Chương 65: Trịnh Liệt sang Anh quốc

Tùy Chỉnh

(Na: tiêu chí cho một chương của ta có số chữ tối thiểu là một nghìn chữ, đó là số chữ ít nhất cho một chương. Vậy nên đừng ai than ít nữa, mấy chương gần đây đều trên 1k chữ lận đấy. Tối đa mỗi ngày một chương, chỉ là không đủ vote với cmt thì có thể mấy ngày một chương cũng nên. Đừng hối ta ra nhiều chương/ngày, ta còn phải đi làm. Đi làm để kiếm tiền, Viết truyện không kiếm được tiền đâu. hức *cắn áo*)




*************************************
Paul Khải Ân trầm thấp cười một tiếng, sau đó khóa hai tay Lâm Vĩnh Túc lên trên đầu.
Lâm Vĩnh Túc hoảng hốt vùng vẫy kêu gào: "Anh điên rồi. Bỏ tôi ra. Bỏ ra... cầu xin anh..."  Ánh mắt mang theo lấp lánh trong suốt, Lâm Vĩnh Túc nhìn Paul Khải Ân như cầu xin.
Paul Khải Ân chỉ cười khẩy trong lòng một tiếng, mặc kệ cô giãy dụa thế nào, anh ta lấy chiếc caravat đang vứt trên chiếc ghế, trói hai cổ tay Lâm Vĩnh Túc lại: "Diễn kịch rất giỏi, không hổ là người phụ nữ có thể khiến Trịnh Liệt nóng ruột đến như vậy. Yên tâm, tôi sẽ cho em nhiều hơn Trịnh Liệt. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời tôi."
Đối với Paul Khải Ân mà nói, bất cứ thứ gì thuộc quyền sở hữu của Trịnh Liệt thì anh ta đều phải phá hủy, hủy hoại đến triệt để.



***********************



Trịnh Liệt ngồi trên máy bay riêng.
  Ánh mắt hắn mông lung nhìn ra bên ngoài cửa sổ
Mây trắng lượn lờ trước mắt nhưng hiện tại trong đầu hắn không thể dung nạp bất cứ cái gì khác ngoài chuyện liên quan đến Lâm Vĩnh Túc.
Paul Khải Ân đưa Lâm Vĩnh Túc sang đây, mục đích là muốn hắn phải sang Anh quốc. Để trả thù cho người đã hi sinh của anh ta.
Đối với hiểu biết của mình về Paul Khải Ân, Trịnh Liệt không hề sợ anh ta sẽ làm gì tổn hại đến Lâm Vĩnh Túc.
(Na: ờ, hẳn là vậy =_=)
Chỉ là...trong lòng hắn không hiểu sao cứ có cái gì đó thôi thúc đến rộn rạo khó chịu. Cảm giác tựa hồ như muốn phá huỷ cái gì đó mà lại không biết rõ là nên phá huỷ cái gì mới đúng.
Có thể là do hắn đã lo lắng thái quá.
Mắt ưng khép một đường dài hẹp, bàn tay to lớn cầm lấy tách cà phê nóng hổi trên bàn. Làn khói mỏng bay nhè nhẹ sau đó lan toả ra không khí, nhanh chóng tản mất, Trịnh Liệt đưa môi tới gần miệng tách cà phê bằng sứ, nhấp một ngụm. Trịnh Liệt nhíu mày.
Cà phê hôm nay đắng đến thật kỳ lạ.


********

"Buông tôi ra. Anh điên rồi. Tôi không cần, không cần gì từ anh hết." Lâm Vĩnh Túc gào lên, hai mắt đỏ hoe, cô cố giữ cho bản thân bình tĩnh mà không khóc nấc lên.
Phải. Đây không phải là lúc để cô diễn cảnh tiểu thư.
Lâm Vĩnh Túc hiện tại chỉ biết chống cự lại mọi hành động đáng nghi của Paul Khải Ân. Nhưng cô là con gái, trời sinh đã không thể thắng nổi một người đàn ông bình thường, nói gì tới một người có sức lực phi thường mạnh mẽ như Paul Khải Ân được.
Hơn nữa, đến tận bây giờ cô vẫn chưa hiểu lý do tại sao bỗng dưng Paul Khải Ân lại phát tiết khi gặp cô?
Phải chăng là...
Vừa rồi cô đã làm hỏng việc đang dang dở nên khiến hắn không thể kiềm chế?
"Không cần?" Paul Khải Ân ngừng lại, nhìn cô gái dưới thân đang bất lực chống cự, đôi môi anh ta vẽ ra một đường cong nửa miệng: "Sống trên đời bao nhiêu năm nay, em là người phụ nữ đầu tiên dám nói không cần gì từ tôi đấy. Đã vậy..." Paul Khải Ân ngừng một lát, khoé miệng vẫn giữ nụ cười như có như không: "Tôi sẽ khiến em lập tức cầu xin cái gì đó của tôi... đâm vào em."
Paul Khải Ân nói xong, lúc này anh ta mới tự suy nghĩ lại, cảm thấy khó hiểu.
Tại sao khi thấy cô gái này thì anh ta bỗng nhiên lại như vậy?
Phụ nữ xung quanh anh ta là nhiều không thể kể. Nếu như vì muốn phát tiết, anh ta có thể tìm bất kỳ một người nào đó chứ không nhất thiết phải cố gắng cưỡng ép một cô gái như thế này.

