ko đc tồn tại":Sở Ly vừa mân mê cái rương đó vừa nói
"Đây là cách quyết định ai là chủ thế giới của những người đầu tiên thành lập các bang":Kha Nguyệt
"Quy luật này đã xém bị phá bỏ vào năm 1998 vì có những bang ko đồng ý với quyết định này":Tâm Đan
"Ủa sao ai cũng bt vậy???":Lộ Khiết
"Vì mày ngu lịch sử thôi":Kha Nguyệt
"Con điên tao học lịch sử 10 mấy năm rồi có ai rảnh mà đi đề cập mấy vấn đề này":Lộ Khiết
"Cuốn sách đó tụi tao tìm thấy trong cái thư viện này nè":Kha Nguyệt
(Chỗ các anh)
Khải trạch nhận đc 1 cuộc điện thoại
"Alo":Khải Trạch
"Thằng điên đi ra sân bay rước tao,hồi sáng gọi điện kêu mày 12h 30 tối nhớ rước tao mà giờ 12h50 rồi mày đang ở đâu hả":người lạ mặt
"À tao quên":Khải Trạch
(Khải Trạch với lấy cái áo khoát định đi ra ngoài
"12h mấy rồi mày định đi đâu nữa vậy???":Trạch Dương
"Đi rước người yêu":Khải Trạch
Hả mày có người yêu hồi nào vậy":3 anh
"Bí mật":Khải Trạch đi lấy xe
"Chắc phải đẹp lắm mới lắm mới cưa đổ đc Khải Trạch":Tuấn Hào
(Nói rồi 3 anh cũng đi theo luôn
Sân bay hàn quốc
"Nè tao ở đây":Người lạ mặt
"Là Hào Kiệt à...ủa mà người yêu mày đâu":Minh Viễn dòm ngó xung quanh
Người yêu tao nè":Khải Trạch chỉ vào Hào Kiệt
"Cái ĐM làm tụi tao mừng hụt":3 anh
"Ở bên mĩ kiếm đc người yêu chưa mày???":Tuấn Hào
"Hơi đâu mà lo mấy chuyện đó qua bên chỉ có học với đi làm thôi...tao ko có hứng thú với con gái":Hào Kiệt
"Vậy mày hứng thú với con trai à??":Minh Viễn
"Tao ko phải xác nam hồn nữ ok":Hào Kiệt
"Thôi...về":Khải Trạch
(THE END)
Chắc truyện tui làm dỡ lắm nhỉ
Chắc phải bỏ làm phim quá
Tại thấy người coi càng ngày càng giảm
số lần bình chọn nhiều nhất cũng chỉ mức 3 trở xuống
Verry buồn