Chương 20: Hoan ái lần nữa (1)





Vùi đầu vào gối gần nửa buổi, Vô Dĩnh Kỳ mới he hé cặp mắt đen sẫm của mình, có chút lơ đãng ở điểm bất định.
Sau đó thở dài một hơi: "Haizzz..... Đúng là dụ dỗ người khác quá đáng mà."
Vô Dĩnh Kỳ đứng đậy, rời khỏi giường, mở tủ quần áo ra lấy một chiếc áo khoác gió của mình cầm lấy, rồi nhanh chóng đi về phía cửa.
***
Trên chiếc ghế đá bạch thuý dưới bụi hoa tường vi đang lay nhẹ những tán lá
Ánh trăng nhàn nhạt rọi xuống
Chiếu lên gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ
Mắt sắc mũi cao, luống tóc đen dài xoã xuống, bay bay trong làn gió mùa hạ mang đầy mùi của nắng.
Có chút dịu mát lại có chút hừng hực mơn trớn trên làn da trắng noãn như ngọc trai
Khoác nhẹ bộ áo ngủ mỏng tanh trên người, Khiên Thục Linh cảm thấy có chút lạnh, đang định nép mình lại thì đột nhiên từ đâu một mùi hương nam tính bay tới, tiếp đó là chiếc áo gió được đặt lên người bà.
Khiên Thục Linh có chút ngơ ngẩn quay người lại
"Là cậu?"
Rất nhanh chóng, từ một Khiên Thục Linh yếu đuối đã biến thành một Khiên Thục Linh uy nghi thường ngày.
Vô Dĩnh Kỳ nhìn vậy có hơi giật mình, chỉ là rất nhanh che giấu đi mà khoé miệng cười nhạt, nhún nhún vai nói: "Thất vọng vì là con sao ạ?"
A!
Đến tận bây giờ Vô Dĩnh Kỳ mới phát hiện ra, hoá ra diễn xuất của cậu chỉ là trò chơi trẻ con. So với người phụ nữ này thì quả là một trời một vực.
Vừa mới buồn như vậy mà đã trở mặt ngay được, cậu có nên tán thưởng một câu không đây?
Nghe Vô Dĩnh Kỳ nói thế, Khiên Thục Linh mới có chút chột dạ.
Thực ra vừa rồi ngửi thấy mùi đàn ông rất nồng đậm lan toả trong không khí, không hiểu sao trong ý thức của bà có suy nghĩ đầu tiên chính là Lâm Trạch, người chồng không làm tròn bổn phận của mình đã hối cải quay về.
Nhưng khi quay đầu lại thì không phải là người mà bà muốn, đành lòng có chút mất mát và hụt hẫng.
Chỉ là...
Mùi đàn ông nồng đậm đó, thực là của người con trai trẻ này sao?

Đã ai nói chưa? Mùi cơ thể cũng chính là một cơ chế biểu thị một phần nào đó bản chất của một con người.
Nó cũng có thể được đánh đồng như tính cách thứ hai, tính cách ẩn, có nghĩa là loại tính cách bị mờ nhạt bẩm sinh, hoặc cũng có thể là...
Cố ý che giấu khiến nó mờ nhạt trong mắt người khác.
Mà mùi đàn ông vừa rồi, thật sự là rất nồng ấm, vững chãi, gây cho người khác cảm giác an toàn và dựa giẫm. Nó hoàn toàn khác với vẻ trẻ con yếu đuối của Vô Dĩnh Kỳ, cậu ta là một kẻ ngây thơ, hiếu thảo, sống tình cảm.
Không thể có loại khí chất lão luyện này được!
"Không có. Tôi chẳng có gì để thất vọng cả." Khiên Thục Linh đáp trả bằng giọng nói uy nghiêm, toàn thân cũng theo đó mà toả ra chút bức người. "Cậu làm gì giờ này còn chưa ngủ?"
"À..." Vô Dĩnh Kỳ dù đã nghĩ tới câu trả lời cho câu hởi này trong đầu rồi, nhưng bây giờ lại thấy nó không được hoàn hảo, nên đang định tím một câu trả lời khác mà có thể đưa vấn đề sang một hướng khác. Chỉ là suy nghĩ cả buổi mà vẫn không rõ nên nói gì tiếp theo đành chịu khó làm một chàng thiếu niên đang tuổi dậy thì, có nhiều tâm sinh lý thay đổi.
Bằng chứng đó là cậu cúi đầu xuống đất, tay gãi gãi phía sau gáy, hai má ửng hồng nhẹ.
Thấy vậy Khiên Thục Linh cũng không tỏ ra bất thường gì, chỉ xoay người đi vào trong, sau đó bỏ lại một câu: "Vào ngủ đi, tuổi mới lớn không nên mơ về vấn đề đó nhiều quá."
Vô Dĩnh Kỳ nghe xong câu nói đó, mặt đơ cứng, khoé miệng co giật.
Cậu đang cố làm dáng của một chàng trai yêu nghiệt, cốt là khiến một người phụ nữ xa chồng có thiện cảm hơn và...
Vậy sao bà lại nghĩ rằng khuôn mặt đó của cậu là vì "giấc mộng xuân" của tuổi mới lớn chứ?
Bà coi cậu là trẻ con hả!!?
***________
Đầu óc có chút mơ màng
Lâm Vĩnh Túc cảm giác được toàn thân nhức mỏi và ê ẩm
Dù đôi mắt đang nhắm nghiền nhưng cô có thể biết rằng hiện giờ cô có tình trạng như thế nào.
Aaa...
Tên hắc nam kia thật quá đáng, cô là bỏ tiền ra để được hắn phục vụ mà sao vừa tiền mất tật mang thế này?
Aiz zda... Aiz zda...
Cố nằm lười theo bản năng một chút nhưng...
Khoan đã.!!!
Không phải chứ!!? Phía... Phía... Phía dưới của cô đang bị bàn tay hắn mò mẫn, chen vào cánh hoa có chút sưng đỏ vì trận hoan ái vừa rồi.
Aaaaa.... Hắn là dã thú, cô mệt lắm rồi nha!