Cưỡng ép?
Có lẽ đây chính là lý do.
Đối với một người đàn ông có tính chiếm hữu và sự hiếu chiến cao như anh ta thì cái gì quá thuận lợi, quá ngoan ngoãn cũng không thể gây hứng thú bằng việc có thể chinh phục. Đó mới là điều khiến cho Paul Khải Ân cảm thấy muốn người phụ nữ này. Ngay bây giờ.
(Na: Chống cự hay không thì tui cũng cho ông thèm thịt con bé thôi mà. Khỏi giải thích, mất công.)

*********** tôi là dải phân cách ***********

Trịnh Liệt bước xuống máy bay.
Đôi chân thon dài mạnh mẽ lập tức bước nhanh lên một chiếc xe đen sang trọng đã chờ sẵn bên ngoài.
Ngồi phía sau, Trịnh Liệt trầm lãnh không nói gì. Chiếc xe từ từ lăn bánh chạy.
"Trịnh tổng, theo người của chúng ta theo dõi thì Lý Nhậm Trình, tức là một trong năm thân cận của Paul hoàng tử đã đưa Lâm tiểu thư tới biệt thự hoàng gia."
Trịnh Liệt vẫn giữ nguyên trầm mặc.
Lý Nhậm Trình. Hắn vốn đã biết Lý Nhậm Trình là người của Paul Khải Ân từ lâu. Nhưng tại sao lại không để ý tới sự có mặt của Lý Nhậm Trình chứ?
Đúng là đáng chết mà.
Chiếc xe vẫn bon bon chạy, theo hướng đi tới biệt thự hoàng gia.
Đang chạy, bỗng dưng trên đường xuất hiện một bóng dáng cao lớn. Là Lý Nhậm Trình?
"Dừng xe."
Chiếc xe đang đi lập tức dừng lại.
Trịnh Liệt bước xuống, thẳng qua đám đông đi tới trước mặt Lý Nhậm Trình.
Lý Nhậm Trình đang đi, khuôn mặt anh cúi xuống nên không biết ai đang đứng trước mặt mình. Chỉ thấy trước mũi chân mình có một đôi giày da nhãn hiệu Italy rất đặc biệt, với chất liệu cao cấp. Ngần đấy đủ để Lý Nhậm Trình nhận thức được người đang chắn ngang đường mình là một nhân vật không tầm thường.
Gì đây?
Đi giữa đường mà cũng gặp được người quen sao?
Là muốn tiếp cận anh hay muốn qua anh để tiếp cận hoàng tử đây?
Lý Nhậm Trình cười khẩy một cái, vẫn không ngẩng mặt lên nhìn, sau đó né người, nhấc chân muốn đi tiếp. Bây giờ anh không có tâm trạng để tiếp đãi bất cứ ai.
Bụp.
Một cú đấm giáng xuống bên mặt Lý Nhậm Trình. Cú đấm mạnh đến nỗi dường như dồn hết sức lực vào khiến Lý Nhậm Trình có chút chao đảo, sau đó ngã xuống.
"Lý Nhậm Trình. Lâm Vĩnh Túc đâu? Cô ấy đâu rồi?"
Trịnh Liệt gằn giọng. Lý Nhậm Trình đưa cô ấy sang đây, đáng lẽ cô ấy phải đi cùng với Lý Nhậm Trình mới đúng.
Vậy mà bây giờ anh lại đi một mình. Đừng nói là anh ta đã để Lâm Vĩnh Túc một mình ở chỗ Paul Khải Ân. Nếu thật vậy.. nếu thật vậy...
Cổ áo của Lý Nhậm Trình bị xốc lên, Trịnh Liệt nhìn anh bằng đôi mắt vằn lên tia máu: "Nói nhanh, Lâm Vĩnh Túc hiện giờ đang ở đâu?"