Loading...
Danh sách Chap

Chương 1: Tôi muốn hắn phục vụ đêm nay

CHương 2: Đêm thác loạn (1)

Chương 3: Đêm thác loạn (2)

Chương 4: Ngày cấm (1)

Chương 5: Ngày cấm (2)

Chương 6: Ngày cấm (3)

Chương 7: ngày cấm (4)

Chương 8: ngày cấm (5)

Chương 9: Người em trai từ trên trời rơi xuống (1)

chương 10: Người em trai từ trên trời rơi xuống (2)

chương 11: Người em trai từ trên trời rơi xuống (3)

chương 12: Người em trai từ trên trời rơi xuống (4)

Chương 13: Gọi cho tôi khi cô cần (1)

Chương 14: Gọi cho tôi khi cô cần (2)

Chương 15: Kích tình trong xe (1)

Chương 16: Kích tình trong xe (2)

Chương 17: Kích tình trong xe (3)

Chương 18: Tôi muốn anh xâm phạm

Chương 19: Bức người

Chương 20: Hoan ái lần nữa (1)

Chương 21: Lần nữa hoan ái (2)

Chương 22: Đạt tới cao trào

Chương 23: Có ân báo ân, có thù tất trả

Chương 24: Gặp lại người quen

Chương 25: Trịnh Liệt gặp Lâm Trạch

Chương 26: Câu chuyện năm mười lăm tuổi

Chương 27: Tôi hận anh

Chương 28: Rồi cô sẽ phải tìm tới tôi sớm thôi

Chương 29: Tôi sẽ là của anh

Chương 30: Trao đổi và điều kiện (1)

Chương 31: Trao đổi và điều kiện (2)

Untitled part

Chương 32: Trao đổi và điều kiện (3)

Chương 33: Trao đổi và điều kiện (4)

Chương 34: Trao đổi và điều kiện (5)

Chương 35: Con gái sẽ bảo vệ hai người

Chương 36: Kế hoạch của Khiên Thục Linh

chương 37: Nhận ra

Chương 38: Cảnh xuân nhà người ta (1)

Chương 39: Cảnh xuân nhà người ta (2)

Chương 40: Cảnh xuân nhà người ta (3)

Chương 41: Nguy hiểm cận kề (1)

Chương 42: Nguy hiểm cận kề (2)

Chương 43: Nguy hiểm cận kề (3)

Chương 44: Trò chơi chỉ mới bắt đầu

Chương 45: Mới như vậy mà đã muốn sao?

Chương 46: Hãy tránh xa Trịnh Liệt

Chương 47: Tổn thương

Chương 48: Tôi hận anh bằng cả tính mạng

Chương 49: Hắc Y - đệ nhất thần y

Chương 50: Tình cảm là phải tin tưởng lẫn nhau và không có sự lừa dối

Chương 51: Xong rồi

Chương 52: Lời thừa nhận tình yêu

Thông báo về lịch đăng Mộng Dục p2

Chương 53: Muốn trốn khỏi Trịnh Liệt

Chương 54: Dụ hoặc trong phòng tắm (1)

Chương 55: Dụ hoặc trong phòng tắm (2)

Chương 56: Triền miên dục ái (1)

Chương 57: Triền miên dục ái (2)

Chương 58: lần đầu gặp trong quá khứ

Chương 59: Bắt đầu cho kế hoạch bỏ trốn

Chương 60: Không gặp lại

Đạo ???

Chương 61: Chạy trốn sang Anh quốc (1)

Chương 62: Chạy trốn sang Anh quốc (2)

Chương 63: Gặp mặt Paul Khải Ân

Chương 64: Rơi vào miệng cọp

Chương 65: Trịnh Liệt sang Anh quốc

Chương 66: Chạm mặt

Chương 67: Mối quan hệ giữa Trịnh Liệt và Paul Khải Ân

Chương 68: Cuồng dã (1)

Chương 69: Cuồng dã (2)

Chương 70: Cô yêu hắn

Chương 71: Biết tin có thai

Chương 72: Gặp tai nạn

Chương 73: Tin không thể biết

Chương 74: Sự đau khổ của Lâm Vĩnh Túc

Chương 75: Trở về

Chương 76: Đúng là anh

Chương 77: Cầu hôn

Đôi lời của tác giả

Ngoại truyện 1: Cuộc sống sau hôn nhân

Ngoại truyện 2: Tiểu bảo bối nhà họ Trịnh

Ngoại truyện 3: Khi phụ nữ có thai ghen

Ngoại truyện 4: Paul Khải Ân và quá khứ

Chuyên Mục PR truyện

Ngoại truyện 5: Trịnh Liệt gặp Paul Khải Ân

Ngoại truyện 6: Chuyện tình Vô Dĩnh Kỳ và Khiên Thục Linh

Loading...